Hai
tháng trước, khi ông Tổng Bí Thư Nông Ðức Mạnh mời toàn dân góp ý vào
bản Báo Cáo Chính Trị, hứa “sẽ lắng nghe”, “sẽ tiếp thu tối đa những ý
kiến hợp lý và xác đáng”, nhằm “hoàn thiện bản báo cáo”, không ít người
cho rằng đó là lời nói thật.
Hàng
vạn ý kiến đã được phát biểu. Có người chân thành cho biết đã để hàng
năm trời suy nghĩ, nghiền ngẫm, cân nhắc với tất cả trí tuệ và tâm
huyết nhằm hình thành một chính kiến.
Trí
thức, sinh viên, lão thành cách mạng, nhà kinh doanh, nhà ngoại giao,
Việt kiều... mong rằng góp ý của mình sẽ được lắng nghe.
Vậy
mà cuộc họp lần thứ 14 của ban chấp hành trung ương họp từ 20 đến 25
Tháng Ba chỉ nghe rất chung chung về những góp ý, với lời ba hoa rằng:
hơn 75% ý kiến tán thành hoàn toàn, 25% có ý kiến khác, trong đó chỉ có
4% bác bỏ một số quan điểm của bản báo cáo.
Ông
Nguyễn Phú Trọng lớn tiếng khẳng định bản báo cáo là “kết tinh trí tuệ
của toàn đảng và toàn dân”(!), còn cao giọng “bác bỏ những luận điệu
xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ đảng, nhà nước, nhân dân ta của những kẻ
chống đối, thù địch và có động cơ xấu”.
Dưới
con mắt của kẻ độc đoán nắm độc quyền chân lý và lẽ phải, những ý kiến
của các vị như Phan Ðình Diệu, Trần Văn Hà, Hoàng Tùng, Ðặng Quốc Bảo,
Tương Lai, Cao Huy Thuần, Nguyễn Trung, Võ Văn Kiệt, Phương Nam, Nguyễn
Tiến Trung, Nguyễn Bé, Nguyễn Văn Thi, Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Hòa,
Trần Thị Hồng Sương, Hà Thị Sâm, Trần Ðình Bá, Phan Thế Hải, Thái Duy,
Trần Ðình Bút, Lê Công Ðịnh, Trần Mạnh Hảo, Ðặng Văn Việt, Ðinh Trọng
Thắng, Trần Ngọc Thơ, Lê Mai Anh, Lê Ðình Thông, Kim Văn Chính, Ngô
Thái Trực, Lê Quốc Quân... đều là luận điệu vu cáo, xuyên tạc và có
động cơ xấu, phải kiên quyết lên án.
Những kẻ “quyết tâm mù quáng” không còn có thể hiểu ra lẽ phải.
Họ kiên trì ít nhất là 3 sai lầm
1.
Kiên trì chủ nghĩa xã hội kiểu Liên Xô. Chủ Nghĩa Xã Hội có nhiều thể
loại. Từ Chủ Nghĩa Xã Hội kiểu không tưởng xa xưa đến Chủ Nghĩa Xã Hội
hiện thực kiểu Liên Xô, hay còn gọi là Chủ Nghĩa Xã Hội theo học thuyết
Marx Lénine, cho đến chủ nghĩa xã hội - dân chủ (như ở Bắc Âu và Châu
Âu), hoặc Chủ Nghĩa Xã Hội biến thể ở Trung Quốc hiện nay, mang tên
“Chủ Nghĩa Xã Hội mang màu sắc Trung Quốc”.
Bộ
chính trị hiện nay nhấn mạnh đến sự kiên định của mình đối với Chủ
Nghĩa Xã Hội kiểu Liên Xô, - mở đầu bằng Cách mạng tháng Mười Nga năm
1917, từ đó hình thành phe Xã Hội Chủ Nghĩa mà miền Bắc Việt Nam tự hào
và tự nguyện là “tiền đồn”, để tự mình chống lại thế giới dân chủ cho
đến nay. Ðây là sai lầm nặng nề nhất, dai dẳng nhất, tệ hại nhất của
đảng Cộng Sản Việt Nam.
