Dì Xinh (Kết)
Theo Đàn Chim Việt - Nguyễn Văn Lục - 21-05-2006
Cả hai chúng tôi nay dõi mắt nhìn bõ Tâm như xem một tấn tuồng. Vô
tình, dì đứng sát vào người tôi mà không hay. Thoạt đầu, bõ dợm người
đu cái giây xuống, vừa ghìm đủ để quả chuông đánh một tiếng chuông. Một
tiếng bỏ lửng. Sau đó, như lấy tấn, bõ ghì dây chuông để đừng có tiếng
phản hồi. Bõ sửa sọan tiếng thứ hai. Cũng một cách thức như thế. Lại du
dây chuông, lại ghìm, lại lấy tấn giữ quả chuông nằm im. Rồi tiếng thứ
ba. Dứt tiếng ba. Bõ như nghỉ lấy sức và hếr sức bình sinh giật giây
chuông thật mạnh. Quả chuông lắc như điên cuồng, và bên này phản hồi
bên kia. Lúc này bõ như con nhái bén, chỉ cần giữ dây chuông cho chặt,
đu đưa theo đà chuông, lúc bên này, lúc văng sang bên kia. Bõ như chấp
nó. Người và chuông đọ sức. Trên gác chuông tiếng kính coong inh ỏi đến
điếc tai, mà hưng phấn. Tôi và dì đưa mắt đảo qua đảo lại theo nhịp qua
lại của bõ Tâm không chớp mắt.
Kéo một hồi như thế thấy đủ, bõ từ từ tuột xuống sàn gác. Chân dính
sàn, bõ ghì dây chuông. Chuông tiếp tục lôi thếch bõ lên, bõ theo đà
chuông nhún lên, nhưng cũng ráng ghì xuống. Vài lần như thế, chuông như
kiệt sức không đụng đậy nữa. Người bõ vã mồ hôi sau cuộc đọ sức. Bõ trở
lại là bõ, hiền lành đến yếu đuối trong tấm thân gầy guộc chỉ còn
xương. Có lẽ ý nghĩa đời sống của bõ chỉ ở những lúc này, lúc đọ sức,
lúc đu đưa vật vã. Hết đọ sức, bõ trở thành con người tầm thường. Bõ
nghỉ một chút, chậm rãi, nặng nề, đầu cúi gặp như thể đã tiêu hao hết
sức lực. Quẹt trán lau mồ hôi, bõ xuống thang gác chuông từ hồi nào.
Để cho bõ đi xa, tôi và dì Xinh rời tay nhau, lặng lẽ đi xuống.
Như thể chúng tôi từ một thế giới khác trở về. Như thể chúng tôi
vừa phạm một tội không tên. Dì đi bên cạnh tôi mà không nói một lời.
Phải chăng giữa hai người đã có gì đổi khác?
Nói về bữa cơm của các dì thì có phần sang hơn của các chú một chút, vì
các dì được ăn thêm món thịt bò bạc nhạc. Số là có một gia đình người
Thổ mỗi tuần làm ba bốn con bò, họ lấy thịt sấy làm thịt bò khô gửi
từng bao tải xuống Hà nội. Phần xương, họ cho các dì lấy về nạo ra được
tý thịt, tý gân, phần còn lại xương xẩu tán ra làm đồ ăn cho gà. Nhưng
cuối cùng so ra các chú, các dì còn thua bầy chó tây của cha, vì chó
còn được ăn thịt bò.
Các cha là Tây nên ăn theo lối Tây. Sáng có bánh mì, sữa tươi, các loại
mứt, hoa trái. Trưa tối thịt gà rô ti, thỏ heo, thịt bò phi lê tùy bữa.
Thứ tư, thứ sáu các cha kiêng thịt chỉ ăn trứng hoặc cá. Chả có gì để
trách các cố được. Bên nước họ, các cố có thể cũng ăn uống như vậy. Họ
cũng chịu cảnh xa nhà, xa quê hương xứ sở của họ để lên tận miền Sơn
Cước đèo heo hút gió này? Đối với họ, thế cũng là khổ lắm rồi. Nhưng
bài kinh buổi sáng đọc ra rả nào là cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống,
cho khách đỗ nhờ? Tại sao đọc thì như vậy, sống thì như vậy? Tôi mất
hẳn hướng đi chẳng còn tin ai nữa.
