Dương Thu Hương trong Xác tín và Lẽ phải
Theo Đàn Chim Việt - Trịnh Lữ - 09-05-2006
 |
Dương Thu Hương — Nguồn: pen.org
|
DCVOnline (PEN American Center): Dương Thu Hương (DTH) sinh năm 1947 tại Thái Bình, Việt Nam
Đầu thập niên 1980, bà phát biểu tại các sinh hoạt của đảng cộng sản,
và các hội nghị của các hội nhà văn cùng trả lời phỏng vấn của các tạp
chí Đảng chỉ trích tính quan liêu, tệ trạng tham nhũng, và “trí thức
hèn nhát”. Nhà nước CSVN ra lệnh cấm xuất bản mọi tác phẩm của DTH sau
khi bà xuất bản tiểu thuyết thứ ba, Thiên Đường Mù, viết về sự kinh hoàng của cuộc cải cách ruộng đất từ năm 1953.
Từ 1991, những tiểu thuyết đã gởi ra nước ngoài xuất bản — Tiểu thuyết vô đề, Lưu ly, Bên kia bờ ảo vọng, và Chốn vắng — đã được dịch sang tiếng Pháp và Anh và xuất bản với ít nhất 10 ngôn ngữ khác.
Sau khi ra tù năm 1991, DTH là thành viên của Hội Mỹ Thuật và Văn
chương của chính phủ Pháp (1994). Đến 1999, DTH nhận giải thưởng của
Viện Prince Claus và giải thưởng văn chương Grinzane Cavour năm 2005.
Tiểu thuyết của DTH đã được đề nghị giải Femina, loại nhà văn nước
ngoài (1992, 1996) và giải International Dublin IMPAC (1997).
Dương Thu Hương sống tại Hà Nội.
Trịnh Lữ
Thấy Liên hoan Văn học Quốc tế New York
loan báo Dương Thu Hương và Robert Stone sẽ đối thoại với nhau về thực
tế chiến tranh, tình trạng kiểm duyệt và vai trò của nhà văn trong xã
hội Việt Nam tại thư viện công cộng thành phố vào giữa trưa Chủ nhật 30
tháng 4, tôi vội mua vé qua Smarttix và đi xe buýt Greyhound mất cả
ngày thứ Bẩy từ Montreal về New York City.
Chủ nhật trời nắng đẹp tuyệt trần. Mọi thứ hoa đều nở rộ. Tôi đi bộ ra
ga tầu điện ngầm, trong balo có hai cái potato roll kẹp dăm-bông và một
chai Poland Spring làm bữa trưa, với một cuốn Utopia
bằng tiếng Việt vừa dịch và xuất bản ở Hà Nội. Tôi nghĩ Dương Thu
Hương, cũng như những nhân vật phản kháng khác ở bất kì đâu, chắc phải
có đầu óc utopia, mà có khi cũng chưa đọc cuốn sách nhỏ vĩ đại này.
Biết đâu cuốn sách lại là một món quà hay của tôi ở buổi sơ giao này.
 |
Thư viện thành phố New York — Nguồn: home.iprimus.com.au
|
Đây là lần thứ hai chi hội PEN tại Hoa Kỳ (PEN American Center) tổ chức Liên hoan Văn học Quốc tế có tên gọi World Voices
(Tiếng nói của Thế giới). PEN, tiếng Anh nghĩa là cây bút viết, là tên
của tổ chức nhân quyền và văn học đã hoạt động từ năm 1921 nhằm cổ xuý
cho văn chương, bảo vệ tự do diễn ngôn và xây dựng một cộng đồng văn sĩ
quốc tế trên cơ sở đồng đẳng và hữu ái. Chi hội PEN tại Hoa Kỳ đã có từ
1922, là chi hội lớn nhất và hoạt động mạnh mẽ nhất trong số 141 chi
hội của PEN trên khắp thế giới, thường được biết đến với tên gọi chung
là PEN International. Những thành viên của PEN bao gồm nhiều tên tuổi
lớn trong làng văn nhân loại: W. H. Auden, James Baldwin, Willa Cather,
Robert Frost, Allen Ginsberg, Langston Hughes, Thomas Mann, Arthur
Miller, Marianne Moore, Eugene O’Neill, Susan Sontag, John Steinbeck…
Tôi biết đến chi hội PEN tại Hoa Kỳ đầu tiên là nhờ cuốn Cẩm nang cho dịch giả văn học
của tổ chức này, trong đó có khẳng định vai trò đồng tác giả của người
dịch và cách thực hiện vai trò này trong quan hệ nghề nghiệp với các
nhà xuất bản cũng như các tác giả. Có lẽ một vài thông tin sau đây sẽ
giúp ta hiểu rõ tại sao Dương Thu Hương lại có mặt ở New York City lần
này: Ngoài những hoạt động bảo vệ tự do và an toàn sinh mạng cho các
nhà văn bị ngược đãi và cầm tù, Chi hội PEN tại Hoa Kỳ tranh đấu cho tự
do diễn ngôn, phản đối kiểm duyệt tại Hoa Kỳ và hải ngoại, bảo trợ các
chương trình và diễn đàn công cộng về các vấn đề văn chương và chính
trị đương thời, nuôi dưỡng tài năng và khả năng thưởng thức văn học của
học sinh phổ thông, cổ võ hỗ trợ văn học quốc tế và dịch thuật văn học,
tổ chức các giải thưởng văn học, đem văn học đến với tù nhân trong các
trại cải huấn của Hoa Kỳ, và trợ cấp cho các nhà văn đang phải đương
đầu với các tai ương tài chính hoặc sức khỏe.
