Trước đại hội thứ 10 của đảng CS, báo chí trong nước Việt Nam viết xả
láng về vụ đội tuyển Việt Nam bán độ Sea Games. Dắt dây qua vụ Bùi tiến
Dũng, giám đốc PMU 18, cá độ đá banh chơi chơi một tháng cả 2 triệu Đô.
Dính tới đường dây chạy án và bao che, Thứ Trưởng bị bắt và rồi Bộ
Trưởng Giao thông vận tải bị nặc lịnh từ dịch. Thỉnh thoảng báo cũng
đăng lời phát biểu rất "nổ" của Cựu Thủ Tướng Võ văn Kiệt tỏ ra đối lập
với Cựu Tổng bí Thơ Đỗ Mười. Người thường dân Việt trong nước đọc sướng
con mắt và nghe khoái cái lỗ tai vì có người chưởi bọn cướp ngày, bọn
sâu dân mọt nước dùm cho mình.
Người
Việt Hải Ngoại lại càng sướng mắt, khoái tai hơn vì được đọc và nghe
nhiều hơn. Bên cạnh việc báo chí khui cái hủ mắm thúi tham nhũng của CS
ra, những đảng viên lớn tuổi đã hưu hết quyền hành, thức tĩnh bất đồng
chánh kiến, và một số nhà đấu tranh cho dân chủ được phong tặng cho một
chức mới là "nhà dân chủ", lại "nhiệt tình" góp ý với Đảng. Quí vị này
lợi dụng lời của Đảng kêu gọi góp ý vào bản dự thảo báo cáo chánh trị
của Đảng, phê bình, chỉ trích, mắng mỏ, xỏ xiên không tiếc lời, mà
không sợ bị bắt bỏ tù vì làm theo lời Đảng gọi, là góp ý. Phần này "báo
đài" trong nước không dám nói nên bà con trong nước ít được sướng và
khoái như đồng bào hải ngoại có nhiều websites, nhiều báo hải ngoại tự
do ngôn luận hơn nhiều.
Trước một hiện tượng công luận mới lạ
như vậy, truyền thông đại chúng quốc tế không khi nào bỏ qua. Nhứt là
hiện tượng đó xảy ra tại một nước hoàn toàn không có "báo đài" tư nhân
- 800 tờ báo, và đài phát thanh là "của đảng, vì đảng, do đảng" làm
chủ, chỉ đạo, chỉ huy, và kiểm soát. Thông tấn xã Reuter, đặc phái viên
ở Hà Nội, Grant McCool viết một bài bình luận gởi đi từ Hà Nội, nhận
định báo chí Việt Nam có nhiều thay đổi trước đại hội 10 của Đảng CSVN.
Luận cứ của Ong dựa vào lời của nhà báo Xuân Trung của tờ Tuổi Trẻ ở
Saigon, hy vọng báo chí Việt NamCS sẽ được cỡi trói. Nhà báo này lại
dựa việc báo chí được phanh phui vụ bê bối PMU 18 và đề nghị đưa vụ này
ra bàn ở Đại hội Đảng, sau khi Tướng Giáp đưa ý kiến. Nhưng nhà báo
Grant cũng cho biết một một vài nhà báo khác đã từ chối một vài câu hỏi
của ông.
Còn đài RFA của Mỹ thì khỏi nói, khai thác tối đa
vì đối với người dân Việt trong ngoài nước và những nhà đấu tranh cho
tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam, RFA là một cơ quan được Quốc Hội
Mỹ tài trợ với thông tin, nghị luận bén nhậy, gần gũi với quần chúng
Việt nhứt. Kế đó là đài RFI của Pháp. Bỏ xa các đài BBC nhiều người
Việt nói sao nương nhẹ với Hà Nội và VOA quá chính thống vì "tiếng Nói
của Mỹ" mà Hành Pháp đang có bang giao và giao thương với CS Hà Nội.
Sẽ
thiếu nếu không kể thêm ý kiến của một số người thường đọc báo chí
trong nước nói về báo chí ở Việt Nam mà Đài RFA Mỹ đã phỏng vấn. Chủ
tịch Phòng Thương Mại Mỹ ở Hà Nội nói báo chí Việt Nam bây giờ có trách
nhiệm hơn. Một luật sư trong nước nghĩ xa hơn, hy vọng báo chí sẽ đóng
vai trò giám sát, đảm nhiệm đệ tứ quyền, ông còn khen Công An cử người
đi bảo vệ nhà báo phanh phui vụ án PMU 18. Nhưng có vị khác lại nói,
báo chí còn bị nhiều vòng cấm kỵ lắm, nhứt là những lãnh vực Nhà Nước
tự liệt vào lãnh vực an ninh quốc gia, bí mật quốc phòng. Có vị khác
nói báo chí Việt Nam được cởi tróí hay không phải chờ và xem kết quả
Đại Hội 10 của Đảng.
Khá đủ những ý kiến của các giới về báo
chí Việt Nam gần đây. Vấn đề đặt ra là xét xem báo chí Việt Nam CS có
gì mới không. Có được cởi trói, có được tự do chút nào hay không. Thuần
túy kỹ thuật tổ chức chuyên môn mà nói, báo chí là chữ nói chung. Nhưng
trong tờ báo luôn luôn có chủ báo và người làm báo. Chủ nhơn ông đích
thực của 800 tờ báo và đài phát thanh trong nước là Đảng Nhà Nước CS.
"Báo, đài" ở Việt Nam là "của đảng, vì đảng, do đảng" từ hình thức đến
nội dung. Điều hành từ ngân sách nhà nước, quỹ đảng tài trợ mật. Nhân
sự, người viết và người quản trị tờ báo là cán bộ đảng, công nhân viên
nhà nước. Báo đài là công sở của nhà nước, cơ quan của đảng bộ. Việc
làm báo là công vụ của Nhà Nước, đảng vụ của đảng, vì đảng, do đảng.
Không có một tự trị nào theo qui chế như "công quản" khi kinh doanh
ngành thiết yếu của đất nước hay " tư trị đại học" để độc lập theo tổ
chức công quyền nước dân chủ.
Có thể có - nhưng vô cùng hiếm hoi --
vài nhà báo vì lương tâm con người, vì đạo đức nghề nghiệp, vì quyền
lợi đồng bào liều mạng dưa vào dữ kiện, nói lên sự thật, nhưng rồi cũng
bị trừng phạt sa thải hay hạ tầng công tác. Như trường hợp ba nhà báo
của Tuổi Trẻ đăng Ô Hồ chí Minh có vợ, Ô Bill Gates được ngưỡng mộ hơn
Ô. Hồ, vụ Bộ Y tế tạo khủng khoảng thuốc để làm giá ăn chia với các
đường dây nhập cảng thuốc.
Còn việc báo chí gần đây phanh phui vụ
bán độ ở Sea Games, cá độ của Bùi tiến Dũng, vụ chạy án, vụ bao che của
Thứ Trưởng và Bộ Trưởng cho y can gần đây - không phải vì báo chí được
tự do tố tham nhũng, được cởi trói đề nghị này nọ với Đảng, Nhà Nước
trong đại hội đảng. Báo chí tố tham nhũng, góp ý là do chỉ đạo, đảng
lịnh mật của Đảng qua các chi bộ, đảng bộ. Báo Tuổi Trẻ làm mạnh vì
được khối đảng viên phía Nam ra lịnh, đốc thúc để tranh chấp quyền
hành. Còn Đảng nói chung cũng muốn hé nắp vung để xì bớt áp suất bất
mãn. Đảng muốn chứng tỏ Đảng quyết tâm trị tham nhũng, tham nhũng là do
cá nhân, chớ không do đảng. Như vụ giết đảng viên oan trong Cải Cách
Ruộng Đất rồi Ong Hồ nhơn danh Đảng lên khóc lóc xin lỗi và đổ tội cho
cá nhân Trường Chinh. Đảng muốn chứng tỏ "quần chúng nhân dân" qua
truyền thông đại chúng hưởng ứng lời kêu gọi góp ý của Đảng về đại hội.
Chớ báo chi ở Việt Nam đâu có được cởi trói - chớ đừng nói được tự do.
Ở
nước nhà Việt Nam, bao lâu chưa có báo chí của tư nhân, bao lâu Đảng
còn bám lấy điều 4 hiến pháp tự giành quyền độc tài toàn trị, bao lâu
chưa có đối lập chánh trị, báo chí Việt Nam còn bị trói. Báo chí cũng
như người dân, tự do, dân chủ không bao giờ xin mà được, chờ mà có. Đấu
tranh, chiến đấu mới được, mới có tự do, dân chủ.