Thấm thoát, tôi đã ở đây được hơn nửa năm trời. Nhiều lúc không khỏi
ngạc nhiên. Núi rừng làm da dẻ tôi xạm lại. Công việc vất vả biến tôi
thành một thanh niên cường tráng lúc nào không hay. Tôi hết là trẻ con.
Chẳng những thế, trong tôi như có một sức lực hoang dã khác hẳn trước
đây. Tôi không còn là tôi nữa.
Nhân dịp tết trên mạn ngược, cả bọn chúng tôi gồm 5 người, 4 chú với
thầy Được đã được các cố cho xả trại xuống Chợ Châu Quảng Uyên xem họp
chợ. Trong dịp này, cha Báu phát cho mỗi cậu năm đồng bạc, số tiền chỉ
đủ ăn quà vặt. Đó là tiền công cả năm làm việc quần quật. Các chú nay
được dịp ăn no đến lòi kèn ra.
Ở chợ Châu, nay nghe có tiếng pháo nổ. Tiếng trống chim vỗ bập bùng vào
hai đầu trống phá vỡ cái u tịch thinh lặng của núi rừng. Lều quán được
dựng lên sơ sài với vài thân cây chỏng chơ, mái lá gồi nghiêng ngả. Rải
rác đâu đây cũng có những quán hàng ăn, có chỗ bán nước, uống rượu. Gọi
là quán cho sang, có khi chỉ có một cái chõng với mấy ghế đẩu kê thấp.
Khung cảnh họp chợ, ăn uống, quần áo đủ mầu sắc là những ngày hội khó
quên, sau đó trả lại cho núi rừng cái thầm lặng mỗi ngày của nó chờ đợi
đến dịp khác.
Dân miền Sơn cước đều đi chân đất. Mùa đông sơn cước, gió lạnh từ khe
núi chung quanh thổi ra lạnh buốt tay chân. Vì vậy, mỗi người dân ra
khỏi nhà đều xách theo một cái giỏ, trong có để một bát ăn lớn có đựng
than hồng để thỉnh thoảng hong tay chân cho khỏi cóng.
Họ sống cực khổ như thể số phận họ từ khi sinh ra đã như thế rồi. Hình
như họ không biết buồn. Gương mặt họ phẳng lặng không buồn cũng không
vui. Gió núi, sương mờ lạnh căm. Lòng người cũng lặng câm.
 |
Họ kéo về đây với đủ cách ăn mặc với đủ sắc mầu — Nguồn: inserimextravel.com.vn
|
Ở
dưới chợ Châu Quảng Uyên, thôi thì đủ các sắc dân từ người Thượng,
Mường Mán, Mèo, Lô Lô, Nùng, Nùng an, Mán sơn đầu, người Mông Đen, Mông
Hoa, Đào Đỏ rủ nhau về họp chợ. Tuy họp chợ chung như thế, nhưng người
Mông thì lấy người Mông, người Dao lấy người Dao. Họ không thích chung
đụng với người Kinh. Không biết từ đâu qua các khe núi họ lũ lượt túa
ra đi hàng một, lưng đeo gù, hoặc đội một cái rổ tre cao lênh khênh ở
trên đầu. Nếu chim bay từng đàn để cản sức gió, người sơn cước đi hàng
một để tựa nhau mà đi. Họ không rảo bước, vì đi mau sẽ kiệt sức giữa
đường. Cứ thế, họ kéo về đây với đủ cách ăn mặc với đủ sắc mầu phân
biệt các sắc dân. Đàn ông thì ăn mặc sơ sài. Các cô, các bà thì diêm
dúa hơn. Các cô váy đến gót chân có thêu chỉ mầu sặc sỡ. Áo thì chẽn bó
lấy ngực, mầu trắng hoặc mầu đen, có thêu tua từ trên cổ xuống dưới
thắt lưng bụng trông đến đẹp mắt. Họ ăn mặc có phần đẹp và sặc sỡ hơn
gái Kinh nữa. Sự phân biệt sắc dân chỉ dựa vào quần áo. Như người Mông
Đen thì mầu đen, người Dao mũ đỏ, người Dáy mặc áo ngắn, Xã phó thì
thêu hoa văn. Họ gù về đây đủ thứ thổ sản để trao đổi với sắc dân khác.
