Chỉ còn non bốn tháng nữa là đến ngày bầu cử Quốc Hội liên bang. Bầu
toàn bộ lại Hạ Viện 435 ghế dân biểu và một phần ba Thượng Viện 33 ghế
nghị sĩ. Bầu vào ngày 7 tháng 11. Các cơ quan chánh quyền địa phương
đang vận động ghi tên vào danh sách cử tri với hy vọng người dân đến
tuổi đi bầu đi cho đông đủ. Còn các ứng cử viên và hai đảng lớn Cộng
Hoà và Dân Chủ cũng đang chạy đua với cây kim đồng hồ để giúp cho ứng
cử viên có tiền vận động và có cử tri đến phòng phiếu bầu cho người của
đảng mình.
Chẳng
những hai đảng lo củng cố số phiếu gốc mà còn vận dụng nhân tài vật lực
lôi kéo số cử tri độc lập, số cử tri không khai đảng tịch, số cử tri
lưng chừng, số đơn vị bầu cử xôi đậu -- hễ nghiêng về phiá nào là phía
đó thắng. Công tác này quan trọng còn hơn việc vận động số cử tri gốc
vì cuộc bầu cử này là một tổng tuyển cử cử tri Cộng Hoà có thể bỏ phiếu
cho Dân Chủ hay ngược lại, chớ không phải như trong bầu cử sơ bộ cử tri
ghi danh đảng nào chỉ được bỏ thăm chọn ứng cử viên của đảng đó.
Câu
hỏi đặt ra là [theo thứ tự abc Việt] Cộng Hoà hay Dân Chủ, đảng nào sẽ
giành được nhiều ghế dân biểu và nghi sĩ hơn trong kỳ bầu cử 7 tháng 11
này? Hay nói một cách khác, Đảng nào sẽ kiểm soát Quốc Hội Liên bang?
Còn
quá sớm để tiên đoán và rất khó mà tiên đoán nếu không muốn nói không
thể tiên đoán được vì còn nhiều ẩn số nội tại chưa lộ ra như chiến
thuật, chương trình tranh cử của ứng cử viên, số tiền gây quỹ vận động
của ứng cử viên, và nhứt là đòn phép của hai đảng ủng hộ "gà nhà".
Nhưng
một số yếu tố ngoại lai đã xuất hiện như những chỉ dẫn. Trước tiên,
lịch sử bầu cử cận đại cho thấy đảng nào đang cầm quyền Hành Pháp, ngự
trị Nhà Trắng, thường mất ghế ở Lập pháp trong kỳ bầu cử nửa nhiệm kỳ
hai của tổng thống là người của đảng ấy. Nhiều người nói tinh thần dân
chủ của người Mỹ rất cao, ít khi cho một đảng nào độc quyền lâu, quyền
hành thường sanh hũ hoá như Montesquieu nói. Có một biệt lệ xảy ra
nhưng trong thế kỷ trước thế kỷ này. Đối với Hành Pháp, TT Bush người
của Đảng Cộng Hoà tỷ lệ được lòng dân xuống thấp nhứt so với những vị
tổng thống hai nhiệm kỳ như Ong trong cùng thời điểm nửa nhiệm kỳ hai.
Đối với Lập Pháp do Cộng Hoà kiểm soát, thăm dò cũng cho thấy đa số
muốn có một sự thay đổi, không muốn Đảng Cộng Hoà kiểm soát Quốc hội
nữa.
Tuy khó mà đoán được liệu Đảng Dân Chủ có thể thay đổi được
thế đa số của đảng Cộng hòa ở Quốc Hội hay không trong mùa bầu cử 06
không. Nhưng còn số giữa đa và thiểu số quá khít khao làm ra sự thay
đổi rất dễ xảy ra. Nhưng nếu sự thay đổi dễ xảy ra đó thành hiện thực
thì nhiều hậu quả lớn sẽ xảy đến.
Tại Hạ Viện, nếu Đảng Dân
Chủ chiếm thêm được 15 ghế dân biểu thì Đảng Dân Chủ sẽ kiểm soát được
Hạ Viện, và Đảng Cộng Hòa mất quyền kiểm soát Hạ Viện, lần đầu tiên từ
năm 1994 đến giờ.
Theo các nhà phân tích chánh trị số dân biểu
khít khao này, cả hai đảng đều một bên tám lượng, một bên nửa cân, bên
nào cũng có thể để đạt. Tại Thượng Viện, nếu Đảng Dân Chủ chiếm thêm
được 6 ghế thì mới hy vọng kiểm soát được Thượng Viện. Một hy vọng
không lớn.
Thứ đến, sẽ thiếu nếu nói số ghế của hai đảng cần
để kiểm soát Quốc Hội mà không nói những vấn đề mà các ứng cử viên dân
biểu nghị sĩ có thể lấy làm đề tài tranh cử là thiếu sót. Chánh quyền
TT Bush và cá nhân ông và một số người xung quanh ông như Phó TT
Cheney, Bộ Trưởng Quốc Phòng Rumsfeld thế nào cũng bị lấy làm đề tài
tranh cử. Những vụ tham nhũng của những nhân viên chánh phủ Bush và
nghị sĩ dân biểu thuộc Đảng Cộng Hoà khó mà tránh bị đưa ra mổ xẻ.
