Âm mưu và thủ đoạn của Nhà cầm quyền CSVN đối với Phong trào Dân Chủ Việt nam
Theo Thông Luận - Nhóm bạn trẻ Tri Thức-Hải Hà - 22-05-2006
"...hãy cảnh giác thật cao độ trước những âm mưu
thâm độc, quỷ quyệt hòng làm chia rẽ, phân tán, suy yếu phong trào dân
chủ của Việt nam trước những thế lực đen tối muốn kìm hãm bước tiến của
dân tộc Việt nam..."
Kính thưa toàn thể bà con cô bác yêu chuộng tự do dân chủ trong và ngoài nước!
Vì mong muốn một nền dân chủ thực sự cho đất nước, chúng tôi vẫn luôn
quan tâm đến tình hình của phong trào dân chủ trong quốc nội do một số
nhà dân chủ khởi xướng. Đó là một số nhà tri thức bao gồm rất nhiều
người có học thức, học vị rất cao trong xã hội tiêu biểu là bậc tiền
bối như giáo sư, tiến sỹ triết học Hoàng Minh Chính-cựu Viện trưởng
Mác-Lê, giáo sư, nhà nghiên cứu Hán nôm Trần Khuê, tiến sĩ địa vật lý
Nguyễn Thanh Giang, tiến sĩ sinh vật Hà Sỹ Phu, bác sỹ Nguyễn Đan Quế,
các bậc chân tu như linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, linh mục Phan Văn
Lợi, linh mục Chân Tín, linh mục Nguyễn Hữu Giải, hoà thượng Thích
Quảng Độ, giáo sư thần học Nguyễn Chính Kết, nhà văn Dương Thu Hương,
nhà văn Hoàng Tiến, nhà văn Trần Mạnh Hảo, nhà báo tự do Nguyễn Khắc
Toàn, cố trung tướng Trần Độ, thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, nhà lão
thành-cựu chiến binh Trần Đại Sơn, cựu đại tá Lê Hồng Hà, cựu đại tá
Phạm Quế Dương, giới tuổi trẻ gồm có các gương mặt tiêu biểu như bác sỹ
Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải, cử
nhân luật Lê Chí Quang ...vân vân và vân vân…đó là những con người trên
tuyến đầu của phong trào dân chủ nơi quốc nội.
Còn tại nơi quốc ngoại cũng có rất nhiều bà con ta đang ngày đêm đấu
tranh đòi một nền dân chủ thực sự cho quê hương Việt nam để dân tộc
Việt nam có thể đuổi bắt kịp theo cho bằng anh bằng em với các nước
xung quanh, bà con ta là những người sống xa quê hương đất nước, nhưng
vẫn một lòng hướng về nơi quê cha đất tổ, thật đáng trân trọng những
tấm lòng như vậy. Những con người dũng cảm và rất can đảm này là ngọn
cờ đầu của phong trào đòi dân chủ hoá đất nước, đã được Đảng CSVN “ưu
ái quan tâm” theo dõi sát sao và gán cho một cái cụm từ nghe rất loằng
ngoằng và khó hiểu là “nhóm người cấp tiến phản động”, “các lực lượng
thù địch với chế độ xã hội chủ nghĩa, với ĐCSVN”. Do vậy nên đã có
người phản bác lại “Đảng ta” là: “sao cấp tiến lại còn phản động???”,
kiểu chơi chữ của “Đảng ta” xem ra có một không hai trên thế giới, đại
loại như là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, “khúc
ruột ngàn dặm”, “độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội”, “yêu
nước là yêu xã hội chủ nghĩa”, “Đảng gắn bó máu thịt với nhân dân”,
“quân với dân như cá gặp nước”, “Đảng của giai cấp công nhân, đồng thời
là Đảng của nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt nam”, “Đảng vừa là
người lãnh đạo, vừa là đầy tớ thật trung thành của nhân dân”...vân vân
và vân vân.
Thật là toàn những khẩu hiệu xưng xưng như thế nghe rất kêu mà chắc
chắn là do “Ban tư tưởng văn hoá trung ương” và các cơ quan tuyên
truyền của Đảng nhào nặn ra, làm cho người nghe bùng nhùng cả hai cái
lỗ nhĩ mang tai. “Đảng ta” tỏ ra rất tài tình và thiện nghệ vào loại số
1 thế giới trong các trò lừa đảo mị dân. Thậm chí còn có cả những cơ
quan, ban ngành chuyên trách về vấn đề mị dân này qua cái gọi là “Ban
dân vận trung ương” do “quí bà” Tòng Thị Phóng làm Trưởng ban, xếp thứ
101 trong danh sách uỷ viên chính thức ban chấp hành trung ương khoá X
của Đảng, rồi “ban tuyên giáo trung ương”…Quả thực “Đảng ta” có thật là
“đầy tớ thật trung thành” hay không, có thật là “Đảng của giai cấp công
nhân, giai cấp vô sản” hay không, nay lại trèo lên thành “Đảng của nhân
dân lao động và của cả dân tộc Việt nam”, trong khi đó thành phần công
nhân chỉ chiếm một tỉ lệ rất nhỏ trong nội bộ của Đảng là 0,5%, còn
giới công nhân Việt nam hiện nay thì sống điêu đứng vì bị “Đảng ta” cấu
kết với tư bản ngoại quốc ra sức bóc lột sức lao động đến nỗi đồng
lương không đủ sống nên đã phải tổ chức đình công rầm rộ suốt từ Nam ra
Bắc để phản đối.
