Đảng Cộng Sản Việt Nam Làm Dân Thất Vọng

Theo VNN - Trần Đức Tường - 26-05-2006

Cách đây 20 năm, đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) từ bỏ con đường kinh tế xã hội chủ nghĩa (XHCN) và đời sống người dân đã được cải thiện phần nào. Nhưng người dân vẫn không vì thế mà được tự do hạnh phúc. Người dân mong đợi một sự "đổi mới" toàn diện hơn, triệt để hơn, không những về mặt kinh tế mà cả về mặt chính trị. Thế giới cũng mong mỏi nhìn thấy sự cải tổ này để có thể hợp tác với Việt Nam một cách thuận lợi hơn. Có những người đã từng theo đảng CSVN từ đầu cũng đã mong đợi điều này. Dưới sức ép từ trong đảng, từ nhân dân và từ quốc tế, CSVN đã hứa hẹn nhiều lần sẽ "từng bước dân chủ hóa chế độ". Nhưng hết Đại Hội này tới Đại Hội khác, CSVN vẫn tìm cách củng cố độc tài toàn trị, từ chối dân chủ hóa, chống lại đa nguyên, đa đảng... Thêm một lần nữa, nhân dân Việt Nam lại thất vọng về Đại Hội X của đảng CSVN.

Mỗi lần CSVN tổ chức Đại Hội là mỗi lần họ khua chiêng, gõ trống quảng cáo rầm rộ. Họ đã phát động nhiều đợt thi đua để gọi là "chào mừng" Đại Hội. Nếu vào những năm đầu sau 1954, tại miền Bắc "người người thi đua", "nhà nhà thi đua" "lập thành tích"..., thì càng về sau cái trò này nó lạt dần đi. Người dân thấy rõ, có Đại Hội hay không cũng chẳng thay đổi gì kiếp sống đọa đày, nghèo đói của họ. Năm nay cộng sản Hà Nội tổ chức Đại Hội X, với cái khẩu hiệu "sớm đưa nước ta ra khỏi tình trạng kém phát triển". Tức là sau 9 cái Đại Hội, nay đến lần thứ 10, đất nước vẫn còn ở trong "tình trạng kém phát triển". Nói cách khác đất nước và nhân dân Việt Nam vẫn còn nằm trong danh sách những quốc gia nghèo khổ nhất thế giới. Mỗi Đại Hội đều có kèm theo những hứa hẹn của đảng CSVN. Nhưng rồi CSVN lại thất hứa. Nhân dân, kể cả những người có quá khứ "cách mạng", đã nhiều lần thất vọng.

Thất Vọng Về Một Thiên Đường Cộng Sản

Marx và Engels là những người bất bình với thời đại họ đang sống. Họ cho rằng lịch sử loài người là một cuộc đấu tranh giai cấp kéo dài từ thế hệ này qua thế hệ kia. Vào giữa thế kỷ 18, cuộc cách mạng khoa học và công nghiệp đưa đến sự chấm dứt chế độ phong kiến và sự phát triển của giai cấp tư bản. Tuy xã hội đương thời vẫn còn tồn tại những giai cấp khác nhưng Marx và Engels chỉ nhìn thấy 2 giai cấp mà họ cho là đang đối đầu, đang đấu tranh với nhau là giai cấp tư bản (chủ nhân) và giai cấp vô sản (công nhân). Chủ thuyết họ đưa ra nhằm huy động giai cấp vô sản nổi dậy cướp chính quyền, cướp tài sản tích lũy của giai cấp tư bản, tiêu diệt giai cấp này và những giai cấp mà họ coi là "phản động" để xây dựng một kiểu xã hội do họ vẽ ra: xã hội không có giai cấp, không có chính quyền, không có quốc gia, không có biên giới, không có tôn giáo. Trong xã hội hội đó, con người "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Chủ thuyết này lúc đầu đã làm say mê nhiều người tại Paris và các nước Âu Châu, nhất là giới trí thức cấp tiến có xu hướng thiên tả, còn đang bị cuốn hút bởi cuộc cách mạng 1789 của Pháp.

