Từ sau cuộc bầu cử tháng 11 năm 2004 đến nay, nhiều điều làm người Mỹ
gốc Việt trái tai gay mắt. Tiêu biểu như, Nghị quyết cờ vàng SCR 17
được Thượng Viện TB Cali thông qua, chuyển xuống Hạ Viện bị một số dân
biểu Cali đi Hà Nội bị Hà Nội cấy "sinh tử phù" kinh tế về dùng kỹ
thuật nghị trường ngâm tôm cả năm nay. Ở Quận Cam nơi người Việt quần
cư nhứt nước Mỹ, bánh chưng, bánh tết cổ truyền Việt Nam gói cả ngày,
nấu cả ngày mà Quận ra lịnh phải liệng bỏ nếu để ra quày quá 4 tiếng
đồng hồ. Một người đàn ông Việt bị Cảnh sát rượt bắn từ phía sau, cho
xe cán chết thân nằm trên cây cọ, mà ngươi cảnh sát chẳng bị tội tình
gì. Cả chục năm liên tục, mỗi lần tưởng niệm ngày Quốc hận 30/4 là mỗi
lần người Mỹ gốc Việt treo cờ Việt Nam khắp thành phố, mà không một
chuyện gì xảy ra. Chỉ có năm nay, một luật sư nghị viên Da Trắng cầm
đầu "vận dụng" Hội đồng TP Westminster đòi người Việt phải mướn một
công ty Mỹ treo và đóng tiền bảo hiểm trách nhiệm đối với đệ tam nhân,
tốn chung trên 4.000 Đô. Mới đây Tiến sĩ Nguyễn Lâm Kim Oanh một nhà
giáo được người Việt bầu vào Hội Đồng Giáo dục Học Khu Garden Grove
được Học Khu Westminster khi phỏng vấn nhiều người, đã được biểu quyết
chọn mướn vào làm Tổng Quản tri Giáo Dục cho TP Westminster và một số
thành phố lân cận. Ba ngày sau ba người trong hội đồng đổi ý đòi họp
lại và 4 ngày sau họp biểu quyết không chọn nữa. Mùi kỳ thị sắc tộc tỏa
khắp thành phố Westminster nơi tọa lạc Thủ đô tinh thần của người Việt
tỵ nạn CS. Và nhiều rất nhiều điều trái tai gay mắt nữa khắp nước Mỹ
nơi nào có người Việt định cư.
Những
điều trái tai gay mắt, nhiều điều chưa toại ý nói trên người Việt ở Mỹ
sẽ ít tức bực hơn. Những cuộc đấu tranh, biểu tình, cầu nguyện, thỉnh
nguyện thư, sẽ bớt mất công hơn và kết quả cao hơn... Nếu người Mỹ gốc
Việt chịu khó đi bầu một chút. Dân chủ Mỹ là dân chủ đại nghị. Người
đại diện dân cử được dân bầu quyết định chuyện nước việc dân thay cho
dân. Một cánh tay giơ lên của một nghị viên, một dân biểu, một nghị sĩ
còn mạnh hơn các cuộc biểu tình hàng ngàn, hàng vạn người. Một tiếng
nói của đại diện dân cử có giá trị hơn hàng ngàn hàng vạn người đả đảo
hay hoan hô ngoài đường phố. Qui luật dân chủ là vậy, trò chơi dân chủ
là thế, đó là định đề chánh trị dân chủ như định đề chỉ có thể kéo một
đường thằng giữa hai điểm, một đường mà thôi, của hình học phẳng Euclid
vậy.
Nhưng bù lại người dân cũng có quyền của người dân đối với
những đại diện dân cử ấy. Quyền lớn nhứt là quyền người dân làm ra
người dân cử, làm qua chánh quyền dân cử. Người dân thực hiện quyền làm
ra người dân cử bằng lá phiếu và trong các cuộc bầu cử. Do vậy đi bầu
là quyền lợi cao nhứt của một công dân. Bầu cử để ơn đền nghĩa trả cho
người làm lợi cho nước, cho dân, cho tập thể, và cá nhân. Bầu cử là
cách nói phải quấy với những người mị dân, hứa nhiều mà không làm, hay
làm lén, ngược lại quyền lợi của cử tri. Bầu cử là đưa người tài đức ra
phục vụ quyền lợi quần chúng trong đó có quyền lợi của mình.
Sai
lầm và tai hại là ý nghĩ bi quan "bầu bán làm gì ai lên cũng vậy", và
thái độ yếm thế lơ là, vô cảm, bất động trước bầu cử. Vì bản chất chánh
trị là, mình không làm thì người khác vẫn làm, và thường làm thiệt hại
cho quyền lợi của mình. Không bầu người đồng quan điểm, yểm trợ cho
cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam, thì quốc tế vận
của người Mỹ gốc Việt sẽ yếu, thiếu tiếng nói và bàn tay xây dựng trong
chánh quyền đệ nhứt siêu cường thế giới là Mỹ. Không bầu cho người hiểu
biết văn hóa, niềm tin, và khát vọng của người Mỹ gốc Việt, một sắc dân
thiểu số mới định cư ở Mỹ 30 năm mà thành đạt, đóng góp rất nhiều cho
Tiểu bang Cali, cho nước Mỹ -- thì những người có đầu óc hẹp hòi xem
chủng tộc mình là thượng đẳng, kỳ thị chủng tộc, coi người Việt là dân
"ăn bám, dân tỵ nạn kinh tế" thấp bé sẽ thắng. Họ thắng thì họ biến
thái độ kỳ thị chủng tộc da màu thành hành động che dấu như vụ gây khó
khăn khi người Việt xin treo cờ, xin làm việc cho chánh quyền, xin làm
ăn, lập chùa, mỗi khi họ lọt qua được kẽ hở cấm kỳ thị chủng tộc của
luật pháp Mỹ.
Cộng đồng Việt không thể đi vào dòng chánh chánh
trị Mỹ sâu sát, không thể vận động hành lang quyền lực Mỹ một cách hữu
hiệu nếu người Mỹ thấy tỷ lệ đi bầu của người Việt thấp và kỷ luật dồn
phiếu cho ứng ứng cử viên "pro Việt" chưa cao. Dân làm chánh trị Mỹ nể
tỷ lệ cử tri gốc Việt đi bầu cao, kỷ luật dồn phiếu mạnh, hơn số đông
của cộng đồng Việt. Vì dân làm chánh trị Mỹ sống bằng lá phiếu, và lá
phiếu của người Việt tuy là lá phiếu biên tế nhưng có thể đóng vai giọt
nước tràn đắc cử vì tỷ lệ ứng cử viên thắng thua ở Mỹ sát nút nhau.
Bầu
cử đông và đúng để cộng đồng Việt có thể chia được cái bánh nhà nước Mỹ
dành cho các chủng tộc. Nhìn lại phần bánh mà các cộng đồng sắc tộc
khác được tiểu bang, liên bang tài trợ, mà lòng người Mỹ gốc Việt buồn
muốn khóc -- trong tay chưa được một mảnh nhỏ nào. Tại sao? Tại vì
người Việt chưa đầu tư khi đầu phiếu. Bản chất chánh trị không có
chuyện làm ơn, làm dùm; không bao giờ xin mà được, phải đấu tranh, trao
đổi mới có. Nên phải bầu cử, phải đầu tư chánh trị cho những đại diện
dân cử làm cho mình. Không phân biệt Mỹ Việt. Ai thực sự hiểu biết,
giúp đỡ, yểm trợ quyền lợi và chánh nghĩa đấu tranh cho người Việt -
một cách thiết thực và lâu dài - là bỏ lá phiếu vào đầu tư. Không phân
biệt Đảng Cộng Hòa hay Đảng Dân Chủ. Đảng nào cũng có người làm chánh
trị vương đạo hay bá đạo. Quyền lợi của người Việt sát sườn hơn. Chánh
quyền địa phương, tiểu bang và quận hạt thành phố là chánh quyền chi
phối đại bộ phận đời sống của chúng ta. Trong chánh trị chung mà không
có riêng, chung sẽ vô hồn, và riêng mà không có chung là cá nhân ích kỷ.
Vì
vậy suốt ngày 6 tháng 6 năm 2006 nay cử tri người Mỹ gốc Việt đi bầu,
quyết đi bầu. Già đã yếu nhờ con trao thơ bỏ phiếu vắng mặt nếu chưa
gởi đi mấy ngày trước bằng bưu điện. Già còn sỏi sáng đi thể dục ghé bỏ
thăm luôn rồi hãy đi uống cà phê hàn huyên tâmsự. Trung niên nam nữ kẹt
đi làm thì trên đường đi, về tạt qua bỏ thăm. Người này trong gia đình,
trong vòng thân hữu gọi phone nhắc nhau đi bầu, quyết đi bầu.
Gần
300 triệu dân Mỹ đang ngước mắt nhìn xem coi người Việt mà họ đã dang
tay ra giúp đỡ định cư sau 31 năm, trình độ dân chủ có thăng tiến như
trong việc ăn học ở Mỹ không. Hàng vạn chánh trị gia Mỹ đang chờ xem tỷ
lệ đầu phiếu của người Mỹ gốc Việt có cao, kỷ luật đầu phiếu của người
Mỹ gốc Việt có bền chặt như tinh thần đấu tranh cho tự do, dân chủ,
nhân quyền Việt Nam không -- suốt 30 năm không mệt mỏi, không ngừng
nghỉ.