Chính
cái kiểu Chủ Nghĩa Xã Hội này đã và đang bị cả thế giới hiện đại lên án
vì đã tàn sát hơn 100 triệu nhân mạng trong đàn áp, nội chiến nhân danh
học thuyết đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản. Chính cái kiểu
Chủ Nghĩa Xã Hội này đã bị Nghị viện Châu Âu và Hội đồng Châu Âu lên án
một cách quyết liệt do từng gây tội ác chồng chất chống nhân loại không
kém gì phát xít Hít-le.
2.
Kiên trì chủ nghĩa Marx Lénine là sai lầm lớn thứ hai. Chắc chắn Ðại
Hội X vẫn trưng ra hình 2 ông tây to tướng. Ðiều kỳ khôi là 2 ông này
không hề nói một câu nào, một lời nào về Việt Nam và Ðông dương. Vậy mà
vẫn có nhà tri thức hẳn hoi là Nguyễn Hòa và Trần Chung Ngọc viết trên
báo Nhân Dân để ca ngợi công đức của Karl Marx và Lénine đối với nước
ta. Giả thử như 2 ông này mà sống lại, ắt lên tiếng dạy lại các nhà
lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam, và sẽ quở 2 nhà tri thức nửa mùa rằng: ta
có bao giờ xui dại các ngươi làm những chuyện nhăng nhít như thế; “trí
phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” là cái gì vậy; bắt ép nông dân
vào hợp tác xã khi sức sản xuất còn thô sơ để toàn xã hội đói khổ 30
năm liền đâu phải do lời ta dạy! Con người “tự do” mà ta chủ trương đâu
phải như nô lệ của các người? Hãy cất ảnh ta đi! Các ngươi không được
làm nhục ta đến vậy! Các ngươi trưng ảnh Staline hay Mao thì còn có thể
hiểu được, nghe rõ chưa?
3.
Kiên trì độc đảng, bác bỏ đa nguyên đa đảng là một sai lầm tệ hại nữa
của Ðại Hội X; trên thế giới, phân loại đầu tiên về chính trị là các
nước dân chủ, nửa dân chủ (còn gọi là tự do bộ phận - partly free) và
không dân chủ, nghĩa là độc đoán. Việt Nam hiện không được xếp trong
các nước dân chủ, cũng không được xếp trong các nước tự do bộ phận, mà
được xếp trong các nước độc đoán, không có tự do. Không
những vậy, Việt Nam còn “nổi tiếng” trong đàn áp báo chí tư nhân, đàn
áp tự do tôn giáo, khước từ tự do tuyển cử, nên được xếp vào số 10 nước
độc đoán nhất, cùng một duộc với Miến Ðiện (Myanmar), Bắc Hàn, Cuba,
Nigiêria, Angola, Congo và Dimbabuê, nghĩa là lạc hậu nhất về chính trị
trong số 198 nước toàn thế giới.
Có
người Việt Nam nào không cảm thấy hổ thẹn về điều ấy? Hai vị trí thức
Nguyễn Hòa và Trần Trung Ngọc có nên lấy đó làm niềm tự hào chăng!
Các
vị bảo vệ chế độ độc đảng đem con ngáo ộp “hỗn loạn” ra để hù dọa nhân
dân ta; họ dẫn ra những khó khăn của vài nước Ðông Âu thời hậu cộng sản
để dọa dẫm những người yếu bóng vía, để tán tỉnh rằng một đảng vẫn là
tốt, cứ duy trì chế độ độc đảng và từ từ đổi mới là hơn cả. Ðây là sự
ngụy biện xảo trá, khinh thường nhân dân và xã hội Việt Nam ta, cố tình
kéo dài cuộc sống đê hèn bị trị của nhân dân ta, từ chối những quyền tự
do mà biết bao nước khác được hưởng từ 2, 3 thế kỷ trước. Ông Trần
Chung Ngọc còn nhân danh nhóm Giao điểm đối lập Phật Giáo với Công Giáo
một cách khiên cưỡng và mù quáng, không thấy rằng cả Phật Giáo và Công
Giáo đều bị coi là “thuốc phiện” bởi học thuyết mác-xít, và hiện nay
quần chúng mọi tôn giáo, nhà tu hành Phật Giáo, Công Giáo cũng như Hòa
Hảo, Cao Ðài đều bị chính quyền vô thần mác xít đàn áp thô bạo.
