Dựng Vụ Vu Khống - Nghề Của Công An
Theo Việt Báo - Nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội - 20-05-2006
Chị Đỗ thị Minh Hằng sau ngày con mất.
phải khóc hoài khóc huỷ, khóc đến trơ cả tuỷ, khóc đến mòn cả xương vì
cái chết đường đột của con trai chị xảy ra trong đêm 14-6-2001(Cháu Đỗ
Hoàng Dũng học sinh năm thứ 5 trường trung học xiếc Việt Nam tại chân
cầu Xương Giang, Bắc Giang), do tên lái xe Nguyễn Đình Chí (sinh 1966)
điều khiển, bị nổ lốp giữa đường. Vì đêm tối hay vì đầu óc của gã lái
xe thuê tối mò như hũ nút, không một chút am hiểu về luật lệ giao
thông, nên đã bỏ mặc cả xe lẫn chủ hàng ngồi lại trên xe để một mình
thuê xe ôm vào thị xã tìm thợ sửa lốp, mà không bật đèn trần, đèn mui
hay bất cứ tín hiệu nào để các phương tiện giao thông đang lưu thông
trên đường biết mà tránh.
Đã
thế đầu óc của chủ số hàng gồm 8 tấn khoai tây trên xe là Phạm thị Dung
còn tối đặc, hũ nút hơn, mở cánh cửa cabin bên trái để xuống đường, lại
không thèm đóng lại, nên vô tình đã phạm phải tội ác không thể dung
thứ- biến cánh cửa ca bin mở toang thành cái bẫy của tử thần để đón
lõng bất cứ con mồi nào không may qua lại. Bình thường giữa ban ngày
ban mặt, xe lưu thông trên đường muốn cho người lên xuống đều phải bật
xi nhan xin đường, đỗ sát vào lề đường bên phải, mở cánh cửa ca bin ra
cho người xuống rồi ngay lập tức phải đóng lại mới tiếp tục được lưu
thông, nếu không chỉ chậm chạp vài phút là có công an đến răn dạy, xử
lý, yêu cầu nộp phạt ngay... đằng này trong đêm tối như bưng, xe lại lù
lù chắn lối với cánh cửa ca bin mở toang như thế...
Việc xảy ra
ngay lập tức đã xảy ra. Đang mải miết lao xe trên đường cùng người bạn
học cùng lớp là Nguyễn văn Đức, Cháu Đỗ Hoàng Dũng không thể ngờ hết
nỗi ngu si tột cùng của con người giữa thế ký 21- nên đã đâm sầm vào
cánh cửa sắt giương ra trong đêm tối như một bàn tay sắt của tử thần
đón lõng mình, để bất ngờ ngã sóng soài ra giữa đường trong một tư thế
vô cùng thương tâm - gãy xương hàm phải, vỡ xương gò má phải, rạn xương
hộp sọ. Vết rạn kéo dài 12 cm từ xương thái dương phải sang trái, khiến
máu xối xả trào ra, cộng thêm phần động mạch cổ bị mép sắc của cánh cửa
ca bin cứa ngang tới 70mm nên máu được thể tuôn trào như suối...
