Càng nói đến Mác – Lênin, Tư tưởng “Bác” dân càng chán ngấy
HoaThịnh
Đốn.- Những người làm công tác tuyên truyền của đảng Cộng sản không
biết ngượng khi cứ ra rả những điều làm người nghe chói tai. Họ nói đến
rát cổ, đứt hơi như Cuốc kêu mùa Hè mà có động lòng được ai đâu. Thế
mới tội nghiệp.
Việc làm này nổi bật vào dịp chỉ còn mình đảng
CSVN trơ trẽn kỷ niệm 188 năm ngày sinh Các Mác (5-5-1818 – 5-5-2006),
trong khi dân chúng Nga cứ bình chân như vại, chả ai muốn nhắc lại cái
thời đại kinh hoàng của 70 năm Xã hội Chủ nghĩa ngự trị trên đất nước
họ.
Thế mà đảng CSVN lại cứ ôm lấy đống tro tàn để thương vay
khóc mướn cho cái chủ thuyết ngoại lai này trong hàng loạt các bài Lý
luận lãng nhách không dính dấp gì đến cuộc sống tất bật hàng ngày của
người dân.
Loa tuyên truyền Nguyễn Vũ Cân viết: “Hôm nay, giai
cấp công nhân và nhân dân lao động tiến bộ trên toàn thế giới kỷ niệm
188 năm ngày sinh Các Mác (5-5-1818 - 5-5-2006) – nhà tư tưởng vĩ đại
của giai cấp vô sản, nhà khoa học kiệt xuất, thiên tài vĩ đại của nhân
loại trong thời đại mới. Trải qua những thăng trầm lịch sử, học thuyết
cách mạng của Mác vẫn còn nguyên giá trị và sức sống trong thời đại
ngày nay…”
Nếu bảo “vẫn còn nguyên giá trị và sức sống trong
thời đại ngày nay” thì hà cớ gì mà anh khổng lồ Nga sô đứng đầu thế
giới Cộng sản ngày nào đã biến thành chú lùn trong tiến trình dân chủ
hoá tòan cầu để hội nhập vào xã hội văn minh? Và tại sao Việt Nam đã từ
bỏ những giáo điều kinh tế kinh điển chỉ biết khai thác đến xương tủy
người dân của chủ nghĩa Mác-Lênin để “đổi mới” làm theo kinh tế Tư Bản
Chủ nghĩa từ năm 1986 được ngụy trang trong những chữ “nền kinh tế thị
trường, nhiều thành phần, theo định hướng Xã hội chủ nghĩa” (!).
Nhưng
dù đảng Cộng sản và đội ngũ tuyên truyền có ngụy biện cách mấy đi nữa
thì họ cũng không giấu được cái lưng đã thay hình đổ dạng của mình
trong 20 năm qua.
Cân chỉ ra tiến trình của Chủ nghĩa Mác-Lênin
và sự liên hệ giữa nó và Hồ Chí Minh: “Sau khi Mác qua đời, V.I.Lênin
xuất hiện trên vũ đài chính trị thế giới. Kết hợp hài hòa những bài học
tổng kết từ thực tiễn cách mạng nước Nga với học thuyết cách mạng của
Mác trong điều kiện chủ nghĩa tư bản trở thành chủ nghĩa đế quốc,
V.I.Lênin đã phát triển chủ nghĩa Mác lên tầm cao mới – Chủ nghĩa Mác –
Lênin.”
“Trải qua nhiều năm bôn ba để tìm đường cứu nước, Chủ
tịch Hồ Chí Minh, từ chủ nghĩa yêu nước chân chính đã đến với chủ nghĩa
Mác - Lênin. Đưa chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam, Người đã tạo ra cơ
sở lý luận và tổ chức thực hiện thắng lợi cuộc cách mạng dân tộc dân
chủ nhân dân, giành lại độc lập tự do cho Tổ quốc. Kiên định mục tiêu
độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, Đảng Cộng sản Việt Nam,
do chính Người sáng lập và lãnh đạo, đã mở ra một kỷ nguyên mới trong
lịch sử phát triển của dân tộc Việt Nam.” (Báo Điện tử Đảng CSVN)
“Lịch
sử phát triển” đâu không thấy mà ta chỉ thấy đói, rách, nghèo, hèn,
chết chóc, lạc hậu và chậm tiến đã bao phủ lên miền Bắc Việt Nam, sau
khi CSVN cai trị phần đất này từ 1954 đến 1975.
