Vũ trụ chuyển động không ngừng, thời gian trôi thật nhanh, Đảng Dân
Chủ Nhân Dân (ĐDCND) đã tròn một năm. Giữa bộn bề của công việc và lo
toan cho cuộc sống chắc không phải ai cũng nhớ đến mốc thời gian đánh
dấu sự kiện quan trọng này.
Cách
đây vừa tròn một năm, ĐDCND đã ra đời từ trong lòng đất Mẹ Việt Nam
(VN) với tôn chỉ rõ ràng là đấu tranh thay đổi chế độ độc tài đảng trị
bằng một chế độ dân chủ, pháp trị để xây dựng VN thành một quốc gia dân
chủ và thịnh vượng, nhân phẩm và các quyền con người được tôn trọng và
bảo vệ.
Cuộc đấu tranh với các thế lực bảo thủ trong ĐCS của
các lực lượng dân chủ rất cam go và vất vả. Chủ trương của ĐDCND là đấu
tranh bất bạo động, bằng sức mạnh của Lẽ phải thức tỉnh người dân VN để
cùng với nhân dân đứng lên đòi lại quyền làm chủ đất nước.
Khó
khăn đầu tiên của cuộc đấu tranh này mà ĐDCND phải đương đầu đó là
trong khi ĐDCND chủ trương đấu tranh bất bạo động thì về phía đảng cộng
sản VN, vì quyết tâm bảo vệ đến cùng chế độ độc tài nhằm thu vén quyền
lợi cho bản thân phe nhóm, bất chấp quyền lợi của quốc gia đã không từ
một thủ đoạn nào, kể cả bạo lực hay khủng bố nhằm đối phó với những
người yêu nước chỉ có con tim và khối óc.
Khó khăn thứ hai mà
ĐDCND gặp phải là sự thờ ơ của một bộ phận dân chúng đối với vận mệnh
của đất nước, thờ ơ với chính tương lai của mình và con cháu mình. Điều
này có lý do của nó! VN đã trải qua một cuộc nội chiến “Huynh đệ tương
tàn”. Sức lực và tinh thần của người Việt đã bị vắt kiệt trong cuộc
chiến đẫm máu đó. Bao nhiêu xương máu đã đổ xuống, bao nhiêu lớp người
đã ra đi mãi mãi với hy vọng rằng con cháu họ sẽ có một tương lai tốt
đẹp hơn. Thế nhưng mong muốn chính đáng và cháy bỏng đó đã không thành
hiện thực. Chỉ có một bộ phận rất nhỏ đang nắm quyền lực trong đảng
Cộng sản là có được cuộc sống đầy đủ và thừa mứa còn đại bộ phận nhân
dân VN kể cả phần lớn cán bộ đảng viên không có quyền lực còn rất vất
vả, phải khó khăn lắm họ mới xoay xở tạm đủ cho cuộc sống của gia đình
và con cái họ.
Cuộc “Kháng chiến chống Mỹ cứu nước” với bao
nhiêu lời hứa hẹn tốt đẹp, mục tiêu cao cả với những lý lẽ hào hoa bóng
bẩy đã không mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân. Điều này
đã khiến người dân chán nản, thất vọng, không còn tin vào ĐCS? Không
còn tin vào “bánh vẽ” nữa? Ngày xưa ĐCS kêu gọi “chống Mỹ cứu nước” và
bao nhiêu xương máu đã đổ xuống, bây giờ lại “rước Mỹ vào để cứu nước”,
thật không hiểu nổi! Thế là thế nào? Trước đây đánh Mỹ đúng hay bây giờ
“rước” Mỹ vào đúng? Lẽ nào ĐCS đã sai lầm khi phát động cuộc chiến
tranh với Mỹ? và nếu đã sai lầm thì bây giờ phải biết ăn năn hối cải
trước vong linh những người đã ngã xuống và bớt huênh hoang kiêu ngạo,
thành tâm sửa chữa để đưa đất nước đi lên. Nhưng không! ĐCS vẫn không
hề nhận lỗi với nhân dân, vẫn tiếp tục đè đầu cưỡi cổ nhân dân. Người
dân đã quá chán chường và mệt mỏi nên đành chấp nhận cuộc sống tạm bợ,
khổ nhục đến mấy cũng cắn răng chịu.
