Âm mưu và thủ đoạn của Nhà cầm quyền CSVN đối với Phong trào Dân Chủ Việt nam

Theo Người Việt - Nhóm trí thức Hải-Hà - 28-05-2006

(Tiếp theo)

Mới đây, trên trang nhất của tờ An ninh thế giới của “Ðảng ta” số 552 ra ngày Thứ Bảy 13 Tháng Năm 2006 có đăng một bài của tác giả “bút nô” Bảo Sơn với dòng chữ to tướng tô đen đậm, nhìn tối đen cả trang báo là: “HOA KỲ PHẢN ÐỐI VÀ KHÔNG ỦNG HỘ BẤT CỨ HÀNH ÐỘNG, ÂM MƯU NÀO NHẰM GÂY BẤT ỔN ÐỊNH Ở VIỆT NAM.” Nội dung của bài báo nói về buổi làm việc chiều ngày 9 Tháng Năm 2006 giữa Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng, Ủy viên trung ương Ðảng CSVN, Thứ trưởng Bộ công an, người được xếp thứ 66 trong danh sách Ủy viên chính thức Ban chấp hành trung ương khóa X, với ông Michael Marine, Ðại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội. Nội dung cụ thể của bài báo này thì ai đọc trang 6 của tờ báo thì sẽ rõ. Tuy nhiên chỉ nhìn thấy cái dòng chữ to đùng tô đen đậm ở trang nhất kia, ai cũng có thể hình dung ra được là “Ðảng ta” đang mượn danh Hoa Kỳ để hăm dọa ai đó theo kiểu “cáo mượn oai hùm,” mà nói huỵch toẹt ra là “Ðảng ta” muốn hăm dọa các phần tử mà “Ðảng ta” gán cho cái chữ là “phản động cấp tiến” hay là phong trào dân chủ thì cũng vậy, chứ còn chống khủng bố ở Việt Nam chỉ là chuyện nhỏ, bởi vì Việt Nam là một đất nước nhỏ bé, nhược tiểu, lại không hề có một chút tiếng tăm gì trên trường quốc tế, có chút tiếng tăm gì nổi tiếng thì cũng chẳng qua là một trong những nước nghèo nhất thế giới, nhưng quốc nạn tham ô tham nhũng lại đứng đầu thế giới cùng với một số vô vàn các xếp hạng vào loại đội sổ so với thế giới. Vậy thì đám khủng bố quốc tế kia cần gì phải phí phạm súng ống đạn dược, bom mìn lẫn nhân mạng để tổ chức gây khủng bố ở Việt Nam, rồi thì cũng không đạt được mục đích nào cả. “Ðảng ta” hơi tự đề cao mình chỗ này, lại còn lớn tiếng muốn truyền đạt kinh nghiệm phòng ngừa, đấu tranh chống khủng bố cho siêu cường số 1 thế giới cả về quân sự lẫn kinh tế là Hoa Kỳ, “Ðảng ta” thật là kệch cỡm và nực cười hết chỗ nói!!!

Cái chiêu bài “chống khủng bố” được đưa ra trong cuộc gặp giữa “quý ông” thứ trưởng với Ngài Ðại sứ chỉ là trò lòe bịp con nít. Ðối với Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hùng mạnh, là ngọn cờ đi đầu chống khủng bố trên phạm vi toàn cầu, họ thừa biết rằng ở đâu là trọng điểm của nạn khủng bố quốc tế đang hoành hành hiện nay. Còn ở Việt Nam dưới sự kìm kẹp chặt chẽ của “Ðảng ta” thì lấy đâu ra khủng bố, có chăng thì chính “Ðảng ta” đang khủng bố nhân dân và toàn xã hội từ mấy mươi năm qua kể từ khi “Ðảng ta” tự nhảy lên cầm quyền. Tại sao “Ðảng ta” không tập trung sức lực vào mà đánh cho tan tành “lũ giặc nội xâm” đang ngày đêm thao túng, lộng hành bòn rút, vơ vét công quỹ, tài sản quốc gia, tiền bạc của nhân dân để làm giàu cá nhân, ăn trên ngồi trốc, hút xương máu tủy của nhân dân, ăn chơi phè phỡn, sa đọa, trụy lạc, sống trong nhung lụa trên nỗi thống khổ của đại bộ phận người dân nghèo cơ cực, lầm than, một nắng hai sương. Nếu “Ðảng ta” đánh tan được “lũ giặc nội xâm” kia thì nhân dân sẽ cám ơn “Ðảng ta” lắm lắm!!!