Một trong những
tội tác tầy trời của đảng Mác-Lênin Việt Nam đối với dân tộc không bao
giờ gột sạch được là họ đã dùng Cuộc Cải cách Ruộng đất, bắt đầu từ
1953 tại những vùng do họ kiểm soát đến cao điểm sắt máu toàn lãnh thổ
từ 1956 đến 1960, để giết hại dân lành miền Bắc. Hàng trăm, hàng vạn
nghìn vong linh của những nạn nhân của chiến dịch giết người kinh hòang
này, ngày nay, vẫn còn vất vưởng đâu đó trên khắp mọi miền đất nước. Họ
vẫn là những chứng nhân lịch sử đối với Chủ nghĩa tàn bạo Mác-Lênin mà
Hồ Chí Minh đã đưa vào áp dụng ở Việt Nam.
Trong suốt 20 năm cai
trị miền Bắc, đảng CSVN đã ngoan ngoãn làm theo lời “Bác” dạy dựa trên
nền tảng Chủ nghĩa Mác-Lênin nên nhân dân chỉ còn da bọc xương, trí tuệ
cùn mòn, kinh tế kiệt quệ. Sự tồn tại của đảng và nhà nước đã hoàn toàn
lệ thuộc vào sự trung thành của những kẻ lãnh đạo với hai ông chủ Liên
Xô và Trung Quốc.
Như thế thì có thành tích gì để khoe đảng CSVN
đã xây dựng vững chắc Chủ nghĩa Xã hội ở miền Bắc để yểm trợ cho chiến
trường miền Nam, thống nhất đất nước, đưa cả nước quá độ lên Xã hội Chủ
nghĩa mà nay hãy còn mờ mịt trong trí tưởng tượng của đảng CSVN?
Nhưng
ta hãy nghe Nguyễn Vũ Cân biện bạch cho những sai lầm chết người mà
đảng CSVN đã gây ra cho nhân dân miền Nam, sau ngày 30-4-1975: “Sau
chiến thắng mùa xuân 1975, dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự nghiệp khôi
phục kinh tế, hàn gắn những vết thương chiến tranh, xây dựng những cơ
sở ban đầu cho phát triển công nghiệp, nông nghiệp, cải thiện đời sống,
đã thu được những thành tựu quan trọng. Tuy vậy, những sai lầm do chủ
quan nóng vội trong cải tạo xã hội chủ nghĩa, bỏ qua nền kinh tế hàng
hoá nhiều thành phần và cơ chế thị trường, duy trì quá lâu cơ chế tập
trung bao cấp... đã tạo lên sự trì trệ và là nguyên nhân đẩy đất nước
rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế xã hội trong một thời gian dài.
Những sai lầm đó, xét về bản chất là sự xa rời chủ nghĩa Mác, xa rời
căn bản nguyên lý mác xít về sự thống nhất giữa lý luận với thực tiễn.”
Thật
là khôi hài nhưng cố thoọc léc cũng không ai cười được. Làm gì ở miền
Bắc trước 1975 mà có thứ “kinh tế hàng hoá nhiều thành phần và cơ chế
thị trường”? Nếu đã có hai thứ của qúy này thì người dân miền Bắc đâu
có phải lao động đầu tắt mặt tối mà vẫn khố rách áo ôm không đủ ăn, vẫn
phải xếp hàng sống theo chế độ tem, phiếu để mua từng lạng thịt, cân
đường, cây bút, tập giấy mà nhiều khi đến phiên mình thì lại thấy tấm
biển ghi “hàng bán hết” được trưng ra!
