Hoa Thịnh Đốn.- Đảng Cộng sản Việt Nam phô trương “Nhà nước ta là Nhà
nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa, của dân, do dân, vì dân”, nhưng người
dân lại phải đút lót cho những kẻ có chức, có quyền thì mới bảo vệ được
cái “quyền làm chủ” của mình.
Tính
ngoắc nghoéo của nền dân chủ tự biên, tự diễn của Nhà nước Xã hội Chủ
nghĩa Việt Nam là như thế mà trong một cuộc thảo luận khoa học xã hội
cấp Nhà nước mới đây, Trí thức Cộng sản Giáo sư, Tiến sỹ Đào Trí Úc lại
cho việc xây dựng Nhà nước pháp quyền phát xuất từ yêu cầu và đòi hỏi
“phát huy bản chất tốt đẹp của Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa và hệ thống
chính trị Xã hội Chủ nghĩa.”
Tốt đẹp ở chỗ nào thì không thấy các nhà trí thức nói ra mà họ chỉ lập lại những điều Đảng đã nói mà chưa hề làm, như là:
- Nâng cao năng lực lãnh đạo, quản lý, điều hành của tất cả các khâu
trong hệ thống chính trị; đấu tranh có hiệu quả chống quan liêu, tham
nhũng, lãng phí, làm trong sạch bộ máy Đảng và Nhà nước.
-
Thúc đẩy mạnh mẽ cải cách kinh tế - xã hội, xây dựng nền kinh tế thị
trường định hướng XHCN, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế.
- Tôn trọng và bảo đảm các quyền và tự do của con người, bảo vệ có hiệu quả các quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.
Đào
Trí Úc giải thích: “Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam là Nhà nuớc của
nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, thể hiện quyền làm chủ của nhân
dân. Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam tổ chức và hoạt động trên cơ sở
Hiến pháp, tôn trọng và bảo vệ Hiến pháp. Nhà nước pháp quyền Việt Nam
quản lí xã hội bằng pháp luật, bảo đảm vị trí tối thượng của pháp luật
trong đời sống xã hội. Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam tôn trọng và
bảo vệ quyền con người, các quyền và tự do của công dân, giữ vững mối
liên hệ dân chủ giữa Nhà nước và công dân, giữa Nhà nước và xã hội. Nhà
nước pháp quyền XHCN Việt Nam bảo đảm quyền lực nhà nước là thống nhất,
có sự phân công và phối hợp giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực
hiện các quyền: lập pháp, hành pháp và tư pháp, có sự kiểm tra, giám
sát chặt chẽ việc thực hiện quyền lực nhà nước. Nhà nước pháp quyền
XHCN Việt Nam là Nhà nước do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo.”
Tại
sao đã bảo là có Pháp quyền, trong đó “quyền làm chủ của nhân dân”,
đứng đầu và trên hết mà lại “do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo” thì ai
làm chủ? Nhưng mà ai đã cho đảng cái quyền này? Hiến pháp ư? Đúng.
Nhưng Hiến pháp cũng do đảng tự viết để tự phong cho mình chứ dân có ý
kiến ý cò gì đâu.
Bảo vệ cho lập luận “quyền làm chủ hờ ” của
dân còn được phản ảnh trong bài viết “nói dối cùng mình” của Trần Duy
trong Tạp chí Quốc phòng Toàn dân (6-2006). Duy bảo: “Thực hiện quyền
dân chủ của nhân dân vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự nghiệp đổi
mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN. Đảng, Nhà nước ta luôn
chủ trương xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và
công chức phải thật sự là công bộc của dân, đặt mình dưới sự kiểm tra
giám sát của nhân dân.”
“Như vậy bản chất nền dân chủ của chế
độ ta chính là lấy nhân dân làm chủ, nhưng nhân dân làm chủ không có
nghĩa là dựa vào ý chí của mỗi một người dân để quản lý các công việc
của quốc gia và xã hội, mà phải dựa vào ý chí của đại đa số nhân dân có
tổ chức để quyết định các vấn đề trọng đại của quốc gia và cuộc sống xã
hội.”