Còn cái thứ “ổn định ở Việt Nam” chỉ là một thứ giả tạo được che đậy một cách kỹ lưỡng, có bài bản và rất khéo léo. Chính cái “lũ giặc nội xâm” kia mới đang là kẻ hoành hành gây mất ổn định ở Việt Nam qua vụ án PMU18 nổi đình nổi đám nhất từ trước tới nay mà chưa có vụ án nào qua mặt được. Làm sao có thể gọi là “ổn định” được khi giới công nhân với đồng lương chết đói đã phải vùng lên tổ chức đình công hàng loạt, còn nội bộ trong “Ðảng ta” thì đấu đá tranh giành quyền lực, một số vụ án tày đình như TC2-T4 thì bị cho chìm xuồng, vụ tên Ðặng Vương Hưng, phó tổng biên tập báo Công an nhân dân, ăn chặn tiền xuất bản hai cuốn nhật ký Ðặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc cũng bị cho chìm xuồng, còn người dân thấp cổ bé họng muốn nói lên những nỗi bức xúc, oan khuất của mình thì lại bị “Ðảng ta” sử dụng đám tay sai công an chuyên chính để đe dọa, bịt miệng họ lại. Thử hỏi thế thì làm sao gọi là “ổn định” cho được??? Chúng ta hãy lật ngược lại vấn đề, tại sao ở một số các quốc gia có nền dân chủ đích thực như Pháp, Thái Lan, Phillipines, Nepal... vừa qua cũng đã xảy ra một số tình hình bất ổn chính trị như giới sinh viên và công đoàn Pháp tổ chức biểu tình rầm rộ phản đối đạo luật CPE của chính phủ Pháp, các đảng phái đối lập tổ chức biểu tình rầm rộ phản đối Thủ Tướng Thaksin Shinawtra khiến ông tỷ phú dollars này buộc phải từ chức, các đảng phái đối lập cũng biểu tình đòi phế truất quyền của đương kim tổng thống Phillipines, rồi người dân Nepal biểu tình đòi nhà vua Nepal phải thiết lập một chế độ dân chủ ở Nepal...

Ơ hay thật đấy nhỉ, lạ quá ta, tại sao “quý ngài” Hoa Kỳ lại không nhúng tay vào can thiệp để “phản đối và không ủng hộ bất cứ hành động, âm mưu nào nhằm gây bất ổn định” ở các quốc gia dân chủ nói trên nhỉ, ơ hơ, hay thật đấy!!!!! Bà con ta sẽ tự có câu trả lời. Bài báo của tác giả “bút nô” Bảo Sơn cũng không nói lên sự thật khi viết rằng: “à Vừa qua, ngài Ðại sứ cũng đã đi đến một số tỉnh Tây Nguyên, Tây Bắc... gặp một số người vượt biên trở về. Qua các buổi tiếp xúc này, ngài Ðại sứ thấy rằng, chính quyền địa phương các tỉnh đã không hề có bất cứ một thành kiến nào đối với những người trở về, đồng thời đã tạo điều kiện hết mức để họ tái hòa nhập cộng đồng. Ngài Ðại sứ cũng cho biết là chưa tìm thấy bằng chứng về việc chính quyền địa phương gây áp lực để ép dân bỏ đạo...” Quả thực thì chỉ cần đơn giản là nghe đài RFA là cũng đủ có bằng chứng về việc ép dân bỏ đạo, mà có bằng chứng thực tế lù lù chăng đi nữa thì chắc chắn “Ðảng ta” cũng phải che đậy và giấu nhẹm nó đi để không cho Ngài Ðại sứ được thấy, bởi vì “Ðảng ta” đang trong giai đoạn nước rút vào WTO là Tổ Chức Thương Mại Thế Giới do siêu cường Hoa Kỳ cầm đầu. Còn về chuyện bản danh sách những người đang bị giam về những lý do “tôn giáo, bất đồng chính kiến” mà Ngài Ðại sứ Hoa Kỳ trao cho “quý ông” Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng, thì “quý ông” này cũng chối phăng và trả lời một cách lấp liếm, xin trích nguyên văn câu trả lời đăng trên bài báo: “Một số người đang bị giam giữ là do họ vi phạm pháp luật Việt Nam với những tội danh cụ thể chứ không có ai bị tù vì hoạt động tôn giáo hoặc vì những tội danh nào đó không có trong Bộ luật Hình sự Việt Nam. Nếu họ có thái độ chấp hành tốt các quy định pháp luật của Việt Nam thì không có lý do gì để giữ họ ở trại giam. Việc họ được thả sớm hay muộn tùy thuộc vào thái độ của họ...”