Vào năm 1917 Lênin cướp được chính quyền tại nước Nga và mang ra áp dụng chủ thuyết Marx-Engels. Bằng cách bưng bít và tuyên truyền lừa bịp, Lênin, Stalin và những người kế vị cai trị Liên Xô đã thành công trong việc duy trì trong đầu óc của những người mệnh danh là trí thức của Pháp và Âu Châu, ấn tượng Liên Xô là cả "một thiên đường dưới đất". Năm 1923, Hồ Chí Minh sang Mạc Tư Khoa và được đào tạo thành một cán bộ tuyên truyền cộng sản. Ông ta đã ôm nguyên con mớ chủ thuyết ngoại lai của Marx và Engels về nước. Lợi dụng lòng yêu nước cũng như khát vọng độc lập tự chủ của dân tộc Việt Nam và khoảng trống chính trị vào lúc kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã cướp được chính quyền năm 1945. Vì tình thế lúc bấy giờ, các lực lượng Đồng Minh thắng Nhật tại Đông Dương không phải là Hồng Quân Liên Xô mà lại là của các nước Tây Phương, vì sự hiện diện của các đảng phái không cộng sản có mặt trong suốt cuộc đấu tranh đánh đuổi thực dân, Hồ Chí Minh đã không thể áp dụng chủ nghĩa cộng sản ngay được. Chỉ sau khi đã thủ tiêu và loại bỏ các thành phần quốc gia trong chính phủ Liên Hiệp. họ Hồ mới thực hiện được mệnh lệnh của Liên Xô truyền cho ông là nhuộm đỏ bán đảo Đông Dương. Dĩ nhiên là cộng sản hứa hẹn là họ sẽ biến Việt Nam thành một "thiên đường hạ giới". Thiên đường đâu chưa thấy, chỉ thấy hai cuộc chiến tranh tàn khốc do chính CSVN trực tiếp hay gián tiếp gây ra. Trong chiến tranh, đảng cộng sản đã rập khuôn chiến thuật "tiêu thổ kháng chiến" của Liên Xô trong Đệ Nhị Thế Chiến. Họ đã kích thích lòng yêu nước của người dân lên đến tột độ để chấp nhận hy sinh tài sản, nhà cửa, ruộng vườn, thậm chí cả mạng sống của mình để thực hiện mưu đồ chiến tranh của đảng. Hồ Chí Minh đã từng hứa là sau chiến tranh sẽ "xây dựng đất nước Việt Nam đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" hoặc là sẽ "xây dựng đất nước Việt Nam 10 lần to đẹp hơn"...

Hiệp Định Genève năm 1954 đã chia cho CSVN một nửa đất nước. Người dân sau 9 năm chiến tranh chống Pháp, hy vọng hòa bình trở lại sẽ được sống yên ổn và chờ đợi cái tường lai "đất nước Việt Nam 10 lần to đẹp hơn". Chưa thấy cộng sản xây dựng gì thì đã bắt đầu những đợt đấu tố trong "cải cách ruộng đất" và chính sách trả thù những người đã cộng tác với chính quyền quốc gia trước đó. Đại Hội 3 của đảng CSVN diễn ra từ 5 đến 10/9/1960 dưới quyền chủ tọa của Hồ Chí Minh đã vạch ra mục tiên là xây dựng chủ nghĩa xã hội tại miền Bắc và đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước". Thế là lại bắt đầu 15 năm chiến tranh xâm lăng miền Nam khốc liệt. "Thiên đường cộng sản" lại xa tít mù khơi. Đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Trong Nam đồng bào đã khổ, nhưng ở ngoài Bắc thì đời sống người dân đã bi thảm không bút nào kể xiết. CSVN lại hứa hẹn đến sau "giải phóng Miền Nam", sẽ "xây dựng đất nước Việt Nam 10 lần to đẹp hơn".