Trong
lúc thần chết hoan hỉ vì đã hoàn thành sứ mạng mình một cách chóng vánh
và trọn vẹn thì hai kẻ vì ngu dốt, vì táng tận lương tâm đã nhanh chóng
tẩu thoát khỏi hiện trường. Một chủ, một tớ với 8 tấn khoai tây lặc lè
lặng lẽ biến mất trong màn đêm đen tối của đêm 14-6-2001 định mệnh,
cũng là biến mất khỏi hồ sơ của cái gọi là công an tỉnh Bắc Giang, biến
khỏi địa bàn tỉnh Bắc Giang cũng như 63 tỉnh thành cả nước, cho dù cả
chủ xe (Nguyễn Khắc Hậu sinh 1969) lái xe thuê, chủ hàng vẫn ngang
nhiên tồn tại dưới mắt mọi người dân tại các điạ bàn cả nước, đặc biệt
là ba địa bàn mà chúng đang cư trú: đó là Bắc Ninh, Lạng Sơn, Hà Nội,
mặc chị Đỗ thị Minh Hằng đỏ mắt khóc con, chờ công lý đến với mình. Cho
dù con chị có sai đi chăng nữa cũng cần 1 nén nhang thơm, 1 lời chia
buồn để an ủi vong linh người quá cố. Nhưng không, dù biết mười mươi
rằng nước mắt không phải là nước lã mà đúc kết từ sự mặn mòi day dứt
lắm. Bao nhiêu công lao nuôi con 16 năm trời, mọi hy vọng và đầy ắp dự
định tương lại đặt vào con - một diễn viên xiếc đầy triển vọng, đã được
chọn đi biểu diễn giao lưu ở nước ngoài thay cho việc báo cáo kết quả
thi tốt nghiệp ra trường. Trồng cây đến ngày ăn quả, vạch đích tương
lai đã trong tầm tay với, chỉ 48 tiếng đồng hồ nữa là con chị bay sang
nước bạn, giữa sân khấu huy hoàng, tráng lệ trong rừng cờ rừng hoa với
những tràng pháo tay nổi lên không ngớt... thì bây giờ cháu nằm đó,
toàn thân phù nề tím tái, gương mặt khôi ngô tuấn tú ngày nào chìm
trong máu xối... Hỏi còn nỗi đau đớn nào hơn? Nỗi đau mà bạn bè chị đã
phải dùng thơ để tả: Nỗi đau khấn... bốn phương trời... còn đau (!)
Trong
khi một số cơ quan công quyền thương xót cho hoàn cảnh tuyệt vọng của
người mẹ mất con, lên tiếng trước công luận bằng những lời lẽ chí tình
chí nghĩa thì cái gọi là cơ quan cảnh sát điều tra, trực thuộc công an
tỉnh Bắc Giang lại cố tình phủ nhận ngược lại, theo kiểu cả vú lấp
miệng em. Cụ thể trong công văn 377/PC 14 do trung tá Lê văn Dũng (phó
thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra ký) đưa ra hàng chục cái "vú giả"
hòng "lấp miệng" gia đình nạn nhân như: Xe đỗ sát lề đường bên phải,
bật các hệ thống đèn báo, lái xe Nguyễn Đình Chí bảo chị Phạm Thị Dung
là chủ hàng xuống trông xe để Chí đi thuê thợ sửa lốp, khi chị xuống
Chí đã nhanh tay đóng cửa xe v.v.Thiết nghĩ xe chở nặng 8 tấn, vì quá
tải mà bị nổ lốp giữa đường, sao lái xe có thể điều khiển xe đỗ sát lề
đường như khi xe còn căng lốp được? Điều này nếu có thực, quả là đáng
ghi vào kỷ lục ghi net. Hơn nữa nếu bật đủ các hệ thống đèn báo, sao cả
Cháu Dũng, cháu Đức đều không trông thấy để tránh trong khi hai cháu đi
trên hai xe mô tô, có bật đèn xe máy đàng hoàng. Cho dù Cháu Dũng đi
trước không nhìn thấy thì Đức cũng phải biết mà báo trước từ xa chứ. Cả
4 mắt đều mắc bệnh mù màu trước ánh sáng đèn báo của xe huyndai hay
sao?
Tiếp đó công văn viết: "Khoảng 20 giờ 30 phút, mọi người
nghe tiếng va chạm "dầm" ở phía bên trái xe Huyn Dai 29N-1134. Lúc này
có một chiếc xe ô tô loại 4 chỗ hướng Hà Nội - Lạng Sơn cũng vừa đi đến
nhưng không đỗ.
Trong khi các nhân chứng có mặt lại khẳng định
là lúc đó chẳng hề có xe nào lưu thông trên đường cả. Nếu có chắc chắn,
cả chiếc xe đó cùng 4 người ngồi trong xe đã là nạn nhân của vụ tai nạn
kinh thiên động địa này rồi, đâu đến lượt cháu Dũng?