Nhưng thế nào gọi là những “nhân dân có tổ chức”? Có phải
đó là những người nằm trong các tổ chức chính trị và xã hội do đảng lập
ra, yểm trợ, nuôi ăn để phục vụ đảng như tổ chức dân chủ trá hình Mặt
trận Tổ quốc?
Mỗi năm Mặt trận này đã tiêu phí của dân mất 24 tỷ
đồng mà có làm được việc gì đáng đồng tiền bát gạo của dân đâu. Việc
duy nhất tổ chức này đã làm hết mình là bảo vệ quyền cai trị cho đảng
từ Trung ương về Địa phương qua việc chọn các ứng cử viên cho dân bỏ
phiếu vào các Hội dồng nhân dân và Quốc hội.
Thực tế đã chứng
minh Mặt trận là một Đảng trong Đảng, một Chính phủ trong chính phủ vì
việc chọn lựa các cấp Lãnh đạo Trung ương cũng phải có bàn tay lông lá
của tổ chức này nhúng vào.
Các tổ chức nhân dân ở Phường, Ấp,
Xã, Huyện lên đến Tỉnh,Thị xã cũng chỉ làm theo lệnh. Không ai dám nói
ngược hay làm khác những chỉ thị từ trên đưa xuống.
Vì vậy mà
Trần Duy mới khoe: “Nhà nước là tổ chức đại diện cho ý chí, quyền làm
chủ của nhân dân, đồng thời là người tổ chức thực hiện đường lối chính
trị của Đảng. Mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và pháp
luật của Nhà nước đều phản ánh lợi ích của đại đa số nhân dân. Nhân dân
không chỉ có quyền mà còn có trách nhiệm tham gia hoạch định và thi
hành các chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Vì
thế dân chủ là quyền lực của nhân dân; nước ta là nước dân chủ và Nhà
nước ta là Nhà nước của dân, do dân, vì dân.”
Trần Duy nói đi
nói lại hai chữ “nhân dân” như một dấu ấn cùa chế độ nhưng thực tế lại
không phải vậy. Từ bao nhiêu năm nay, có ứng viên nào được dân bầu mà
không do Mặt trận “chấm điểm” trước cho nên nếu bảo những người đắc cử
là đại biểu của dân là không đúng. Đảng đã “mượn” lá phiếu của dân để
hợp thức hoá cho cái quyền lãnh đạo độc tôn của mình nên không thể nói
rằng “nước ta là nước dân chủ” như Trần Duy tuyên truyền.
Vì vậy
ở Việt Nam việc gì cũng do Đảng lãnh đạo và Nhà nước qủan lý nên người
dân đâm ra nhàn rỗi, có nhiều thì giờ đi kiếm ăn, chắt bóp để đút lót
cho được việc với cán bộ.
Vì vậy báo Dân Trí mới mỉa mai: “Sinh
thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn luôn coi trọng phẩm chất của cán bộ
thanh tra. Người từng dạy, cán bộ thanh tra như cái gương cho người ta
soi mặt. Thế nhưng gần đây, “cái gương” không ít vết hoen ố đến mức
trong dân gian xuất hiện câu “ca dao” khá nổi tiếng: “Thanh cha (tra),
thanh mẹ, thanh dì (gì)... Nếu có “phong bì” là bác thanh kiu (thank
you)”.
Ngay đến ngành Thanh tra mà cán bộ còn ham chuộng tiền
trà nước đến thế thì đảng viên, cán bộ không phải là thanh tra thì còn
tự do ăn uống đến mức nào?
Dân Trí viết: “Đặc biệt gần đây,
những nghi vấn xung quanh Tổng thanh tra - Trưởng ban Dự thảo luật
Phòng chống tham nhũng Quách Lê Thanh nhận ba lần phong bì 110 triệu
đồng của Lương Cao Khải (Phó Vụ trưởng Vụ II - đã bị tạm giam) và xin
cho hai người con cùng một người cháu vào ngành Dầu khí vào thời điểm
Thanh tra Nhà nước đang tiến hành thanh tra đơn vị này, cũng như việc
Phó tổng Thanh tra Trần Quốc Trượng bị tố cáo nhận hối lộ 10 triệu đồng
và 3.000 USD như “cơn bão phong bì” gây sự rúng động dư luận xã hội.”
THAM NHŨNG ĐỂ SỐNG
Nhưng
tham nhũng ở Việt Nam có hình thù đặc biệt hơn ở các nước khác không?
Lê Kiên Thành, trưởng Nam của Lê Duẩn, Cựu Tổng Bí thư đảng CSVN đã
từng nói với hãng tin VietNamNet: “Hiện nay, một số người buộc phải
tham nhũng để tồn tại, để nuôi nổi mình và doanh nghiệp phải coi đó là
những chi phí bình thường, chi phí cho nền tảng xã hội này, khi nền
tảng xã hội chưa ở mức bình thường, mà trong đó sự vô lý của đồng lương
là một ví dụ điển hình"
Vào ngày 25-7 (06), Thành giải thích
thêm sự "không bình thường" này với VietNamNet: “Ở ta, nên có cái nhìn
thực tế để phân biệt công chức tham nhũng thành hai loại: Loại thứ nhất
tham nhũng để làm giàu (dù có tiền rồi nhưng vẫn cứ tham nhũng cho giàu
thêm, lợi dụng vị trí của mình để đục khoét); loại thứ hai là tham
nhũng để tồn tại. Nếu bỏ tất cả vào một "rọ" rồi gọi là tham nhũng thì
vô hình trung, chúng ta đã... chống gần như cả hệ thống công chức. Mà
như vậy là không thực tế, mà rồi sẽ đẩy đến hệ quả: Công cuộc chống
tham nhũng chì còn là hô hào, trên giấy tờ, trong các hội nghị.”
Vì
quyền Hiến định của dân không được đảng và nhà nước tôn trọng nên người
dân phải biết “khéo ăn thì no khéo co thì ấm” trong xã hội đã quen sống
nhờ vào phong bì.
Thành nói tiếp: “Phong bì là lệ. Lệ này có do
những kẽ hở của những văn bản, pháp quy. Nếu những quy định trong văn
bản pháp quy không sát với thực tế thì bắt buộc người dân phải "lách"
còn cơ quan quản lý thì có cớ để "hành".
“Ví dụ như quy định
bắt buộc đội mũ bảo hiểm trong nội thành: Vì không sát với thực tế nên
quy định này đã bị phá sản nhưng khi mới ban hành, nếu ai đó vi phạm mà
bị "tóm" thì người ta sẽ đưa (nhận) và "tội" được xí xoá.”
“Rồi quy định đến kho bạc nộp tiền phạt vi phạm giao thông sẽ khiến
những ai dù nghiêm chỉnh nhưng quá bận rộn sẽ cố năn nỉ để đưa phong bì
tại chỗ nhằm giải quyết công việc cho nhanh. Kể cả việc đăng ký kết
hôn, ly hôn, khai sinh, nhập hộ khẩu... đều bị "nạn" phong bì rất
nặng.”
“Vì sao vậy? Vì những quy định rất rắc rối, và đôi khi
không thực tế, hoặc lòng vòng khiến người dân phải dùng phong bì để
giải quyết.”
“Đó chỉ là công việc riêng lẻ của từng công dân,
doanh nghiệp còn khổ hơn vì họ phải "chạm" đến nhiều cơ quan công
quyền. Việc doanh nghiệp phải dùng tiền để bôi trơn các cấp quản lý như
thế nào thì báo chí, sách vở cũng nói đến nhiều và anh biết, tôi biết,
xã hội biết nhưng chỉ khi cơ quan nào đó có "chuyện", chuyện mới bị lôi
ra. Còn lại thì người ta chấp nhận với việc "hành doanh nghiệp" như
sống chung với lũ.”
“Vì sao vậy? Nhiều người nói rằng tiền
bôi trơn là cách điều chỉnh thu nhập vì lương công chức thấp quá! Nếu
truy đến tận cùng thì không một công chức nào sống bằng đồng lương thực
sự cả. Tính ra, hai vợ chồng lương cộng lại khoảng 3 triệu đồng có thể
mua xe, làm nhà, nuôi con đi học không?”
“Lương công chức chỉ là
danh nghĩa nên việc cán bộ thuế, hải quan, công an, thanh tra... nhận
tiền phong bì cũng là bình thường (Mà có khi không nhận phong bì mới là
không bình thường). Đó là chưa kể đến những quy định, quản lý chồng
chéo, phi lý khiến động vào doanh nghiệp nào cũng có chuyện. Vì thế nên
nhiều doanh nghiệp thấy có "kiểm tra", "thanh tra" là toát mồ hôi, nghĩ
đến chuyện đưa phong bì cho xong chuyện.”
“Một khi người đưa
và người nhận đều thoả hiệp cao rồi cho là đây là một chuyện rất bình
thường thì tôi cho là chúng ta phải nhìn nhận một cách thực tế hơn về
hai vấn đề: văn bản, pháp quy và lương công chức.”
Nhưng tham nhũng bắt nguôn từ đâu, Nhà nước hay nhân dân?
Trả
lới câu hỏi này, Báo Tuổi Trẻ đã tìm đến Tiến Sỹ Trần Đình Thiên, phó
viện trưởng Viện Kinh tế VN để hỏi chuyện và loan tin ngày 24-7 (06):
“Tôi cho rằng TN ở VN có gốc rễ từ ba căn nguyên chính. Thứ nhất là đầu
tư của Nhà nước trong những năm qua quá lớn. Phần lớn nguồn đầu tư này
đổ vào các doanh nghiệp nhà nước mà đó là khu vực rất khó giám sát.
Chúng ta phải chạy theo con số tăng trưởng nóng cho nên dù biết khó
kiểm soát nhưng vẫn phải đổ tiền đầu tư.”
“Tôi chưa có con số
thống kê chính xác, nhưng nhiều chuyên gia cho rằng tỉ lệ TN trong
những năm qua tăng tỉ lệ thuận theo mức đầu tư nhà nước. Hiếm có một
nền kinh tế thị trường nào mà đầu tư nhà nước lại chiếm tới quá nửa
tổng đầu tư của toàn xã hội như ở VN. Nguồn đầu tư chia thành hàng
nghìn dự án lớn nhỏ từ trung ương đến địa phương và các bộ ngành.”
“Khả năng mất tiền ở các dự án ấy rất cao bởi tính sở hữu không rõ
ràng, không minh bạch. Những người sử dụng vốn dự án không phải chịu
trách nhiệm tương ứng về tính an toàn cũng như hiệu quả đồng vốn họ
được giao. Trong khi đó năng lực điều hành và cơ chế quản lý chưa đuổi
theo đà đầu tư nên nguy cơ thất thoát rất lớn.”
Trong một báo
cáo năm ngoái, Chính phủ Việt Nam nhìn nhận lãng phí, thất thoát trong
các Dự án Xây dựng Cơ bản đã lên tới trên 300 Tỷ đồng. Khoản tiền mồ
hôi nước mắt của dân, đến nay, đã ra đi không hẹn ngày về!
“Căn
nguyên thứ hai”, Trần Đình Thiên nói tiếp, “là chúng ta đã thờ ơ với
một nguyên tắc cực kỳ quan trọng trong quản lý kinh tế, đó là giảm
thiểu giao dịch bằng tiền mặt. Tiền mặt chỉ cần chui vào túi ai là dễ
dàng hóa thành của người đó, rất nhanh chuyển chủ sở hữu. Nếu giao dịch
bằng phiếu, thẻ, tài khoản... thì việc xác định nguồn gốc, tên tuổi,
địa chỉ những “đời” chủ sở hữu rất rõ ràng, rất khó xóa dấu vết.”
“Căn nguyên thứ ba là đối tượng Tham Nhũng. Đó là những cán bộ trong hệ
thống cơ quan nhà nước, đặc biệt là những người liên quan điều hành và
sử dụng tài sản nhà nước. Sự cám dỗ vật chất, sự lỏng lẻo trong quản lý
tài chính và quan trọng nhất là chính sách tiền lương phi lý đến mức
không tưởng đã khiến bất cứ ai cũng có thể trở thành kẻ tham nhũng.”
“Khi CBCC không được trả lương một cách tương xứng công sức của họ thì
họ không thể mãi tận tâm với công việc được. Tai hại hơn, khi đồng
lương không cấp đủ cho CBCC sống một cuộc sống bình thường thì với bản
năng của mình, họ phải tìm mọi cách để sống cũng như đáp ứng những nhu
cầu khác mà họ đáng hưởng.”
“Với họ thì không gì dễ kiếm chác
bằng tài sản nhà nước. Vì vậy TN có cơ hội xuất hiện ở bất cứ CBCC nào.
Thời bao cấp đời sống quá thiếu thốn do Nhà nước không đảm bảo được
lương cho CBCC đã khiến ai cũng có thể trở thành kẻ ăn cắp tài sản
XHCN. Và nó đã hình thành thói quen người ta thông cảm, xuê xoa cho
nhau và rồi gần như không còn xấu hổ cho hành vi ăn cắp tiền của Nhà
nước nữa.”
“Điều khó hiểu là 20 năm qua chính sách tiền lương
vẫn không có thay đổi gì nhiều, chỉ điều chỉnh chữa cháy là chính. Vì
vậy từ tệ ăn cắp tài sản công không biết xấu hổ đã phát triển thành nạn
TN. Đó là TN kiểu VN.”
Qua những lời trần tình của hai ông Lê
Kiên Thành và Trần Đình Thiên, không ai còn nghi ngờ Việt Nam ngày nay
còn tồn tại được không phải do tài cán của những cán bộ lãnh đạo biết
kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh mà nhờ vào Tham
nhũng. Vì nhờ có Tham nhũng mà cán bộ, đảng viên “biết bảo vệ lẫn nhau”
và tuyệt đối trung thành với chế độ vì nhờ có đảng mà không phải lao
động mà vẫn có đồng ra đồng vào.
Nhưng Quốc nạn này lại đang phá
hoại quốc gia và làm suy thoái đạo đức con người Việt Nam. Khi nó đã ăn
sâu vào huyết quản của cán bộ, đảng viên thì nhân dân không còn đường
nào thoát nạn nên đành phải hoà nhập vào “xã hội nói dối” để tồn tại.
Thành
ra gian dối trong xã hội ngày nay không phải là chuyện đáng khinh vì
lãnh đạo từ trên xuống dưới không còn ai biết xấu hổ nữa.
Vậy
mà hôm 24-7 (06) vừa, Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng vẫn lanh lảnh
tuyên bố trước kỳ họp 3 của Ủy ban Trung ương đảng X: “ Về vấn đề đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, Đại hội đại biểu toàn quốc lần
thứ X của Đảng đã chỉ rõ: “Tích cực phòng ngừa và kiên quyết chống tham
nhũng, lãng phí là đòi hỏi bức xúc của xã hội, là quyết tâm chính trị
của Đảng ta nhằm xây dựng một bộ máy lãnh đạo và quản lý trong sạch,
vững mạnh, khắc phục một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự sống còn của
chế độ ta”.
“Đại hội cũng đã định hướng các chủ trương lớn để
đẩy mạnh cuộc đấu tranh phòng và chống tham nhũng, lãng phí. Ban Chấp
hành Trung ương chúng ta đặt ngay vào chương trình làm việc của hội
nghị lần này vấn đề tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác
đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí là thể hiện quyết tâm chính
trị rất cao đó của đại hội, cũng là quyết tâm của toàn Đảng và mong
muốn của toàn dân.”
“Chúng ta có trách nhiệm đề ra những biện
pháp rất thiết thực và có hiệu quả để đẩy mạnh toàn diện cuộc đấu tranh
đó nhằm tạo ra một bước chuyển biến rõ rệt và cơ bản ngăn chặn, kiềm
chế và từng bước đẩy lùi tham nhũng, lãng phí, củng cố niềm tin trong
Đảng và trong nhân dân; giữ vững ổn định chính trị, phát triển kinh
tế-xã hội; xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, xã hội công khai, minh
bạch, dân chủ, kỷ cương, đội ngũ cán bộ, công chức liêm chính.”
Người dân ở Việt Nam cũng chỉ mong Mạnh “nói lời thỉ giữ lấy lời, đừng như con Bướm đậu rồi lại bay”. -/-
Phạm Trần
(07-06)