Lập pháp Mỹ cứ biểu quyết cấp cho Hà Nội vé PNTR, Qui Chế Mậu Dịch
Bình Thường Vĩnh Viễn, để Hành Pháp Mỹ có đủ điều kiện đưa CS Hà Nội
lên con tàu WTO, Tổ chức Thương mại Thế giới. Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ
cứ ghé thăm Hà Nội tìm cách bắt rễ quân sự để củng cố địa lý chánh trị
quân sự của Mỹ ở Đông Nam Á. Chiến hạm Mỹ cứ ghé thăm Saigon; Bộ đội CS
Bắc Việt cứ qua Texas học tiếng Anh; và Bộ Quốc Phòng Mỹ cứ cho Hà Nội
dụng cụ gỡ mìn. Nga cứ lôi kéo Hà Nội vào quỹ đạo năng lượng của Liên
xô khi xưa với liên doanh dầu khí Việt Sô và bây giờ trong việc o bế CS
Hà nội cho Nga lãnh thầu thiết lập nhà máy điện nguyên tử đầu tiên ở
Ninh Thuận. Tàu cứ đóng vai trò Anh Cả Đỏ canh chừng đàn em CS Hà Nội
không được gần gũi Mỹ quá mức cần thiết.
Người
Việt trong ngoài nước Việt không còn chọn lựa nào khác. Đường ta ta cứ
đi, cứ đấu tranh tới cho tư do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam. Đó là kết
tinh của bao nhiêu cái nhục da vàng, cái buồn nhược tiểu, bao nhiêu
kinh nghiệm máu, nước mắt mồ hôi của người dân Việt, ở Bắc, ở Trung, ở
Nam, và ở hại ngoại. Trong Chiến tranh Lạnh, Miền Bắc lẫn Miền Nam bị
hai khối CS và Tư bản lấy dân Việt làm con chốt thí, lấy làm mũi dùi
xung kích chống Tư bản, lấy nước Việt làm tiền đồn chống Cộng. 31 năm
người Việt trong nước mất quê hương ngay trên quê cha đất tổ của mình,
phải sống trong cảnh nhà tù lớn là xã hội Việt Nam bị CS Hà Nội thống
trị. 31 năm người Việt Hải ngoại thất quốc sa bang, phải định cư nơi
đất khách. 31 người dân Việt trong ngoài nước đau khổ suy tư rụng từ
sợi tóc về lẽ thăng trầm của vận mạng nước non trong thế cờ quốc tế.
Một chân lý sáng ngời hiện ra như nắng ấm mặt trời giữa mùa đông. Đó là
không có ai thương dân Việt hơn người Việt. Đó là nội lực dân tộc Việt
là thành đồng vách sắt bảo vệ nước non, là sức mạnh của Phù Đổng Thiên
Vương chống ngoại bang, không thế lực ngoại bang nào ngăn cản được.
Nên
chi, mặc kệ Nga, Tàu, Pháp Mỹ muốn làm gì thì làm. Đướng người dân Việt
chúng ta, chúng ta cứ đi. Đường ta ta cứ tiến tới vì không có người Mỹ,
người Nga, người Tàu, thế lực ngoại bang nào mạnh hơn thế lực dân tộc
Việt, ngay trên đất Việt, về chuyện nước, việc dân Việt. Không chánh
quyền nào của bất cứ ngoại quốc nào có thể vào Việt Nam để cứu sống
được một chế độ đang giẫy chết là Đảng Nhà Nước CS Hà Nội, một chủ
nghĩa đã chết rã thây là Cộng sản chủ nghĩa. Không chánh quyền nào của
bất cứ ngoại quốc nào có thể cản trở được một dân tộc đứng lên giành
lại tự do, dân chủ, nhân quyền, là quyền bất khả tương nhượng của Con
Người. Tiến trình dân chủ toàn cầu, toàn cầu hóa kinh tế, lương tâm
Nhân Loại là đồng minh của người dân Việt
Cái chết của chế độ CS
là một một qui trình không thể đảo ngược được nữa. Chết từ trong ngũ
tạng lục phủ chết ra, chết từ bộ óc xuống tứ chi. Chết từ thập niên
1990. Cái nôi của CS, cả một đế quốc của CS đã chết tươi sau lhi Liên
xô và các nước CS Đông Âu chư hầu đột qui kinh tế và tan rả trước là
sóng cách mạng, và các cuộc nổi dây lật đổ của người dân.. Chủ nghĩa
Cộng sản là một chủ nghĩa hoàn toàn thất bại chính ngay tại sân nhà của
mình là lãnh vực kinh tế. Hai nước lớn ở Á Châu còn sót lại với chế độ
CS phải đổi màu kinh tế mà họ gọi là đổi mới, đúng ra là trở về hệ kinh
tế cũ lấy tự do kinh doanh và quyền tư hữu làm gốc.