Sự thật như thế nào thì tất cả bà con yêu chuộng tự do dân chủ của chúng ta đều đã rõ, nếu chúng ta muốn biết chân tướng một cách rõ ràng nhất thì hãy gặp các nhà dân chủ hàng đầu Việt Nam là cụ Hoàng Minh Chính, nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn mới được trả tự do và đang bị quản chế, Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã hơn ba lần bị giam cầm, họ sẽ nói tỏ tường tất cả mọi việc! Còn nếu “quý ông” Nguyễn Văn Hưởng nói rằng ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị thì cụ thể nhất là xin mời “quý ông” Nguyễn Văn Hưởng hãy tới gặp người thật việc thật, nhân chứng sống đó là anh Nguyễn Khắc Toàn, tác giả của bài viết “Chuyện về người tù Trương Văn Sương, một Nelson Mandela của Việt Nam!” Bản thân anh Nguyễn Khắc Toàn là tù nhân lương tâm bị nhà cầm quyền CSVN giam cầm phi pháp hơn 4 năm qua từ Tháng Một 2001 đến Tháng Một 2006, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa của nhà nước CSVN. Anh Toàn là người đã sống cùng với tất cả các tù nhân là người Thượng ở Tây Nguyên, ở bên cạnh buồng giam ông Trương Văn Sương, và là bạn tù của tất cả những người được anh nêu tên ra trong bài viết trên. Cho nên anh Nguyễn Khắc Toàn rất rõ mọi chuyện mà nhà nước CSVN muốn bưng bít, che đậy đối với thế giới bên ngoài.

Ồ mà tại sao Ngài Ðại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, đại diện cho một nền văn minh tự do dân chủ hàng đầu của siêu cường số 1 thế giới Hoa Kỳ tại Việt Nam, lại không đến gặp và ủng hộ cho các nhà dân chủ cũng như phong trào dân chủ còn non trẻ của Việt Nam nhỉ, mà lại đi gặp “quý ông” Nguyễn Văn Hưởng để làm gì??? Liệu rằng Ngài Ðại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam có biết chính “quý ông” Nguyễn Văn Hưởng kia đang là “chủ nhân ông” của các loại A, từ A17, A24, A42 đến A38... và tất cả các loại trại giam, trại cải tạo tù chính trị, bất đồng chính kiến, tù nhân tôn giáo suốt từ Nam ra Bắc ở Việt Nam. Và cũng chính ông ta là người đã ra lệnh cho các loại A nói trên chỉ đạo cho đám công an chuyên chính giả danh côn đồ để hành hung, khủng bố, đe dọa tinh thần của các nhà dân chủ Việt Nam. Cụ thể là vụ đàn áp khủng bố tại tư gia nhà riêng của cụ Hoàng Minh Chính khi cụ đi chữa bệnh từ Hoa Kỳ trở về, từ Sài Gòn ra đến Hà Nội, đến nay thậm chí lúc nào cũng có hàng chục đám công an mật vụ ăn mặc thường phục, thay phiên nhau túc trực ngồi núp bóng sau các bụi cây, quán cà phê để canh phòng mọi người ra vào ngõ nhà cụ Chính tại ngõ 26 phố Lý Thường Kiệt, Hà Nội suốt ngày suốt đêm 24/24 giờ, để làm cái gì vậy? Chắc “Ðảng ta” e ngại cụ Chính, một ông già tuổi đã 87 tuổi đem bom đi khủng bố chăng? Không, chắc cụ Chính chẳng còn hơi sức đâu làm việc đó trong khi tuổi đã cao, trong mình lại mang nhiều bệnh tật do đã trải qua hàng chục năm trong thời gian lao tù, có chăng “Ðảng ta” chỉ muốn cô lập cụ Chính mà thôi.