Năm 1975, sau khi cộng sản tiến quân chiếm được miền Nam, thống nhất lãnh thổ, nhiều nhà phê bình thời cuộc Việt Nam cũng như ngoại quốc đã đánh giá là đang mở ra một cơ hội để xây dựng lại đất nước, tiến hành chính sách hòa giải, hòa bình. Nhưng CSVN đã áp dụng ngay chính sách trả thù nhân dân Miền Nam. Hàng triệu người bị tập trung cải tạo, đầy ải. Hàng triệu người khác đã phải vượt biên, vượt biển bỏ nước ra đi tìm tự do. Theo nhận xét của cựu đại tá quân đội CSVN Bùi Tín, CSVN đã hành xử như "một quân đội chiếm đóng sau chiến thắng". Họ đã tiến hành ngay chính sách "cộng sản hóa" Miền Nam bằng cái mà họ gọi là "cải tạo tư sản tư doanh", nhằm phá xập các cơ sở hạ tầng về kinh tế, sản xuất, bần cùng hóa miền Nam và cướp đoạt của cải mang về miền Bắc.

Đại Hội IV của đảng CSVN nhóm họp từ 14 đến 20/12/1976 vạch ra mục tiêu "đưa cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội". Lê Duẩn, tổng bí thư đảng CSVN còn hứa hẹn là mỗi nhà sẽ có quạt máy, đồng hồ, radio, tủ lạnh vv... trong lúc còn rất nhiều vùng quê chưa có điện, và ngay ở Sài Gòn, nạn cúp điện cũng xảy ra hàng ngày. Có thể lời hứa này có giá trị đối với nhân dân Miền Bắc từ thời ông Hồ đến lúc đó chưa hề có được những thứ mà chỉ cán bộ mới có. Nhưng ở Miền Nam thì người dân đã mỉm cười vì đó là những thứ mà nhà nào cũng đã có rồi. Tuy vậy, người dân Miền Nam vẫn hy vọng. Thực tế phũ phàng đã đến với nhân dân cả nước. Đời sống cơ cực, người dân lo chạy ăn từng bữa. Không biết có còn thời gìờ để nghĩ đến niềm thất vọng của mình nữa hay không.

Đại Hội V diễn ra từ ngày 27 đến 31-3-1982. Trong Đại Hội này, tuy CSVN đã "thẳng thắn nêu ra những sai lầm về lãnh đạo và quản lý kinh tế, quản lý xã hội", nhưng lại vẫn "khẳng định tiếp tục thực hiện đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa mà Đại hội lần thứ IV của Đảng đã đề ra". Biết là sai lầm, nhưng vẫn tiếp tục. Điều này chứng tỏ CSVN không bao giờ đếm xỉa đến nguyện vọng và đời sống của nhân dân. Họ là những tên "nô tài" chỉ biết tuân lệnh ngoại bang là Liên Xô và Trung Cộng phải tiến hành "cách mạng xã hội chủ nghĩa" mặc cho dân chúng đói khổ, đất nước suy tàn. Ngày 10/07/1986 Lê Duẩn chết. Bốn ngày sau, Trường Chinh, kẻ nổi danh trong "cải cách ruộng đất" được đưa lên thay thế. Đương nhiên là với đường lối chính sách cũ, lần tham, đói khổ vẫn còn bám chặt lấy nhân dân Việt Nam.

Hơn 1 năm trước Đại Hội VI của đảng CSVN, diễn ra từ 15 đến 18/12/1986 tại Hà Nội, Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Liên Xô đã thông báo cho tập đoàn lãnh đạo CSVN là Liên Xô không còn khả năng viện trợ cho CSVN nữa, đồng thời đưa ra chính sách Glasnost và Perestroika. Trước tình hình kiệt quệ của nền kinh tế dựa vào viện trợ của Liên Xô và không mong đợi gì được từ phía Trung Quốc vì CSVN đã trở mặt thù nghịch với Bắc Kinh, Nguyễn Văn Linh trong Đại Hội VI đã phải đưa ra chính sách "đổi mới", từ bỏ con đường kinh tế XHCN chạy theo kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, nhưng vẫn kiên trì chủ nghĩa xã hội để độc quyền cai trị đất nước. Nhờ giải tán các hợp tác xã, nhờ giảm thiểu những biện pháp ngăn sông cấm chợ, người dân đã bắt ngay lấy cơ hội sản xuất với mục đích trước mắt là để giải quyết kinh tế gia đình. Đời sống người dân khả quan hơn trước. Nền kinh tế quốc gia cũng vì thế mà ngóc đầu lên được.

Với sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại các nước XHCN Đông Âu vào năm 1989 và tại Liên Xô vào năm 1991, CSVN đã lại một lần nữa hứa hẹn sẽ "cải tổ", "cởi trói văn hóa, văn nghệ sĩ"... Nhưng ngay khi thấy làn sóng dân chủ tại Âu Châu không tác động lên chế độ, CSVN đã nuốt lời hứa và ra tay siết lại các quyền tự do của văn nghệ sĩ. Thêm một lần nữa, nhân dân Việt Nam lại thất vọng. Đối với quốc tế, sự xụp đổ của bức tường Berlin đã lột trần sự thật về cái thiên đường sắt máu của chủ nghĩa cộng sản.

Tuy biết rằng nhân dân Việt Nam không còn tin tưởng vào đảng cũng như chính quyền CSVN; nhưng họ vẫn phải trung thành với bài bản của chủ nghĩa Mác Lênin là nỗ lực nuôi hy vọng trong quần chúng nhân dân. Với niềm hy vọng, nhân dân sẽ kiên nhẫn hơn, khả năng chịu đựng của nhân dân sẽ cao hơn và không quay lại đặt vấn đề hay hỏi tội đảng. Có thể nói cộng sản là một tập đoàn những tên thợ vẽ vô lương tâm, chuyên sản xuất ra những cái bánh vẽ để lừa bịp nhân dân.

Bao Lâu Còn Chế Độ Cộng Sản, Nhân Dân Còn Thất Vọng

Cách đây hơn 5 tháng, trong lúc đảng đang ồn ào quảng cáo cho cái Đại Hội X của họ thì đã xảy ra hai vụ nổ lớn. Không phải là bom nổ; nhưng tầm tác hại đối với đảng và chế độ CSVN rất là to lớn.

Vụ thứ nhất là các cuộc đình công tự phát của công nhân thuộc các công ty, xí nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) từ Nam ra Bắc, quy tụ hàng trăm ngàn công nhân. Họ đình công để đòi hỏi quyền lợi lương bổng. Họ đình công để phản đối chủ nhân bóc lột, và chà đạp nhân phẩm công nhân. Vì chạy theo những con số tăng trưởng kinh tế, CSVN đã chiêu dụ đầu tư nước ngoài bằng cách hy sinh quyền lợi của giai cấp công nhân mà họ tự nhận là "đội tiền phong". Thông thường thì các công đoàn, nghiệp đoàn là do công nhân bầu lên để đại diện cho họ tranh đấu bảo vệ quyền lợi của công nhân chống lại những lạm dụng, bóc lột của chủ nhân. Nhưng ở Việt Nam, chỉ có một công đoàn duy nhất là "Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam" do đảng cộng sản lập ra và do một ủy viên Trung Ương Đảng làm chủ tịch. Chức năng của nó không phải là bảo vệ quyền lợi công nhân mà theo lời phát biểu của bà Cù Thị Hậu, chủ tịch công đoàn này thì "Công Đoàn Việt Nam... làm tốt vai trò "cầu nối" giữa Đảng với quần chúng công nhân, viên chức, lao động. Tích cực, chủ động và có trách nhiệm cao trong việc tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước. Nỗ lực tham gia với chính phủ, các bộ, ngành liên quan xây dựng, bổ sung, sửa đổi chính sách, pháp luật liên quan đến công nhân, viên chức, lao động. Tuyên truyền, phổ biến đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, tổ chức các phong trào thi đua sôi nổi, rộng khắp trong công nhân, viên chức, lao động...". Trong các cuộc đình công khổng lồ của công nhân trong nước vừa qua, chính quyền địa phương và trung ương, cùng với cái công đoàn phản bội này đã toa rập với tư bản nước ngoài hành hạ, bóc lột, quỵt lương và chà đạp nhân phẩm công nhân.