Cái chết
của chế độ CS Hà nội đã bắt đầu khi tóm thâu được Miền Nam. Đúng như
lời tiên đoán của Tướng Do Thái Moshe Dayan hồi tháng 3.1975, sau khi
tham chiến trường Việt Nam về Do Thái nói, "Ngày CS Bắc Việt chiếm được
Sài Gòn, họ sẽ bắt đầu thua cuộc". Quá thua đi, 31 năm CS Hà Nội thống
nhứt được giang sơn, con tàu Thống Nhứt đi hàng vạn chuyến mà lòng dân
không xích lại gần Đảng được một ly nào. Quá thua, cán bộ đảng viên đã
mất tinh thần cách mạnh, mất "tính đảng" là yếu tính tồn vong của một
chánh đảng. Thay vào đó đảng viên sanh suy bì, kèn cựa vì quyền lợi cá
nhân, tự tư , tư lợi và bè phái, địa phương Nam Bắc. Đảng phân hóa lập
trường, chia rẽ khuynh hướng, kỳ thị Bắc Nam. Phe hay người nào có cơ
hội nắm quyền hành, việc đầu tiên là lo " thu vén cuối đời". Mà " vô
cảm"đáng sợ trước cái nghèo khổ của người dân, và sư lạc hậu của đất
nước. Trong lịch sử Viet Nam suốt thời Bắc thuộc, Tây thuộc, qua các
thòi kỳ độc lập Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, chưa bao giờ tham
nhũng trở thành quốc nạn như thời CS. Chưa bao giờ con gái Việt Nam
phải đi làm nô lệ tình dục cho Miên, cho Xiêm, cho Tàu, cho Đại Hàn như
bây giờ.
Cái chết của chế độ CS vì CS Hà Nội là cả một tập
đoàn cầm quyền vô tài, bất tướng, phi chánh nghĩa. Đúng như lời vị Tổng
Thống đầu tiên của đảo quốc Đông Timor, một thuộc địa sau cùng trên thế
giới giành được độc lập, nói, những người du kích giỏi không phải là
những người lãnh đạo giỏi. CS đã vận động người dân đấu tranh giai cấp
để biến họ thành giai cấp mới -- cường hào ác bá đỏ ở nông thôn, vua
quan tư bản đỏ ở thành thị. CS kêu gọi người dân đánh Tây, đánh Mỹ cứu
nước để rồi trải thảm đỏ rước Mỹ, rước Tây vào ăn trên ngồi trước, khai
thác tài nguyên quốc gia, cấu kết với nhà cầm quyền độc tài nhưng dễ
bảo về kinh tế, lợi dụng sức lao động rẻ mạt của người Việt.
Cái
chết của chế độ CS Hà Nội vì chính cái độc tài, độc tài đảng trị toàn
diện của CS giết CS Hà Nội. Độc tài là mẹ đẻ sanh ra vô vàn cán bộ đảng
viên và địa phương tham nhũng, quan liêu, cửa quyền, dối trên lừa dưới,
vô kỷ luật, vô tổ chức, vô chánh phủ làm rối beng, lũng đoạn guồng máy
điều hành quốc gia. Loạn và nhiều đến mức nếu thẳng tay trừng trị thì
Đảng chẳng còn ai mà xài. Loạn và nhiều đến mức sửa đầu này lòi đầu
kia, càng sửa càng sai vì những thứ bịnh ấy đã nhập lý từ trên xuống
dưới từ dưới lên trên từ trong ra ngoài và từ ngoài vào trong rồi.