Sao
người Việt chúng ta từng sống giữa thế giới dân chủ hiện đại, trong
thời đại thông tin nhanh nhạy, với vô vàn kinh nghiệm về pháp quyền,
lại không thể đi đến một đồng thuận về dân chủ hóa, cùng nhau bước lên
một tầm cao văn hóa, chính trị, xã hội, pháp quyền mới, để hưởng vô vàn
hạnh phúc và lợi ích mà tự do, bình đẳng, phát triển đem lại.
Sao
lại không thể theo luật pháp để tổ chức đảng chính trị mới, để vừa hợp
tác vừa ganh đua bình đẳng với đảng cộng sản, để từ đó đảng Cộng Sản có
thể vươn dậy hoàn thiện mình, tiến bộ hơn, thoát khỏi quá trình sa sút,
tha hóa nặng nề như hiện nay?
Sao
các vị trí thức “thông thái” trên không nhận ra rằng chế độ độc đoán,
độc đảng, độc quyền không bao giờ xây dựng được một chế độ dân chủ pháp
quyền cân bằng với 3 quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp phân lập,
cùng với quyền thứ tư là công luận công khai và trong sáng, bảo đảm an
ninh mọi mặt cho mỗi người công dân.
Xin
các vị Nguyễn Hòa và Trần Chung Ngọc chớ có vội ca ngợi sự ổn định
(!)của độc quyền một đảng. Hãy tìm hiểu sâu sắc thực tiễn bất an của
người dân đen Việt Nam hiện tại: khi tìm việc làm, khi thất nghiệp, ốm
đau, khi phải xin giấy tờ, khi cho con đi học, khi lừa lọc, bịp bợm
rình rập mỗi góc phố, khi chủ quyền nhà cửa đất đai luôn bị đe dọa, khi
đồng tiền thành chúa tể, khi đạo đức suy đồi, khi gái điếm đủ loại lên
ngôi, khi kỷ cương gia đình, xã hội, đất nước tan vỡ... Làm sao xã hội
có ổn định, an ninh, khi đảng Cộng Sản bị một nhóm cơ hội dùng quyền uy
hão để giật dây một Tổng bí thư ươn hèn, khi đảng bị chia rẽ gay gắt
tận trên thượng đỉnh, khi những tiếng nói lành mạnh trong đảng và ngoài
xã hội đều bị bóp nghẹt; chính vì thiếu kỷ cương, kỷ luật và dân chủ mà
nảy ra những quái kiệt như bọn Bùi Tiến Dũng - Nguyễn Việt Tiến ngang
nhiên cướp phá của công, ăn chơi trác táng, khi tội đã hiển nhiên vẫn
được mời lên bục giảng dạy về chống lãng phí tham ô! Tất cả đều ít
nhiều bắt nguồn từ chế độ độc đảng, từ bệnh quan liêu, đảng đứng trên
pháp luật, tuyển lựa quan chức theo tư lợi... Vậy mà các vị trí thức
từng có học vấn hẳn hoi, từng đọc không ít sách, từng sống trong môi
trường dân chủ pháp trị, vẫn lên tiếng ca ngợi, tâng bốc chế độ độc
đảng độc đoán, thì thật không còn có thể nói gì thêm được nữa! Sự tha
hóa của trí tuệ đến vậy là tận cùng!
Các
vị còn đang tâm mong muốn đày đọa dân tộc mình thêm đến bao giờ nữa?
Triệu triệu người dân không tự do, chịu áp bức, đau khổ, tủi nhục chồng
chất hơn 60 năm rồi vẫn còn chưa đủ ư?
Lại
thời cơ vàng bị bỏ lỡ! Nhiều góp ý nói đến thời cơ vàng của đất nước.
