Tháng Mười 1988 tôi được thả, về nhà được mấy hôm thì anh tôi đưa tôi xem một trong những bức thư của Careaux viết bằng tiếng Anh, trong đó có đoạn mà cho tới nay tôi vẫn còn nhớ:
“à Ông (anh tôi) cứ yên hí rằng mối quan tâm của tôi đối với người em của ông sẽ chỉ tạm chấm dứt cho đến khi anh ấy được thả. Người ta đã không cho tôi nhập cảnh, nhưng họ cũng sẽ không thể buộc tôi phải chấm dứt công việc làm tình nguyện chỉ vì quyền con người và nhân danh con người...”
Một năm sau ngày tôi định cư ở Hoa Kỳ năm 1992, qua một người bạn, tôi cố công tìm kiếm Careaux để nói lời cảm ơn vị anh hùng của tôi và gia đình tôi, nhưng không thành công. Năm 1999, tôi có dịp qua Paris 2 tuần lễ và cũng cố gắng một lần nữa. Vận may vẫn không đến với tôi.
Trở lại vụ tờ Hợp Ðoàn. Tháng Tư 1982, chúng tôi ra tờ Hợp Ðoàn số 3, dầy tới 24 trang khổ lớn bằng tập vở. Vì là số tưởng niệm 30 Tháng Tư, nên bài vở rất phong phú. Ngoài những bài thường lệ, chúng tôi loan báo một tin rất đặc biệt liên quan đến việc Tổng Thống Hoa Kỳ Ronald Reagan phát động chiến dịch nhân quyền. Một vị linh mục ở chung với chúng tôi, có người cháu gái lấy Võ Ðông Giang, Phó Trưởng Ðoàn Liên Hợp Quân Sự 2 Bên của Cộng Sản vào thăm gặp trước khi ngài được thả đã cho biết như vậy. Ngoài ra nguồn tin còn cho biết một mặt trận chống Cộng ở hải ngoại hoạt động rất mạnh ở Mỹ và Thái Lan. Thời điểm đó, chúng tôi chưa xác nhận được đó là mặt trận của Tướng Hoàng Cơ Minh. (Ðến Tháng Mười 1982 chúng tôi được tin qua tờ Quân Ðội Nhân Dân nói về việc ông Võ Ðại Tôn xâm nhập Việt Nam và bị bắt). Ngoài ra, trong Hợp Ðoàn số 3, tôi còn chạy một tin tờ Tin Sáng bị đình bản vĩnh viễn. Trong gói quà của một tù nhân chính trị có án, người nhà không biết vô tình hay cố ý đã gói mấy chục miếng đường tán bằng mấy tờ giấy báo xé ra từ tờ Tin Sáng trong đó có một phần bài báo của cựu DB Việt Nam Cộng Hòa Ngô Công Ðức nói về lý do đình bản tờ Tin Sáng. Tờ Hợp Ðoàn số 3 được đón nhận nồng nhiệt nhất, nhưng do kinh nghiệm tôi vẫn yêu cầu Ngọc chỉ cho lưu hành 2 tuần lễ không được kéo dài hơn dù thêm một ngày.
Tuy nhiên, cũng do được đón nhận khá nồng nhiệt như vậy, Nhì đâm ra lo âu. Như có linh tính, Nhì, Ngọc và sau đó là San bàn với tôi một kế hoạch sẽ phải thực hiện nếu như tờ Hợp Ðoàn bị bại lộ. Tôi nhớ là trước đó vào ngày Thứ Năm cuối Tháng 11-1982, Ngọc thăm nuôi nên buổi chiều Thứ Bảy chúng tôi ăn với nhau một bữa cơm khác mọi ngày. Ngọc đưa ra một chút thịt ram mặn và nấu một nồi mì vụn. Nhưng đáng kể nhất là bánh thuốc lào Cái Sắn thứ thiệt, loại thuốc hút vào rồi để chiếc điếu cày xuống mới bắt đầu phê. Chúng tôi vừa ăn vừa hội ý chớp nhoáng. Tôi đặt ngay ra một kế hoạch, gần như một lệnh: “Nếu họ nghi ngờ và đưa tôi vào hộp cho chắc ăn thì nên nhớ một điều hãy chịu đựng một thời gian rồi mới đổ tất cả cho tôi trong trường hợp thật sự họ có bằng chứng. Nhưng dù gì, mức thiệt hại giới hạn ở một mình tôi mà thôi, không được để lan ra.”
Trong vòng 2 tuần đầu của Tháng 12-1982, Phạm Văn Ðồng, ông “thủ tướng” làm ăng-ten nhưng vẫn cạch mặt chúng tôi - thời điểm đó được cử làm vệ sinh trong nhà giam - báo cho tôi biết là cán bộ an ninh xuống khám ba lô tôi hai lần. Trực trại Luật cũng kêu nhà trưởng nhà giam nơi đội tôi trú ngụ đi làm việc hai lần. Nhà trưởng người Quảng Trị, trong quân đội anh mang cấp đại úy, phục vụ tại Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn 1 Bộ Binh, có quyết định lên Thiếu Tá nhưng chưa kịp gắn lon thì đứt phim. Anh làm nhà trưởng lại kiêm nhiệm đội trưởng đội tôi lúc đó đang làm gạch, đội có con số kỷ lục người bị lao: Ðội có 40 người thì 10 người bị lao do kiệt sức. Anh không phải là người xấu, nhưng do lỗ miệng cứ choen choét tối ngày, khúm núm một cách quá đáng trước cán bộ, nhất là khi nói trước đội, anh hay dùng chữ “phải không nào,” “quán triệt chưa nào” nên anh em đều ghét chỉ vì họ cảm thấy mình bị làm nhục.
Tuy nhiên có một đêm, đã khuya lắm, anh đánh thức tôi và ra dấu vào trong cầu tiêu, anh có chuyện hệ trọng báo cho tôi biết. Tôi bò dậy vào trong cầu tiêu ngồi trước. Lát sau anh ta vào. Tôi và anh ngồi cầu sát nhau, anh nói nhỏ: “Chúng nó hỏi tôi về anh kỹ lắm. Chúng nghi anh là người chỉ huy vụ viết khẩu hiệu và vẽ cờ VNCH hồi năm ngoái. Anh cẩn thận, tôi quý anh nên mới nói, xin anh giữ cho tôi.” Tôi không nói gì ngoài lời cám ơn anh. Buổi sáng hôm ấy (tôi không còn nhớ rõ lắm, nhưng đâu hình như vào ngày 17 hay 18 Tháng 12), tôi báo ngay cho Ngọc và Nhì biết. Nhanh như cắt Ngọc tìm cách đánh tráo ba lô (mang ba lô của tôi về chỗ Ngọc và lấy chiếc ba lô của Ngọc dồn vài bộ quần áo rách của tôi sang rồi để lại lên đầu nằm ở chiếu của tôi). Mở cửa điểm số là tôi thấy Lý “lé” đứng ở ngoài. Trật tự Của (thay cho Quý đen bị chuyển trại khác sau khi bị chúng tôi nện cho một trận nên thân) cho điểm số xong quay sang nói với tôi: “Hôm nay anh nghỉ lao động, chờ cán bộ kêu đi làm việc.” Làm việc là từ ngữ chỉ một người tù bị gọi đi thẩm cung. Trước khi ra cổng chờ đi lao động, Ngọc thẩy cho tôi chiếc áo anh đã chuẩn bị sẵn. Tôi biết trong áo có thuốc lào và thuốc B1. [Thuốc lào không phải để hút mà là để “thầu” tức là nuốt để cho phê, khi bị đánh hội chợ, chỉ bị một đòn đầu tiên là té bất tỉnh. Kinh nghiệm của những người đi trước dạy cho chúng tôi là khi bị đám cán bộ trại giam đánh, nếu cố gượng lại khỏi ngất sẽ bị họ đánh hoài. Khi ngất, nếu có bị đổ nước cho tỉnh lại thì chớ có ngồi dậy, cứ nằm lì ra đó, họ sẽ phải kênh vào phòng giam cùm lại].
Tôi nói nhỏ với Ngọc: “Y như kế hoạch và tiếp tục bay.” Bay là ám hiệu để Ngọc hiểu là anh phải tìm người cộng tác và tờ Hợp Ðoàn. Trong khi còn một đội chưa ra khỏi nhà, tôi vội vào nhà cầu, quấn mấy viên B1 vào một miếng giấy nhựa tấm nước bọt giấu vào hậu môn. Phải hành động trước vì lát nữa trước khi bị đưa vào biệt giam, thế nào trật tự Của cũng khám quần áo tịch thu hết mấy thứ này.
Tôi ngồi chờ ở nhà đến gần trưa, Lý mới vào dẫn tôi xuống khu vực thẩm cung ở ngoài phạm vi trại. Khi tôi bước vào phòng đã thấy trật tự Của và hai vệ binh chờ sẵn. Mặt họ hầm hầm, lườm lườm, tôi biết có chuyện “lớn” rồi.
(Còn tiếp)
Những Bài Liên Quan:
|
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online. |