Lịch
sử đã chứng minh, thông thường người dân chỉ chịu đựng đến mức nào
thôi. Cách mạng thường xảy ra khi người dân bớt cùng khổ, muốn điều tốt
đẹp hơn. Điều kiện cách mạnh nhân dân đã hội đủ ở Việt Nam. CS không
thể cai trị bằng bao tử nữa, Người dân đã có cái ăn, cái mặc, muốn đời
sống khá hơn. Đã bát đầu dân " kêu lên một tiếng cho dài kẻo câm".
Phong trào người dân Việt chống CS Hà Nội đã đã trở thành một qui trình
không thể ngăn cản nữa. CS Hà nội, CS Trung quốc, tài phiệt Mỹ Nga,
không một thế lực thực dân mới nào thế thể ngăn cản được. Thật là không
tưởng những người Mỹ, những người Tây hy vọng dùng kinh tế để chuyển
hóa CS Hà Nội.
Người dân Việt thực tế hơn, đã tự rèn luyện
vượt qua nỗi sợ không rời của dân Ba Lan đối với CS trước khi Đức Giáo
Hoàng về nước khuyên người dân Ba Lan đừng sợ nữa. "Diễn tiến hòa bình"
của tự do, dân chủ, nhân quyền của người dân đả diễn tiến không còn hòa
bình nữa, mà trở thành bất tuân hành dân sự, khiếu tố, biểu tình, đình
công, lãng công, có nơi đánh đập Công An CS. Phong trào nhân dân chống
Cộng đang phát triển từ điểm đấu tranh tôn giáo sang diện đấu tranh cho
tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam.
Nông dân đã biểu tình
chống CS cướp đất từ Nam chí Bắc. Công nhân đình công đánh vào tử huyệt
kinh tế của CS, là các công ty với vốn ngoại quốc. Đòi tăng lương là
đánh vào miếng mồi công xá rẻ mà CS dùng để thu hút đầu ngoại quốc. Lớp
trẻ bị bóc lột với học phí, lệ phí không tên, và điếm nhục với bằng cấp
giả, chính sách chiếy cô con cai đảng viên ở nhà trường. Tốt nghiệp ra
đời không có việc làm nếu không có thế và tiền chạy chọt. Hố sâu ngăn
các thành thị nông thôn, giàu và nghèo - điều mà Đảng CS Trung quốc sợ
biến cuộc cách mạng nổ bùng nên đưa ra sách lược nông thôn xã hội chủ
nghĩa mới đây. Lửa cách mạng đó đang ngún ở Việt Nam mà Hà Nôi không có
đủ khôn ngoan và cũng không biết giải quyết.
Kinh nghiệm lịch
sử lâu đời cho biết người dân Việt đã ngán Tàu như cơm nếp nát với
1.000 năm Bắc thuộc. Kinh nghiệm lịch sử cận đại cho biết Mỹ chỉ biết
quyền lợi Mỹ mà thôi; nếu cần Mỹ dễ dàng hy sinh đồng minh không thương
tiếc để bảo vệ quyền lợi Mỹ như khi Kisinger nói với Chu Ân La về số
phận đồng minh Việt Nam Cộng Hòa của Mỹ. Huống hồ CS Hà mới là đối tác
với Mỹ. Trong hiện tình căng thảng giữa người dân Việt bị trị và kẻ
thống trị là CS Hà Nội, Mỹ không dại gì tiếp tay cho CS Hà Nội chống
dân Việt Nam đang đấu tranh - điều đó vừa thiệt hại quyền lợi Mỹ, vừa
trái tinh thần tự do, dân chủ truyền thống của Hoa kỳ.