Thực tế đã chứng minh khi kỹ sư Phương Nam Ðỗ Nam Hải cùng với nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã bị công an hành hung khi đang ngồi trong một quán dịch vụ internet để xem tin tức, khi anh Hải quay về Sài Gòn lại tiếp tục bị hành hung. Vụ hành hung, khám người, khám xe nhà báo Nguyễn Khắc Toàn khi anh vừa ở nhà cụ Hoàng Minh Chính trở ra. Vụ hành hung tiếp theo là xảy ra đối với luật sư trẻ Nguyễn Văn Ðài sau khi anh có buổi ăn trưa thân mật cùng với nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Khắc Toàn tại một quán cơm gần nhà riêng của anh Toàn trên phố Hai Bà Trưng, TP Hà Nội. Rồi tiếp đến là vụ hành hung, bắt bớ, khám xét, lục soát cựu Trung Tá quân đội Trần Anh Kim khi ông cựu trung tá ra Hà Nội chơi nhân dịp 30 Tháng Tư 2006 và đã quá bộ ghé thăm nhà riêng cụ Hoàng Minh Chính và anh Nguyễn Khắc Toàn. Thế rồi là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ bị công an chặn đường khi đang định lên tàu hỏa đi ra Bình Ðịnh-Quảng Ngãi để thăm Hòa Thượng Thích Huyền Quang như chúng ta đã biết. Cũng trong ngày 30 Tháng Tư 2006 công an CSVN đã bắt giữ chị Nguyễn Thị Phương là người giúp việc cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, giam chị tại đồn công an phường Lương Yên, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội gần 7 tiếng đồng hồ, khi chị ta định ra bến xe Lương Yên để về quê Thái Bình thăm gia đình.

Trong buổi bắt giữ hôm đó công an ra sức đe nẹt, hăm dọa người chị Phương, ngăn cản không cho chị Phương quay trở lại Hà Nội để giúp việc cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, khiến cho chị ta sợ chết khiếp mãi lâu sau mới dám quay trở lại để tiếp tục làm việc giúp đỡ việc nhà cho hai cụ ông và cụ bà Hoàng Minh Chính tuổi tác đã cao. Quả thật là những hành động bất nhân! Riêng đối anh Nguyễn Khắc Toàn, ngoài việc bị nhà cầm quyền CSVN cắt tất cả các phương tiện liên lạc, quanh tư gia của gia đình anh ngày đêm luôn luôn có 4 đến 5 công an mật vụ túc trực canh gác, rình rập mọi động tĩnh. Nhân dịp những ngày lễ lớn của nhà nước CSVN 30 Tháng Tư, 1 Tháng Năm và 19 Tháng Năm, anh Toàn làm đơn đến hơn 4 lần đề nghị nhà nước CSVN cho sang thăm cụ Hoàng Minh Chính và một số anh em bạn bè, nhưng đều bị “Ðảng và nhà nước ta” viện ra đủ các loại lý do để khước từ thẳng thừng. Như vậy tức là mặc dù anh Toàn được thoát khỏi nhà tù nhỏ, nhưng anh cũng giống như cụ Hoàng Minh Chính đều là những công dân mẫu mực mà vẫn bị giam lỏng trong nhà tù lớn của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam! Vụ việc xảy ra mới đây nhất đối với Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, khi anh có chuyến đi công tác sang Bangkok, Thái Lan cách đây ít hôm để dự một hội nghị quốc tế về tự do tôn giáo và nhân quyền. Luật Sư Ðài đã bị công an VN và lực lượng an ninh sân bay quốc tế Nội Bài chặn lại khám xét hành lý, đặc biệt là lục soát, mở máy laptop cá nhân của anh để kiểm những nội dung thông tin lưu trữ trong máy tính xách tay trong nhiều giờ đồng hồ nhằm tìm kiếm những tài liệu chứng minh việc đàn áp tự do tôn giáo và nhân quyền ở trong nước là những tài liệu nhạy cảm đối với “Ðảng và nhà nước ta.” Như chúng ta đã biết Luật Sư Nguyễn Văn Ðài là một luật sư chuyên hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ tự do tôn giáo và quyền con người ở Việt Nam hiện nay.