Sự "cả vú" còn thể hiện ở nhiều tình tiết quan trọng của vụ án:
Căn
cứ vào kết quả điều tra, kết quả thu thập lời khai các nhân chứng, công
tác khám nghiệm hiện trường, tử thi và kết quả giám định, ngày
23-7-2001 Công an huyện Yên Dũng đã đã có kết luận số 02 xác định
nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh Đỗ Hoàng Dũng là do anh Dũng điều
khiển xe mô tô không làm chủ tốc độ, không quan sát khi vượt chướng
ngại vật, cho nên đầu tay nắm bên phải xe mô tô đã va vào cạnh ngoài
phía sau chắn bùn bên trái bánh xe ô tô 29N-1134, phần để chân và cần
đạp phanh bên phải xe mô tô va vào mép ngoài lốp sau bên trái xe ô tô
29-1134 làm xe mô tô bị đổ xuống đường, Đỗ Hoàng Dũng bị ngã, đầu và
thân đập xuống mặt đường gây chấn thương, rạn nứt hộp sọ, chảy máu não
và màng não dẫn đến tử vong ngay sau khi đưa đi cấp cứu.
Điều
này, chính chị Đỗ thị Minh Hằng khẳng định: Nếu lao vào phía sau, con
tôi không thể có tư thế ngã như thế, trừ trường hợp xe máy lao hẳn vào
trong gầm ô tô, và tất nhiên giám định pháp y cũng không thể nào đưa ra
các kết luận như đã mô tả (trích):
- Nạn nhân cao 1,7 met. Mặc áo màu xanh, quần lửng màu cỏ vịt, mũi có dịch màu đỏ trào ra
- Hai mắt có quầng tím
- Hai môi bầm dập, gò má và trán trước có đám trợt da khoảng 1 cm
- Phía dưới lông mày tím
- Cổ phải rách da khoảng 7x 1cm
- Răng hàm trên bị đẩy vào trong
- Xương hàm bên phải bị gãy
- Xương gò má phải bị vỡ v.v
Trắng
trợn hơn, công an khẳng định: 17 giờ ngày 15 tháng 6 năm 2001. Công an
huyện Yên Dũng đã truy tìm được xe ô tô Huyn Dai biển kiểm soát 29-1134
liên quan đến vụ tai nạn, ra quyết định tạm giữ xe ô tô cùng các giấy
tờ xe có liên quan để tiến hành khám nghiệm.
Rõ ràng xe ô tô đã
tẩu thoát ngay sau khi tai nạn xảy ra, lấy đâu ra xe mà 5 giờ chiều
ngày hôm sau tiến hành khám nghiệm? Cho dù có điều được xe như công văn
nói đi thì tại sao khi dựng hiện trường không mời nhân chứng có mặt để
tường thuật lại, không gọi gia đình chứng kiến? Có phải sợ cảnh "lạy
ông trung thực, con ở bụi rậm dối lừa này" không?
Công văn
khẳng định tiếp: Ngày 21 tháng 2 năm 2003 vụ 2B Viện kiểm soát nhân dân
tối cao mời cục cảnh sát điều tra, Cục cảnh sát giao thông, Viện kiểm
sát và công an tỉnh, huyện Yên Dũng để thảo luận về vụ tai nạn. Tại
cuộc họp liên ngành đều thống nhất lỗi tại nạn nhân gây ra, ý kiến phía
vụ 2B Viện kiểm sát nhân dân tối cao đề nghị thực nghiệm điều tra lại,
nhưng cục cảnh sát giao thông, Cục cảnh sát điều tra và cơ quan cảnh
sát điều tra công an tỉnh, công an huyện Yên Dũng đều thống nhất không
cần phải thực nghiệm điều tra cũng có đủ cơ sở kết luận lỗi thuộc về
nạn nhân. Cuộc họp kết thúc không có biên bản, không có kết luận cuối
cùng.
Quả là một sự đổi trắng thay đen trắng trợn. Chưa hề dựng
lại hiện trường, không cho nhân chứng và gia đình đối chứng sao đã đi
đến kết luận: Đủ cơ sở kết luận lỗi thuộc về nạn nhân. Hơn nữa theo
tiền lệ, chưa có cuộc họp nào lại không có biên bản và kết luận cuối
cùng. Kỳ thực ngày 21-2-2003 Viện kiểm sát nhân dân tối cao đã triệu
tập cuộc họp liên ngành (sáu ngành) và đã đi đến thống nhất (cũng là
kết luận cuối cùng) rằng: Cần thực nghiệm điều tra để làm rõ nguyên
nhân lỗi của vụ tai nạn. Khi điều tra thực nghiệm, trung ương sẽ xuống
chứng kiến.