Hãy quên đi khẩu hiệu “Đảng ta là Đảng của giai cấp vô sản”, nhóm lãnh
đạo chóp bu của “Đảng ta” ngày nay đều là những tên “tư bản Đỏ” với
những tài khoản đô la kếch sù gửi trong các nhà băng ngoại quốc, những
tài sản bất động sản có ở khắp nơi trong và ngoài nước, do đâu mà có
vậy??? “Đảng ta” cứ “hồn nhiên” tự xưng là “Đảng của nhân dân lao động
và của cả dân tộc Việt nam”, cứ xưng xưng như thế chứ làm gì có chuyện
đó, ai cũng biết là “Đảng ta” tự nhảy lên cẩm quyền đấy chứ, thử hỏi 83
triệu người dân Việt nam đã có ai cầm lá phiếu chính thức qua cơ chế
bầu cử tự do để bầu ra cái đảng tham nhũng vào loại số 1 thế giới như
“Đảng ta” đâu, thế mà “Đảng ta” lại cứ đòi làm “Đảng của cả dân tộc
Việt nam”, thật là kệch cỡm hết chỗ nói!!! Lại nói về chuyện đồng bào
Việt nam ở hải ngoại mà thời gian gần đây được các cơ quan tuyền truyền
của Đảng gọi là “khúc ruột ngàn dặm”, còn trước kia thì được “Đảng ta”
gán cho những cái mác nào là “phản động”, nào là “phản bội Tổ quốc” với
những lời lẽ mắng nhiếc, xỉ vả, mạ lị, phỉ báng không thương tiếc.
Nhưng nay “Đảng ta” thấy “khúc ruột ngàn dặm” kia là những “mỏ vàng”,
“mỏ bạc”, “mỏ dollars” để “Đảng ta” có thể ra sức mà đào bới nên “Đảng
ta” thay đổi chiến thuật, không dám gọi bà con hải ngoại ta bằng những
từ ngữ xấu xa bỉ ổi như trên nữa, mà thay vào đó là những từ ngữ mỹ
miều, nghe như mật ngọt rót vào tai đó là “khúc ruột ngàn dặm”, “đồng
bào Việt nam ở xa Tổ quốc”, “Việt Kiều yêu nước”…
Cộng với cái nghị quyết 36 của Bộ chính trị trung ương Đảng, hòng ra
sức chiêu dụ “khúc ruột ngàn dặm” về cung phụng tiền bạc dollars, chất
xám cho lòng tham không đáy của “Đảng ta” một mặt để “Đảng ta” được
tiếng thơm với thế giới, một mặt củng cố địa vị ăn trên ngồi chốc, thế
nhưng cái nghị quyết 36 kia đã bị lột tẩy bộ mặt thật của nó khi mà
“Đảng ta” trở cờ lõ bước đã lén lút uy hiếp, tạo áp lực bắt buộc chính
quyền Mã lai và Nam Dương phải đục bỏ các tấm bia tưởng niệm thuyền
nhân Việt nam bị chết trên biển tại đảo Galang (tại Nam Dương) và
Bidong (tại Mã Lai). “Đảng ta” có thực là “gắn bó máu thịt với nhân
dân” hay không, hay là để cho một đám quan chức cao cấp chóp bu của
“Đảng ta” thả phanh ra sức vơ vét tiền bạc của nhân dân, vơ vét tài sản
quốc gia về làm của riêng, ăn trên ngồi chốc hút xương máu của nhân
dân, sống trong giàu sang nhung lụa trong khi đại bộ phận người dân còn
sống trong nghèo khổ. Đến nỗi Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International)
có trụ sở tại Berlin, Đức quốc đã xếp Việt nam vào một trong những quốc
gia tham nhũng nhất thế giới, và là một trong ba quốc gia tham nhũng
nhất Á châu. Cũng cần nhắc lại vụ tham nhũng sâu mọt nổi cộm mới đây là
vụ PMU18 do đám quan chức cao cấp của “Đảng ta” lộng hành, đến nỗi thậm
chí Quốc hội Nhật Bản đòi xem xét lại các khoản tiền cho “Đảng ta” vay
trong các dự án ODA, ngân hàng thế giới WB cũng đã cử phái đoàn đến để
thanh sát các khoản tín dụng và quốc tế đã cho “Đảng ta” thay mặt nhân
dân để vay mượn, còn Đan Mạch là một trong các quốc gia viện trợ cho
Việt nam thì đang xem xét việc giảm thiểu hoặc ngưng các khoản viện trợ
nói trên cho Việt nam. Điều này thì cả thế giới đều tỏ tường.
Trong lịch sử thăng trầm của dân tộc thuộc loại nhược tiểu Á đông
Việt nam, từ cổ chí kim, từ thời kỳ khai công lập quốc của các vị anh
hùng dân tộc tiền bối xưa kia đến nay, thì chưa bao giờ và chưa khi nào
lại có một triều đại nào mà lại gây ra một mối nhục cho quốc thể
đến như vậy! Ai sẽ phải trả những món nợ khổng lồ kia, mỗi năm là 2 tỷ
USD nếu không phải là 83 triệu người dân Việt nam, còn “Đảng ta” chỉ có
một dúm chóp bu cộng với khoảng 2,7 triệu đảng viên thuộc loại tép riu
kia làm sao mà gánh vác nổi món nợ kếch sù đó!!! “Đảng ta” có tên tiếng
Anh là “Vietnam Communist Party” có nghĩa là Đảng cộng sản Việt nam,
nhưng ngày nay nó không còn giữ nguyên vẹn bản chất cộng sản nguyên
thuỷ là giai cấp vô sản của nó nữa, mà đã bị thoái hoá biến chất, biến
thái sang một hình thái khác, nên nó còn được người ta gọi là “Đảng
cộng đớp”, “Đảng cộng cướp” theo như lời của ông cựu đại tá Phạm Quế
Dương đã phát biểu trên đài RFA. Còn nhiều người dân và giới trí thức
trong nước họ công khai nói với nhau ở vỉa hè, quán cóc tại Hà nội, Sài
gòn…rằng “Đảng ta” bây giờ chỉ là một tổ chức giống như kiểu MAFIA đảo
Sicine ở bên nước Italia xa xôi thuộc Âu châu, hay là một thứ MAFIA nhà
nước vậy!
Mặc dù phong trào dân chủ nơi quốc nội mới xuất hiện và còn non
trẻ, lại được Đảng và nhà nước CSVN “chăm sóc” kỹ lưỡng từng ly từng tí
một, thậm chí xung quanh tư gia của các nhà dân chủ đều được “Đảng ta”
bố trí đám công an mật vụ ngày đêm rình mò theo dõi nhất cử nhất động
của các nhà dân chủ, cộng thêm vào đó còn là trò nghe trộm điện thoại,
bất kể là điện thoại cố định hay điện thoại di động để dò xét các hoạt
động của các nhà dân chủ này. Tuy nhiên thì phong trào dân chủ vẫn đang
lớn mạnh từng ngày và được rất nhiều người, bà con trong và ngoài nước,
cộng đồng quốc tế đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ bản “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ 2006” của các nhà tranh đấu cho tự do dân chủ nơi quốc nội.