Vấn
đề kinh tế, ứng cử viên Đảng này sẽ chỉ trích đảng kia để đánh bóng chủ
trương của đảng mình. Đảng Cộng hoà có con số thống kê thuận lợi về nền
kinh tế. Đảng Dân Chủ sẽ nhiều lời ta nha thiết nhỉ về giá xăng dầu,
nạn chảy máu việc làm ra ngoại quốc, và quan trọng nhứt là số tiền kiếm
được đem về không tăng. Vấn đề nhập cư, chiến tranh Iraq nhứt định sẽ
nổi đình nổi đám trong mùa bầu cử.
Càng thiếu nếu không nói
điạ lý chánh trị bầu cử. Nước Mỹ chiếm hơn một phần tư diện tích địa
cầu, dân số một phần tư tỷ, đa văn hoá, đa chủng tộc nên địa lý, kinh
tế và nhân văn của miền ảnh hưởng rất lớn trong việc chọn lá phiếu bầu,
mà hai đảng luôn chú ý vận động. Miền Đông Bắc, Vùng Sunbelt là vùng
xôi đậu sẽ thiên về Cộng Hoà hay Dân Chủ? Cộng Hoà có thể xé được phiếu
thiểu số là phiếu ruột của Dân chủ như ở một vài đơn vị bầu cử 04 hay
không? Còn ảnh hưởng của những cuộc thăm dò, những đài phát thanh, phát
hình, báo chí độc lập có, thiên vị có sẽ ra sao? Giải quyết thế nào đề
năm thế thượng phong, thuận lợi trong cuộc tranh cử. Uy ban toàn quốc
hai đảng, bộ tham mưu tranh cử của đảng, của ứng cử viên đang nát óc để
thiết kế trong đó phần gây quỹ, phân phối, vận dụng lực lượng tình
nguyện là một trong những yếu tố thành hay bại.
Do vậy cuộc bầu
cử ngày 7 tháng 11 năm nay là một cuộc bầu cử tuy là nửa nhiệm kỳ,
nhưng là nhiệm kỳ hai của tổng thống nên rất quan trọng và hào hứng.
Nếu đối lập chiếm được Quốc hội thì nhiều cơ may chiếm luôn Nhà Trắng
trong năm 2008. Nhứt định người Mỹ gốc Việt rất bén nhậy chánh trị sẽ
không lơ là. Đây là cơ hội tốt để đi vào dòng chánh chánh trị của Mỹ.
Đã có người gốc Việt là Hồng Trần, nữ luật sư ra Thượng Viện Liên Bang
đại diện cho TB Washington. Có người gốc Việt Tân Nguyễn ra dân biểu
liên bang đại diện cho vùng người Việt quần cư đông nhứt Mỹ. DB Trần
thái Văn còn nhiều việc cần làm cho tập thể người Việt đông nhứt Mỹ,
nên tái ứng cử dân biểu TB California giàu mạnh nhứt Mỹ. Có sự kết hợp
giữa ứng cử viên gốc Việt và Mỹ Trắng như DB Lynn Dauscher thường làm
việc chung với DB Trần thái Văn.
Và còn nhiều người Việt nữa
ra ứng cử nhiều chức vụ ảnh hưởng đến đời sống hết sức thiết thực, như
Diệp Miên Trường Phụ tá cộng đồng của DB Văn ra ứng cử Uy viên Vệ sinh.
Nghe nói ủy viên vệ sinh, có người tưởng không quan trọng. Nhưng thử
nghĩ một ngày xe rác không làm việc, một năm tiền rác cứ tăng dài dài,
cuộc sống sẽ ra sao. Cũng quan trọng như giáo dục Ls Nguyễn quốc Lân,
Nguyễn quang Trung tái ứng cử sau một nhiệm kỳ đem lại khá nhiều quyền
lợi cho nền giáo dục TP Garden Grove, một đơn vị hành chánh nhiều người
Việt nhứt ở Cali.
Anh Tạ đức Trí, cựu chủ tịch Cộng đồng Người
Mỹ gốc Việt nam Cali cũng ra nghị viên ở TP Westminster, trái tim của
Little Saigon.
Sau cùng mùa bầu cử này là mùa thế hệ trẻ Việt
dấn thân mạnh hơn ở mọi hệ cấp. Nhưng thế lực Việt trong nên chánh trị
dân chủ đại nghị Mỹ này mạnh hay yếu là do chính những người đi bầu.
Chánh
quyền Mỹ sẽ nể tập thể người Việt- không phải do số đông - mà do kỹ
luật đầu phiếu và tỷ lệ đầu phiếu. Đông mà không đi bầu thì đâu có sức
mạnh chánh trị trong xã hội đa văn hoá, đa chủng tộc, tự do, dân chủ Mỹ
này.