(Tiếp theo lá đơn tố cáo ngày 1/8)
Sau
khi bị cướp và về đến nhà sáng ngày 1/8, tôi viết vội lá đơn tố cáo gửi
đi các nơi, vội vàng ăn cơm để chuẩn bị cho chuyến đi Thái Bình vì về
tâm linh một khi đã hứa đi thắp hương viếng ai đó thì không thể không
đi, nếu không sẽ không được như ý... ngó nghiêng một lúc không thấy có
đuôi nào bám theo, tôi đi xe ôm ra bến xe phía nam và bắt xe bus chất
lượng cao tiến thẳng hướng Thái Bình.
Khoảng 2 tiếng đồng hồ, xe
đến bến Quỳnh Côi, tại đây tôi thuê xe ôm đi về hướng Tây Giang-Tiền
Hải, nơi đó là quê cụ Trần Độ! khoảng 20 km thì đến nơi, hỏi thăm một
hồi mất khoảng 15' thì chúng tôi cũng được gặp gỡ họ hàng trong gia
đình cụ, Anh cháu ruột của cụ dẫn chúng tôi sang nhà thờ nơi đặt bài vị
của cụ, gặp em út của cụ là Bà Xuyến. Bà xuyến rất vui mừng khi chúng
tôi đến, bà chu đáo mời nước, trò chuyện về Cụ Trần Độ, các thời kỳ
tham gia cách mạng, bà cho biết chị cả của bà khi bị bắt vào tù hoả lò
đã hi sinh, tôi nghe cụ nói không rõ hình như chị cả của bà là người
cùng phòng giam với vợ đầu của Ông Võ nguyên Giáp... và sau cùng bà dẫn
chúng tôi đến nơi thờ tự, thắp hương cho cụ Trần Độ và chúng tôi cầu
mong cụ phù hộ, độ trì cho toàn thể mọi người đấu tranh dân chủ trong
và ngoài nước.
Chia tay Bà Xuyến với tâm trạng như mình vừa
rời xa những người yêu quý nơi quê nhà và chắn chắn có dịp trở lại, khi
ra khỏi cổng Bà Xuyến có dặn khi nào rỗi về chơi, Bà còn nói thêm: các
anh em nhà văn, cựu chiến binh, bạn bè của cụ Độ cũng thường xuyên đến
chơi nhất là những dịp 7/5 ngày chiến thắng Điện biên, ngày lễ, Tết...
Trở
lại TP Thái Bình, ghé thăm nhà đấu tranh dân chủ Trần anh Kim và có dịp
trò chuyện cùng tác giả của những bài viết gây tác động không nhỏ đến
phong trào đấu tranh cho nguyện vọng tự do, dân chủ, nhân quyền trên cả
nước. Ông cho biết hiện nay ông làm việc thực sự như là công bộc của
dân: Viết đơn, đưa đơn của những người dân thấp cổ bé họng đến các cơ
quan công quyền để đấu tranh quyết liệt đòi công lý cho nhân dân. Ông
cho biết công việc nhiều khó khăn và ông hy vọng mọi người trong và
ngoài nước cùng giúp đỡ chia sẻ những khó khăn này, kể cả những giúp đỡ
bằng tinh thần và vật chất.
Lúc chia tay ông đề tặng trên
trang nhất, tặng cho tôi và ông Nguyễn thanh Giang (người mà ông kính
trọng, coi như một người anh, tiên phong đi trước trong trào lưu dân
chủ... như nội dung đề tặng trên quyển sách) mỗi người 1 "Hồi ký" về
những trận đánh hào hùng ngày trước của ông trong đó có cả các câu
chuyện chống Bành trướng Trung quốc.
Lúc này đã muộn, không kịp
xe về Hà nội nên tôi quyết định đến khách sạn ngủ qua đêm để sáng mai
về, và một lần nữa tôi lại bị tước đoạt nhân quyền, tài sản... Số là do
mãi chuyện trò với ông bạn giáo viên C500 lúc 23h (mà tôi có dịp nói ở
trong đơn tố cáo) ông ta có số điện thoại khách sạn nơi tôi đang ngủ và
thế là lộ mặt Mr. Chỉ điểm (Cụ nhà văn NH ơi, cụ có hay! hoặc giả nỗi
kính nhi viễn chi của cụ khi lật đật quay xe đứng từ xa mà vái sống Ông
Vũ thư Hiên vào những năm 60 lại còn truyền được đến nay). Thế là đúng
1h30 sáng 2/8 cả chục công an (an ninh và cảnh sát) TP Thái Bình xông
vào phòng khách sạn nơi tôi đang ngủ dựng cổ tôi dậy với lý do khám
hành chính, và sau đó dù chẳng có bất cứ cái gì khiến họ có cớ để hỏi
tội tôi, nhưng họ vẫn cứ mời "mồm" tôi về trụ sở để nói chuyện? Thế đấy
nhân quyền, tự do ở Việt nam chẳng có gì sất dưới sự độc tôn, độc tài
toàn trị của cộng sản.