Sự bình yên và ổn định mà
chính quyền VN vẫn hay rêu rao thật ra là chỉ là sự yên bình giả tạo.
Một cuộc sống bình yên là cuộc sống trong đó mỗi người dân đều được nói
lên những điều mình nghĩ, làm những điều mình muốn. Mỗi người dân đều
được chính quyền tạo điều kiện để làm việc và cống hiến hết mình. Được
hưởng thụ đầy đủ và công bằng những thành quả chính đáng do lao động
của mình mang lại. Những người bất hạnh được quan tâm, chăm sóc. Tất cả
mọi trẻ em được học hành và chăm sóc y tế đầy đủ, tương lai của mỗi
người được đảm bảo chứ không bấp bênh và mờ mịt như bây giờ. Tài năng
và sự sáng tạo của mọi người đều được phát huy tối đa, chính quyền phải
thực sự tôn trọng và phục vụ người dân. Ngược lại người dân có nghĩa vụ
đóng thuế đầy đủ, đảm bảo cho ngân sách quốc gia, để nhà nước có thể
thực hiện đầy đủ các phúc lợi xã hội…
Một xã hội ổn định là
một xã hội mà người dân lương thiện không phải lo sợ vì các tệ nạn xã
hội như: Trộm cướp, ma túy, tai nạn giao thông…Đây không phải là bánh
vẽ mà là những việc mà một chính quyền vì dân thực sự hoàn toàn có thể
làm được.
Sự ổn định tại VN bây giờ giống như thời phong kiến
trước đây, đó là một xã hội mà người dân chán ghét và bất bình với chế
độ còn chế độ thì dùng bạo lực để cai quản và khống chế người dân, bắt
người dân phải phục tùng vô điều kiện. Người dân không có quyền gì
ngoài quyền được sống mà không được mở miệng. Chính vì sự áp đặt trong
việc quản lý đất nước của ĐCS đã khiến người dân VN ngày càng bất bình.
Đảng CSVN không muốn và không thể tự thay đổi được nên cần phải có
những lực lượng chính trị khác ra đời, với những tôn chỉ cụ thể và hành
động thiết thực để cạnh tranh lành mạnh với ĐCS.
ĐDCND ra đời
đã đáp ứng được nhu cầu đó của nhiều người dân. Dù gặp nhiều khó khăn
vì đang thời kỳ phôi thai nhưng ĐDCND vẫn có quyền tin vào sự ủng hộ
của dân chúng. Sự tồn tại và phát triển mạnh mẽ của ĐDCND trong tương
lai sẽ tạo nên sự cạnh tranh trong chính trường VN. Người dân VN sẽ có
cơ hội để lựa chọn và gửi gắm những hy vọng của mình vào ĐDCND. Nếu có
ai đó còn hoài nghi rằng sự thay đổi liệu có mang lại một tương lai tốt
đẹp hơn những cái đang có hay không? Thì hãy một lần nhìn ra bên ngoài,
không cần sang tận Mỹ hay Châu Âu mà chỉ cần nhìn quanh các nước trong
khu vực là cũng thấy được điều đó. Những nước đó, nhân dân họ đâu cần
có “đảng CS quang vinh” và “Bác Hồ vĩ đại” như ở VN mà cuộc sống của họ
vẫn tốt đẹp hơn chúng ta rất nhiều lần? Hơn nữa những gì chúng ta đang
có đâu có gì đáng quí mà sợ mất? Cuộc sống của chúng ta mới dừng lại ở
chỗ đủ ăn đủ mặc, mà cuộc sống đâu chỉ có vậy là đủ? VN vẫn nằm trong
những nước nghèo nhất trên thế giới. Có thay đổi thế nào đi nữa thì
cuộc sống người dân VN cũng không thể khổ hơn được nữa. Cái quí nhất,
thiêng liêng nhất là tự do thì chúng ta đã mất từ lâu, từ khi có đảng
CS.
Cũng nhân kỷ niệm một năm ngày ĐDCND ra đời, tôi xin phép
được đưa một cái nhìn, một nhận định để mọi người trong chúng ta cùng
tham khảo, đó là câu hỏi: Ai là “Minh Chủ”? Ai sẽ là người mang lại
hạnh phúc cho chúng ta? Chúng ta phải đặt niềm tin vào đâu?
Trước
hết theo tôi thì để có một cuộc sống ấm no hạnh phúc thì mỗi người
trong chúng ta phải có trách nhiệm với chính mình. “Không ai thương
mình bằng chính mình thương mình, không ai lo cho mình bằng chính mình
lo cho mình và không ai làm được nhiều cho mình bằng chính mình làm cho
mình”. Nếu bạn đồng ý với tôi như vậy thì “Minh chủ” của chúng ta chính
là bản thân mỗi người trong chúng ta. Đồng thời “Minh chủ” của chúng ta
ngày hôm nay là các giá trị tiến bộ của thời đại đã được cả loài người
thừa nhận: Tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái, hợp tác, đối thoại, tôn
trọng lẫn nhau…Tất cả mọi tổ chức hay cá nhân nào đấu tranh cho những
mục đích này đều là “Minh chủ” của chúng ta. Để đánh giá một con người
hay một tổ chức chính trị có xứng đáng là minh chủ hay không thì phải
nhìn xem tổ chức đó có bảo đảm và thực thi đúng những giá trị và tiêu
chí như trên hay không?
Rút kinh ngiệm trong quá khứ, chúng ta
đừng bao giờ thần thánh hóa bất cứ một nhân vật nào cả, để rồi thất
vọng về họ. Bất cứ con người nào (từ Cổ chí Kim) đều có cái tốt và cái
chưa được (Nhân vô thập toàn). Trên thế giới cũng vậy, chẳng có một vị
Tổng thống nào là thần thánh, nhân dân các nước đó cũng không bao giờ
xem bất cứ ai là ông thánh của họ. Từ Tổng thống Clinton hay Bush cũng
luôn phải chịu mọi búa rìu của dư luận báo chí, và cũng chỉ có hơn 50%
dân chúng là tín nhiệm họ thôi. Chỉ có chế độ phong kiến ngày xưa hay
các chế độ độc tài, dân trí thấp mới luôn thần thánh hóa một con người
nào đó. Mục đích của các chế độ, vì thế cũng không thể trong sáng được.
Chúng ta phải đồng ý với nhau rằng, trong thời đại này, một cá nhân dù
có phi thường và tài giỏi đến cỡ nào mà chỉ có một thân, một mình thì
cũng không thể làm được trò trống gì, mà chỉ có sự kết hợp trong cùng
một tổ chức với những mục tiêu và việc làm cụ thể mới mang lại thành
công. Nhiều người bây giờ cứ thụ động ngồi chờ và hy vọng một Minh chủ
xuất hiện? Điều này hoàn toàn vô lý! Chính mỗi người trong chúng ta sẽ
phải chịu trách nhiệm và quyết định cho chính tương lai của chúng ta
bằng cách sáng suốt lựa chọn cho mình một tổ chức chính trị đứng đắn để
tham gia. Nếu không thì cũng hãy góp một phần công sức nhỏ bé của mình
vào sự nghiệp chung đó. Ai có khả năng gì thì làm cái đấy. Điều đầu
tiên mà ai cũng thể làm được đó là thu thập và chia sẻ thông tin (lấy
qua internet hoặc các nguồn khác) cùng trao đổi và tranh luận một cách
thẳng thắn và nhiều chiều để rồi cùng đồng thuận về kết luận. Sau đó ai
có khả năng viết thì viết, ai có khả năng nói thì nói, hoặc sưu tầm
những bài viết hay mà mình tâm đắc gửi cho bạn bè…Nếu điều kiện chưa
cho phép thì cũng nên gián tiếp ủng hộ và tiếp sức cho những người dân
chủ đã ra công khai, hãy đến với họ và gia đình họ để động viên và chia
sẻ…
Hãy xem những người đấu tranh cho dân chủ như những người
bình thường, đừng xa lánh hay đề cao họ quá mức. Cũng có thể là một
người nào đó trong số họ mai này sẽ là thủ lĩnh của bạn, nhưng cũng có
thể là bạn hay bất kỳ một người nào đó. Sau này khi đất nước có tự do
và dân chủ, người dân có quyền đi bỏ phiếu để bầu ra cho mình người
quản lý đất nước thì chúng ta sẽ bỏ phiếu cho những đường lối, cương
lĩnh của một tổ chức chính trị (mang lại cho chúng ta nhiều quyền lợi
nhất) chứ không phải là bỏ phiếu cho một cá nhân nào. Mô hình tổ chức
nhà nước theo kiểu nghị viện sẽ là mô hình thích hợp nhất cho VN trong
tương lai. Tức là khi ta đi bầu Quốc hội cũng đồng thời gián tiếp bầu
luôn một vị lãnh đạo cao nhất thuộc Hành pháp.
Thời gian một năm qua, dù phải hoạt động ngầm, Đảng DCND cũng đã làm được nhiều việc quan trọng:
-Lên tiếng bênh vực và đòi tự do cho các công dân VN yêu nước đang bị giam giữ như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình…
-Sát
cánh cùng công nhân và nông dân trong các cuộc đình công, khiếu kiện,
biểu tình vừa qua. Nhanh chóng đưa tin ra bên ngoài tình hình và các
diễn biến mới nhất của công nhân và nông dân.
-Liên tục rải hàng
ngàn tờ truyền đơn khắp nước nhằm tố cáo ĐCS và kêu gọi dân chúng có
thái độ dứt khoát hơn với các việc làm sai trái và xấu xa như vụ tham
nhũng nghiêm trọng ở PMU18. (Đây là một công việc đầy khó khăn và mạo
hiểm dưới chế độ công an trị. Nó cũng rất có ích vì gây được tiếng vang
và vì không phải người dân VN nào cũng có thể tiếp cận được với
internet).
-Một việc làm quan trọng và cần thiết cho ĐDCND hay
bất cứ một tổ chức chính trị non trẻ khác trong lúc này là xây dựng lực
lượng và cơ sở ở các vùng trong cả nước. Vận động và tranh thủ sự ủng
hộ của mọi tầng lớp nhân dân.
-Điều quan trọng và có ý nghĩa
nhất mà ĐDCND đã làm được đó là sự xuất hiện rất đúng lúc, kịp thời để
làm nơi hội tụ cho những khát vọng thay đổi. ĐCSVN đang dần dần tiến
đến chỗ kết thúc sứ mệnh lịch sử của mình (đáng lý ra sứ mệnh này nên
kết thúc sau ngày 30/4), đây là thời cơ có một không hai cho những tổ
chức, cá nhân, những “anh hùng hào kiệt” mới đứng lên nhận lãnh vai trò
trách nhiệm mà lịch sử giao phó.
Cũng nhân sự kiện một năm
ngày ra đời của Đảng DCND, một sự trùng hợp ngẫu nhiên rất thú vị và có
ý nghĩa đó là việc ra đời Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ Việt Nam. Sự xuất
hiện Tập Hợp này của thanh niên và tuổi trẻ VN làm tất cả chúng ta vui
mừng và cảm động. Thanh niên VN đã không còn thờ ơ với vận mệnh của đất
nước, thanh niên đã dũng cảm nói lên tiếng nói của mình và của thời đại
mình. Thanh niên và tuổi trẻ VN sẽ là những nhân tố quyết định để mở
sang một trang sử mới cho lịch sử VN: Một nước Việt Nam Dân chủ và
Thịnh vượng.
Xin chúc mừng Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ.
Xin chúc mừng Đảng Dân Chủ Nhân Dân.
(Cơ Quan Ngôn Luận Đảng DCND, http://www.freewebs.com/dangdanchunhandan/ -- Email: dangdanchunhandan@yahoo.com)