Trong khi chúng tôi đang viết bài này thì đã có gần 600 người đủ mọi
thành phần trong xã hội tại quốc nội đã mạnh dạn ký tên ủng hộ bản
Tuyên ngôn, có hơn 20 nghìn người tại hải ngoại đã ký tên ủng hộ. Ngoài
ra có nhiều nghị sỹ, dân biểu có tên tuổi ở các nước văn minh dân chủ
như Úc, Mỹ…cũng đã lên tiếng ủng hộ cho bản Tuyên ngôn nói trên. Nhân
dịp “Đảng ta” ra sức kêu gọi mời mọc năn nỉ toàn dân đóng góp ý kiến
cho bản dự thảo báo cáo chính trị Đại hội X của Đảng để khoe mẽ với bàn
dân thiên hạ rằng là “Đảng ta” bây giờ cũng “đổi mới” và “tiến bộ”, lần
đầu tiên “Đảng ta” cho toàn dân thưởng thức món ăn “dân chủ độc đảng”
mà “Đảng ta” đang độc quyền nắm giữ, nên đã xuất hiện thêm nhiều tiếng
nói dân chủ thực sự trong giới trẻ Việt nam vốn lâu nay vẫn im hơi lặng
tiếng và thờ ơ trước các vấn nạn của nước nhà.
Có một gương mặt mới đó là sinh viên công nghệ thông tin Nguyễn Tiến
Trung hiện đang du học tại Pháp đã lên tiếng góp ý cho “Đảng ta”, rồi
đến nhà báo Phan Thế Hải, hoạ sỹ Phạm Minh Thành, cựu sỹ quan trung tá
quân đội Trần Anh Kim, luật sư Nguyễn Văn Đài…cũng đã đều lên tiếng,
cùng với sự lên tiếng của các nhân vật có tên tuổi khác như tiến sĩ
kinh tế học Lê Đăng Doanh, giáo sư Phan Đình Diệu, nhà sử học Dương
Trung Quốc, tiến sĩ luật học Cù Huy Hà Vũ…
Qua phần mở đầu dài dòng như trên, vì nó không thể nào ngắn được, hôm
nay, nhóm bạn trẻ yêu tự do dân chủ mới xin đi vào vấn đề chính muốn
chia sẻ cùng quí vị bà con cô bác. Đã có nhiều bài viết rất đầy đủ,
phân tích rất kỹ càng và sâu sắc mang tính triết lý, đó là bài: “Tại
sao có quá ít người dám tranh đấu” giáo sư Nguyễn Chính Kết viết tại
Sài gòn ngày 10-6-2005, bài “Bạo quyền không thể dập tắt được sức mạnh
của lương tri” cùa nhà báo Nguyễn Khắc Toàn ngày 10-4-2006, bài “Lời
minh định của Linh mục Nguyễn Văn Lý” ngày 16,17-4-2006, bài “Trả lời
phỏng vấn báo Đàn Chim Việt của LM Nguyễn Văn Lý” ngày 20-4-2006, bài
“Góp ý cho phong trào đấu tranh dành tự do, dân chủ đa nguyên” của tác
giả Nguyễn Hội, bài “Nhìn vào phong trào dân chủ Việt nam”
của tác giả Nguyễn Văn Hiệp ngày 10-5-2006, bài “Thư gửi các Bạn đang
đấu tranh cho tự do, dân chủ, đa nguyên” của giáo sư Nguyễn Chính Kết
ngày 21-4-2006, bài “Thư gửi các nhà dân chủ” của tác giả Việt Hoàng,
“Thư của giáo sư Nguyễn Chính Kết gửi ông Nguyễn Khắc Toàn”, “Thư của
linh mục Nguyễn Văn Lý và giáo sư Nguyễn Chính Kết gửi ông Nguyễn Khắc
Toàn”...
Tuy vậy chúng tôi cũng không thể không lên tiếng và xin mạo muội
đóng góp một số nhìn nhận riêng của mình về những diễn tiến vừa qua đã
xảy ra mà chúng tôi cho rằng đó là những âm mưu đen tối của nhà cầm
quyền CSVN tức “Đảng ta” đối với Phong trào Dân Chủ còn non trẻ trong
quốc nội. Quả thực thì chúng tôi đã hiểu được thế nào là dân chủ và cảm
nhận được làn gió dân chủ đang lan toả đi khắp toàn cầu, làn gió đã bay
đi và đem ánh sáng văn minh tới những vùng đất mà nhân loại vẫn còn bị
kìm kẹp trong bóng tối. Dân chủ sẽ mang lại điều tốt đẹp cho cuộc sống
nhân loại, đơm hoa kết trái, đâm chồi nảy lộc xã hội công bằng, đó thể
hiện một lối sống văn minh của nhân loại trong thế kỷ 21 này!