Vào phòng trực ban, ngồi nói chuyện dông
dài (mà thực chất là cuộc hỏi cung của các các bộ an ninh) tôi phản đối
không nói chuyện nếu họ cứ ghi là "Biên bản ghi lời khai" vì tôi chẳng
có nghĩa vụ gì khai khót với họ. Nhưng thấy cái cách ăn nói và thái độ
khổ sở của họ tôi cũng đành chịu trận cho mọi việc êm thấm, giúp cho họ
đỡ khó khăn với cấp trên. Và thế là mọi người cùng vui vẻ, họ cũng vào
hùa với tôi thảo luận tố cáo tham nhũng kể cả việc là vừa đá bóng vừa
thổi còi trên Trung ương (Anh em công an có cái hay là nói năng vô tư
kể cả chửi rủa cái cây đang tự mình rào vì nếu ai biết thì họ có thể
nói đó là biện pháp nghiệp vụ để moi tin từ đối tượng vì phải làm ra vẻ
giống đối tượng để khai thác, nhưng tôi tin là họ nói thật lòng mình!)
Họ cũng tố cáo mua quan bán chức, tố cáo những chính sách của nhà nước
gây thiệt hại cho dân... và họ cũng nói chúng tôi phải "ăn cây nào, rào
cây ấy" phải bảo vệ cái cây đó, tôi thì khác phân tích lại cho họ rằng
chính nhân dân mới là người trả lương cho họ chứ không ai khác, đảng
của họ còn đang "ăn không ăn hỏng" của dân đó thôi vì tiền của đảng
được lấy từ ngân sách nhà nước do dân đóng thuế! Sau khoảng 8 tiếng
đồng hồ nói chuyện với hàng vài chục công an các loại... với các tiếng
cười sảng khoái và làm xong biên bản ghi lời khai (thực chất là kể lại
việc về Thái Bình), họ có ép tôi viết không được gặp ông Trần anh Kim
nữa nhưng sau khi đôi co với nhau cả hai bên đồng ý ghi: "Tôi đã nhận
được lời cảnh báo không được gặp ông Trần anh Kim từ công an Thái Bình,
tôi sẽ xem xét, nghiên cứu để thực hiện" và họ cũng hồn nhiên tịch thu
2 quyển hồi ký chả có lý do gì hết, việc này là vi phạm nghiêm trọng
nhân quyền, vi phạm pháp luật.
Sau rồi Ông trưởng công an mời
thuốc nước và tôi cũng giới thiệu về quán Kim Ngân Ngự Thiện của mình,
hoá ra họ cũng biết và cũng ủng hộ tôi hồi tôi khiếu kiện. Đích thân
ông trưởng công an gọi xe cho tôi và sai 1 công an đi cùng tôi về Hà
nội, ông dặn đi dặn lại là đừng xuống xe giữa chừng vì hôm qua là đủ
lắm rồi: Tôi làm mất ngủ hàng chục công an, hàng bao nhiêu người trong
cả nghành bưu điện (họ cắt điện thoại tạm thời, nhưng phạm pháp, số
0903433391 của công ty tôi, vậy mọi công ty nước ngoài khi vào việt nam
theo WTO sẽ phải coi chừng vì ở Việt nam chỉ nói chuyện điện thoại dính
đến từ Dân chủ sẽ bị cắt điện thoại, hết đường làm ăn!)..., nhưng lỗi
này do ai vậy nhỉ? 9h00 tôi mới được phép đi về Hà nội, cả đêm mất ngủ,
không được ăn sáng, vệ sinh gì cả nên người ngợm chả khác gì con cá
mắm, nhưng lại thấy sảng khoái vì đã làm được việc mà mình tâm niệm.
Trên
đường đi nghĩ về việc A42 mà trực tiếp là ông Năm - trưởng phòng chỉ
đạo cướp xe, cướp hương, hoa... của chúng tôi, Tôi không hiểu ông Năm
luôn tâm niệm làm theo cách con nhà Phật (Ông nói khi gặp tôi ở số 7
Nguyễn đình Chiểu) mà lại ngăn chặn việc thắp hương cho cụ Trần Độ thì
không hiểu ông có sợ báo oán không? Bó hương (nhang) mà ông cướp của
tôi sẽ dành cho ai vậy? hay là cho chính ông, hả ông Năm? Nếu ông thấy
ngại thì hãy chia bó hương đó cho anh em dưới quyền ông để đến ngày giỗ
cụ Trần Độ mà đem ra thắp để hoá giải cái việc làm thất đức của ông, để
xin tha thứ... còn cái chân hương thì tuỳ tâm các ông vậy, chúng tôi
luôn lấy ân trả oán, luôn mong các ông hãy là người chiến sĩ công an
của nhân dân theo đúng tên gọi, đúng nghĩa "Công an nhân dân" chứ không
phải là cái loại:
"Một đời làm Lại (sai nha,...)
Tam đại dở hơi..."
Và
còn cái xe ôtô của tôi, các ông cướp rồi giờ giải quyết ra sao? Các ông
đừng quá đáng với chúng tôi như thế, hãy nhớ lại các việc làm chính
đáng của nhân dân ngày xưa đó là các tổ tự phát: "Diệt gian, trừ ác!"
mà ngay cả chính phong trào Việt minh thời đó cũng không quản lý được,
đừng đẩy nhân dân đến bước đường cùng, toàn dân trong đó có các ông hãy
ôn hoà tranh đấu cho Việt nam đến dân chủ, phú cường.
Mong lắm thay!
Hà nội, 3/8/2006.
Nguyễn phương Anh