Và dù khác sắc tộc, họ đều nói chung tiếng nói Thổ Tầy.
Người dân thiểu số mừng ngày Hội Rượu vào khoảng tháng hai một cách
tưng bừng náo nhiệt. Cả năm mới có một ngày. Họ ăn uống ca hát cả ngày
cho tới đêm khuya. Họ ăn thứ cơm lam, món cơm nếp đặc biệt của người
miền núi. Gạo đã ngâm được nhồi vào trong những ống nứa non có mùi của
cây nứa. Ngoài cơm Lam còn có Xôi Tổ kiến cũng đặc biệt lắm. Các ổ kiến
làm tổ trên những tàng cây cao đẻ ra trứng như tổ ong. Họ lấy bùi nhùi
hun cho kiến sợ bò đi nơi khác. Sau đó trèo lên cây gỡ những trứng kiến
mầu trắng đem trộn với cơm rồi hấp lên. Xôi tổ kiến ăn vừa bùi, vừa
thơm. Ngoài ra họ cũng ăn lợn quay ướp với lá cây mác mật. Người ta có
thói quen gọi là lợn cắp nách (thứ lợn ăn cỏ ở rừng, màu da đen xịt,
nhỏ thịt). Loại cây mác mật này chỉ thấy ở trên rừng của dân thiểu số.
Dịp này, dì Xinh cũng được phép ra trại cùng mấy dì khác. Dì là nữ tu
duy nhất thuộc sắc dân thiểu số. Chắc là Dì vui như mở cờ trong bụng
chẳng khác gì chim về tổ. Chỉ tiếc là dì không còn bà con thân thuộc
nữa. Tôi chỉ thấy lấp loáng bóng dì giữa những đám đông. Tôi nghĩ bụng
trong dịp này thể nào dì cũng lén uống rượu. Và uống đủ loại trà như
trà mã điển, trà cảo sơn, trà hạ thảo v.v... Tôi tự nhiên mỉm cười.
Gọi là họp chợ, nhưng cái chính vẫn là gặp gỡ để vui chơi và để uống
rượu. Rượu là chất súc tác của ngày lễ hội. Họ uống hết vò rượu này đến
vò rượu khác cho đến say mèm. Cả trai lẫn gái, đàn ông đàn bà đều thi
nhau uống cho đến đêm. Trai gái được dịp gặp gỡ, tỏ tình. Họ hẹn nhau
chỉ chờ đến dịp lễ hội để được gần gũi, để ôm hôn nhau và để ngồi lên
đùi nhau.
Đối với người dân thiểu số, vấn đề trinh tiết được coi là nhẹ khác hẳn
người kinh. Các cô được dịp chọn người nào thích hợp thì tự nhiên đưa
nhau lên núi tìm chỗ vắng, chỗ lùm cây để làm tình. Nếu hai người hợp
nhau thì họ tính đến chuyện cưới hỏi, nhược bằng không thì thôi. Người
con trai, con gái lại tìm dịp khác để gặp gỡ quen biết. Vì thế, gái
thiểu số thường đã ăn ở với người nọ, người kia trước khi chính thức
cưới nhau.
Ngay cả những trai gái đã có vợ có chồng rồi không ưng ý nhau cũng tìm
dịp này để hẹn hò với người khác. Thế là có cảnh thay đổi vợ chồng xảy
ra. Lại có màn ghen tuông. Đôi khi có đâm chém, đổ máu.
Cuộc sống người dân thiểu số vui buồn gói trọn trong những ngày lễ hội.
Sau đó là những ngày tháng dài vất vả làm nương rãy, săn bắn. Ai cũng
trải qua những ngày tháng hạnh phúc mà cả năm mới có một lần. Sau này,
họ sẽ có dịp hồi tưởng lại những ngày tháng đã qua như một giấc mơ hạnh
phúc chả bao giờ có thể quên được.
Đó là tất cả đời họ.
Đến buổi chiều, tôi định trở về nhà xứ. Tôi dảo một vòng dáo dác tìm dì
Xinh. Dì đang ở giữa một đám trai tráng uốn éo nhảy múa theo nhịp
trống. Cả một đám đông mà như thể là một. Như có một sức sống. Một linh
hồn. Khung cảnh núi rừng hùng vĩ, tiếng bập bùng của trống chim, những
hình hài múa nhảy uốn éo chập vào nhau dưới ánh lửa, những cô gái áo
quần xô lệch, những bộ ngực thanh niên căng cứng. Phải chăng đó là thế
giới của dì, thế giới của cội nguồn, của căn tính dì? Dì đã ở đó mà ra,
đã lớn lên từ đó và sẽ mãi mãi là thế không dời. Chia cắt dì Xinh ra
khỏi thế giới ấy, dì sẽ mỏi mòn, khô cạn.
Biết như thế, nhưng lòng tôi tự nhiên tức sôi lên như có lửa giận. Tôi
xồng xộc xông vào đám đông tới chỗ dì Xinh. Chẳng nói chẳng rằng, mắt
long xòng xọc, tôi giật mạnh cánh tay dì. Dì nhìn sửng tôi, trố mắt
ngạc nhiên, ngơ ngác đến như không hiểu được.
Nhưng rồi đôi mắt dì dịu lại, ẩn nhẫn và khuất phục.
Tôi lôi bừa dì như lôi một con súc vật ra khỏi đám đông người. Dì
thuận theo đà tay kéo mạnh của tôi ngã chúi xuống rồi gượng đứng dạy đi
theo. Mặt dì tái nhợt, hoảng sợ. Tội dì, nhưng tôi mặc kệ. Tôi bước như
chạy, kéo dì xềnh xệch theo sau. Nhiều lúc vướng vào bụi cỏ hay bụi gai
làm dì ngã dúi, sướt cả tay chân. Kệ, tôi cứ lôi dì đi. Vừa đi tôi vừa
lầu bầu mắng chửi điều gì không nhớ nữa. Dì im lặng không nói.
Cứ đi như thế mà chưa biết mình đi đâu. Ánh nắng chiều đã chiếu xiên
khoai, chỉ còn một dải nhỏ le lói như sắp tắt. Sương mù đã xuống. Đã
khá xa những tiếng trống bập bùng nghe như tiếng vỗ tay. Cái không gian
của đám người ăn uống nhảy múa mỗi lúc mỗi lùi xa. Trời như tối sập
xuống. Trên vai thấm sương lạnh. Tôi đã kéo lê dì đi như thế cho đến
khi không còn nghe tiếng trống hay tiếng người nói nữa. Đã xa thật xa.
Tôi kéo dì, ôm sát lại gần kiếm chỗ ngồi nghỉ mệt. Đến một gò đất không
xa, tôi đẩy dì ngồi xuống như ném một bao rác. Dì ngồi bệt xuống thở
dốc ra. Tay chống cằm. Chiếc khăn chùm đầu xô lệch xõa tóc. Chiếc áo
chùng thâm của dì bê bết đất, nhiều chỗ đã rách. Trông dì như một con
vật bị thương. Nghĩ mà thương. Rồi tự nhiên dì ngả đầu lên vai tôi như
hết còn muốn chống đỡ. Tay tìm tay, rồi mắt môi miệng và cứ thế cuốn
lốc, cuộn tròn.
 |
Tìm lại được nguồn cơn của bản ngã núi rừng — Nguồn: webshots
|
Dì
Xinh như chợt tỉnh cái giấc mơ gần 10 năm tu trì của khắc nghiệt và bạo
liệt. Dì như vừa trút bỏ được một sức nặng trì kéo của những huấn lệnh
ngàn cân đè dí lên dì từ bao lâu nay. Dì tìm lại được nguồn cơn của bản
ngã núi rừng, của nguyên sơ cội nguồn. Cái cội nguồn trong như tiếng
suối reo, ngọt như mật ong vừa gỡ trong bọc, đầm đậm như mùi bắp nướng
hay mùi măng tre vùi trong bếp lửa. Nó tự nhiên, trong sáng tròn đầy,
viên mãn mà chứa chan. Nơi dì, tiềm năng của tuổi dậy thì với những ham
muốn lâu ngày tưởng đã bạo liệt cùng lúc trỗi dậy như tiếng réo gọi của
tuổi đôi mươi. Dì sống lại cái tuổi dậy thì nguyên sơ và chân thật đã
từng bị nén chặt bởi những khuôn vải trắng quấn chung quanh ngực. Dì
tháo gỡ thật nhanh, vứt tung toé những khuôn vải như tháo những dây
xiềng xích lòi tói. Hình như thể, đây mới là lúc Dì tìm được lại được
mình. Núi rừng như che chở, gió như vuốt ve vỗ về, không gian như bao
bọc. Mầu đen của đêm tối như đồng lõa biến cái không gian nhỏ bé đó
thành một thế giới thần tiên.
Dì ngụp lặn trong tôi, ấn sâu chan hòa như một cuộc hoá thân giải phóng mình.
Vào một lúc nào đó trong cái cõi người, dì rú nhẹ gọi: chú ơi, em thấy
như có sóng đang cuồn trong bụng của em. Dì mê man, dại cuồng. Chập
sau, nghe tiếng dì nức nở. Lòng tôi man man sung sướng, chen lẫn sợ hãi
và hối hận. Tôi ôm dì vỗ về qua cơn thổn thức. Một mặt, tôi muốn trả dì
về với núi rừng của dì. Nếu không, dì sẽ chết khô chồi như cây không có
nước trong những lời kinh nguyện, bên cạnh những con người cứng khô sơ
xuội như xác ướp, hay như băng đá thiếu tính người. Tôi là người đã đưa
dì trở về trên một dòng sông lai láng, tuôn trào của hạnh phúc, lênh
đênh tới bến bờ mê. Cơn mê hoang dại của kiếp người như tiếng réo gọi
muôn thuở. Một mặt tôi sợ hãi.
Tôi nằm đấy. Ngửa mặt nhìn lên cõi không trung bao la không mảnh vải.
Dì Xinh bênh cạnh với quần áo đen nhà tu xô lệch nguyên thủy. Có gì cần
phải che đậy nữa. Tôi như muốn kéo dài cái phút giây cảm giác đầu đời
vừa đi qua. Chóng vách đến không kịp cảm nhận là điều gì thực sự đã xảy
ra. Cũng chẳng biết gọi tên nó là gì. Chỉ có một điều rõ rệt là, thoáng
qua một chút hoảng sợ, tôi cảm thấy một an vi, một nỗi bình an nội tại
từ chốn thâm sâu của bản thể, từ cõi lòng đến thân xác.
Ngửa mặt lên nhìn trời, thấy trời đất bao la. Không gian như vút lên
cao, trải dài ra như vô tận, cất nhẹ thân xác tôi lên, bồng bềnh trôi
nổi đem so với hình hài bé nhỏ li ti xác thân người với cõi bao la vô
tận. Nghe đâu đây, có tiếng người lao xao không rõ. Nghe xa xôi mà văng
vẳng. Tiếng rú bâng quơ của một tên say rượu. Tiếng trống bập bùng như
tiếng của loài ma quái... Thế giới như gần gũi là là mặt đất, đôi lúc
lại bay bổng đến chóng mặt. Đôi lúc, tôi có cảm giác không thuộc về thế
giới người nữa. Thế giới người với bon chen, ty tiện và phiền đa. Tôi
đang ở một nơi nào vô định đến quên lối về. Gò đất chúng tôi vừa nằm
như một ngọn núi cao sừng sửng, bụi cây gần đó tưởng như một rừng cây
um. Tôi bất động, lãng đãng, thần trí lâng đâng trôi dạt nhấc tôi lên,
dâng cao, đậu trên những đám sao trời, bồng bềnh theo những đám mây.
Thế giới con người, thế giới của các dì như những bóng đen khốn khổ,
thế giới của ông cố đạo với những bủn xủn ngặt nghèo như sụt dưới chân
tôi.
Lòng lâng lâng, thảnh thơi. Đời như một giấc mơ - huyễn hoặc và
quyến rũ - xa rời tất cả. Quên tất cả, hình hài đến thể xác, đến tinh
thần. Thời khắc như đọng lại không trôi nữa. Chẳng biết khoảng thời
gian đã trôi qua bao lâu.
Mảnh trăng đổ xuống những vệt sáng loang loáng trên những phần thân thể
dì Xinh trắng nhễ nhãi ma quái, trên những phần đùi trắng bạch còn để
lại dấu vết của những giọt hạnh phúc đã bắt đầu khô cứng như lớp vẩy
cá. Chiếc áo chùng thâm nay đã nham nhở như những vết tích tủi nhục cả
một thời con gái. Tôi lấy mảnh vải áo chùng đắp lên phần đùi của dì và
nói nhỏ: em ơi, hãy ngủ đi.
Ngủ để quên cái quá khứ đọa đầy tuổi trẻ.
Chúng tôi thiếp đi một giấc dài giữa cảnh trời đất bao la. Chả biết là
bao lâu nữa như giữa cõi tiên và cõi tục. Mấy con kiến bò lên bụng dì
Xinh cắn nhồn nhột làm dì tỉnh thức. Dì Xinh ngơ ngác tỉnh dậy, cúi
xuống phủi lại quần áo, kéo lại những vết nhăn do chứng tích đêm qua
còn để lại. Dì như tiếc nuối quãng giây vừa qua. Cảm nghiệm siêu hình
như vừa chợt đến nay mất đi không còn nữa. Dì không dám ngẩng mặt lên
nhìn thẳng vào tôi như mọi khi. Sự hốt hoảng thức dậy của thực tế trước
mặt trở về. Dì cuống cuồng lo sợ. Chúng tôi lẳng lặng trở về nhà khi
trời đã chạng vạng sáng.
Dì Xinh trở lại cái trạng thái đời thường, như thể vừa bị bắt gặp quả tang vừa đi ăn trộm.
Tôi thở dài chép miệng. Phải chăng câu truyện trở về cội nguồn của Dì Xinh chỉ là một giấc mơ?
Tôi buồn nghĩ rằng: Bao giờ chúng ta ra khỏi chốn lưu đầy này? Dì hối
hả rảo bước như thể muốn rút ngắn lại con đường từ cánh rừng về nhà xứ.
Tôi để mình Dì Xinh đi trước và thong thả bước về nhà.
Hình như, nùa xuân của chúng tôi vừa đi qua và mùa đông ngặt nghèo đã trở lại.
Chẳng biết bị tra vấn làm sao, dì Xinh đã đổ vấy câu truyện vắng nhà
suốt đêm qua lên đầu thầy Được. Tại sao dì đã không thú thật khai ra
tôi? Tôi chẳng biết nữa. Câu chuyện Thầy Được, dì Xinh thành lớn, có
một đồn mười. Thầy Được có muốn cãi cũng vô ích. Ai cũng tin chắc rằng
truyện tồi bại đó do thầy Được quyến rũ dì Xinh mà ra. Thầy Được không
duyên, không cớ trở thành con chiên gánh tội thiên hạ. Hồi chuông tắt
lửa (Hồi chuông buổi tối báo hiệu mọi người trong làng đến giờ tắt đèn
đi ngủ) cũng là hồi chuông báo nghiệp chấm dứt cuộc đời tu trì của thầy.
Cố Báu hay tin, không hỏi không rằng, đã quyết định gửi thầy Được về
lại tỉnh Lạng Sơn cho Đức Cha Minh quản lý. Đức Cha bèn sai thầy đi coi
họ Bản Đầy mà chữ đầy ở đây ứng với trường hợp đi đầy của Thầy Được.
Quá buồn, đúng hơn là quá nhục nhã và quá cực khổ. Vài tháng sau, thầy
Được xin Đức Cha cho hồi tục, nghĩa là tu xuất và xin được chân gác cầu
Kỳ Lừa. Nghe nói sau này, thầy Được đã lập gia đình ở đó.
Dù sao thì số phận thầy Được vẫn còn may mắn hơn dì Xinh.
Phần dì Xinh, bề trên quyết định gửi dì về lại bên nhà dòng để ăn năn,
sám hối. Từ nay, cái điều tồi tệ đó sẽ theo bám suốt cuộc đời còn lại
của dì. Bám cho đến lúc chết. Nước nào rửa cho sạch. Bà Nhất đã phạt dì
phải chăn nuôi một đàn lợn. Đến bữa ăn, dì không được ngồi cùng bàn với
các dì khác, mà phải quỳ dưới đất, lấy tay vốc cơm ăn với muối trong
vòng 3 tháng.
Đã nhiều lần, tôi tính lên thú tội hết với cố Báu, nhận hết trách nhiệm
về mình. Nhưng tôi không đủ can đảm. Mỗi chiều thứ sáu xưng tội với cố
Báu, tôi đổ hết cái tội thuộc điều răn thứ sáu đó lên đầu cái Mơ, một
cô bạn gái tại quê tôi. Mỗi thứ sáu, vô bằng vô cớ, tôi tưởng tượng ra
những điều phạm tội với Mơ, đưa cố Báu vào một sa mù. Cố thắc mắc, cố
nghi ngờ, cố hỏi vặn vẹo. Tôi gian dối, bịa chuyện ra nặng nhẹ tùy lúc
như một thứ trò chơi đuổi bắt. Cố càng muốn biết rành rõi, tôi càng lếu
láo.
 |
Chú ơi, em bị sóng nhiều ở bụng — Nguồn: webshots
|
Phần
dì Xinh, có nhiều hôm, trời nắng chang chang, dì đang cúi rạp mình trên
chiếc thuyền thúng vớt bèo về băm cho lợn. Tôi ái ngại mà lòng thấy
phẫn hận không yên. Một lần, tôi đã bơi ra phụ vớt bèo cho dì. Dì sợ mà
vẫn ham muốn, nở nụ cười héo hắt từ mấy tuần nay. Bèo vớt xong, đầy
thuyền thúng. Tôi bất chợt một tay kéo thật mạnh dì ngã dúi xuống nước,
tay kia đẩy chiếc thuyền thúng vào bờ. Dì chới với sợ hãi ghì chặt lấy
tôi. Dì sửng sốt, ngạc nhiên, nhưng lại hưng phấn quá đỗi để tụt cái
quần xuống lúc nào. Hai tay dì bá chặt cổ tôi, chân quặp lấy ngang
người. Và đến một lúc nào đó, dì lại rên rỉ: chú ơi, em bị sóng nhiều ở
bụng. Suốt đời tôi sau này, không bao giờ tôi có thể quên được cái cảnh
hôm ấy.
Sau cái lần ấy, thấy không thể tiếp tục ở cái nhà xứ khốn khổ này lâu
hơn nữa, tôi tìm cách gửi thư cho thầy mẹ tôi gửi tiền lên để tôi hồi
tục. Tôi nguyện với lòng là sau khi về lại nhà, sẽ tìm cách cứu dì Xinh
ra khỏi cái nơi ấy. Tôi đã nói với dì và đã hứa chắc với dì như thế.
Nhưng rồi chiến tranh mỗi ngày, mỗi lan rộng, tôi đã không có cơ hội
nào thực hiện cái lời hứa ấy. Sau này, gặp lại được hai dì cùng lứa
tuổi dì Xinh tỵ nạn sang đây. Họ đã không biết gì về số phận dì Xinh
nữa.
Hết
Copyright © 2006 DCVOnline
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: