Theo Đàn Chim Việt - Chu Tất Tiến - 10-06-2006
Tuần qua, báo chí, truyền thanh cũng như truyền hình Việt Nam hải ngoại
đồng loạt đăng tin về cơn bão Trân Châu tạt qua vùng biển Đông gây tử
vong cho hàng trăm người đánh cá. Theo các bản tin do nhà cầm quyền
Cộng Sản đưa ra, còn chưa kiểm chứng đủ, khoảng hơn 200 ngư phủ đã bị
chết, và đã kéo theo trên 200 gia đình hiện đang lâm vào cảnh khốn khổ,
nếu không muốn nói là “khốn nạn”. Thực tế, những chữ “khốn khổ” và
“khốn nạn” kia vẫn không đủ để tả sự tiêu điều, nỗi đau đớn, sự mất
mát, tang thương đang đè nặng trên đầu những người vợ góa, những đứa
con mồ côi, những bà mẹ, những ông bố chỉ trông mong vào mỗi mình người
con trai làm cần câu cơm cho cả nhà... Cái chết bất ngờ đến mang theo
cả sự sụp đổ của toàn thể gia đình, là năm sáu miệng ăn, già trẻ lớn
bé; là mấy đứa con nít còn chạy rông trên bãi biển mỗi ngày nhặt ốc,
nhặt sò, chơi đùa vô tư. Có thể là hai bố mẹ già, lưng còng, tay run vì
bao tháng ngày qua làm thợ mộc, thợ đóng tầu, buôn gánh bán bưng.. vất
vả kiếm cơm. Cũng có thể là một cô vợ trẻ, nước mắt nước mũi dàn dụa vì
thương, nhớ, hãi hùng, lo sợ không biết nuôi mấy thằng con còn lon ton
chạy nhẩy bằng phương tiện nào đây... Tiền đâu mua gạo cho chúng? Tiền
đâu sắm cho chúng bộ quần áo mới thay cho bộ đồ cũ đã rách teng beng...
Làm gì nói đến chuyện cho chúng đi học nữa! Vai chính trong nhà đã chết
rồi, mất thật rồi, đã táng thây ngoài biển khơi kia, trong bụng cá, mép
đảo hoang, hay trôi nổi dập dềnh trong làn nước xanh... Rồi ai sửa lại
cái mái nhà bập bùng mỗi khi bão ùa tới? Ai xây lại cái bếp? Ai bít khe
cửa hở chắn gió lùa mùa Đông? Ai cắm cọc tre chuồng heo, cột lại giây
phơi? Trên hết, ai mang tiền về để đi chợ? Thằng Út đang dẫy dụa đòi
sữa. Thằng Ba ngồi trên bậc cửa, khóc lặng lẽ, sụt sùi nhớ ba...
Trên bàn thờ, một nắm nhang khói mù mịt che gần kín tấm hình người quá
cố chụp từ hồi nảo hồi nào. Một bát cơm khô. Một quả trứng luộc. Ngoài
sân, vẳng đâu tiếng khóc nức nở của chị Tư hàng xóm cũng mất chồng. Mới
cưới xong, chưa được một năm, bụng còn đang mang bầu to như úp thúng.
Xa xa, tiếng đàn nhị kéo nghẹn ngào trong nhà anh Năm. Bác Bẩy vừa mất
cậu con trai cả, tương lai của toàn gia, niềm hãnh diện của cả họ, vì
Sáu là một thanh niên giỏi giang, vừa biết ca vọng cổ, vừa chài lưới
thiện nghệ.
Tất cả khung cảnh ấy đang xẩy ra trên một số làng chài miền Trung,
“Trời làm cơn lụt mỗi năm, a à ơi! Khiến đau thương tuôn tràn...”. Ngày
xưa, người ta từng hát cho miền Trung nghèo khổ –nghèo thì đi liền với
khổ. Ngày nay, báo chí, truyền thanh vừa thông báo cho hải ngoại biết
tin về cơn bão, cho biết số người chết, tả về cảnh tang tóc của các
làng chài, nhưng chưa thấy mấy ai lên tiếng kêu gọi đóng góp cho các
gia đình đang rũ xuống như miếng vải xô thấm nước ấy.. Chưa thấy ngày
gây quỹ, chưa thấy địa chỉ gửi tiền về, chưa thấy chương trình nào được
dự định... để cứu người.
Bầu ơi! Có thương đến bí không? Chúng ta cùng một giàn quê hương, cùng
một gốc Việt Nam, cùng hưởng một dòng sông tưới, cùng máu đỏ da vàng...
Bầu đang nhà cao cửa rộng, tiện nghi, mát mẻ có nhớ đến bí đang tang
thương, hoạn nạn không?
Xin được gửi vài hàng đến những người, những tổ chức vẫn thường làm
việc thiện nguyện, vẫn hằng tâm hằng sản giúp người nghèo và khổ ở quê
hương. Nhất là các hội ái hữu miền Trung, Quảng Nam Đà Nẵng, Huế, hay
hội Cà Mâu... Hãy tưởng tượng đến nỗi đau xẩy ra cho chính mình mà bắt
tay vào hành động. Quá bận, không thể làm gì được, thì gửi chút tiền,
hai ba chục, một trăm.. cho những con người được gọi tên là “bất hạnh”
ấy. Dù xây chín bậc phù đồ, không bằng làm phúc cứu cho một người...
Xin những trái tim mang chữ “Từ Bi” của Đức Phật, mang chữ “Bác Ái” của
Chúa Giê Su hãy thể hiện những ý nghĩa của câu kinh nhật tụng trong lúc
khẩn cấp này.
Cali, 06/2006