Vụ thứ nhì là vụ biển thủ hàng chục triệu Mỹ kim tại cơ quan PMU 18 thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải. Cũng nên biết, các PMU là những cơ quan quản lý dự án mà phần lớn là những dự án xây dựng cơ sở hạ tầng. Kinh phí cho các dự án này mang tiếng là lấy từ ngân sách quốc gia. Nhưng thực chất đây là tiền đến từ chương trình viện trợ hay cho vay dài hạn và nhẹ lãi (ODA) của các quốc gia tài trợ hay những cơ chế tài chánh quốc tế như Ngân Hàng Thế Giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu, Chương trình Phát Triển của Liên Hiệp Quốc, vv... Đã nói đến vay thì dù là dài hạn hay lãi nhẹ thì đến lúc đáo hạn cũng phải trả. Ai trả? Chắc chắn không phải đảng cộng sản, mà là nhân dân Việt Nam phải đóng thuế để trả. Hiện nay, Nhật Bản là nước tài trợ lớn nhất trong các chương trình ODA. Chính phủ Nhật đang có những cuộc điều tra về việc cộng sản sử dụng tiền ODA của họ giúp Việt Nam như thế nào. Ngân Hàng Thế Giới cũng đã hoãn giải ngân 3,7 tỷ đô la vì nhận thấy tiền bạc giúp cho Việt Nam đã bị các quan chức cộng sản ăn cắp bỏ túi. Nhân dân ta ngao ngán vì CSVN làm nhục quốc thể.

Hai vụ nổ trên đây là hai phát súng đại bác bắn vào Đại Hội X. Nó làm cho người dân Việt Nam và cả người ngoại quốc đã thất vọng về đảng CSVN từ mấy chục năm rồi, nay càng thêm thất vọng. Do đó, dư luận trong quần chúng nhân dân tại Việt Nam rất thờ ơ với Đại Hội X. Người dân đã đoán biết là sẽ không có gì thay đổi cả: Vẫn đảng cộng sản là độc đảng nắm chính quyền. Vẫn không có dân chủ. Nhân quyền vẫn bị chà đạp...

Đang lúc Đại Hội X diễn ra thì ông Bill Gates, tổng giám đốc Microsoft, người giầu nhất hành tinh tới thăm Việt Nam. Điều đáng chú ý không phải là ông đã được tập đoàn lãnh đạo CSVN đón tiếp nồng hậu; nhưng là thanh niên đã đổ xô đi gặp mặt ông và nghe ông nói chuyện. Theo dọ hỏi thì giới trẻ không trông đợi đảng cộng sản có thể làm gì để đất nước thoát khỏi tình trạng kém phát triển; nhưng họ tin chắc với trí tuệ của họ và những tiến bộ khoa học kỹ thuật mà Microsoft là một thí dụ và Bill Gates là một điển hình, thì sẽ có những biến chuyển tích cực cho Việt Nam. Còn nhớ trong một cuộc thăm dò thực hiện bởi một tờ báo trong nước nhân chuyến viếng thăm của cựu tổng thống Mỹ, Bill Clinton, vào tháng 11/2000, Bill Gates đã đứng trên Hồ Chí Minh trong lòng thanh niên sinh viên Việt Nam.

Đại Hội X của đảng CSVN vừa chấm dứt. Chế độ đang huy động những tổ chức tay chân của Đảng để hoan hô "Đại Hội Thành Công". Thực ra muốn biết đại hội có thành công hay thất bại cũng phải chờ 5 năm nữa khi Đại Hội XI tổng kết "thành quả". Điều chắc chắn là hiện nay, đảng CSVN đang đứng trước những thách thức rất nghiêm trọng, liên quan đến sự sống còn của đảng, của chế độ. Thách thức đầu tiên là tình trạng tham nhũng đang đục khoét từ trong đảng đục ra. Thách thứ nhì là áp lực đòi hỏi quyền lợi của chính giai cấp công nhân. Thách thức thứ ba đến từ các quốc gia đối tác hay tài trợ và có thể khiến cho nguồn tài chánh đến từ nước ngoài bị hạn chế hay bị cắt đứt.