Cho nên “Nhà nước ta” rất cảnh giác và dè chừng với Luật Sư Nguyễn Văn Ðài! Thế đó! Cùng xảy ra một lúc với vụ sách nhiễu luật sư Ðài như trên, 2 người cháu của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhân dịp chuyến ra Hà Nội công tác, có ghé thăm cụ Hoàng Minh Chính, khi 2 người cháu này trở ra thì bị công an VN rình nấp sẵn từ trước ở xung quanh ngõ 26 phố Lý Thường Kiệt tổ chức bắt giữ đưa về thẩm vấn hơn 3 tiếng đồng hồ tại công an phường Hàng Bài, ở ngã tư phố Trần Hưng Ðạo và phố Hàng Bài, thuộc quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Ðó là những bằng chứng nóng hổi, xác thực về những việc làm của “Ðảng ta” đối với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước!

Lời kết của bài viết này là chúng ta hãy cảnh giác thật cao độ trước những âm mưu thâm độc, quỷ quyệt hòng làm chia rẽ, phân tán, suy yếu phong trào dân chủ của Việt Nam trước những thế lực đen tối muốn kìm hãm bước tiến của dân tộc Việt Nam theo kịp xu hướng dân chủ hóa toàn cầu của thời đại nhằm để bảo vệ những đặc lợi đặc quyền cá nhân xấu xa bỉ ổi và vô nhân. Chúng ta phải bỏ qua mọi hiềm tị cá nhân, đoàn kết tất cả mọi lực lượng, mọi yếu tố, cùng nhau góp sức để có thể xây dựng một phong trào dân chủ lớn mạnh, rồi một ngày kia sức mạnh của chân lý lẽ phải sẽ chiến thắng bạo quyền, chiến thắng sẽ thuộc về nhân dân yêu chuộng hòa bình, khát khao tự do dân chủ đúng như đầu đề của bài viết: “Bạo quyền không thể dập tắt được sức mạnh của lương tri” của nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Khắc Toàn! Mong rằng các nhà dân chủ của chúng ta luôn “chân cứng đá mềm” trong công cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam!

Nhóm bạn trẻ Tri Thức-Hải Hà

Ngày 19 Tháng Năm 2006

Email: nhombantretrithuchaiha@yahoo.com.


In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè:

     http://tudovis.com/kktd/binh_luan/bl_am_muu_va_thu_doan_3.htm

Người gửi:

Địa chỉ email: *


Người nhận:

Có thể gửi cho nhiều địa chỉ, nhớ bỏ dấu phẩy trước khi bắt đầu địa chỉ mới.
Địa chỉ email: *
Lời nhắn:
Quí vị có thể copy hết cái bài ở trên và bỏ vào trong hộp Lời nhắn
 
* Thông tin bắt buộc        
Note: Chi tiết bạn điền vào trang này sẽ không được dùng để gửi thư không mời, hoặc bán cho nơi khác.