Năm 2006 này quả là có ý nghĩa đặc biệt. Sau 20 năm đổi mới thành tựu
mọi mặt không nhỏ. Tồn tại, khó khăn, thử thách cũng nhiều. Tham nhũng
và tụt hậu là 2 nguy cơ mang tầm quốc nạn. Làm thế nào để xã hội trong
sạch và lớn vượt lên?
Có 2 nước cờ lớn nổi lên trong hàng ngàn góp ý có giá trị, đó là:
1.
Dang tay hòa đồng trong, ngoài nước, thống nhất trọn vẹn dân tộc, với
nhận thức rõ rằng thế và lực hùng hậu của gần 3 triệu con em đất Việt
sống rải khắp thế giới có thể trở thành một thành tố của nội lực dân
tộc, nếu như đảng cầm quyền có chủ trương đúng, nghĩa là vượt qua cái
bóng của chính mình. Ðảng Cộng Sản có dám
ngay thật công khai thừa nhận đã có một số chính sách quá đáng sau ngày
30 Tháng Tư năm 1975, gây nên nhiều mất mát, đau khổ cho đồng bào mình,
và từ đó gây nên thảm kịch thuyền nhân? Nhiều tổn thất không có
cách gì bù đắp. Hãy biết tỏ một lời xin lỗi chân thành dù muộn màng.
Hãy dẹp bỏ thái độ kiêu ngạo tự phụ tệ hại sau chiến thắng. Hãy biết
thông cảm xót xa với những đau khổ gây nên cho bà con ruột thịt của
mình. Hãy chủ động yêu cầu toàn xã hội từ bỏ khái niệm cũ, không dùng
những danh từ của quá khứ: thắng trận và bại trận, ngụy quân và ngụy
quyền, yêu nước và bán nước...
Cách
nhìn của Nghị quyết 36 và chủ trương của nghị quyết ấy vẫn chỉ là cách
nhìn trịch thượng kiểu chiêu hồi, với nếp ban ơn và chiếu cố, nên chỉ
dụ được chưa đến 5% bà con ta.
Chỉ
có cách nhìn bình đẳng, tôn trọng đầy đủ nhân cách của đồng bào, với
nhận thức chân thành rằng người dân Việt từng có những hoàn cảnh lịch
sử khác nhau, từng đối địch nhau, nhưng đều có lòng yêu nước với những
quan niệm và cách thức khác nhau; nay chiến tranh đã chấm dứt hơn 30
năm, hãy nhìn nhận nhau như những anh em ruột thịt để thương yêu, tôn
trọng nhau, rộng lòng bỏ qua hiềm khích, chung sức xây dựng Tổ quốc.
Từ
nay, không có phân biệt giữa người từng ở bên này hay bên kia chiến
tuyến, xã hội chăm lo chung những nạn nhân chiến tranh, những gia đình
neo đơn, những nghĩa trang quân nhân... Nên cùng nhau bàn bạc mở những
đợt vận động, giải thích, thực hiện “thống nhất nhân tâm, nghĩa tình
trọn vẹn” rộng khắp, trong và ngoài nước.
Với
chủ trương sáng suốt, vượt qua những hàng rào tâm lý do quá khứ nặng nề
để lại, lợi ích cho toàn dân sẽ vô giá, nước Việt Nam mới sẽ nối dài
nối rộng bền chặt với nước Việt Nam thứ 2 ở ngoài biên giới của mình,
với thế và lực được nhân lên gấp bội. Từ đây thừa sức để giải quyết
quốc nạn tụt hậu.
Ðây
là nước cờ cao, mạnh dạn, cần suy nghĩ kỹ, tạo nên nền lịch sử hiện đại
cho dân tộc, có thể được đại khối 95% người Việt hải ngoại chấp nhận,
khi được thể hiện một cách chân thành, ngay thật và bình đẳng.
Việt
Nam đã kết bạn ngày càng chặt chẽ với các kẻ thù cũ (Pháp, Nhật, Hoa
kỳ, Trung Quốc...), có lý gì vẫn cứ giữ thái độ xa lạ, đối kháng với
hàng triệu bà con ruột thịt của mình.
2.
Nước cờ hội nhập với thế giới dân chủ: cùng với nước cờ quả đoán trên
đây, Việt Nam có thể đi luôn một nước cờ đối ngoại ngoạn mục. Việc gia
nhập WTO, cải thiện quan hệ với Tây Âu, Nhật bản, Hoa kỳ, Úc, Canada và
các nước Ðông Nam Á tạo thêm điều kiện cho Việt Nam xích lại gần hơn,
kết bạn tâm giao với các nước dân chủ toàn thế giới. Tất nhiên trong
khi xích ngày càng gần hơn với các nước dân chủ đông đảo, Việt Nam vẫn
giữ quan hệ hữu nghị láng giềng tốt với Trung Quốc, và với tư thế trên
đây, nước lớn láng giềng sẽ vị nể ta hơn. Thật lòng tôn trọng dân chủ
và nhân quyền, ta chấm dứt tình trạng phi lý là để cho tổ chức quốc tế
và nước khác đòi và bảo vệ quyền tự do và nhân quyền cho dân mình.
Xem
chừng Ðại Hội X sẽ lạnh lùng và vô cảm, bỏ qua thời cơ vàng, đảng Cộng
Sản vẫn lội ngược dòng thời đại, mang trong mình nó những bệnh trạng
hiểm nghèo, chia rẽ và quan liêu, độc đoán và tham nhũng, bịt tai với
mọi lời can ngăn và khuyên nhủ, nhắm mắt với thảm cảnh bất công tràn
ngập xã hội.
Ðúng
như những lời cảnh báo nghiêm khắc, thảm họa đen sẽ ụp xuống cái đảng
chồng chất sai lầm và cũng chồng chất nhơ bẩn hôm nay, tự dẫn mình vào
bế tắc bi thảm, trong sự căm ghét, khinh bỉ và mỉa mai của người đời.
Hơn
một nghìn đại biểu 2 tuần nữa sẽ tụ tập về Hà Nội chắc là chỉ để cúi
đầu và dơ tay như “robót”, thông qua những văn kiện xa lạ với cuộc sống
và thời đại mới, bỏ qua cơ hội thống nhất trọn vẹn dân tộc trong +
ngoài nước, bỏ qua thời cơ hòa nhập trọn vẹn với thế giới dân chủ, bỏ
qua thời cơ đa nguyên đa đảng lành mạnh để xây dựng xã hội pháp quyền,
điều kiện không thể thiếu để chống tham ô lãng phí đang ở mức tàn phá
tận gốc những tài sản vật chất và tinh thần của xã hội.
Thật
đáng buồn nếu như không một đại biểu nào, - trong số hơn 1 nghìn đại
biểu, dám đứng thẳng mình, nhân danh lương tâm và danh dự để kiến nghị
một phương án hành động khác, có tình có lý, hợp lẽ phải và lòng dân,
hợp thời đại, như Chu Văn An, như Nguyễn Trường Tộ từng làm?
Khung nhân sự vá víu
Về nhân sự, đã có biết bao lời góp ý chân thành và xây dựng.
Có
ý kiến nhấn mạnh nhận thức nhân tài là nguyên khí quốc gia; phải tìm
kiếm, phát hiện, bồi dưỡng nhân tài theo đường lối quần chúng.
Phải
từ bỏ kiểu một nhóm người chọn theo cảm tính và tư lợi, theo tệ mua
quan bán chức mà tiêu biểu là việc làm của trưởng ban tổ chức trung
ương Trấn Ðình Hoan, người từng bán rẻ tổng bí thư cũ để đổi lấy chức
béo bở nhất cung đình.
Yêu
cầu cấp bách là yêu cầu tổng bí thư Nông Ðức Mạnh về nghỉ hẳn vì thời
cuộc cần người có bản lĩnh trí tuệ và biết cầm lái, có tinh thần đột
phá về chiến lược, am hiểu thời đại và nền kinh tế trí thức, không thể
là người ba phải, nhu nhược, nghĩ không ra ý mới, nói không rõ nội
dung, chống tham nhũng một cách hời hợt.
Yêu
cầu công khai hóa danh sách đề cử vào trung ương khóa X để toàn dân,
nhất là địa phương góp ý; yêu cầu các vị này gương mẫu kê khai tài sản.
Tất cả yêu cầu trên đều bị bỏ ngoài tai.
Từ
cung đình Hà Nội lọt ra nhiều tin cho thấy hội nghị trung ương 14 đã có
một loạt việc làm mờ ám khuất tất, mang tinh chất áp đặt về nhân sự, do
2 viên thái thượng hoàng làm quân sư, do trưởng ban tổ chức trung ương
sắp hết nhiệm kỳ Trần Ðình Hoan xếp đặt, được sự đồng lõa hết mình của
tổng bí thư, được các ủy viên bộ chính trị sắp mất chức: Trà, Lương,
Ðiềm, Ðược tận lực yểm trợ.
Họ
xếp đặt đúng ngày khai mạc, một đoàn Trung Quốc hùng hậu sang Hà Nội,
ngang nhiên nhắc lại sự ủng hộ của tổng bí thư Hồ Cẩm Ðào đối với tổng
bí thư họ Nông (!)và với “tân thủ tướng” Nguyễn Tấn Dũng... Họ thẳng
tay gạt ông Vũ Khoan, vin vào độ tuổi, dù ông Khoan còn khỏe, chơi
ten-nít hằng ngày, vì họ cho rằng ông ta có vẻ gần Mỹ hơn là Trung
Quốc. Họ cũng gạt phăng ông Nguyễn Văn An ra khỏi ví trí ứng cử viên
chức tổng bí thư, tuy rằng khá nhiều người cho rằng nếu cần chọn giữa
ông Mạnh và ông An thì ông An rõ ràng là vượt trội.
Họ
đồng ý đưa ông Nguyễn Minh Triết lên, nhưng lại kéo ông ra Hà Nội, đặt
vào ghế tượng trưng chủ tịch nước, và đưa nhà siêu bảo thủ Nguyễn Phú
Trọng vào vị trí chủ tịch Quốc hội, nhằm kìm giữ tổ chức này trong
khuôn khổ đơn thuần trang trí cho đảng. Ðã có thể thấy trước sự ỳ ạch
của Quốc hội trong thời kỳ tập dượt bập bẹ về dân chủ.
Trên
cương vị thường trực bộ chính trị, thay cho ông Phan Diễn, họ xếp ông
Trương Tấn Sang, một nhân vật lẽ ra đã bị loại khỏi bộ chính trị vì mờ
nhạt trên cương vị trưởng ban kinh tế trung ương, suốt gần 5 năm qua
không có một chính kiến nào về kinh tế, chỉ vì ông Sang dễ sai bảo, nổi
tiếng Sài Gòn rồi Hà Nội là “công tử” ăn chơi!
Hai
vị Thái thượng hoàng có thể mở tiệc ăn mừng với bộ hạ sau khi ra một
đòn về nhân sự khá là ngoạn mục. Nhưng chớ vội hý hửng! Từ giữa năm
2005, khi ông Nông Ðức Mạnh bị lật tẩy là không còn giữ vị trí trung
gian, đã ngả về phía siêu bảo thủ, dùng quyền tổng bí thư để “khoanh”
vụ án siêu nghiêm trọng Tổng cục 2 và T4 lại, vị trí của ông sa sút hẳn
trước con mắt của đông đảo đảng viên, từ cánh lão thành đến trí thức,
văn nghệ sỹ, nhà báo, cựu chiến binh và tuổi trẻ.
Trong
cuộc họp trung ương thứ 13, uy tín ông Mạnh tiếp tục suy giảm khi ông
nhân danh Trưởng tiểu ban nhân sự đưa tên cậu quý tử của ông là Nông
Ðức Tuấn vào danh sách đề cử vào ban chấp hành trung ương mới, dù cho
không có trình độ và thành tích gì; đề nghị của ông bị từ chối, ông bẽ
mặt.
Mới
đây khi vụ án siêu nghiêm trọng Bùi Tiến Dũng đổ vỡ, bộ trưởng Ðào Ðình
Bình và thứ trưởng thứ nhất Nguyễn Việt Tiến bị đình chỉ chức vụ và có
thể bị tù, uy tín ông Mạnh sa sút thêm. Thì ra ông đã từng công khai
tiết lộ ý định đề cử cả 3 vị “tham nhũng thành thần” nay vào trung ương
khóa X! Cung đình Hà Nội đang phong tỏa chặt tin chính ông Mạnh đã tin
cậy giao con rể ông là Hoàng Hải, và cả cô con gái của ông - nghĩa là
cả “Công chúa” và “Phò mã” - cho thứ trường Nguyễn Việt Tiến “chăm
sóc”. Thái độ ngang ngạnh của bộ 3 Bình, Việt và Dũng cũng như sự lừng
khừng của cơ quan điều tra, cho đến nay chỉ kể 3 tội danh: “đánh bạc”,
“đưa hối lộ” và “cố tình làm sai quy định”, - mà vẫn kiêng kỵ tội “tham
nhũng” dù tội này đã rành rành, chứng tỏ bọn tội phạm có ô dù rất lớn.
Vì chiếu theo luật, tham nhũng đến mức 1 tỷ đồng (bằng thu nhập trung
bình của một lao động trong 1 trăm năm, giá trị chừng 60 ngàn đôla) là
có thể bị tội tử hình. Các báo Hà Nội phỏng tính Nguyễn Việt Tiến và
Bùi Tiến Dũng tham nhũng mỗi người chừng 300 triệu đôla, nghĩa là mỗi
người phải chết 5,000 lần mới đền hết tội. Nhân
dân cả nước căm giận cho rằng sẽ không ai lo chuyện thu hồi hàng tỷ
đôla của dân bị cướp đoạt và chia chác trong vụ án kinh thiên động địa
này. Ðể xem họ chống tham nhũng kiên quyết đến mức nào và ông Mạnh dính
với nhóm “đại tư bản đỏ kiêm Maphia” này đến mức nào. Nhân sự có thể đảo lộn từ đó.
Cả
“Hà Nội trí thức” và “Hà Nội vỉa hè” đều chán ngán khi được những tin
trên đây. Ðảng Cộng Sản lại mất thêm 5 năm không có lãnh tụ đích thật.
Mọi sự lại buông trôi, được đến đâu hay đến đấy, không có tưởng tượng
và viễn kiến, không có đột phá chiến lược, không ai chịu trách nhiệm cá
nhân, mọi sự nấp kín sau lưng tập thể.
Nguy
hiểm hơn nhiều, nhóm lãnh đạo Cộng Sản đang từ nhiệm trên thực tế, bán
mình cho quỷ dữ, cho thế lực siêu bảo thủ phản dân tộc bị giật dây từ
phương Bắc, vì danh lợi phi nghĩa. Thảm họa đen đang ở chân trời. Nhân
dân không còn có thể chịu đựng thêm những bất công, áp bức chồng chất,
khi:
Quay mặt vào đâu cũng cố kìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!
(Thơ Bùi Minh Quốc)
Ðể
xem vào những ngày từ 18 đến 25/4/2006 tới đây, có ai trong số hơn một
ngàn đại biểu Ðại Hội X đứng thẳng dậy chất vấn về nghị quyết và khung
nhân sự như trên đây và đề cử những khuôn mặt sáng sủa và sạch sẽ hơn?
Những Chu Văn An, Nguyễn Trường Tộ... trong thời đại mới còn đang ẩn danh ở nơi nào?
Nhân
dân ta, trong và ngoài nước, trí thức đích thật, tuổi trẻ khôi ngô tuấn
tú thời mở cửa giữa thời đại thông tin đang suy nghĩ, bàn luận, trả lời
thách thức và hành động.
Paris. 4/4/2006
| Những Bài Liên Quan: |
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online. |