Bạn,
Theo
báo quốc nội, hình ảnh những quán cà phê cóc mọc lên nhan nhản khắp vỉa
hè giữa phố phường Sài Gòn, được trang bị bằng vài cái bàn ghẻ, dăm ba
chiếc ghế nhựa sứt tai gãy gọng, chẳng mấy xa lạ với cư dân thành phố.
Mỗi con đường ít nhất cũng có vài ba quán cà phê cóc như thế. Và trong
số những người bán ở các quán này, có những người là dân tạm cư, rời
quê nghèo, họ khăn gói lên thành phố lăn lộn mưu sinh bằng quán cà phê
cóc vỉa hè. Để trụ lại sống được trên thành phố, việc bám sống bám chết
lấy vỉa hè của họ đầy cơ cực gian nan như ghi nhận của báo Sài Gòn Tiếp
Thị qua đoạn ký sự như sau.
Tại Sài Gòn, đầu tư cho cà phê vỉa
hè vốn liếng ban đầu là cái giỏ xách có ký cà phê rang, vài phin lọc,
hộp sữa, mớ đường, bình thuỷ, lố ly thuỷ tinh, thùng đá, dăm ba chiếc
ghế xúp nhựa rồi kiếm một không gian góc phố nào đó cắm chốt đại. Ai
đuổi đến đâu chạy đến đó, chạy đến khi nào hết bị đuổi thì tính chuyện
đầu tư thêm cơ sở hạ tầng cho quán cóc. Chị Thuỷ, quê Long Hồ, Vĩnh
Long kể về những ngày đầu vào nghề của mình như thế. Tính đến nay, chị
Thuỷ đã có thâm niên hơn 12 năm sống bằng nghề bán cà phê gắn với vỉa
hè ở phường 14 quận 3, trên đường Lê Văn Sỹ. 4 giờ sáng, chị Thuỷ đã mở
cửa đón khách đến tận 8-9 giờ tối mới dọn hàng nghỉ, ngày nào cũng như
ngày nấy. Gặp trưa nắng, không khách thì che chắn toàn thân bằng găng
tay, khẩu trang, nón lá ngồi ghế dựa đầu ngủ vật vờ, ăn uống linh tinh
tạm bợ cho qua ngày. Trời mưa phủ bạt che chắn tủ cà phê, ngồi đụt mưa
dưới hiên những người hàng xóm tốt bụng. Cứ thế, sống với nghề hết năm
này tháng khác, lễ tết cũng bán, chỉ về quê thăm nội ngoại một hai ngày
lại quay lên Sài Gòn bám riết tủ cà phê vỉa hè, mớ đồ nghề sinh sống
của cả gia đình 4 miệng ăn.
Có được chỗ bán ổn định, lượng
khách đều đặn là mơ ước của không ít người theo nghề mở cà phê bám vỉa
hè. Nhưng số đông những quán cóc vẫn ngày ngày mọc lên, chỉ còn số rất
ít trụ lại được với vỉa hè. Tất cả các quán vỉa hè đều lấn chiếm lòng
lề đường. Lâu lâu xe của phường hay cảnh sát giao thông đi hốt mấy quán
vỉa hè là chuyện chẳng xa lạ với những người theo nghề bám vỉa hè.
Những lúc như vậy, thường quán cũng đều được người dân báo trước khi xe
trật tự đến, chỉ lo mà chạy cái vốn lớn nhất của quán là cái tủ hoặc
giỏ đựng đồ nghề, sau mới đến bàn ghế, hôm nào chậm chân thì mất vài
cái bàn, đôi ba cái ghế.
Bạn,
Cũng theo báo SGTT, dân
bán vỉa hè cũng thường gặp phải những cạnh tranh gay gắt từ những đối
thủ không tên tuổi khác. Như quán chị Thủy trên đường Lê Văn Sỹ, kế đó
cũng vài quán vỉa hè ra cạnh tranh, nhưng do đã quá thâm niên trong
nghề, những khách hàng của quán đã trở nên quen thuộc, nên chị Thuỷ vẫn
trụ lại được với nghề, trong khi những quán cạnh đó cứ thay nhau dẹp
tiệm, đổi chủ. Cả gia đình hai vợ chồng hai đứa con sống chính nhờ vào
quán vỉa hè, tiền cho hai con ăn học, tiền cơm nước, thuê nhà, các chi
phí đều từ quán vỉa hè mà ra.