Theo VNN - Phan Đức Minh - 05-05-2006
I.- Vài nét tổng quát:
Bán đảo Triều Tiên ở vào vị trí thuộc Đông Nam Á Châu, với chiều dài khoảng 450 miles, nằm giưã Biển Nhật Bản (Sea of Japan) và Hoàng Hải (Biển vàng - Yellow Sea). Vùng biên giới quan trọng của Triều Tiên về phiá Bắc tiếp giáp với phần đất Mãn Châu (Manchuria region) của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (People's Republic of China), ta thường gọi là Trung Cộng (Communist China). Những hòn đảo của Nhật Bản cách khoảng gần nhất đối với Triều Tiên chỉ độ 50 miles đường thẳng chim bay.
Sau khi Thế chiến thứ 2 chấm dứt, quốc gia Triều Tiên lấy vĩ tuyến 38 làm ranh giới, được các quốc gia Đồng Minh thắng trận chia thành 2: Bắc Triều Tiên với danh xưng là Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên (People's Democratic Republic of Korea) ta thường kêu là Bắc Hàn, được phe Cộng Sản do Liên Sô lãnh đạo dựng lên một chính quyền cộng sản, nằm trong khối cộng sản quốc tế. Còn Nam Triều Tiên ta quen gọi là Nam Hàn, có danh xưng là Cộng Hoà Triều Tiên (Republic of Korea), do phe đồng Minh Tây Phương, đúng ra là Hoa Kỳ giúp đỡ mọi mặt và dựng nên một chính quyền thân Tây Phương, tương đối có Tự Do, Dân Chủ, đời sống kinh tế phát triển hơn miền Bắc. Lãnh thổ đất đai của Nam Hàn ít hơn một chút so với Bắc Hàn. Nếu cộng chung lãnh thổ của 2 miền Nam-Bắc, gồm luôn cả Khu vực phi quân sự (Demilitarized zone) là vùng an toàn, nằm xen vào giữa Bắc với Nam thì tất cả lãnh thổ của Triều Tiên tương đương với lãnh thổ của Tiểu Bang Utah tại Hoa Kỳ.
Về
dân số, Nam Hàn đông hơn gấp đôi. Vào năm 1980, Nam Hàn có khoảng 32
triệu người, trong khi Bắc Hàn chỉ có 16 triệu. Dân số Thủ Đô Bắc Hàn
Pyongyang chỉ có 900 ngàn dân. Còn về phần Nam Hàn, đời sống mọi mặt
tương đối phát triển mau chóng, tốt đẹp hơn cho nên nhiều thành phố lớn
đã được tạo thành với dân số ước độ:
* Thủ đô Seoul: 6 triệu.
* Inchon: 800 ngàn.
* Pusan: 2 triệu
* Kwangju: 520 ngàn.
* Taegu: 1.2 triệu.
II.- Đôi điều về Lịch Sử
Năm 1592 và 1597, Nhật bản tung quân đánh chiếm Triều Tiên, dọn đường để chinh phục luôn quốc gia khổng lồ: Trung Hoa (ta kêu bé nhưng bé hạt tiêu là thế, nhỏ con mà ghê gớm, đáng nể thật). Hai cuộc xâm lăng này đều bị liên quân Triều Tiên và Trung Hoa đẩy lui, nhưng đã để lại một nước Triều Tiên tan hoang, tê liệt. Vào đầu thế kỷ 17, Triều Tiên áp dụng chính sách "Bế quan tỏa cảng (The closed-door Policy), không giao dịch với bất cứ quốc gia nào khác, ngoại trừ Trung Hoa, được coi là nơi nương tựa của Triều Tiên lúc đó. Vì vậy Triều Tiên vào thời kỳ này, mọi công việc nội bộ hầu như đều do Trung Hoa điều khiển và kiểm soát.
Năm 1876, Nhật Bản dùng sức mạnh bắt Triều Tiên phải mở rộng các Hải Cảng để cho tầu buôn của Nhật lui tới buôn bán. Vốn ngán anh Nhật Bản từ lâu nên Triều Tiên bèn vội vàng tìm cách ký kết các Hiệp Ước thương mãi với Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác. Vì quyền lợi của mình tại Triều Tiên, anh Nhật Bản nhỏ con lại dùng sức mạnh bắt anh Trung Hoa khổng lồ phải công nhận nền Độc lập của Triều Tiên vào năm 1895 (...China was forced by Japan to acknowledge Korea's independence in 1896...). Sau khi đánh bật sự xâm lăng kinh tế của Đế Quốc Nga vào Triều Tiên, Nhật Bản đặt nền Bảo Hộ đối với Triều Tiên rồi sau, vào năm 1910, sát nhập luôn Triều Tiên, coi Triều Tiên như một vùng lãnh thổ của quốc gia Nhật Bản. Tinh thần giành Độc Lập của dân tộc Triều Tiên đã bị Nhật Bản đàn áp thẳng tay. Sau Thế Chiến II, Nhật Bản bị đánh bại, đầu hàng vô điều kiện trước lực lượng Đồng Minh chống Phát Xít. Quân Đội Liên Sô tiến vào chiếm cứ lãnh thổ miền Bắc Triều Tiên, trong khi quân đội Mỹ tiến chiếm miền Nam. Vĩ tuyến 38 được chọn làm đường phân chia ranh giới 2 miền Nam - Bắc (The 38th parallel of latitude was the dividing line). Lực lượng Đồng Minh chiếm đóng 2 miền không thể thoả thuận với nhau trong việc thiết lập một chính quyền chung cho toàn thể quốc gia Triều Tiên. Khi Liên Hiệp Quốc đứng ra giàn xếp, giám sát cho một cuộc Tổng Tuyển Cử chung cho cả 2 miền Nam-Bắc thì Liên Sô (thiên hạ hay gọi là Nga Sô vì Nga lớn mạnh hơn nên lãnh đạo Liên Bang Sô Viết) từ chối, không chấp nhận tuyển cử tại vùng chiếm đóng của mình (When the United Nations tried to arrange for supervised elections in 1948, Russia refused to permit elections in its zone). Miền Nam, với sự giúp đỡ của Liên Hiệp Quốc, đã thực hiện bầu cử, đi theo chiều hướng tiến đến nền Dân Chủ theo ảnh hưởng Tây Phương. Còn ở miền Bắc, Kim II Sung (ta kêu là Kim Nhật Thành) lãnh tụ Đảng cộng sản tại đây thiết lập nên một chính quyền cộng sản, rập theo kiểu mẫu của Liên Sô, mệnh danh là chính quyền "Vô sản chuyên chính - Proletarian Dictatorship"
III.- Cuộc chiến tranh Triều Tiên 1950 - 1953:
Năm 1950, thưà cơ Sư Phụ Mao Trạch Đông, lãnh tụ cộng sản Trung Quốc kéo quân giải phóng xuất phát từ căn cứ Diên An, miền Bắc, đánh thắng trên toàn thể lục địa Trung Hoa vào năm 1949, quân cộng sản Bắc Hàn hung hãn, đông đảo và hiếu chiến, được yểm trợ và khích động bởi tinh thần "Bách chiến bách thắng" của phong trào "Cách mạng vô sản thế giới - International Proletarian Revolution" bất ngờ kéo tràn qua vĩ tuyến 38, tấn công tiêu diệt chớp nhoáng quân lực và chính quyền Nam Hàn. Vì đã chuẩn bị sẵn sàng, được khối cộng sản quốc tế yểm trợ hết mình, quân Bắc Hàn đánh thắng như vũ bão, tiến mau như quân giải phóng của Mao Trạch Đông đã đánh thắng trên lục địa Trung Quốc năm trước. Liên Hiệp Quốc yêu cầu Bắc Hàn rút quân để bàn thảo về một giải pháp chính trị, ôn hoà.
Đang đà chiến thắng, tiến quân ào ạt như vào chỗ không người, cộng sản Bắc Hàn, có Liên Sô và Trung Quốc đứng sau lưng, sức mấy mà chịu dừng quân, chớ chưa nói đến chuyện rút quân về vị trí cũ. Bắc Hàn nhất định ồ ạt tiến quân, gần sát mức xoá sổ luôn chính quyền Nam Hàn. Trước tình thế vô cùng nguy hiểm cho lục địa Âu Châu, an ninh toàn thế giới, Tổng Thống Hoa Kỳ, Harry S. Truman đáp lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc trao toàn quyền cho Danh Tướng MacArthur, Tư Lệnh quân đội Hoa Kỳ vùng Thái Bình Dương, đóng bản doanh tại Nhật Bản bằng mọi phương cách, phản công, bắt quân Bắc Hàn phải trở lại phiá bắc vĩ tuyến 38. Tướng 4 sao MacArthur điều động quân đội Mỹ đang có mặt trong vùng Thái Bình Dương, cả Hải-Lục-Không Quân, phản công một cách diệu kỳ:
* Một mặt Tướng 4 sao này cho Thiết giáp, Bộ Binh Mỹ kết hợp với một số lực lựợng lục quân của vài quốc gia, thành viên Liên Hiệp Quốc, phản công, đánh gục sức tiến quân của thiết giáp và Bộ Binh Bắc Hàn đang tiến như vũ bão xuống các mặt trận phiá Nam, gần hết lãnh thổ Nam Hàn.
* Mặt khác, Tướng MacArthur mở một mặt trận bất ngờ bằng cách đổ quân lên cửa biển Inchon nằm về phiá Tây, gần Thủ Đô Seoul của Nam Hàn, đã bị địch chiếm đóng, sau khi cho không quân, pháo binh, trọng pháo của Hải Quân san bằng mọi địa hình, địa vật tại đây; đồng thời không cho bất cứ một đạo quân nào của Bắc Hàn có thể di chuyển tới vùng đổ quân vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Lúc đó không một Tướng Lãnh nào của phiá địch dám ngờ rằng MacArthur có thể nghĩ đến chuyện đổ quân lên bằng cửa biển này, mà đổ quân với một lực lượng quá lớn, quá đông đảo, cấp Quân Đoàn (Army Corps) trên một địa thế khó chấp nhận được: quân đổ bộ từ các chiến hạm, xuống xuồng, ca-nô, lội bộ vào được đến bờ, lại phải dùng đến cả thang mới vượt được các vách đá thẳng đứng, leo lên đất liền, chớ đâu có chạy ào vô được. Các chiến cụ nặng phải thả xuống từ các vận tải cơ hay phải di chuyển lên từ chiến trường miền Nam. Vậy mà MacArthur đã thành công.
Ông cắt đứt đường tiếp tế của quân Bắc Hàn từ hậu phương phiá Bắc vĩ tuyến 38, nhốt kín quân Bắc Hàn, nhiều Sư Đoàn (Divisions) tinh nhuệ nhất, vào giữa hàng loạt gọng kìm của Thiết giáp, Bộ Binh và Thủy Quân Lục Chiến Mỹ; từ Bắc đánh xuống và quân Mỹ cùng quân Liên Hiệp Quốc, quân Nam Hàn từ phiá Nam, phản công đánh ngược trở lên. Quân Bắc Hàn bị chặn mất nguồn tiếp tế ở hậu phương phiá Bắc, mất chỗ dựa lưng vào Trung Quốc vĩ đại, bị đánh từ nhiều mặt cho nên nhiều Sư Đoàn tinh nhuệ và thiện chiến, hung hãn nhất cũng đành thúc thủ chịu chết dưới sự nghiền nát của không quân và pháo binh, chịu chết trước sức phản công tiêu diệt của Thiết giáp, bộ binh và Thủy quân lục chiến Mỹ, cùng một số đơn vị quân đồng minh.
Thừa thắng, Tướng Mac Arthur cho Thiết giáp, bộ binh và Thuỷ quân lục chiến, có không quân và pháo binh yểm trợ, dàn hàng ngang đánh đuổi quân Bắc Hàn chạy ngược trở lui, qua vĩ tuyến 38, chạy tuốt lên phiá cực Bắc. MacArthur đã chiếm lãnh, kiểm soát hơn 2/3 lãnh thổ Bắc Hàn. Không dừng ở đó, MacArthur đánh cho quân Bắc Hàn phải bỏ luôn những mặt trận cuối cùng, chạy tràn sang lãnh thổ Mãn Châu (Manchuria) của Trung Quốc. Thấy nguy cơ Bắc Hàn có thể bị MacArthur xóa sổ trên bản đồ cho nên Mao Trạch Đông, lãnh tụ Trung Quốc nổi điên, ra lệnh cho Thống Chế Bành Đức Hoài chỉ huy gần 1 triệu quân, gọi là Chí Nguyện Quân Trung Quốc (Chinese volunteer troops), cùng các Sư Đoàn thiết giáp, tràn qua biên giới, dùng "Chiến thuật biển người" lấy số đông gấp bội với hỏa lực chiến tranh cũng khủng khiếp lắm, tràn ngập các đường tiến quân của MacArthur. Lúc đầu quân Mỹ bị tràn ngập bất ngờ nên phải dội lui, nhưng sau khi tăng cường quân số và phương tiện chiến tranh, với Ưu thế hoả lực (Superiority of Firepower), cả trên không lẫn dưới đất, MacArthur ra lệnh phản công. Những cuộc chạm trán của thiết giáp, cấp Sư Đoàn, của hai bên thật là long trời lở đất. Thiết giáp và Thủy quân lục chiến Mỹ cùng đồng minh mạnh hơn, thiện chiến hơn, vũ khí tối tân hơn cho nên sau những trận đánh kinh hồn, đã chặn đứng Chí Nguyện Quân Trung Quốc đông như kiến cỏ. MacArthur lại tiếp tục tiến quân, định xoá sổ luôn Bắc Hàn, bất chấp hàng triệu quân Trung Quốc cuồng tín, thí mạng lăn xả vào cuộc chiến. Chí nguyện quân Trung Quốc tuy đông tuy cuồng tín, nhưng không chịu nổi hoả lực kinh khủng của không quân; bom các loại rải kín mặt đất, pháo binh của Hải và Lục Quân tập trung quét sạch không còn chi sống nổi, thiết giáp dầy đặc dẫn đầu cho các Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tiến lên. Kết cục Chí nguyện Quân Trung Quốc chịu hết nổi, phải bỏ chạy qua biên giới, trở về Mãn Châu. MacArthur cho quân tiến chiếm hết lãnh thổ Bắc Hàn và vượt sông Yalu và Tumen truy kích địch quân sang luôn lãnh thổ Trung Quốc để cho... chúng nó biết thế nào là... lễ độ. Tổng Thống Mỹ Harry S. Truman hoảng hồn, sợ chiến tranh thế giới nổ ra từ chỗ này trong khi Đại Hung Thần Joseph Stalin ở Điện Cẩm Linh và Trung Hung Thần Mao Tse Tung ở Bắc Kinh đang nổi khùng lên. Thế là Tổng Thống Truman vội vã triệu hồi Tướng MacArthur về Hoa Thịnh Đốn về tội... coi như tuyên chiến với Trung Quốc mà không cần lệnh của Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh Hải-Lục-Không Quân Hoa Kỳ hay Quốc Hội chi cả. MacArthur trở về để bị thi hành kỷ luật, nhưng đã được dân chúng Hoa Kỳ chào đón như một vị anh hùng, một Danh Tướng lẫy lừng của thời đại.
Cuộc bàn thảo cho sự đình chiến toàn bộ được bắt đầu ngày 10-7-1952 tại Kaesong, và kéo dài 2 năm 17 ngày. Có những bất đồng quan điểm về việc rút quân, vị trí đôi bên và vấn đề tù binh... Những cuộc bàn luận hoàn toàn tan vỡ vào tháng 10 năm 1952. Năm 1953, khi phiá Hoa Kỳ, Tướng Eisenhower lên làm Tổng Thống và phiá Liên Sô, nhà độc tài khét tiếng Joseph Stalin về chầu Ông Tổ Karl Marx thì cuộc đình chiến gồm đủ các vấn đề: rút quân, đóng vị trí, trao trả tù binh, vấn đề kiểm soát và khu vực phi quân sự mới được coi là xong...