Đối với “Đảng ta” coi dân chủ là một thứ hàng “xa xỉ” ở Việt nam,
chỉ có “Đảng ta” mới được quyền ngồi chễm trệ tự cho một mình một mâm
cỗ để thưởng thức món hàng “xa xỉ” đó, do vậy mới có những thuật ngữ do
“Đảng ta” phát ngôn ra như là “dân chủ tập trung”, “dân chủ cơ sở”,
“dân chủ trong nội bộ”. “Đảng ta” cứ giữ khư khư cái món dân chủ “xa
xỉ” đó mà không hề muốn ban phát cho dân chúng, mà có ban phát chăng đi
nữa thì cũng chỉ là thứ dân chủ giả hiệu, loè bịp mà thôi. Cho nên, khi
có một Phong trào dân chủ thực sự xuất hiện thì “Đảng ta” thấy đó như
một cái gai trong mắt của Đảng, và muốn nhổ cái gai đó đi được chừng
nào hay chừng đó. “Đảng ta” cũng đã áp dụng mọi chiêu thức hòng làm tan
vỡ phong trào dân chủ còn non trẻ này theo cung cách mà “Đảng ta” vẫn
làm từ xưa tới nay như “đập chết ngay từ khi còn trứng nước”, cô lập
các nhà đấu tranh dân chủ, hành hung, khủng bố hòng làm lung lạc tinh
thần, hăm doạ, đe doạ, bao vây kinh tế, giam hãm, bắt giam, bỏ tù, quản
chế, sách nhiễu, cắt các phương tiện liên lạc, viết thư nặc danh để
nhằm mục đích tung hoả mù gây hiểu nhầm giữa các nhà đấu tranh dân chủ,
để gây kích động, chia rẽ nội bộ nghi ngờ lẫn nhau, gài bẫy, phân tán
hòng làm suy yếu phong trào dân chủ. Sau đây là một số bằng chứng về
những việc làm của “Đảng ta” đối với một số nhà dân chủ cũng như phong
trào dân chủ trong nước trong thời gian vừa qua:
1. Sự kiện thứ nhất: chắc mọi người còn nhớ cách đây không lâu
trên mạng Talawas có những bài viết qua lại giữa hai nhà đấu tranh cho
dân chủ đó là nhà văn Hoàng Tiến và tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, thực hư
thế nào hạ hồi sẽ phân giải. Thực chất cả hai nhà dân chủ trí thức này
bị mắc mưu của những kẻ muốn phá hoại phong trào dân chủ, những kẻ giấu
mặt này đã mạo danh của cả hai bên để viết thư bôi nhọ thanh danh của
hai ông Thanh Giang và Hoàng Tiến, rồi đêm đêm những kẻ này bỏ trộm
những bức thư nói trên vào hòm thư riêng của tư gia hai ông cho nên gây
ra sự hiểu nhầm không đáng có, gây nên sự bực tức lẫn nhau. Sau khi
những kẻ xấu bụng đã đạt được mục đích chia rẽ hai nhà dân chủ thì họ
lại tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa bằng cách tiếp tục chiến thuật trên bỏ
thư hơn nhiều hơn nữa nhằm kích động hai ông, để gây thêm mâu thuẫn hơn
nữa. Như thế tức là đạt được mục đích của kẻ xấu bụng: họ thì sẽ vỗ tay
cười trong khi hai nhà dân chủ thì xích mích.
2. Sự kiện thứ hai: đó là bài viết trả lời tiến sĩ Nguyễn Thanh
Giang, tiến sĩ Hà Sỹ Phu của nhà văn Dương Thu Hương, đây chắc chắn
cũng là một sự hiểu nhầm không đáng có giữa các nhà đấu tranh cho dân
chủ mà nguyên nhân cũng là do “Đảng ta” xía mũi vào để “chọc gậy bánh
xe” mà thôi. Chúng tôi xin phép được trích dẫn nguyên văn một đoạn của
bài viết “Thư gửi các nhà dân chủ” của tác giả Việt Hoàng để tỏ tường
sự việc: “Chúng ta đều biết rằng các nhà dân chủ trong nước rất bị hạn
chế về thông tin và tự do. Điện thoại, máy tính của họ luôn bị cắt,
nghe trộm. Họ đi đâu một bước cũng bị theo dõi, chứ không được tự do
như chúng ta bên ngoài. Chính vì vậy mà “những lá thư được nhét thường
xuyên qua khe cửa nhà bà Dương Thu Hương ròng rã hàng tháng trời…”
không thể là của ông Hà Sĩ Phu hay một người dân chủ nào đó được, mà
chỉ có thể là của công an. Chỉ có những kẻ ăn lương mới làm những việc
bền bỉ và khuất tất như vậy. Nếu không phải là công an thì bất cứ một
người nào đến “thăm” bà Dương Thu Hương đều bị công an hỏi thăm ngay
(chuyện này bà đã kể trong thư gửi ông Đinh Ngọc Ninh).”
3. Sự kiện thứ ba: sự hiểu nhầm giữa các nhà dân chủ về các bản
Tuyên Ngôn Dân Chủ. Qua một số bài viết bạch hoá sự việc trên của nhà
báo Nguyễn Khắc Toàn, lời minh định của Linh mục Nguyễn Văn Lý thì
chúng ta cũng đã biết nguyên nhân của sự hiểu nhầm trên là do công an
CSVN gây ra, trong điều kiện mà mọi liên lạc giữa các nhà dân chủ rất
khó khăn và bị công an o ép, cô lập, phong toả, ngăn chặn đủ thứ như
vậy. Trong lúc các nhà dân chủ đang tham gia soạn thảo bản Tuyên ngôn
dân chủ thì tất cả mọi phương tiện liên lạc thông tin của họ đều bị
nghe trộm, theo dõi, kiểm soát, thậm chí là cả bị bắt giữ, câu lưu.
Việc đầu tiên xảy ra là khi anh Đỗ Nam Hải và anh Nguyễn Khắc Toàn bị
bắt giữ tại quán internet ở 51 phố Trần Xuân Soạn, Hà nội ngày
27-2-2006. Sau đó anh Đỗ Nam Hải và giáo sư Trần Khuê trở về Sài gòn
thì anh Đỗ Nam Hải lại bị bắt giữ nhiều lần, máy vi tính của anh Hải
thì bị công an khám xét và niêm phong ngay tại nhà riêng. Cao điểm nhất
là anh Hải bị giữ tới hơn 38 tiếng đồng hồ tại công an quận Phú Nhuận,
Sài gòn để tra hỏi về việc soạn thảo bản Tuyên ngôn nói trên. Cuối cùng
thì bị công an CSVN đã trắng trợn tịch thu chiếc máy vi tính anh Hải
đang dùng để soạn thảo bản Tuyên ngôn tự do dân chủ 2006. Tiếp theo là
vụ anh Nguyễn Khắc Toàn bị bắt giữ hơn 3 tiếng đồng hồ tại công an
phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà nội ngày 7-4-2006 sau khi rời
khỏi nhà cụ Hoàng Minh Chính được ít phút, anh Toàn bị khám người, khám
xe, bị thẩm vấn nội dung cũng xoay quanh việc soạn thảo bản Tuyên ngôn
trên.
| |
| Thanh niên Berlin trỗi dậy 1990 |
Còn ở miền Nam và miền Trung, mọi sự liên lạc giữa giáo sư Trần Khuê và
linh mục Nguyễn Văn Lý cũng bị ngăn chặn, kiểm soát chặt chẽ, cho nên
giữa các nhà dân chủ nòng cốt tham gia soạn thảo bản Tuyên ngôn không
thể thường xuyên, liên tục bàn bạc được với nhau dù chỉ là qua điện
thoại về nội dung và những vẫn đề cụ thể khác, do đó không hiểu đúng ý
của nhau. Trong khi đó thì giáo sư Nguyễn Chính Kết cũng bị theo dõi,
bao vậy rất gắt gao.
4. Sự kiện thứ tư: sự hiểu nhầm giữa bậc tiền bối Hoàng Minh
Chính và trang web Đàn Chim Việt. Sau khi xem xét tìm hiểu sự việc thì
chúng tôi cũng đã phần nào tỏ tường được sự việc này. Từ việc đọc lá
thư đính chính ngày 8-5-2006 của cụ Hoàng Minh Chính và cụ bà Lê Thị
Hồng Ngọc, chúng tôi tự lần mò đi tìm hiểu chân tướng sự việc. Chúng
tôi vào trang chủ của trang web danchimviet.com để tìm kiếm xem có bài
viết của tên “bồi bút văn nô”, tay sai của “Đảng ta” có cái bút danh là
Lê Bạch Trúc Quân, tác giả của bài viết có tên là: “Nhà dân chủ Hoàng
Minh Chính giết 50 ngàn người” thì không hề thấy bài viết này được đăng
tải trên trang nhất. Tuy nhiên khi vào đến thư mục “Diễn đàn ngọn đuốc”
báo Đàn Chim Việt ngày 1-5-2006 thì thấy ngay có bài viết này, với cột
tác giả là GG-Posted Khách.
Theo sự suy đoán của chúng tôi thì rất có thể người khách này, tức là
tên Lê Bạch Trúc Quân đã tự động cố ý post bài viết trên vào thư mục
“Diễn đàn ngọn đuốc” của báo Đàn Chim Việt với mục đích xấu xa là bôi
nhọ thanh danh của cụ Hoàng Minh Chính như chúng ta đã rõ, nội dung của
bài viết hoàn toàn bịa đặt, lời lẽ vu khống dựng đứng câu chuyện, không
đúng sự thật một tí tẹo nào về cụ Hoàng Minh Chính. Chắc chắn tờ báo
Đàn Chim Việt là một tờ báo có uy tín và nổi tiếng trên thế giới, lâu
nay được nhiều người mến mộ, là người bạn đồng hành của phong trào dân
chủ của Việt nam không lẽ nào lại có thể cho đăng một bài báo không
đúng sự thật như vậy về một nhà đấu tranh dân chủ hàng đầu trong quốc
nội như cụ Hoàng Minh Chính được.
Rõ ràng đây cũng là một sự sơ suất không đáng có do không kiểm soát
chặt chẽ nội dung bài viết trước khi cho đăng tải của báo Đàn Chim
Việt, để cho tên đốn mạt, lưu manh Lê Bạch Trúc Quân lợi dụng sự tự do
của diễn đàn, tự ý post lên những bài viết có nội dung, mục đích rất
xấu xa, đểu cáng. Về mặt này thì một số trang web khác kiểm soát rất
tốt nội dung của bài viết trước khi đăng tải. Vậy mong báo Đàn Chim
Việt hãy chịu trách nhiệm về uy tín của tờ báo cũng như thanh danh của
cụ Hoàng Minh Chính mà có lời với gia đình của cụ! Cần phải lưu ý thêm
rằng trong bài viết láo toét của tên bồi bút mạt hạng Lê Bạch Trúc
Quân, hắn ta thừa lệnh cấp trên mà quan thầy của y chắc chắn là ở Hà
nội chỉ đạo đã khá “nham hiểm, thâm độc và cao tay” là ở chỗ chúng nhắm
đánh thẳng vào hai nhà lão thành tiền bối đang là những ngọn cờ đầu của
phong trào dân chủ, rất có uy tín ở trong và ngoài nước là cụ Hoàng
Minh Chính và ông Nguyễn Minh Cần.
Bài viết của tên bồi bút Lê Bạch Trúc Quân cố ý dùng văn phong giả tạo
sặc mùi “chống cộng đểu” để tung hoả mù, lập lờ đánh lận con đen, xoá
nhoà trắng đen, đổi trắng thay đen, thay đổi chân lý sự thật, lợi dụng
tâm lý chống cộng chính nghĩa cao độ, quyết liệt của bà con ta để chĩa
mũi dùi vào cụ Hoàng Minh Chính. Thật là một đòn hiểm độc của những kẻ
lưu manh chính trị! Qua đây chúng ta cũng thấy rõ ràng đây là một âm
mưu thâm độc nhằm chia rẽ phong trào dân chủ quốc nội với bà con ủng hộ
phong trào dân chủ tại hải ngoại, chúng ta cần phải cảnh giác cao độ
trước loại âm mưu thâm độc khôn lường này!
Mới đây, trên trang nhất của tờ An ninh thế giới của
“Đảng ta” số 552 ra ngày thứ bảy 13-5-2006 có đăng một bài của tác giả
“bút nô” Bảo Sơn với dòng chữ to tướng tô đen đậm, nhìn tối đen cả
trang báo là: “HOA KỲ PHẢN ĐỐI VÀ KHÔNG ỦNG HỘ BẤT CỨ HÀNH ĐỘNG, ÂM MƯU
NÀO NHẰM GÂY BẤT ỔN ĐỊNH Ở VIỆT NAM”. Nội dung của bài báo nói về buổi
làm việc chiều ngày 9-5-2006 giữa thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Uỷ
viên trung ương Đảng CSVN, thứ trưởng Bộ công an, người được xếp thứ 66
trong danh sách Uỷ viên chính thúc Ban chấp hành trung ương khoá X, với
Ngài Michael Marine, Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà nội. Nội dung cụ thể của bài
báo này thì ai đọc trang 6 của tờ báo thì sẽ rõ. Tuy nhiên chỉ nhìn
thấy cái dòng chữ to đùng tô đen đậm ở trang nhất kia, ai cũng có thể
hình dung ra được là “Đảng ta” đang mượn danh Hoa Kỳ để hăm doạ ai đó
theo kiểu “cáo mượn oai hùm”, mà nói huỵch toẹt ra là “Đảng ta” muốn
hăm doạ các phần tử mà “Đảng ta” gán cho cái chữ là “phản động cấp
tiến” hay là phong trào dân chủ thì cũng vậy, chứ còn chống khủng bố ở
Việt nam chỉ là chuyện nhỏ, bởi vì Việt nam là một đất nước nhỏ bé,
nhược tiểu, lại không hề có một chút tiếng tăm gì trên trường quốc tế,
có chút tiếng tăm gì nổi tiếng thì cũng chẳng qua là một trong những
nước nghèo nhất thế giới, nhưng quốc nạn tham ô tham nhũng lại đứng đầu
thế giới cùng với một số vô vàn các xếp hạng vào loại đội sổ so với thế
giới.
Vậy thì đám khủng bố quốc tế kia cần gì phải phí phạm súng ống đạn
dược, bom mìn lẫn nhân mạng để tổ chức gây khủng bố ở Việt nam, rồi thì
cũng không đạt được mục đích nào cả.“Đảng ta” hơi tự đề cao mình chỗ
này, lại còn lớn tiếng muốn truyền đạt kinh nghiệm phòng ngừa, đấu
tranh chống khủng bố cho siêu cường số 1 thế giới cả về quân sự lẫn
kinh tế là Hoa Kỳ, “Đảng ta” thật là kệch cỡm và nực cười hết chỗ
nói!!! Cái chiêu bài “chống khủng bố” được đưa ra trong cuộc gặp giữa
“quí ông” thứ trưởng với Ngài Đại sứ chỉ là trò loè bịp con nít. Đối
với Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hùng mạnh, là ngọn cờ đi đầu chống
khủng bố trên phạm vi toàn cầu, họ thừa biết rằng ở đâu là trọng điểm
của nạn khủng bố quốc tế đang hoành hành hiện nay. Còn ở Việt nam dưới
sự kìm kẹp chặt chẽ của “Đảng ta” thì lấy đâu ra khủng bố, có chăng thì
chính “Đảng ta” đang khủng bố Nhân dân và toàn xã hội từ mấy mươi năm
qua kể từ khi “Đảng ta” tự nhảy lên cầm quyền. Tại sao “Đảng ta” không
tập trung sức lực vào mà đánh cho tan tành “lũ giặc nội xâm” đang ngày
đêm thao túng, lộng hành bòn rút, vơ vét công quỹ, tài sản quốc gia,
tiền bạc của nhân dân để làm giàu cá nhân, ăn trên ngồi chốc, hút xương
máu tuỷ của nhân dân, ăn chơi phè phỡn, sa đoạ, truỵ lạc, sống trong
nhung lụa trên nỗi thống khổ của đại bộ phận người dân nghèo cơ cực,
lầm than, một nắng hai sương. Nếu “Đảng ta” đánh tan được “lũ giặc nội
xâm” kia thì nhân dân sẽ cám ơn “Đảng ta” lắm lắm!!! Còn cái thứ “ổn
định ở Việt nam” chỉ là một thứ giả tạo được che đậy một cách kỹ lưỡng,
có bài bản và rất khéo léo. Chính cái “lũ giặc nội xâm” kia mới đang là
kẻ hoành hành gây mất ổn định ở Việt nam qua vụ án PMU18 nổi đình nổi
đám nhất từ trước tới nay mà chưa có vụ án nào qua mặt được.
| |
| Sức mạnh quần chúng Ba Lan |
Làm sao có thể gọi là “ổn định” được khi giới công nhân với đồng lương
chết đói đã phải vùng lên tổ chức đình công hàng loạt, còn nội bộ trong
“Đảng ta” thì đấu đá tranh giành quyền lực, một số vụ án tày đình như
TC2-T4 thì bị cho chìm xuồng, vụ tên Đặng Vương Hưng, phó tổng biên tập
báo Công an nhân dân, ăn chặn tiền xuất bản hai cuốn nhật ký Đặng Thuỳ
Trâm và Nguyễn Văn Thạc cũng bị cho chìm xuồng, còn người dân thấp cổ
bé họng muốn nói lên những nỗi bức xúc, oan khuất của mình thì lại bị
“Đảng ta” sử dụng đám tay sai công an chuyên chính để đe doạ, bịt miệng
họ lại. Thử hỏi thế thì làm sao gọi là “ổn định” cho được??? Chúng ta
hãy lật ngược lại vấn đề, tại sao ở một số các quốc gia có nền dân chủ
đích thực như Pháp, Thái Lan, Philipine, Nepal…vừa qua cũng đã xảy ra
một số tình hình bất ổn chính trị như giới sinh viên và công đoàn Pháp
tổ chức biểu tình rầm rộ phản đối đạo luật CPE của chính phủ Pháp, các
đảng phái đối lập tổ chức biểu tình rầm rộ phản đối thủ tướng Thaksin
Shinawtra khiến ông tỷ phú dollars này buộc phải từ chức, các đảng phái
đối lập cũng biểu tình đòi phế truất quyền của đương kim tổng thống
Philipine, rồi người dân Nepal biểu tình đòi nhà vua Nepal phải thiết
lập một chế độ dân chủ ở Nepal…Ơ hay thật đấy nhỉ, lạ quá ta, tại sao
“quý ngài” Hoa Kỳ lại không nhúng tay vào can thiệp để “phản đối và
không ủng hộ bất cứ hành động, âm mưu nào nhằm gây bất ổn định” ở các
quốc gia dân chủ nói trên nhỉ, ơ hơ, hay thật đấy!!!!! Bà con ta sẽ tự
có câu trả lời. Bài báo của tác giả “bút nô” Bảo Sơn cũng không nói lên
sự thật khi viết rằng: “…
Vừa qua, ngài Đại sứ cũng đã đi đến một số tỉnh Tây Nguyên, Tây Bắc…gặp
một số người vượt biên trở về. Qua các buổi tiếp xúc này, ngài Đại sứ
thấy rằng, chính quyền địa phương các tỉnh đã không hề có bất cứ một
thành kiến nào đối với những người trở về, đồng thời đã tạo điều kiện
hết mức để họ tái hoà nhập cộng đồng. Ngài Đại sứ cũng cho biết là chưa
tìm thấy bằng chứng về việc chính quyền địa phương gây áp lực để ép dân
bỏ đạo…”. Quả thực thì chỉ cần đơn giản là nghe đài RFA là cũng đủ có
bằng chứng về việc ép dân bỏ đạo, mà có bằng chứng thực tế lù lù chăng
đi nữa thì chắc chắn “Đảng ta” cũng phải che đậy và dấu nhẹm nó đi để
không cho Ngài Đại sứ được thấy, bởi vì “Đảng ta” đang trong giai đoạn
nước rút vào WTO là Tổ chức thương mại thế giới do siêu cường Hoa Kỳ
cầm đầu. Còn về chuyện bản danh sách những người đang bị giam về những
lý do “tôn giáo, bất đồng chính kiến” mà Ngài Đại sứ Hoa Kỳ trao cho
“quí ông” thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, thì “quí ông” này cũng chối
phăng và trả lời một cách lấp liếm, xin trích nguyên văn câu trả lời
đăng trên bài báo: “một số người đang bị giam giữ là do họ vi phạm pháp
luật Việt nam với những tội danh cụ thể chứ không có ai bị tù vì hoạt
động tôn giáo hoặc vì những tội danh nào đó không có trong Bộ luật Hình
sự Việt nam. Nếu họ có thái độ chấp hành tốt các quy định pháp luật của
Việt nam thì không có lý do gì để giữ họ ở trại giam. Việc họ được thả
sớm hay muộn tuỳ thuộc vào thái độ của họ…”.