Trắng trợn hơn, ngày 18-12-2003 các cơ quan này đã
dựng hiện trường giả, thay ô tô Huyn Dai bằng xe ben chở cát (khác hẳn
chủng loại và kích cỡ) rồi thuê một người còn sống nằm còng queo bên
cạnh theo đúng ý của công an. Chính vì làm láo báo cáo hay mà không dám
báo cho Trung ương và gia đình nạn nhân đến chứng kiến.
Phần
cuối công văn nói rõ: Đến ngày 24-6-2004 Thanh tra bộ công an có công
văn số 501/V24 gửi đồng chí Thứ trưởng thường trực Bộ Công an Nguyễn
Khánh Toàn báo cáo lại kết quả kiểm tra giải quyết vụ việc và giải
quyết đơn của bà Hằng và khẳng định: Công an huyện Yên Dũng đã điều tra
vụ tai nạn giao thông Đỗ Hoàng Dũng bị chết là khách quan đúng pháp
luật và nêu: Bộ công an không xem xét đơn của bà Đỗ Minh Hằng về vụ
việc trên nữa.
Quả là không hiểu khái niệm khách quan là thế
nào nữa? Hoặc cơ quan cảnh sát điều tra cố tình đánh tráo ngôn từ. Từ
khách quan thành chủ quan giấu giếm, áp đặt, dối trá hoặc là xúc phạm
ngôn từ một cách trâng tráo nhất. Bỏ qua tất cả lời nói cũng như các
biên bản đã lập của các nhân chứng đầu tiên có mặt tại hiện trường - đó
là ông Khả, ông Lượng, cháu Đức. Những người đã chứng kiến từ đầu đến
cuối vụ tai nạn thương tâm này và đưa cháu Dũng đi bệnh viện, cũng là
người giữ xe máy lại cho cháu để bọn xấu không lợi dụng cơ hội cháu hôn
mê mà lấy xe đi. Song than ôi, tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, xe thoát
khỏi tay bọn cướp đêm thì lập tức rơi vào tay lũ cướp ngày và chị Hằng
phải khốn khổ đi lại hàng nghìn cây số, nói gẫy lưỡi, trình ra đủ thứ
văn bản, giấy tờ chứng thực suốt 3 năm mới nhận lại được xe, sau khi đã
bị công an huyện Yên Dũng vặt hết phụ tùng xịn, thay đồ tàu rởm vào,
còn đục nát toét cả số khung (để vu vạ xe nhà chị là xe ăn cắp). Đấy,
cái gọi là "khách quan và đúng pháp luật" của cơ quan cảnh sát điều tra
Bắc Giang là thế đấy, chưa kể sự "khách quan" hơn nữa là khi dựng hiện
trưởng giả, còn cố tình thay xe huyndai bằng xe ben, với lý do vô cùng
"xác đáng, thuyết phục": Không điều được xe huyndai cũ về lại hiện
trường???
Điều quan trọng nhất, tất cả những nhân chứng có mặt
tại hiện trường hôm đó đều khẳng định trước sau như một là khai cho
công an và gia đình nạn nhân đúng sự thật như nhau - vì khi viết bản
tường trình và đơn đề nghị cho gia đình nạn nhân họ còn giữ lại một bản
phô tô để tránh chuyện gia đình nạn nhân hoặc công an vì quá bức xúc
hay vì bất kể lý do gì đó lại ghi thêm vào vài dòng khác làm sai lệch
vụ án theo hướng có lợi cho mỗi bên, làm liên luỵ tới họ. Vậy mà khi cơ
quan cảnh sát điều tra gửi thông báo 377 này đến cho gia đình chị Hằng
thì các nhân chứng đồng loạt viết đơn đề nghị, đòi xác minh lại vụ việc
lần thứ 2. Xin nói có sách, mách có chứng như sau:
Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Đơn Đề Nghị
Kính gửi: Viện kiểm sát nhân dân tối cao
Kính Gửi: Cục cảnh sát điều tra bộ công an
Chúng tôi là: Nguyễn Văn Khả
Nguyễn Văn Lượng
Trú quán tại xóm Đồng Sau, xã Đồng Sơn, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang
Chúng
tôi là những người nhân chứng đầu tiên có mặt tại hiện trường của vụ
tai nạn giao thông xẩy ra ngày 14 tháng 6 năm 2001 tại chân cầu Xương
Giang thuộc huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Nay thấy sự việc chưa được
giải quyết đúng đắn, khách quan nên tôi viết đơn này để xác định lại sự
việc: Hôm xẩy ra vụ tai nạn chỉ có tôi, anh Lượng, anh Thà và bạn nạn
nhân, với cô chủ hàng, ngoài ra không có ai hết. Lúc bị tai nạn giao
thông không có 1 xe nào qua lại, mãi sau khi đã đưa nạn nhân đi cấp cứu
được một lúc thì người lái xe và người sửa xe mới về đến nơi. Chúng tôi
muốn cung cấp lên cấp lên trên những điều trung thực khách quan. Chiếc
xe ô tô đó đỗ hoàn toàn không bật đèn nào cả. Nạn nhân nằm ngã ngay cửa
ca bin lên xuống phía bên trái, chân cách cửa lên xuống khoảng 50 cm,
đầu chếch ra phiá ngoài hướng về cầu Xương Giang còn chiếc xe máy của
nạn nhân nằm cách đầu ô tô khoảng 2 m, xe đổ về phía tay phải, đầu
hướng vào lề đường.
Nay chúng tôi thấy nói là nạn nhân va vào
chắn bùn phía sau là không đúng. Nếu va vào chắn bùn phía sau, thì nạn
nhân không thể ngã ngay cửa ca bin và xe không nằm trước đầu ô tô được.
Trước đây công an hỏi chúng tôi đã nói rõ như đã khai ở trên
nhưng các anh công an đã viết lại lời khai của chúng tôi. Vào hôm đó
tôi đang giữ vịt, trước đó, hai anh công an đến gặp tôi... và hỏi sự
việc xẩy ra tai nạn và sau đó các anh đọc lại cho tôi nghe, không đúng
như lời tôi khai, tôi không đồng ý và tôi lại tường thuật lại sự việc
xẩy ra như lần tường thuật ban đầu.
Bản tường trình mà chúng tôi
viết ngày 22-8-2001 cho mẹ nạn nhân biết hoàn toàn là sự thật khách
quan, đề nghị cơ quan cấp trên giải quyết cho đúng, không đề cho gia
đình nạn nhân bị oan ức.
Chúng tôi cam đoan những lời khai
trên đây là đúng sự thật, nếu sai tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Nếu như cấp trên về dựng lại hiện trường chúng tôi sẽ đứng ra làm bằng
chứng.
Đồng Sơn ngày 22-11-2003
Người làm đơn
Nguyễn Văn Khả
Nhân chứng thứ 2
Nguyễn Văn Lượng.
Cả
biên bản của cháu Nguyễn Văn Đức cũng khẳng định rõ ràng: "Đường vắng,
không có xe nào đi ngược chiều,vì cả 2 xe máy của chúng tôi đều có đèn
nên tôi nhận ra chiếc xe tải đỗ giữa đường (hơi chếch về bên phải). Vì
khoảng cách giữa chúng tôi không xa bao nhiêu nên tôi thấy bạn tôi đã
vượt qua được phần đầu xe tải, nhưng rất nhanh và bất ngờ tôi nghe thấy
tiếng va chạm mạnh ở ngay phần đầu thân xe đó, Tôi phanh xe và vô cùng
hoảng hốt khi thấy bạn tôi nằm bất tỉnh, máu chảy nhiều ở phần đầu và
mặt. Chân ở gần bánh trước ô tô, đầu quay ra phía ngoài, xe máy văng
lên phía trước đầu ô tô tải.."
Gần 20 tờ báo và đài phát thanh
tiếng nói Việt Nam đã căn cứ vào các nhân chứng, vật chứng này để viết
bài lên tiếng ủng hộ chị Hằng. Từ "Đời sống và pháp luật", "Phụ nữ Thủ
đô", "Phụ nữ Việt Nam", "Gia đình và xã hội", "Quân đội nhân dân", "Hà
Nội mới" v.v...Song lập tức bị bịt miệng, khoá tay, đặc biệt là hai bài
viết của tác giả Ngọc Ước với tiêu đề: "Công an tỉnh Bắc Giang có cố
tình bỏ lọt tội phạm? Và "Hồ sơ vụ án có bị làm sai lệch?" bị phê phán
gay gắt, theo kiểu nói lấy được, dựng vụ lấy được, vu khống lấy được.
Cụ thể, sau khi đưa ra cả một loạt vú cao su giả, ông trung tá Lê văn
Dũng cố tình bịt miệng tác giả bằng cách kết tội tác giả: "Đưa thông
tin sai sự thật, thiếu khách quan, thiếu trách nhiệm, thiếu tôn trọng
người khác, vi phạm khoản 4 điều 10 luật sửa đổi bổ sung một số điều
của luật báo chí ngày 12-6-1999, vi phạm đạo đức của người làm báo v.v.
Sau đó ông còn được đà lấn tới như thể vú giả của ông người trần mắt
thịt không ai nhận ra được, hoặc có biết cũng chỉ là số ít.
Quan
trọng là tác giả bài báo không qua mặt ông được trong việc dựng vụ vu
khống để dễ bề chạy tội này, vì đây vốn là nghề của công an Việt Nam
bao nhiêu năm nay, kể từ ngày 19-8-1945... Vì thế ông viết "Việc giải
quyết vụ tai nạn giao thông nói trên của cơ quan công an và viện kiểm
sát huyện Yên Dũng và tỉnh Bắc Giang là hết sức có trách nhiệm, đảm bảo
chính xác khách quan đúng với quy định của pháp luật và đã nhiều lần
trả lời cho bà Hằng rõ. Giám đốc công an tỉnh cũng có thư chia buồn và
trả lời bà Hằng. Song không rõ vì động cơ gì mà tác giả lại viết sai sự
thật và tung vào dư luận một cách thiếu trách nhiệm đối với người đọc,
gây ảnh hưởng lớn đến uy tín, danh dự của lực lượng công an huyện yên
Dũng, công an tỉnh Bắc Giang và cá nhân đồng chí giám đốc công an tỉnh.
Chúng
tôi không tán thành hai bài viết của tác giả Ngọc Ước, đề nghị báo Đời
sống và Pháp luật thực hiện điều 9 - Luật báo chí "cải chính trên báo
chí" để dư luận xã hội và nhân dân được biết.
Cũng may sự thật
rành rành ra đấy, nếu không tác giả chỉ còn nước buông bút về nhà đuổi
gà cho vợ hoặc tìm vào nhà đá mà bóc lịch đếm thời gian, còn ông trung
tá, không biết ngậm miệng ăn tiền của ba anh em (chủ xe, chủ hàng và
lái xe) được bao nhiêu mà cố tình dựng án, gán tội cho hai mẹ con chị
Hằng và những người bảo vệ chị đến thế? Không sợ sự thật phơi bày biến
ông thành kẻ há miệng mắc quai ư? Quả là pháp... lật, cứ vài trăm
triệu, là mọi việc được lật lại êm ru, từ không thành có, từ trắng sang
đen, sáng sủa thành bóng tối... Và chị Đỗ thị Minh Hằng cứ tha hồ theo
đuổi kiện tụng 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa. Khi nào chính thể độc
tài cộng sản sụp đổ, mới thoát khỏi cảnh bị công an dựng vụ, vu khống,
chạy tội như thế này?
Cầu xin vong linh cháu Dũng nếu sống
khôn chết thiêng hãy bẻ quặt cổ những kẻ nói láo sang 1 bên, làm bài
học nằm lòng cho những ai không biết tôn trọng sự thật, tôn trọng vong
linh, cứ bẻ ngoặt cán công pháp luật theo ý mình, như một lũ quỷ đỏ,
quỷ đói, uống máu người không tanh...
Trại Nhãn 17-5-2006.
Phóng viên VNN tại Hà Nội - chuyên phụ trách mảng dân oan
Nguyễn Thái Bình
Trần thị Thanh Hằng
Phạm Xuân Mai
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: