Có phải là Hà Nội đổi ý, không muốn gia nhập WTO nữa sao? Hay là hồn
ma Bác Hồ giáng cơ, nhập đồng, tuyên bố tiếp tục sự nghiệp chống Mỹ cứu
đảng?
Chuyện
cũng có thể xảy ra lắm, nếu bỗng dưng Hà Nội chối phăng chối biến, hệt
như đã chối phăng chối biến cái hòa ước Paris để xua quân tràn Miền
Nam.
Chuyện có khi dễ hiểu lắm, nhưng thường khi người ta cũng
không thể nào biết hết tận tường. Cũng hệt như hồi năm 1999, Thủ Tướng
CSVN Phan Văn Khải đã lên lịch sẽ ký thương ước song phương với Mỹ, khi
TT Bill Clinton sang Tân Tây Lan tham dự hội nghị APEC. Vậy mà ào một
cái, Hà Nội đổi ý. Lúc đó, người ta nói là ông Đỗ Mười họp các cấp lãnh
đạo cao nhất, nghe góp ý từ nhiều phía, rồi chỉ hỏi nhỏ một câu, rằng
vì sao Trung Quốc vĩ đại chưa ký thương ước với Mỹ mà VN phaỉ vào ký
trứơc, rủi mắc mưu “đế quốc Mỹ” thì sao? Không có câu trả lời nào nghe
vừa tai hết, thế là hủy bỏ việc ký năm 1999, làm chàng trốn lính thiên
tả Bill Clinton cụt hứng.
Nhưng cũng có khi lần này vì những lý
do đơn giản hơn. Hà Nội cần phải hoãn gia nhập WTO vài năm, vì công ty
của con rể ông Đỗ Mười chưa vững, rằng các công ty của gia đình ông Lê
Đức Anh chưa cạnh tranh nổi với qúôc tế... và cần vài năm cho các con
ông cháu cha này vơ vét thêm nhiều cổ phần các công ty trứơc khi ra sân
đấu với qúôc tế.
Hoặc cũng có thể, ông Đỗ Mười lần naỳ sẽ thắc
mắc, rằng tại sao Bắc Hàn, Cuba, Miến Điện chưa vào WTO... mà Việt Nam
chúng ta vội vàng gì mà vào... Thế là lại tới phiên TT Bush mất hứng.
Có
phải làn sóng “đổi ý” đang mớm ý ở Hà Nội, cho nên lại có vài dư luận
chĩa mũi dùi vào ông Bộ trưởng thương mại Trương Đình Tuyển, cho rằng
ông Tuyển nhượng bộ Mỹ khá nhiều? Hay đây sẽ là mở đầu cho một chiến
dịch mới để phe bảo thủ thọc gậy bánh xe WTO? Cụ thể là nói chuyện Hà
Nội phải bỏ bao cấp may dệt mấy tỉ đô đã lên kế hoạch nay phải bỏ. Cụ
thể là phàn nàn chuyện số phần trăm thuế suất cho 95% mặt hàng Hoa
Kỳ... vân vân. (Chính xác, 94%.)
Trời ạ, tới ông Hồ mà đi họp
WTO thay cho ông Tuyển thì bảo đảm là cũng bị thọc gậy bánh xe liền,
nếu các cụ bảo thủ chưa thu xếp vững chiến lược “hy sinh đời bố, củng
cố đời con” cho con cháu nắm vững các kinh doanh hậu WTO.
Thực
sự, phaỉ thấy vào WTO còn gian nan lắm. Các quan Hà Nội đừng nên nghĩ
là muốn vào lúc nào thì vào. Hãy nghĩ tới cơ hội cho đồng bào mình
trứơc, thêm một đồng vốn nào vào là mừng rồi, là thêm một vài việc làm
cho dân mình, đỡ hơn là đi bán sức lao động ở nứơc người, hay bán gì gì
đó.
Còn vòng họp đa phương Geneva, còn quy chế bình thường mậu
dịch ở quốc hội Mỹ, và còn linh tinh họp về chi tiết hiệp ứơc Mỹ giúp
VN vào WTO mà chưa bàn hết. Chỉ sợ gắng hết sức, có khi vẫn còn bị kẹt,
chưa chắc gì VN đã vào kịp năm nay như nhiều người mong đợi. Bấy giờ
thì nên hỏi thầy phong thủy, có khi lại nghe bàn rằng cái Lăng Ông Hồ
nằm chình ình, thành cái mả ám cả nứơc, thì làm sao mà buôn bán hanh
thông được.
Đaì VOA hôm Thứ Hai 22-5-2006 ghi tình hình mới như sau:
“Bộ trưởng thương mại Trương Đình Tuyển: Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ ký kết một hiệp định thương mại vào đầu tháng 6
“Việt
Nam và Hoa Kỳ đang chuẩn bị để ký kết một hiệp định thương mại vào đầu
tháng 6. Bản tin của hãng thông tấn AP trích lời bộ trưởng thương mại
Việt Nam, ông Trương Đình Tuyển, cho biết như thế hôm thứ hai.
“Ông
Trương Đình Tuyển cho biết thêm rằng bà Susan Schwab, người được chỉ
định giữ chức Đại diện Thương mại Hoa kỳ, sẽ đến dự hội nghị bộ trưởng
thương mại của APEC tổ chức tại thành phố Sài Gòn trong hai ngày mồng 1
và mồng hai tháng 6, và lúc đó Hoa Kỳ với Việt Nam dự kiến sẽ ký kết
một hiệp định chính thức, sau khi đã đạt được thỏa thuận trên nguyên
tắc trong vòng đàm phán kết thúc hồi trung tuần tháng này tại
Washington.
“Theo lời ông Trương Đình Tuyển, Việt Nam hy vọng
kết thúc các cuộc đàm phán đa phương về việc gia nhập Tổ chức Thương
mại Thế giới, tức WTO, trong tháng 7 ngõ hầu có thể trở thành thành
viên của tổ chức thương mại toàn cầu này trước khi hội nghị thượng đỉnh
APEC diễn ra ở Hà nội vào tháng 11.
“Tổng thống Bush sẽ thực hiện chuyến viếng thăm chính thức Việt Nam nhân dịp đến dự hội nghị APEC.
“Việt
Nam đã nộp đơn xin gia nhập WTO vào năm 1995 và đã kết thúc các cuộc
thương thuyết với 28 thành viên đòi thực hiện các cuộc đàm phán song
phương. Bộ trưởng Trương Đình Tuyển cho biết việc gia nhập WTO tạo ra
một hệ thống chính sách ổn định và có thể dự báo, và nhờ đó mà các
doanh nghiệp trong nước và nước ngoài có thể an tâm trong việc đầu tư
và kinh doanh.
“Tuy nhiên, ông Tuyển cũng than phiền rằng các
cuộc đàm phán để gia nhập WTO có tính chất không công bằng, vì cam kết
của Việt Nam trong việc mở cửa thị trường nằm ở mức cao hơn so với
những nước gia nhập WTO trong khoảng thời gian từ năm 1995 đến năm
2000.”
Cần chú ý, cuối bản tin cho thấy ông Tuyển nói là Mỹ chơi
không công bằng. Điều này nên nhớ, nhiều kinh doanh Mỹ thực sự cũng
không hài lòng, vì cho là phía Mỹ đã nhượng bộ Hà Nội quá nhiều. Như
thế cũng có nghĩa là thương ước này cũng có thể bị thọc gậy bánh xe từ
phía các ngành kinh doanh Hoa Kỳ.
Bởi vì, theo các nguồn tin từ
Bộ thương mại Hoa Kỳ, ngay sau khi hay tin Hoa Kỳ và CSVN đạt được thỏa
thuận về việc CSVN xin gia nhập WTO, Hiệp hội quốc gia về ngành dệt may
Mỹ đang ráo riết "vận động Quốc hội Hoa Kỳ không cấp quy chế PNTR" cho
CSVN.
Lý do được Hiệp hội Dệt may Mỹ đưa ra là, nội dung bản
thỏa thuận Việt Mỹ về WTO mà hai bên vừa đạt được là không công bằng.
Ngành dệt may Mỹ cho biết, họ không muốn hàng hóa CSVN được vào Mỹ ồ
ạt, cạnh tranh với các công ty nội địa....
Không công bằng? Đúng vậy, cả hai phía đều bị chê là không công bằng.
Riêng
phần Việt Nam mình nên nhớ rằng, dưới phân tích của các nhà kinh tế thế
giới, nói chung, Việt Nam đã hưởng lợi nhiều hơn là hại (tất nhiên, trừ
phi ông Đỗ Mười lại thọc gậy). Bài phân tích của báo kinh tế Bloomberg,
đăng trên báo mạng về kinh doanh Business Report hôm 21-5-2006, ngay ở
nhan đề đã nói rõ phần lợi của Việt Nam “US Trade Deal Will Help
Vietnamese Sell Lingerie, Not Their Bodies” (Thương Ước Với Mỹ Sẽ Giúp
Người Việt Bán Quần Áo Lót, Chứ Không Phải Bán Thân Họ).
Nói như thế là rõ rồi. Lợi cho VN nhiều hơn hại rồi. Thử xem tình hình, dịch trích đoạn từ bài đó như sau:
“Và
qúôc hội Mỹ có thể ngăn chận. Hội Đồng May Dệt Quốc Gia gọi thương ước
này là “cả hai cùng thua”. Hội Đồng nói là thương ước sẽ không cản VN
khỏi chuyện bao cấp ngành dệt. Nói cách khác, nó sẽ hợp pháp hóa việc
bán phá giá.
“Nhưng dù bán phá giá hay không, việc làm ngành may
dệt Mỹ sẽ tiếp tục dọn ra hải ngoại. Điều quan trọng là người Việt có
một cơ hội để chứng minh rằng họ cũng biết cái mà công dân các nước đã
phát triển luôn luôn biết: ngành sản xuất may mặc dẫn tới các bước tiến
xa hơn, thí dụ như cung cấp dịch vụ hay làm máy điện toán. Trường hợp
để thấy: hãng Intel mới đây xin được giấy phép để xây một xưởng máy ở
Sài Gòn.
“Bán quần áo lót là bước khởi đầu, và thế là tốt nhiều phần hơn là phải bán thân.”
Đó,
các nhà phân tích Hà Nội hãy xem câu kết đó. Chuyện Việt Nam mình xuất
khẩu lao động (bán sức lao động) hay xuất khẩu cô dâu (bán tình) thì cả
thế giới đều biết rồi. Bây giờ người ta khuyên mình hãy biết làm kinh
doanh mà cứu đồng bào mình đó: thà là bán đồ lót phụ nữ còn hơn là phải
bán cả người.
Tất nhiên, chỉ trừ phi bác Đỗ Mười đổi ý, hỏi vì
sao Bắc Hàn, Cuba chưa vào WTO.. thì mình vội gì... Đành kêu trời thôi,
nếu có chuyện này lần nữa.