Còn nói về những thành
tựu kinh tế, xã hội quan trọng đã đạt được trong những năm đầu tiên ở
miền Nam ư? Nguyễn Vũ Cân thử đi hỏi Đỗ Mười, Cựu Tổng Bí thư đảng và
Võ Văn Kiệt, Cựu Thủ tướng xem thứ chủ trương phá hoại con người và nên
kinh tế trong Nam vào thời điểm đó đã làm cho nước mạt, dân nghèo đến
mức độ nào?
SỰ THẬT
Cân hãy banh tai ra mà nghe ông Kiệt
“tự kiểm điểm”: “Sau khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, rất nhiều
vận hội đã mở ra cho cả nước:
- Đất nước đã được hòa bình, thống nhất. Giang sơn đã trở về một mối. Lòng người cũng qui về một mối.
-
Toàn dân vui mừng được yên ổn làm ăn, kiến tạo lại đất nước, góp phần
vào sự nghiệp xây dựng và phát triển chung của cả dân tộc.
-
Một đội ngũ đông đảo công thương gia và trí thức miền Nam, có những khả
năng và kinh nghiệm trên nhiều lĩnh vực khác nhau, là một vốn quí, có
thể đóng góp vào việc xây dựng một nước VN hòa bình, giàu mạnh.
-
Hầu hết quân đội, sĩ quan và những viên chức trong chính quyền cũ cũng
đều mong mỏi được sống trong hòa bình, hòa hợp, có cơ hội làm lại một
cuộc sống yên ổn.
- Trên bình diện quốc tế, cả những nước đã
từng đem quân tham gia vào cuộc chiến ở VN cũng thấy cần xóa đi những
ám ảnh của quá khứ và bày tỏ thiện chí với VN. Kể cả trong chính quyền
Mỹ cũng thấy có những dấu hiệu muốn sớm đi tới bình thường hóa quan hệ
với VN, như một cách để làm dịu vết thương nhức nhối của cuộc chiến...
Rất
tiếc là ý thức đoàn kết dân tộc lại một lần nữa bị phần nào xao nhãng
bởi bệnh chủ quan và say sưa vì chiến thắng, bởi những cách nhìn hẹp
hòi, biệt phái, bởi chuyện phân biệt thắng - thua, bởi những kỳ thị ta
- ngụy...
Tiếp đó, cuộc cải tạo công thương nghiệp tư nhân ở
miền Nam và việc hợp tác hóa nông nghiệp một cách rập khuôn, mà sau này
Đại hội Đảng lần thứ VI đã rút kinh nghiệm, là vừa đụng chạm tới cả
những người đã từng có công đóng góp cho cách mạng, vừa triệt tiêu đi
một nguồn lực kinh tế rất quan trọng.
Kinh tế khó khăn, đời sống
bế tắc, cộng với những phương thức quản lý xã hội quá cứng nhắc và tình
trạng kỳ thị thành phần... đã làm cho cả một số người yêu nước, muốn
đóng góp cho đất nước cũng đành dứt áo ra đi.
Những tổn thất
kể trên ít nhiều đã trực tiếp liên quan đến nhiệm vụ của tôi, một người
lãnh đạo thành phố mang tên Bác. Tôi đã chứng kiến nhiều nhà trí thức,
nhà công thương trước khi rời quê hương vẫn trăn trở cân nhắc, rồi cũng
phải “liều mình nhắm mắt đưa chân”. Mặc dầu trong phạm vi khả năng và
quyền hạn của mình, Thành ủy chúng tôi cũng đã chân tình giúp đỡ và
động viên nhiều anh chị em, nhưng tôi vẫn thấy lúc bấy giờ Thành ủy vẫn
có nhiều bất lực và có phần trách nhiệm về tình hình đó.
Trên
bình diện quốc tế, một số chủ trương cứng rắn quá mức cần thiết đã làm
cho VN lâm vào tình cảnh thêm thù bớt bạn mà thật ra không phải là hoàn
toàn không tránh được.
Kết quả là VN bỏ lỡ rất nhiều vận hội.
Tiếp đó là những năm tháng đầy khó khăn, với những khủng hoảng kéo dài.
Đó chính là một bài học lớn của lịch sử.”(Phỏng vấn của Báo Tuổi Trẻ,
31-8-2005)
Nguyễn Vũ Cân cũng như đảng CSVN đã không dám nhận
lỗi đã gây ra những thảm cảnh cho dân miền Nam trong suốt 10 năm làm
theo kinh tế Xã hội Chủ nghĩa Mác-Lênin.
Hàng nghìn oan hồn
đồng bào, trẻ em,ông già, bà cả chết chìm, bị hải tặc hãm hiếp, giết
chết trên Biển Đông và những vong linh Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa
bị đấy ải chết trong các Trại tù Lao động, được ngụy danh “Cải tạo” vẫn
còn đấy và lịch sử bi thảm của giai đoạn 1976-2005 sẽ còn sống mãi chờ
đảng CSVN trả lời.
Tuy nhiên, Cân vẫn mê muội kết luận chạy tội
rằng: “Những sai lầm đó, xét về bản chất là sự xa rời chủ nghĩa Mác, xa
rời căn bản nguyên lý mác xít về sự thống nhất giữa lý luận với thực
tiễn.”
Chẳng nhẽ cho đến bây giờ, đã qua Thế kỷ 21, mà trong
đảng CSVN vẫn còn đội ngũ những kẻ không tưởng, chân không chạm đất như
thế?
Lịch sử đã chứng minh những thành công và thất bại của Chủ
nghĩa Mác-Lênin ở Liên Xô và tại các nước Xã hội chủ nghĩa Đông Âu khi
các Chính phủ và đảng Cộng sản ở đây nối đuôi nhau sụp đổ từ 1989 đến
1992.
Căn bệnh giáo điều, mù quáng, cố tình không nhận những
khuyết điểm nghiêm trọng mà Chủ nghĩa Mác-Lênin đã gây ra cho dân tộc
Việt Nam trong 30 năm, trong đó có 10 năm ở trong Nam từ 1975 đến 1985,
đã làm cho cán bộ tuyên truyền lúng túng đến tột cùng khi cố tình nói
ẩu rằng nền “kinh tế thị trường, nhiều thành phần, theo định hướng xã
hội chủ nghĩa” là sáng kiến kinh tế chưa từng có của riêng đảng CSVN!
Nguyễn
Vũ Cân hung hăng đúc kết bài viết của mình: “Là những người trung thành
với sự nghiệp của Mác, đi theo con đường của Mác, chúng ta tiếp tục
nghiên cứu, tiếp thu, phát triển và vận dụng sáng tạo những phát kiến
khoa học của Mác vào điều kiện thực tế để đưa nước ta vững bước trên
con đường xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa. Dưới ánh sáng soi đường của
chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, toàn Đảng, toàn dân,
toàn quân ta quyết tâm biến những quyết sách chiến lược do Đại hội X
của Đảng đề ra thành hiện thực sinh động, xây dựng một nước Việt Nam
dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh theo con đường
xã hội chủ nghĩa.”
NÓI QUANH
Trong một bài viết khác
(ngày 22-4-2006), PGS. TSKH Trần Nguyễn Tuyên, Viện trưởng Viện Kinh
điển Mác - Lênin đã cố ý hay vô tình mà mượn trường hợp đổ vỡ của Liên
Xô và Đông Âu để “lật ngửa” chính sách kinh tế duy ý chí của đảng khi
cai trị miền Bắc (1954-1975) .
Tuyên viết: “Biện chứng của lịch
sử là ở chỗ để thủ tiêu chế độ tư hữu thì phải phát triển mạnh mẽ lực
lượng sản xuất, kinh tế hàng hoá, kinh tế thị trường và như vậy phải
trải qua chế độ tư hữu trong một thời gian dài. Đây là quy luật khách
quan, biện chứng của sự phát triển, chính vì không nhận thức và vận
dụng được quy luật này, nhiều nước xã hội chủ nghĩa cũ ở Liên Xô và
Đông Âu trước đây đã chủ trương nhanh chóng xoá bỏ chế độ tư hữu, không
thừa nhận nền kinh tế hàng hoá nhiều thành phần, không phát triển quan
hệ hàng hoá - tiền tệ và kinh tế thị trường, thực hiện chiến lược công
nghiệp hoá theo hướng nội là chủ yếu, không tích cực tham gia vào phân
công hợp tác quốc tế, coi nhẹ vai trò của dịch vụ trong nền kinh tế.”