| |
| Cách mạng nhung Tiệp Khắc |
Sự thật như thế nào thì tất cả bà con yêu chuộng tự do dân chủ của
chúng ta đểu đã rõ, nếu chúng ta muốn biết chân tướng một cách rõ ràng
nhất thì hãy gặp các nhà dân chủ hàng đầu Việt nam là cụ Hoàng Minh
Chính, nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn mới được trả tự do và đang bị quản
chế, Linh mục Nguyễn Văn Lý đã hơn ba lần bị giam cầm, họ sẽ nói tỏ
tường tất cả mọi việc! Còn nếu “quí ông” Nguyễn Văn Hưởng nói rằng ở
Việt nam không có tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị thì cụ thể nhất
là xin mời “quí ông” Nguyễn Văn Hưởng hãy tới gặp người thật việc thật,
nhân chứng sống đó là anh Nguyễn Khắc Toàn, tác giả của bài viết “Chuyện về người tù Trương Văn Sương, một Nelson Mandela của Việt nam!”.
Bản thân anh Nguyễn Khắc Toàn là tù nhân lương tâm bị nhà cầm quyền
CSVN giam cầm phi pháp hơn 4 năm qua từ tháng 1-2001 đến tháng 1-2006,
dưới chế độ xã hội chủ nghĩa của nhà nước CSVN. Anh Toàn là người đã
sống cùng với tất cả các tù nhân là người Thượng ở Tây Nguyên, ở bên
cạnh buồng giam ông Trương Văn Sương, và là bạn tù của tất cả những
người được anh nêu tên ra trong bài viết trên. Cho nên anh Nguyễn Khắc
Toàn rất rõ mọi chuyện mà nhà nước CSVN muốn bưng bít, che đậy đối với
thế giới bên ngoài. Ồ mà tại sao Ngài Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt nam, đại
diện cho một nền văn minh tự do dân chủ hàng đầu của siêu cường số 1
thế giới Hoa Kỳ tại Việt nam, lại không đến gặp và ủng hộ cho các nhà
dân chủ cũng như phong trào dân chủ còn non trẻ của Việt nam nhỉ, mà
lại đi gặp “quí ông” Nguyễn Văn Hưởng để làm gì??? Liệu rằng Ngài Đại
sứ Hoa Kỳ tại Việt nam có biết chính “quí ông” Nguyễn Văn Hưởng kia
đang là “chủ nhân ông” của các loại A, từ A17, A24, A42 đến A38…và tất
cả các loại trại giam, trại cải tạo tù chính trị, bất đồng chính kiến,
tù nhân tôn giáo suốt từ Nam ra Bắc ở Việt nam. Và cũng chính ông ta là
người đã ra lệnh cho các loại A nói trên chỉ đạo cho đám công an chuyên
chính giả danh côn đồ để hành hung, khủng bố, đe doạ tinh thần của các
nhà dân chủ Việt nam. Cụ thể là vụ đàn áp khủng bố tại tư gia nhà riêng
của cụ Hoàng Minh Chính khi cụ đi chữa bệnh từ Hoa kỳ trở về, từ Sài
gòn ra đến Hà nội, đến nay thậm chí lúc nào cũng có hàng chục đám công
an mật vụ ăn mặc thường phục, thay phiên nhau túc trực ngồi núp bóng
sau các bụi cây, quán cà phê để canh phòng mọi người ra vào ngõ nhà cụ
Chính tại ngõ 26 phố Lý Thường Kiệt, Hà nội suốt ngày suốt đêm 24/24
giờ, để làm cái gì vậy? chắc “Đảng ta” e ngại cụ Chính, một ông già
tuổi đâ 87 tuổi đem bom đi khủng bố chăng? Không, chắc cụ Chính chẳng
còn hơi sức đâu làm việc đó trong khi tuổi đã cao, trong mình lại mang
nhiều bệnh tật do đã trải qua hàng chục năm trong thời gian lao tù, có
chăng “Đảng ta” chỉ muốn cô lập cụ Chính mà thôi.
Thực tế đã chứng minh khi kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải cùng với nhà
báo Nguyễn Khắc Toàn đã bị công an hành hung khi đang ngồi trong một
quán dịch vụ internet để xem tin tức, khi anh Hải quay về Sài gòn lại
tiếp tục bị hành hung. Vụ hành hung, khám người, khám xe nhà báo Nguyễn
Khắc Toàn khi anh vừa ở nhà cụ Hoàng Minh Chính trở ra.Vụ hành hung
tiếp theo là xảy ra đối với luật sư trẻ Nguyễn Văn Đài sau khi anh có
buổi ăn trưa thân mật cùng với nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Khắc Toàn
tại một quán cơm gần nhà riêng của anh Toàn trên phố Hai Bà Trưng, TP
Hà nội. Rồi tiếp đến là vụ hành hung, bắt bớ, khám xét, lục soát cựu
trung tá quân đội Trần Anh Kim khi ông cựu trung tá ra Hà nội chơi nhân
dịp 30-4-2006 và đã quá bộ ghé thăm nhà riêng cụ Hoàng Minh Chính và
anh Nguyễn Khắc Toàn. Thế rồi là hoà thượng Thích Quảng Độ bị công an
chặn đường khi đang định lên tàu hoả đi ra Bình Định-Quảng Ngãi để thăm
hoà thượng Thích Huyền Quang như chúng ta đã biết.
Cũng trong ngày 30-4-2006 công an CSVN đã bắt giữ chị Nguyễn Thị Phương
là người giúp việc cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, giam chị tại đồn
công an phường Lương Yên, quận Hai Bà Trưng, Hà nội gần 7 tiếng đồng
hồ, khi chị ta định ra bến xe Lương Yên để về quê Thái Bình thăm gia
đình. Trong buổi bắt giữ hôm đó công an ra sức đe nẹt, hăm doạ người
chị Phương, ngăn cản không cho chị Phương quay trở lại Hà nội để giúp
việc cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, khiến cho chị ta sợ chết khiếp
mãi lâu sau mới dám quay trở lại để tiếp tục làm việc giúp đỡ việc nhà
cho hai cụ ông và cụ bà Hoàng Minh Chính tuổi tác đã cao. Quả thật là
những hành động bất nhân! Riêng đối anh Nguyễn Khắc Toàn, ngoài việc bị
nhà cầm quyền CSVN cắt tất cả các phương tiện liên lạc, quanh tư gia
của gia đình anh ngày đêm luôn luôn có 4 đến 5 công an mật vụ túc trực
canh gác, rình rập mọi động tĩnh. Nhân dịp những ngày lễ lớn của nhà
nước CSVN 30-4, 1-5 và 19-5 anh Toàn làm đơn đến hơn 4 lần đề nghị nhà
nước CSVN cho sang thăm cụ Hoàng Minh Chính và một số anh em bạn bè,
nhưng đều bị “Đảng và nhà nước ta” viện ra đủ các loại lý do để khước
từ thẳng thừng. Như vậy tức là mặc dù anh Toàn được thoát khỏi nhà tù
nhỏ, nhưng anh cũng giống như cụ Hoàng Minh Chính đều là những công dân
mẫu mực mà vẫn bị giam lỏng trong nhà tù lớn của nhà nước cộng hoà xã
hội chủ nghĩa Việt nam! Vụ việc xảy ra mới đây nhất đối với luật sư
Nguyễn Văn Đài, khi anh có chuyến đi công tác sang Bangkok, Thái lan
cách đây ít hôm để dự một hội nghị quốc tế về tự do tôn giáo và nhân
quyền. Luật sư Đài đã bị công an VN và lực lượng an ninh sân bay quốc
tế Nội bài chặn lại khám xét hành lý, đặc biệt là lục soát, mở máy
Laptop cá nhân của anh để kiểm những nội dung thông tin lữu trữ trong
máy tính xách tay trong nhiều giờ đồng hồ nhằm tìm kiếm những tài liệu
chứng minh việc đàn áp tự do tôn giáo và nhân quyền ở trong nước là
những tài liệu nhạy cảm đối với “Đảng và nhà nước ta”. Như chúng ta đã
biết luật sư Nguyễn Văn Đài là một luật sư chuyên hoạt động trong lĩnh
vực bảo vệ tự do tôn giáo và quyền con người ở Việt nam hiện nay. Cho
nên “Nhà nước ta” rất cảnh giác và dè chừng với luật sư Nguyễn Văn Đài!
Thế đó! Cùng xảy ra một lúc với vụ xách nhiễu luật sư Đài như trên, 2
người cháu của Linh mục Nguyễn Văn Lý, nhân dịp chuyến ra Hà nội công
tác, có ghé thăm cụ Hoàng Minh Chính, khi 2 người cháu này trở ra thì
bị công an VN rình nấp sẵn từ trước ở xung quanh ngõ 26 phố Lý Thường
Kiệt tổ chức bắt giữ đưa về thẩm vấn hơn 3 tiếng đồng hồ tại công an
phường Hàng Bài, ở ngã tư phố Trần Hưng Đạo và phố Hàng Bài, thuộc quận
Hoàn Kiếm, Hà nội. Đó là những bằng chứng nóng hổi, xác thực về những
việc làm của “Đảng ta” đối với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước!
Lời kết của bài viết này là chúng ta hãy cảnh giác thật cao độ
trước những âm mưu thâm độc, quỷ quyệt hòng làm chia rẽ, phân tán, suy
yếu phong trào dân chủ của Việt nam trước những thế lực đen tối muốn
kìm hãm bước tiến của dân tộc Việt nam theo kịp xu hướng dân chủ hoá
toàn cầu của thời đại nhằm để bảo vệ những đặc lợi đặc quyền cá nhân
xấu xa bỉ ổi và vô nhân. Chúng ta phải bỏ qua mọi hiềm tị cá nhân, đoàn
kết tất cả mọi lực lượng, mọi yếu tố, cùng nhau góp sức để có thể xây
dựng một phong trào dân chủ lớn mạnh, rồi một ngày kia sức mạnh của
chân lý lẽ phải sẽ chiến thắng bạo quyền, chiến thắng sẽ thuộc về nhân
dân yêu chuộng hoà bình, khát khao tự do dân chủ đúng như đầu đề của
bài viết: “Bạo quyền không thể dập tắt được sức mạnh của lương tri” của
nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Khắc Toàn! Mong rằng các nhà dân chủ của
chúng ta luôn “chân cứng đá mềm” trong công cuộc đấu tranh đòi tự do
dân chủ cho dân tộc Việt nam!
Ngày 19-5-2006
Nhóm bạn trẻ Tri Thức-Hải Hà
Email: nhombantretrithuchaiha@yahoo.com
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: