Ðại Hội X sắp diễn ra trong 8 ngày, từ ngày 18 đến ngày 25 Tháng Tư năm 2006.
Sau các phiên họp trung ương 13 và 14, một không khí chán nản, mất niềm tin đang lan tràn cả nước, khắp các giới.
Ban
lãnh đạo Cộng Sản giữ thái độ độc đoán, ngỏ lời “xin ý kiến toàn xã
hội”, xong lại trơ tráo giữ nguyên những văn kiện xa lạ với cuộc sống
và giữ nguyên cung cách cử ban lãnh đạo mới một cách lén lút theo kiểu
phe cánh.
Họ
tự dẫn đảng của họ vào thế bế tắc và do độc chiếm quyền cai trị đất
nước, họ đẩy cả dân tộc ta vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Ðối với Ðại Hội X, 2 năm qua tôi đã có hơn 20 bài viết để trao đổi với đồng bào, tuổi trẻ, trong ngoài nước.
Nhiều bạn cho là tôi đã làm một công việc “vô ích và vô duyên”, họ có nghe đâu!
Tôi
không còn là đảng viên Cộng Sản từ hơn 15 năm nay, và nhẹ nhàng sung
sướng được là một nhà báo tự do. Tôi hiểu rõ rằng ban lãnh đạo đảng
Cộng Sản vẫn còn lầm lẫn nặng nề, chưa chịu từ bỏ một học thuyết đầy ảo
tưởng chỉ đem lại chiến tranh, chia rẽ, tàn phá và đau thương; họ cố
duy trì một cơ chế độc đảng lạc lõng giữa thế giới dân chủ chỉ vì danh
lợi phi nghĩa riêng tư; bao nhiêu lời kiến nghị tâm huyết, can ngăn
chân thành của hàng ngàn nhân sỹ, trí thức, lão thành cách mạng, tuổi
trẻ trong sáng đối với họ chỉ như “nước đổ lá khoai”.
Thế
nhưng chúng tôi vẫn lên tiếng, không phải để thức tỉnh những con người
đã tối mắt tối lòng vì bả vật chất, mù quáng hiến thân cho những mục
đích cá nhân thấp hèn. Chúng tôi không hy vọng gì ở những ông quan Cộng
Sản mở miệng là dạy đạo đức mà trong bụng chỉ có những mưu đồ thấp hèn,
dửng dưng với nỗi khổ nhục của dân đen.
Tôi
chỉ nhân cái cớ của Ðại Hội X để lên tiếng hầu chuyện đồng bào tôi, đối
thoại với các bạn trẻ, với các đảng viên Cộng Sản ở cơ sở còn biết suy
nghĩ, còn giữ được nhân cách, còn có lòng yêu nước mình và thương dân
mình, để cùng bà con ta giúp nhau nhận ra vô vàn sự thật lịch sử đã bị
xuyên tạc, cùng nhận ra rằng có những giải pháp khác, lối đi khác, cách
đề cập khác rất rõ ràng thiết thực để đổi mới toàn diện, phát triển đất
nước với tốc độ cao, trong môi trường luật pháp nghiêm, xã hội lành
mạnh, có bình đẳng và công bằng xã hội.
Những
người dân chủ chúng tôi phải cùng nhau lên tiếng để đồng bào nhất là
tuổi trẻ sớm thoát khỏi vòng vây tuyên truyền lừa dối cũng như đe dọa,
đàn áp thô bạo của cường quyền độc đảng, để ngày càng có nhiều đồng
bào, nhiều anh chị em trí thức, văn nghệ sỹ, sinh viên, học sinh và bà
con nông dân, lao động hiểu rằng đã đến lúc phải cùng nhau đứng thẳng
dậy, lên tiếng ủng hộ và tham gia các tiếng nói dân chủ, cùng nhau đấu
tranh không bạo lực nhưng kiên quyết và bền bỉ cho một nước Việt nam
thật sự độc lập, thống nhất một lòng trong với ngoài nước, hòa nhập
trọn vẹn với thế giới dân chủ hiện đại, mở ra một thời kỳ lịch sử mới,
đưa đất nước lên hẳn một tầm cao văn hóa – chính trị - kinh tế mới.
Chúng
tôi đang chung sức phấn đấu để đi đến thành lập một tổ chức chính trị
dân chủ trẻ trung, trong sáng mà Hiến pháp hiện hành phải công nhận, để
vừa hợp tác vừa cạnh tranh bình đẳng, trong
tôn
trọng nhau với đảng Cộng Sản đương quyền, nhằm phục vụ xã hội có hiệu
quả cao nhất, lấy cử tri làm trọng tài. Mục tiêu ấy, với ý chí của nhân
dân và sức ép của thời đại đang đến gần. Nó đang trong tầm tay chúng ta.