Đại Hội X Càng Làm Dân Thất Vọng

Với tình trạng tham nhũng, thối nát của cán bộ trong guồng máy đảng và Nhà Nước, người dân không còn tin tưởng vào CSVN nữa. Nhưng với truyền thống lạc quan, dân ta vẫn còn nuôi hy vọng, tuy là hy vọng rất mỏng manh. Dân hy vọng cái gì? Dân hy vọng là đảng phải nhìn thấy cái nguy cơ diệt vong nếu cứ tham nhũng như hiện nay. Dân hy vọng là đảng phải cải tổ, đổi mới rốt ráo hơn để hội nhập với quốc tế. Vì vậy, khi CSVN đưa bản dự thảo Báo Cáo chính trị Đại Hội X ra gọi là để lấy ý kiến nhân dân cho có vẻ "dân chủ", và như chính ông Nông Đức Mạnh tiết lộ, đã có "hàng vạn" ý kiến đóng góp. Đương nhiên đông nhất vẫn là những đảng viên muốn "xây đựng đảng" để cứu đảng. Tuy thế, đã có nhiều ý kiến rất thẳng thắn, táo bạo như: khuyên đảng nên bỏ hẳn chủ nghĩa xã hội đi vì nó vô giá trị và không tưởng; khuyên đảng nên thực hiện dân chủ trong đảng và ngoài xã hội; chấp nhận đa nguyên, đa đảng; tôn trọng những quyền tự do của dân ghi trong Hiến Pháp vv...

Nhưng, như người ta đã thấy rõ, tất cả những ý kiến đóng góp đã không được đảng đếm xỉa tới. Đảng CSVN vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin. Đảng đã đưa ra hai ý niệm rập khuôn theo Trung Quốc là thực hiện thể chế "dân chủ xã hội chủ nghĩa" và "Nhà Nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa". Đảng cũng chống kịch liệt quan điểm "đa nguyên, đa đảng" và duy trì chế độ độc tài, độc đảng. Ngoài ra đảng CSVN tự định nghĩa vai trò của mình là "đội tiền phong của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động, và của dân tộc Việt Nam". Đây cũng là một sự rập khuôn theo Trung Quốc với quan niệm "Tam Đại Diện" của Giang Trạch Dân hồi năm 2000.

Như vậy, về đường lối và chính trị, người ta có thể thấy, CSVN đã chịu sự khống chế nặng nề của Trung Quốc. Không phải chỉ trên lãnh vực này mà thôi, CSVN còn bị Bắc Kinh khống chế trong việc tuyển nhân sự vào Ban Chấp Hành TƯ nữa.

Từ nhiều tháng qua, người ta đã thấy nhiều chỉ dấu chứng tỏ có những đấu đá giữa các phe cánh trong nội bộ đảng CSVN. Vụ Tổng Cục 2, T4, Sáu Xứ; những bài viết, tờ rơi tố cáo đích danh những cán bộ lãnh đạo chóp bu của đảng như Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười vv... với lời lẽ thóa mạ. Hiện tượng Đại Hội X của đảng CSVN không có Hội Nghị Trù Bị để quyết định nhân sự mà phải mang ra Đại Hội bầu; hiện tượng không bầu được đủ số ủy viên Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư như dự trù; hiện tượng các ứng viên được Đại Hội đề nghị hay tự ứng cử đều không được trúng cử; hiện tượng tất cả ủy viên tân BCH/TƯ khóa X đều nằm trong danh sách đề cử của TƯ khóa 9... cũng là những chỉ dấu các phe cánh không thỏa thuận với nhau được. Cũng nên nhớ, tuy Đại Hội X không mời phái đoàn cộng sản các nước bạn; nhưng trướng và đang lúc diễn ra Đại Hội, có những phái đoàn của TƯ đảng cộng sản Trung Quốc lảng vảng để kiểm soát. CSVN đã cắt đất, dâng biển cho Bắc Kinh, nay lại tính trở thành quận huyện của Trung Quốc nữa hay sao?