Đình chiến đâu đó xong rồi, nhưng Cộng Sản Quốc Tế cũng như Bắc Hàn không bao giờ từ bỏ "Học Thuyết Cách Mạng Vô Sản toàn cầu - Doctrine of the Global Proletarian Revolution" của Marx và Lenin là: Cách mạng vô sản thế giới phải được hoàn thành triệt để bằng bạo lực - The Global Proletarian Revolution must be entirely achieved with violence. Thế cho nên sau cuộc chiến Nam-Bắc: 1950-1953, bán đảo Triều Tiên luôn luôn bị đe dọa truớc mối hiểm họa của một cuộc chiến tranh để Thống Nhất Đất Nước phát xuất từ phiá Bắc Hàn, được thúc đẩy do ý chí cuồng tín, đầy tham vọng của cộng sản Bắc Hàn, với sự yểm trợ Cộng Sản Quốc Tế. Sau khi Liên Sô và khối Cộng Sản Đông Âu xụp đổ thì lại bị thúc đẩy bởi Ông Thầy Cộng Sản Trung Quốc khổng lồ bên kia biên giới phiá Bắc. Bởi thế cho nên suốt trong thập niên 1990 mới liên tục xẩy ra những vụ tranh chấp trên bán đảo Triều Tiên, một địa điểm được coi như lò thuốc súng, như qủa bom nổ chậm, mà là thứ bom nguyên tử hẳn hoi, có thể nổ bùng lên bất cứ lúc nào. Những vụ tranh chấp đó mang tính cách "Thăm dò lực lượng đối phương - Trying to know the adverse party's forces" để nếu thời cơ thuận lợi kéo đến, biết đâu lại chẳng có một cuộc chiến tranh Triều Tiên thứ 2 nổ ra dưới một hình thức, phạm vi và cường độ khác hẳn so với cuộc chiến Triều Tiên đã xẩy ra vào những năm đầu của thập niên 1950, nhất là trong trường hợp thời cơ đã thích hợp, thuận lợi để Trung Quốc tính cho xong cái mục tiêu càng để lâu càng khó khăn, rắc rối: Đài Loan, để thống nhất đất nước vốn xưa nay vẫn được Trung Quốc tuyên bố là Đài Loan chỉ là vùng lãnh thổ của mình, là vấn đề nội bộ, trước sau cũng phải thống nhất dù cho có phải dùng đến sức mạnh vũ lực. Điều này không còn khó khăn như thời gian cách đây 2, 3 thập niên (decades) về trước. Thế rồi, sau vụ lực lượng khủng bố quốc tế dùng 2 chiếc máy bay chở hành khách, thay cho hỏa tiễn hạng nặng tấn công thẳng vào đất Mỹ ngày 9-11- 2001, phá hủy toàn bộ Trung Tâm thương mại thế giới (World Trade Center) ở New York làm cho khoảng 3 ngàn người (thuộc 80 quốc gia) bị chết và cẳ chục ngàn người bị thương nặng nhẹ, gây nên sự kinh hoàng khủng khiếp cho toàn thể nước Mỹ và rúng động thế giới loài người. Trong lúc đó, Ngũ Giác Đài (Pentagon) tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, Trung Tâm chỉ huy Hải, Lục, Không quân Mỹ quốc bị 1 chiếc máy bay khác cũng chở hành khách đâm thẳng vào phá hủy một phần và gây thiệt hại sinh mạng, vật chất cũng như tinh thần, tâm lý rất quan trọng. Một chiếc máy bay thứ tư được coi là nhắm đánh vào mục tiêu Tòa Bạch -c, Trung Tâm lãnh đạo toàn diện của Siêu cường quốc Hoa kỳ, nhưng bọn không tặc khủng bố trên máy bay gặp sự liều chết chống cự của hành khách cho nên máy bay đã lao xuống đất nổ tung, không đạt mục đích đã định trước. Tổng Thống George W. Bush, kiêm Tổng Tư Lệnh quân lực Hoa Kỳ sau đó lên tiếng trước toàn thể quốc dân đồng bào và nhân dân thế giới, yêu cầu Quốc Hội, động viên tinh thần yêu nước của quân dân Hoa Kỳ rồi hạ lệnh đánh thẳng vào sào huyệt quân khủng bố tại Afghanistan, tiêu diệt nhiều căn cứ và Trung Tâm huấn luyện, đánh tan lực lượng khủng bố quốc tế Al-Qaeda của Thủ Lãnh Osma Bin Laden, tiêu diệt quân đội Taliban, đồng thời lật đổ chính quyền tàn bạo của Lãnh tụ Mohammed Omar, dần dần lập nên một chính quyền mới theo hình thức dân chủ như hiện nay. Có điều là, vị Tổng Tư Lệnh quân lực Hoa Kỳ, Tổng Thống George W. Bush không phải là người bình tĩnh, khôn ngoan, thiếu kinh nghiệm về chiến tranh, không có cố vấn tài giỏi về chuyện này (vả lại có vài nhân vật muốn cố vấn, góp ý với ông thì ông cũng chẳng chịu nghe); Ông số 2 cũng mù tịt về chiến tranh, chỉ giỏi về truyện kinh doanh, tiền bạc, Ông Bộ trưởng Quốc Phòng thì... 5 lần xin hoãn dịch thời chiến Việt Nam, lại càng mù tịt, hỏi Ông về chuyện Việt Nam thì Ông không hề biết, dù chỉ là... a little bit, cho nên sau chiến thắng chớp nhoáng tại Afghanistan - điều này không phải là chuyện khó khăn khi so sánh lực lượng chiến tranh của hai bên - Ông số 1, số 2, Bộ trưởng Quốc Phòng đã vấp phạm nhiều khuyết điểm sai lầm:
1/- Không biết rằng: 1 siêu cường quốc hàng đầu thế giới đánh thắng 1 quốc gia nhỏ yếu thì dễ, quá dễ, nhưng sau đó kiểm soát, bình định, giữ vũng được an ninh, nhất là các vùng nông thôn, núi rứng, xa thành phố để xây dựng một chính quyền, chế độ chính trị tốt đẹp hơn, đem lại cho dân chúng của quốc gia này một đời sống an bình, ấm no, hạnh phúc hơn trước kia mới là điều khó.
2/- Ông Bush vội vã công bố cho cả loài người được rõ: Ai đứng vào hàng ngũ của ta là bạn, là đồng minh của ta, ai không đứng vào hàng ngũ của ta là kẻ thù của ta, không có thái độ lưng chừng, đứng giữa. Điều này cho thấy: Ông quá say mê với chiến thắng Afghanistan cho nên nói năng "coi trời bằng vung - Coi thiên hạ bằng nửa con mắt - Nói quá thì vạ vào thân" làm mất cảm tình của bao nhiêu quốc gia trên thề giới có thể không ngay hôm nay thì ngày mai, ngày mốt sẽ là bạn đồng minh của mình trong nhiều công việc thế giới đại sự khác.
3/- Cũng vì say men chiến thắng Afghanistan mà Ông hấp tấp vội vã, quên "Uốn lưỡi 3 lần thôi, khỏi cần tới 7 lần trước khi nói" để công bố huỵch toẹt ra cái "Trục ác quỷ - Axis of evil" gồm: Iraq, Iran và Cộng sản Bắc Hàn. Ông quên hay không biết rằng "Quân cơ bất khả lậu", việc quân binh mà báo cho địch biết trước để chuẩn bị đề phòng cả vài năm trước thì kết quả sẽ ra sao? - Một Hạ sĩ quan hay một binh sĩ thấp nhất trong quân đội cũng có thể trả lời được rằng: "Hỏng bét!".
Thế là Ông ào ào tiến hành kế hoạch tấn công, đánh chiếm Iraq theo "Chính sách tấn công phủ đầu - Policy of pre- emptive attack" bất cần sự ủng hộ tuyệt đối của dân chúng trong nước, bất chấp sự Ô Kê hay không của Cơ quan Liên Hiệp Quốc. Lý do chính đáng để mở cuộc tấn công, đánh chiếm thì tìm kiếm cả tháng, cả năm không ra, thành ra lý do của cuộc đánh chiếm quốc gia này cứ thay đổi hết.... chế tạo, tàng trữ vũ khí sát hại tập thể đến... nguy cơ khủng bố... rồi đến giải phóng nhân dân Iraq.... rồi lại đánh khủng bố ở Iraq để giữ an ninh cho nước Mỹ. Cuộc chiến Iraq lại phen nữa chiến thắng thần tốc, đánh chiếm thủ đô Baghdad. Ông tuyên bố cuộc chiến coi như chấm dứt, chiến thắng vinh quang sau 1 màn biểu diễn nhẩy dù xuống 1 chiếc Hàng Không mẫu hạm, trong bộ quân phục phi công phản lực, mặc dầu binh nghiệp của Ông chỉ là phục vụ trong Vệ Binh Quốc Gia (National Guard) tại Tiểu Bang quê nhà Texas, có lái máy bay tí ti cho lực lượng này trong thời kỳ quân đội Mỹ đổ vào cuộc chiến tại Việt Nam (... Bush joined the Texas Air national guard, where he served as a part-time fighter pilot until 1973...). Ông không biết gì về chiến tranh Việt Nam cho nên khi chiếm xong Thủ Đô Baghdad, Ông coi như chiến thắng vinh quang anh chàng Iraq, để rồi sẽ "tính sổ" đến hai anh chàng Iran và cộng sản Bắc Hàn, trong cái "Axis of evil". Ông đâu có biết là tình trạng Iraq nó lại như lúc này, tiến thoái lưỡng nan, quân đội Mỹ đã hy sinh hơn 2,100 chiến sĩ, nhiều chuyện không hay, rắc rối xẩy ra về đủ mọi mặt, Quốc Hội ồn ào suýt đánh lộn, mỗi tuần lễ tiền dân đóng thuế mất tiêu 1 tỉ đô la; trong khi những khoản tiền cần thiết để lo cho sự phát triển đất nước, nâng cao đời sống nhân dân Mỹ thì cứ bị cắt đầu, xén đuôi quá ư tội nghiệp, sự nghiệp chính trị của Ngài số 1 nhà ta ngày càng suy kém, đen tối, u ám cũng chỉ vì vụ đánh chiếm Iraq thần tốc; nhưng về bình định, xây dựng cơ sở hạ tầng, kiểm soát nông thôn, vùng núi thì cứ y chang như cuộc chiến Việt Nam. Tại sao cộng sản chiếm được miền Nam Việt Nam mà lại giữ vững được chính quyền từ tháng 4-1975 đến nay mặc dầu cái chế độ cai trị của cộng sản làm cho hầu hết mọi người dân Nam Việt Nam, lớn bé, già trẻ, đều thù ghét, đau khổ; muốn phá tan cho nó sụp đổ ngay tức khắc cái chế độ, cái bộ máy chính quyền ghê tởm đó. Tổng Thống Bush con và bộ máy lãnh đạo chiến tranh của Ông hoàn toàn không biết gì về điều này cũng như về chiến tranh Việt Nam. Cộng sản Việt Nam bỏ không Thủ Đô Hà Nội và các thành phố cho quân đội viễn chinh Pháp có sức mạnh chiến tranh mạnh gấp hàng chục lần, mà cuối cùng quân đội Pháp phải ra đi sau trận Điện Biên Phủ. Khi quân đội Mỹ kéo hơn nửa triệu vào Nam Việt Nam giành quyền chủ động trong cuộc chiến, tưởng chừng như chỉ 3 năm, như đã hứa với Quốc Hội và nhân dân Mỹ là "xóa sổ" cộng sản tại đây để được Ô Kê về quân phí (Military expenditures). Cộng sản đâu có giữ Sài Gòn và các thành phố. Thế mà chỉ sau trận đánh Khe Sanh (1967) rồi chiến dịch Tết Mậu Thân (1968), cộng sản thua đau về quân sự ở Việt Nam, nhưng ở ngay trên đất Mỹ, tại Quốc Hội, chính trường, đướng phố, các trường Đại Học thì cộng sản lại thắng thấy rõ: ngay từ lúc này, chính quyền Mỹ đã thấy đang lún sâu vào "vũng lầy Việt Nam" mất rồi, phải tính đường ra đi mà thôi, nếu không muốn bị đánh bại, tháo chạy một cách thảm khốc hơn cả người Pháp trước đó... Câu chuyện này phải viết riêng ra 1 bài khác mới đủ được phần nào vì... ôi thôi, nó dài dòng, phức tạp và buồn lòng vô số kể. Người ta không cần và không nên "sao y chính bản" cái Policy của cộng sản Hà Nội khi xâm lăng, đánh chiếm Nam Việt Nam, nhưng nếu muốn... cướp chính quyền, xâm lăng, đánh chiếm một quốc gia, lãnh thổ khác thì quả thực "cần phải học cộng sản" những chiến thuật, chiến lược (tactics & strategy) trong việc đánh chiếm và bình định, nắm vững an ninh, trật tự để xây dựng nên một chính quyền mới theo ý muốn của mình (vì đó là nghề của cộng sản). Nếu không, dù quân hùng, tướng mạnh, vũ khí tối tân đến đâu, cũng chỉ chiếm được Thủ Đô, vài thành phố rồi lo phòng thủ mấy cái chỗ đó một thời gian không lâu dài, để rồi cuối cùng quân dân mệt mỏi, không biết dùng sức mạnh đánh vào đâu, chẳng lẽ "xóa sổ vài tên dân quân, du kích lại phải giết luôn cả vô số dân chúng, đàn bà, con nít chung quanh" trong mỗi cuộc chạm súng cò con. Bà Con-đi "Gạo", Ngoại Trưởng Huê Kỳ, cố ráng bênh vực vụ quân ta bắn phá tiêu diệt luôn lớn bé già trẻ của 1 làng ở Pakistan vì nghi là nơi trú ẩn của quân nổi dậy tại Iraq bằng câu nói bất hủ "Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!" Trời đất quỷ thần ơi! Sao mà giọng nói, mồm miệng cứ y chang như cộng sản Hà Nội khi tấn công đánh chiếm miền Nam, bắt được ai cũng đem đi... chặt đầu, cắt cổ, lụi dao găm lưỡi lê vào lưng hết, như vụ giết người, chôn sống tập thể ở Huế, dịp Tết Mậu Thân (1968) thế nhỉ! Địch nó chỉ cần hi sinh 1 tên cuồng tín với cái xe bom lao vào nơi lựa chọn là kết quả ra sao ai cũng biết... Địch chỉ cần lượm 1 quả đại bác của phe ta bắn chúng không nổ, cải biến đi một chút, ban đêm đem chôn (luồn từ phía ngang hông, không đào bới trên mặt đường như ngày xửa ngày xưa) dưới đường ta phải di chuyển. Mìn cải tiến nổ tung, ta mất một xe và 1 số người, có 1 khi tiêu diệt luôn cả cái xe đi kế sau đó vì sức mạnh của trái đạn đại bác của ta ngày nay có sức mạnh công phá kinh khủng so với hồi chiến tranh Việt Nam.
* Chính quyền Iran và Bắc Hàn, 2 nước trong "Axis of evil" lúc này thì nhất định cứ mặc cho Hoa Kỳ, Ông Liên Hiệp Quốc và thiên hạ bên Âu Châu la lối um xùm, vẫn cứ nhất định tuyên bố nào là: Mỹ mà loạng quạng là chúng có quyền... đánh phủ đầu vì đánh phủ đầu không phải là độc quyền của chính quyền Bush, đánh vào đâu, đánh vào chỗ nào thì... bí mật quân sự không có nói trước như người ta. Nào là không cho bất cứ cơ quan lớn nhỏ nào vào Iran kiểm tra chương trình nguyên tử. Nào là không lo phát triển, mua sắm vũ khí nguyên tử (của Nga, Trung Cộng vv...) khi Mỹ nó đánh thì như... thằng Saddam Hussein chui xuống hầm mà chống đỡ bằng cái mạng cùi à? Tinh thần "đánh đến người dân cuối cùng" của hai cái xứ này còn hung hăng hơn anh Iraq nhiều lắm. Lo tháo lui (hay tháo chạy cũng hơi sêm sêm) khỏi "Vũng lầy Iraq" chưa xong mà còn đưa đầu vào hai cái "hỏa lò Iran - Bắc Hàn" nữa thì dân chúng nào nó chịu, lính và tiền bạc ở đâu ra?
Vấn đề cộng sản Bắc Hàn sẽ đi về đâu còn tùy thuộc vào sự vận động khéo léo của Liên Hiệp Quốc, kết hợp với các thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An (Permanent members of the United nations' security council), trong đó chính yếu là Trung Cộng và Hoa Kỳ, cũng như sự khôn ngoan, thiện chí hay tham vọng của chính Cộng Sản Bắc Hàn nữa. Còn riêng anh Chàng Nga - với tay Tổng Thống Vladimir Putin "xuất thân từ gốc KGB (cơ quan an ninh, tình báo của Cộng Sản Nga Sô Viết, mặt lạnh như tiền, cả đời không cười được một phát, dù chỉ cười nửa miệng mà thôi, thì chỉ chuyên môn xé lẻ để lượm bạc và kìm hãm không cho Huê Kỳ trở nên cái thứ: Một mình một ngựa, muốn chạy đâu thì chạy, tới đâu thì tới, tha hồ múa gậy vườn hoang". Dù sao đi nữa, hiện nay cộng sản Bắc Hàn vẫn là cái kho bom, mà bom nguyên tử thứ thiệt, đụng vào mà thiếu khôn ngoan, khéo léo là nó nổ tung, nguy hiểm hơn bất cứ nơi nào trên địa cầu, kể luôn cả cái xứ Iran trong đó.
San Diego, California
Phan Đức Minh