Tôi
xin nguyện với đồng bào mến yêu dấn thân trọn vẹn cho sự nghiệp dân chủ
hóa cao quý; tôi không tìm kiếm một vị trí chính trị, một danh lợi cá
nhân nào, lúc này cũng như khi sự nghiệp dân chủ hóa thắng lợi, và mãi
mãi về sau. Tôi chỉ mong được là một người viết báo tự do, phục vụ xã
hội và đồng bào bằng ngòi bút trung thực của mình.
Chính
do công việc ấy mà mặc dù vô vàn khó khăn trong cuộc sống tha hương,
mặc dù nhiều người thân bị trả thù, phân biệt đối xử, mặc cho cá nhân
tôi bị họ vu cáo là phản bội nhân dân (!),tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc,
những hoạt động trong sáng vô tư của tôi đã phần nào có ích cho đất
nước và đồng bào, khác hẳn những việc làm trước kia, tôi đã có những
lầm lỡ có hại, tuyên truyền tô vẽ cho chế độ độc quyền độc đảng, cho
chiến tranh huynh đệ tương tàn, cho những chính sách tệ hại cho tổ quốc
và nhân dân.
Cũng
cần nói rõ người ta đã cố ý tạo dư luận rằng tôi bất mãn nên bỏ nước ra
đi. Tôi không hề có bất mãn cá nhân nào, tôi chỉ không thể đồng tình
với những đường lối chính sách làm hại đất nước, làm hại nhân dân; nhóm
lãnh đạo bưng tai bịt mắt không chịu nghe những kiến nghị hợp lý của
tôi nên tôi phải ra ngoài nước để tiếng nói của tôi đến được với đồng
bào thân yêu trong và ngoài nước. Qua sách báo và các đài phát thanh,
Internet, tôi luôn gắn bó chặt chẽ với đồng bào ta...
Ðảng
Cộng Sản sắp bước vào Ðại Hội X, tôi muốn nhân dịp này nhắn nhủ vài lời
với hơn một nghìn đại biểu mang danh nghĩa thay mặt cho hơn 2 triệu
đảng viên để quyết định về đường lối chính sách và nhân sự trong 5 năm
tới. Mong các vị hãy nghĩ đến ý chí, nghị lực, thái độ hành sử của các
cựu đảng viên như Trần Ðộ, Ðặng Kim Giang, Lê Liêm, Bùi Công Trừng,
Dương Bạch Mai, hoặc gần đây là Hoàng Minh Chính, Hoàng Thế Dũng, Phạm
Quế Dương, Trần Ðại Sơn, Bùi Minh Quốc, các lão tướng công thần cộng
sản như Phạm văn Xô, Bảy Cống, Năm Thi, Cao Hồng Lĩnh, Nguyễn Văn Bé,
Nguyễn Trọng Vĩnh, các trí thức từng là đảng viên Cộng Sản như Lê Hồng
Hà, Trần Khuê, Nguyễn Kiến Giang, cũng như những thanh niên của thời
đại mới như Phương Nam - Ðỗ Nam Hải, Nguyễn Trí Trung, Phạm Hồng Sơn,
Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn... để nhận ra rằng đó là
những con người chân chính, bả vinh hoa phú quý không lung lạc, cường
quyền không khuất phục, suy nghĩ tìm ra lẽ phải và sự thật bằng bộ óc
tỉnh táo của chính mình.
Nếu
như qua bài viết này, có một vài vị nhận ra lẽ phải, đứng thẳng dậy
ngay trong Ðại Hội X theo gương các vị trên đây, tôi thật sự sung
sướng. Các vị sẽ được quý trọng và công luận ngợi ca và bảo vệ xứng
đáng.
Tôi
đã từng gặp đông đảo bà con người Việt ta ở Pháp, Anh, Ðức, Ðông Âu
cũng như ở Hoa kỳ, Canađa, Úc... và nhận ra rằng đây là ''một nước Việt
nam thứ 2 '' được mở ra rất rộng ngoài biên giới quốc gia, có tiềm năng
chính trị, kinh tế, tài chính, khoa học kỹ thuật, kinh doanh cực kỳ
hùng hậu. Nghị quyết 36 không có tác dụng, chỉ tranh thủ được chưa đến
5% bà con ta, vì nghị quyết ấy vẫn mang não trạng trịch thượng của kẻ
chiến thắng. Có một cách để tranh thủ toàn đại khối gần 3 triệu bà con
ruột thịt ở hải ngoại, đó là ngay thật tỏ lời “xin lỗi” chân thành và
chính thức về những chính sách quá đáng của đảng Cộng Sản và nhà nước
sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975, do đó đã thống nhất lãnh thổ mà lại gây
chia rẽ thêm về tinh thần và tâm lý. Nhiều mất mát đau khổ to lớn không
có gì bù đắp nổi, nhất là trong thảm họa thuyền nhân. Nay đảng cầm
quyền có trách nhiệm chủ động hàn gắn sự đối địch hiềm khích do lịch sử
để lại, bằng cách công nhận chính thức rằng bà con người Việt ta đều có
lòng yêu nước, mỗi người với hoàn cảnh và cách thức khác nhau.
Những từ ngụy quân ngụy quyền sẽ không còn dùng nữa. Ðảng Cộng Sản không thể cứ giữ một cách áp đặt cái độc quyền yêu nước.
Với
tinh thần đại đoàn kết dân tộc trên quan điểm bình đẳng, tương thân
tương kính, toàn dân tộc không mất mát gì thêm mà chỉ có lợi, lợi cực
lớn, vô giá, vĩnh viễn. Bà con ta ở hải ngoại sẽ nô nức gấp bội mang
tinh thần, tiền của, chất xám, kinh nghiệm về xây dựng Tổ quốc không
chút do dự băn khoăn, trong tinh thần tin yêu ruột thịt. Việt nam sẽ
thừa sức tăng nội lực giải quyết hai quốc nạn “tụt hậu” và “tham nhũng”.
Tôi
tha thiết kêu gọi các vị hãy vì dân, vì nước, vì các thế hệ mai sau,
hãy “vượt qua cái bóng của chính mình”, vượt qua sự kiêu ngạo nguy hiểm
để không bỏ qua cơ hội này. Các vị gánh một trách nhiệm nặng nề với
lịch sử nếu để kéo dài sự chia rẽ và đối địch giữa dân tộc lẽ ra đã
phải chấm dứt hơn 30 năm trước. Không lý gì Việt nam đã kết bạn với các
kẻ thù cũ Pháp, Nhật, Mỹ, Trung quốc mà vẫn cứ đối địch thù hận với
đồng bào mình.
Về
nhân sự, một số giảng viên Cộng Sản âm thầm hy vọng rồi đây sẽ có một
ban lãnh đạo mới khá hơn trước, có khả năng đột phá chiến lược, am hiểu
đất nước và thời đại, có bản lĩnh lôi cuốn toàn dân vào những mục tiêu
hấp dẫn nhất, được cầm đầu bởi một tổng bí thư ngang tầm dân tộc và
thời đại, không bình xoàng nhu nhược, buông trôi như vừa qua; hy vọng
nóng bỏng ấy cũng lại tiêu tan qua cuộc họp trung ương 14.
Cái
khung được dự định gồm bộ tứ: Mạnh, Dũng, Triết, Trọng không cho hy
vọng một điều gì tốt lành cả. Dư luận hàng ngũ cán bộ cao cấp hầu như
nhất trí cho rằng: ông Mạnh lẽ ra phải tự hiểu mình và tự nguyện rút
lui; ông Dũng trên cương vị phó thủ tướng thường trực được phân công
các lĩnh vực công nghiệp, dầu khí, giao thông vận tải, xây dựng, viễn
thông đều đổ vỡ lớn, nay gánh sao nổi chức vụ thủ tướng; ông Triết là
người có tư duy thoáng, có kinh nghiệm kinh bang tế thế nhất, sao lại
giao vị trí Chủ tịch nước nặng về nghi lễ tượng trưng; ông Trọng, nổi
tiếng về tư duy siêu bảo thủ, nổi tiếng về những văn kiện cổ lỗ, về
thái độ dân chủ giả dối trong xin ý kiến nhân dân thì lại được giao
chức chủ tịch quốc hội!
Việc
tuyển chọn người lãnh đạo và phân công các vị trí then chốt rõ ràng
phải làm lại và bàn bạc thật kỹ, có tính đến công luận, theo trách
nhiệm đại hội là cơ quan lãnh đạo cao nhất, may ra cũng chỉ tạm tránh
cho tình hình không trở nên tuyệt vọng, do lãnh đạo từ yếu kém đi xuống
quá tồi tệ.
Tự
do phát biểu chính kiến của mình đã trở thành một nếp sống tự nhiên như
hít không khí của hàng tỷ con người từ hàng thế kỷ nay, vậy mà nó vẫn
còn là món hàng xa xỉ của nhân dân Việt nam, của cả các đảng viên và
cán bộ cộng sản Việt nam, ở ngay trong các đại hội đảng, đủ thấy sự thủ
cựu, lạc hậu, bám lấy nếp sinh hoạt kiểu cường hào thời Staline của ban
lãnh đạo hiện tại là nặng nề phi lý đến mức nào!