Người ta nhận thấy, Đại Hội X của đảng CSVN có một số hiện tượng đáng chú ý. Thử nhìn kỹ những hiện tượng này, xem có ý nghĩa gì?

Thứ nhất, Đại Hội X cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân. Theo kinh điểm của cộng sản thì đây là một điều cấm kỵ. Nếu nói "kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin" mà cho đảng viên trở thành chủ nhân tư bản, tức là có khả năng bóc lột công nhân, tức là đi ngược hoàn toàn với chủ thuyết này. Phải chăng đây là một biện pháp chuẩn bị tháo chạy cho cán bộ đảng viên tham nhũng có thể "bạch hóa" tiền tài, của cải có được nhờ tham ô, nhũng lạm? Phải chăng đây là một cách giải quyết nạn tham nhũng đang làm lem luốc mặt mũi của đảng CSVN trên trường quốc tế và đối với nhân dân Việt Nam? Phải chăng sự thay thế gần 50% ủy viên Trung Ương là để những người này ra làm kinh tế tư bản sau khi đã lợi dụng chức vụ Trung Ương Đảng tham ô nhũng lạm, hốt tiền đầy túi? Theo những con số của chế độ là trong 5 năm của nhiệm kỳ Trung Ương 9, đã có 40.000 cán bộ bị kỷ luật vì tham nhũng. Những nhà phân tích thời cuộc trong nước cũng như quốc tế đều cho đây là con số quá thấp so với thực tế. Người Việt có câu "một mất, mười ngờ". Con số 40.000 tuy lớn nhưng nó chỉ là cái chỏm của băng đảo tham nhũng toàn đảng, toàn chính phủ CSVN.

Thứ nhì, theo Báo cáo chính trị của Đại Hội X thì "Đảng CSVN là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và dân tộc VN". Nhưng trên tổng số 1176 đại biểu tham dự Đại Hội chỉ có 2,89% là xuất thân thật sự từ giai cấp công nhân, thấp hơn các kỳ Đại Hội trước (ĐH8 có 8,3%). Đang độ đảng CSVN hô hào "công nghiệp hóa, hiện đại hóa", số công nhân trong nước gia tăng rất nhiều, mà chỉ có chưa đầy 3% của 1176 đại biểu là công nhân thì câu hỏi phải đặt ra là hơn 97,11% kia gồm những thành phần nào?

Thứ ba, nếu xem xét kỹ thành phần của 160 ủy viên Trung Ương khóa X này thì nhận thấy có 42% là các bí thư tỉnh, thành phố; 21% cán bộ phụ trách công tác Đảng; 21% cán bộ Nhà Nước và Quốc Hội; 16% cán bộ công an, quân đội. Không có ai là thuộc thành phần phụ trách công tác liên hệ đến giai cấp công nhân và nông dân, cho dù là phụ trách công đoàn. Cù Thị Hậu đã rớt không còn ở Trung Ương nữa.

Thứ tư, mặc dù các cơ chế tài trợ thường xuyên khuyến cáo, mặc dù nhiều ý kiến đóng góp đến từ trong nội bộ đảng và trong nhân dân, mặc dù làm ăn thua lỗ nặng nề CSVN vẫn kiên trì lập trường được xác định trong Đại Hội "kinh tế nhà nước là chủ đạo". Cũng nên biết, hiện nay CSVN chủ trương có 5 thành phần kinh tế là 1) kinh tế quốc doanh; 2) kinh tế tập thể; 3) kinh tế tư nhân (tiểu thương, tiểu chủ); 4) kinh tế tư bản Nhà Nước và 5) kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài. CSVN cũng khẳng định là trong 5 thành phần này, kinh tế quốc doanh và kinh tế tập thể là chủ đạo, tức là những hình thức kinh tế do đảng cộng sản chủ quản. Như vậy, người ta thấy rõ là đảng CSVN đang muốn vơ vét mọi nguồn kinh tế của nước ta.

Tạm Kết

Một trong những thủ đoạn tinh vi của cộng sản là nuôi dưỡng hy vọng trong quân chúng nhân dân để giữ ổn định chính trị. Lợi dụng tinh thần yêu nước, tính kiên nhẫn chịu đựng và sức phấn đấu quên mình của dân tộc ta, CSVN đã nhiều lần vẽ ra những tương lai sáng lạn. Đại Hội X của họ cũng đã đưa ra những cái bánh vẽ rất hấp dẫn. Ví dụ, họ đặt chỉ tiêu "đến năm 2010, tổng sản phẩm trong nước (GDP) gấp 2,1 lần so với năm 2000". Nhưng thực tế, sở dĩ CSVN chạy theo chỉ số tăng trưởng GDP không nhằm mục đích "xóa đói giảm nghèo" cho dân, mà để chiêu dụ đầu tư và viện trợ nước ngoài. Giới kinh tế gia quốc tế đã tỏ vẻ bi qua về chỉ tiêu này vì nếu duy trì phương thức quản lý kinh tế như hiện nay của đảng CSVN thì khó mà đạt được mức tăng trưởng GDP gấp đôi vào năm 2010. Nếu chỉ so sánh với các nước trong vùng thôi thì theo tính toán của Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF) Việt Nam còn phải mất đến 197 năm nữa mới đuổi kịp Singapore, 18 năm mới bằng Indonêxia và 34 năm mới bắt kịp Thái Lan nếu Việt Nam và các quốc gia này giữ nhịp độ tăng trưởng như hiện nay. Từ nhiều năm nay, tuy khởi đầu từ rất thấp, với chính sách "đổi mới", chỉ số tăng trưởng GDP của Việt Nam đã gia tăng đáng kể. Nhưng của cải xã hội đã không được phân phối đồng đều cho nhân dân mà lại rơi vào túi của đảng và bọn cán bộ tham nhũng. Chế độ cộng sản Hà Nội đã có lý khi họ ca tụng thành quả 20 năm đổi mới vì chỉ có đảng CSVN là hưởng lợi nhiều nhất từ chính sách này. Nhân dân lao động chầu rìa và vẫn tiếp tục bị bóc lột thậm tệ. Nhìn vào thực tế này, làm sao người dân không khỏi thất vọng?

Khát vọng của dân ta là được tự do, no ấm, sống hòa bình hạnh phúc. Theo những gì được ghi trong đường lối, chính sách và thực trạng xã hội, chính trị Việt Nam hiện nay, người ta vẫn thấy Trung Ương Đảng CSVN kiên trì xu hướng bảo thủ, rập khuôn và thần phục Bắc Kinh. Nhân dân Việt Nam đã không còn tin vào những hứa hẹn của đảng cộng sản nữa. Nhân dân đã tự đứng lên tranh đấu cho quyền lợi của mình trong các cuộc đình công khổng lồ vừa qua. Nhân dân cũng đã đứng lên đòi thực thi đa nguyên đa đảng, đòi tự do ngôn luận. Dân chủ, tự do không phải xin mà có vì không ai có quyền ban phát dân chủ tự do. Dân chủ tự do phải đấu tranh mà giành lấy. Dân ta đang đứng lên làm những điều đó.


In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè:

     http://tudovis.com/kktd/binh_luan/bl_dang_csvn_lam_dan_that_vong_.htm

Người gửi:

Địa chỉ email: *


Người nhận:

Có thể gửi cho nhiều địa chỉ, nhớ bỏ dấu phẩy trước khi bắt đầu địa chỉ mới.
Địa chỉ email: *
Lời nhắn:
Quí vị có thể copy hết cái bài ở trên và bỏ vào trong hộp Lời nhắn
 
* Thông tin bắt buộc        
Note: Chi tiết bạn điền vào trang này sẽ không được dùng để gửi thư không mời, hoặc bán cho nơi khác.