Ô
hay, ở miền Bắc trong 20 năm cầm quyền, có bao giờ Hồ Chí Minh và đảng
CSVN đề xuớng ra “chế độ tư hữu”, thừa nhận “nền kinh tế hàng hoá nhiều
thành phần” và “phát triển quan hệ hàng hoá - tiền tệ và kinh tế thị
trường” hay “tích cực tham gia vào phân công hợp tác quốc tế” đâu mà
lại cả gan lên án Liên Xô và các nước Đông Âu?
Tuyên khoe: “Ở
Việt Nam trong quá trình đổi mới, chúng ta đã nhận thức đầy đủ hơn về
mối quan hệ giữa mục tiêu và phương tiện, Đại hội đại biểu toàn quốc
lần thứ VIII của Đảng đã khẳng định: "sản xuất hàng hoá không đối lập
với chủ nghĩa xã hội, mà là thành tựu phát triển của nền văn minh nhân
loại, tồn tại khách quan, cần thiết cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã
hội, và cả khi chủ nghĩa xã hội đã được xây dựng" (Đảng Cộng sản Việt
Nam, Văn kiện Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ VIII, NXB Chính trị
Quốc gia, Hà Nội 1996, trang 97).”
“Ở Việt Nam qua 20 năm đổi
mới, Đảng ta đã khẳng định, kiên trì mục tiêu độc lập dân tộc và chủ
nghĩa xã hội trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí
Minh. Thực tế đất nước cho thấy, đổi mới là yêu cầu bức thiết của sự
nghiệp cách mạng, là vấn đề có ý nghĩa sống còn. Tuy nhiên đổi mới
không phải là phủ định thành tựu và cách làm trước đây, mà là khẳng
định những gì đã hiểu đúng làm đúng, loại bỏ những gì hiểu sai làm sai,
hoặc những gì trước kia đúng nhưng nay không còn phù hợp, bổ sung nhận
thức mới và cách làm mới, đáp ứng yêu cầu của thực tiễn cách mạng.”
“Đổi mới không phải từ bỏ mục tiêu chủ nghĩa xã hội mà làm cho chủ
nghĩa xã hội được nhận thức đúng đắn hơn, được xây dựng hiệu quả hơn.
Đây là quá trình không phải xa rời chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ
Chí Minh, mà là nhận thức đúng vận dụng sáng tạo và phát triển học
thuyết đó, nắm vững bản chất cách mạng và khoa học của chủ nghĩa Mác -
Lênin, lấy đó làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động cách
mạng, dùng lý luận tư tưởng đó làm cơ sở quan trọng để đánh giá tình
hình, với tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, lấy
đó làm cơ sở xuất phát để hoạch định đường lối đổi mới.”
Kể cũng
lạ, khi đảng CSVN bỏ kinh tế phá sản Mác-Lênin để chạy theo kinh tế Thị
trường của Tư Bản để cứu sống mà cứ chạy quanh, chối dài thanh minh
rằng làm như thế không phải là chúng tôi đã “xa rời chủ nghĩa Mác -
Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh” thì có ai tin được không?
Cổ nhân
đã dạy hễ “có gan ăn cướp thì phải có gan chịu đòn”, đằng này, nhờ có
Kinh tế thị trường của Tư Bản mà cán bộ, đảng viên có nhà lầu xe hơi,
bây giờ khi đã no bụng, đấy túi lại bảo cái đó là nhờ chúng tôi biết
“nắm vững bản chất cách mạng và khoa học của chủ nghĩa Mác – Lênin” thì
Mác – Lênin có sống lại cũng phải phải vái chào toàn đảng. -/-
Phạm Trần
(06/06)