Vụ
án tham nhũng cực lớn PMU 18 đang phơi bày những tật bệnh hiểm nghèo
tất yếu của chế độ độc đảng độc đoán. Hãy suy ngẫm cho sâu, cho rộng về
những căn nguyên đầy đủ của tội trạng. Nó nổ ra đúng lúc cần thiết, như
một “tham luận” hùng hồn nhất, phơi bày một chế độ trong quá trình suy
đổi không gì hãm lại nổi, cai trị bởi một đảng đã tha hóa vì đánh mất
lý tưởng và đạo đức làm người. Một loạt tên tội phạm mất hết nhân phẩm,
cướp của dân làm mục đích sống, kết thành bè thành nhóm, mỗi tên hàng
chục và trăm triệu đôla dĩ công vi tư, vài ba nhà lớn cùng trang trại,
bể bơi, sân chơi golf, năm bảy vợ lớn vợ bé và bồ bịch, từng ẩu đả, đâm
chém nhau như bọn lưu manh chuyên nghiệp, khi vỡ ổ vẫn ung dung tự tại
vì đinh ninh đã có ô dù cao nhất, vì đinh ninh chúng đã mua và sẽ mua
được tất cả quan chức cao nhất trong đảng và chính phủ, trong ngành
cảnh sát, điều tra, kiểm sát, thanh tra, tòa án... để che chở và làm
tay sai trung thành của chúng, bằng triệu triệu đôla đã cướp được.
Nếu
không có chuyện ngẫu nhiên một nhóm đánh bạc trong vườn Bách Thảo một
ngày giáp Tết bị bắt giữ thì cả một nhóm tội phạm cỡ siêu quốc gia ấy
vẫn ung dung ngồi trong cái Ðại hội đảng X này, để rồi vào trung ương,
ngự trị trên đầu dân, và để sẽ vừa ăn cắp thêm hàng nghìn tỷ, vừa vênh
mặt dạy bảo dân về cách mạng vì dân do dân và bởi dân, về đạo đức và
đạo lý làm người! Người dân có lý khi nghĩ rằng rất có thể trong Ðại
Hội X vẫn còn có kẻ như bọn Bình - Tiến - Dũng, có khi tội còn nặng
hơn, chúng vẫn ngự trị trên cương vị lãnh đạo - để cùng với hai Thái
thượng hoàng giấu mặt - tiếp tục nhân danh đảng Cộng Sản tàn phá tanh
bành đất nước này.
Một
anh bạn luật sư Ðức vào hạng quốc tế tôi từng quen 8 năm nay, hiện sống
ở Thụy sỹ, gọi điện cho tôi biết ông theo dõi chặt vụ án PMU18 và lấy
làm lạ là chính phủ và dư luận báo chí Việt nam có vẻ bỏ qua một vấn đề
lẽ ra phải đặt là ưu tiên từ 3 tháng nay, đó là việc thu hồi từng khoản
tiền bị thất thoát, thống kê thu gom từng tài sản bị ăn cướp, phòng
tránh tài sản công liên quan đến vụ án bị tan nát, bốc hơi hết, kể cả
vào túi các quan chức làm việc điều tra và xét sử, vì trong môi trường
ô nhiễm Việt nam, điều ấy rất dễ xảy ra. Qua bài này tôi chuyển góp ý
đầy thiện chí ấy về bà con ta trong nước để sớm hình thành một công
luận.
Nếu
vụ án trên xảy ra ở một nước dân chủ đa đảng bình thường thì tổng thanh
tra chính phủ Quách Lê Thanh có dấu hiệu bê bối đã mất chức từ lâu, bộ
trưởng Ðào Ðình Bình đã bị bãi chức 2 tháng trước để chờ ngày ra tòa,
Bùi Tiến Dũng không thể có 2 tuần tự do tẩu tán của cải, bàn mưu đối
phó, và cả tổng bí thư Nông Ðức Mạnh cũng không thể giả như vô can nhìn
đi nơi khác, mà đã phải trả lời rõ cho báo chí và công luận là có gửi
con rể và con gái cho bọn mafia Nguyễn Việt Tiến “chăm sóc” hay không,
và vì sao ông lại cử chúng vào trung ương.
Cuối
cùng tôi gửi lời chúc các đại biểu Ðại Hội X hãy tự mình đánh thức
lương tâm của con người chân chính, có óc xét đoán trong sáng, có khả
năng tỉnh táo phân biệt đúng sai, phải trái, để đứng thẳng dậy, ngẩng
cao đầu lớn tiếng nói điều hay lẽ phải, bất chấp cường quyền và cưỡng
ép.
Con
người chỉ có một cuộc đời và có những giờ phút quyết định để có thể góp
phần làm nên lịch sử, để lại hương thơm cho muôn đời con cháu, còn quý
hơn mọi bạc vàng châu báu trên đời.
Hãy đứng thẳng dậy, những Chu Văn An, những Nguyễn Trường Tộ trong thời đại mới!
Bùi Tín Paris
10/04/2006
| Những Bài Liên Quan: |
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online. |