Trong thể chế dân chủ Tây phương, chuyện nhà văn bị chính quyền ngược
đãi là chuyện rất bình thường, và những người viết văn đã biết họp nhau
để đấu tranh tự bảo vệ mình từ hàng thế kỷ nay rồi. Cái hay của dân chủ
Tây phương là vậy: nó dạy người ta đừng ảo tưởng; muốn xã hội tốt hơn
thì phải biết tranh đấu cho những xác tín tốt đẹp của mình chứ không
thể trông chờ ở ơn trên nào hết.
Dương Thu Hương hội đủ điều kiện để trở thành khách mời của PEN từ Việt
Nam. Và tôi thật sự muốn chứng kiến Dương Thu Hương sẽ góp lời mình như
thế nào vào chủ đề Faith & Reason (Xác tín & Lẽ phải) của Liên
hoan Văn học Quốc tế New York kì này.
Toà nhà thư viện công cộng ở góc đại lộ 5 và phố 42 vốn quen thuộc với
tôi từ bao năm nay, nhưng khi rảo bước qua những hành lang đá hoa cương
đầy cột và vòm cuốn với những chặng kiểm soát và lên xuống thang máy,
chỗ nào cũng đầy nhân viên an ninh đồng phục đen, tôi có cảm giác mình
đang vào thăm ai đó trong một nhà tù đặc biệt. Tôi bước vào phòng hội
thoại với những cảm xúc không rõ rệt.
Cử toạ phần lớn là người Mỹ đã có tuổi. Một tốp quay phim người Việt.
Tôi nhận ra một mục sư vẫn chủ trì bút nhóm Lửa Việt. Ngay cạnh tôi là
một nữ thanh niên từ Hà Nội sang đang theo học báo chí ở NYU. Một nhóm
người Việt ngồi trên hàng ghế đầu trông không ra dân New York tí nào,
chắc là từ California sang.
 |
Từ trái: Antoine Audouard (1), Robert Stone, Dương Thu Hương và Nguyễn Quí Đức — Nguồn: pen.org
|
Giới
thiệu. Vỗ tay. Robert Stone trông đã khác xưa: già hơn, đẹp hơn, chậm
rãi hơn, và bình thản hơn. Hoá ra Nguyễn Quí Đức làm phiên dịch cho
Dương Thu Hương; trông anh vẫn thế, lúc nào tôi cũng có cảm giác anh
đang làm một việc gì đó chưa đúng ý mình, và anh chỉ làm cho vui vui
thế thôi. Cuộc hội thoại sẽ được dẫn dắt bởi một nhà văn người Pháp,
tôi không nghe kịp tên, tiếng Anh giọng Pháp của anh nghe rất dễ chịu.
Và Dương Thu Hương. Đây là lần đầu tôi nhìn thấy người đã viết Thiên đường mù.
Tôi mới đọc cuốn đó của chị thôi, cũng không có cảm nhận gì rõ rệt lắm.
Cảm giác của tôi về văn sĩ này phần nhiều có từ những tin tức có phần
đồn thổi về những gì chị đã làm bên ngoài văn chương. Thực ra tôi có
quen với em gái của Dương Thu Hương, và cảm giác đầu tiên khi nhìn thấy
Dương Thu Hương là cả hai chị em đều có nét nhan sắc của đàn bà đất
Kinh Bắc: sắc sảo, có ý thức rõ rệt về nữ tính mạnh mẽ của mình.
Stone đã từng làm phóng viên chiến trường ở Việt Nam. Cuốn tiểu thuyết Dog Soldiers
của ông có những nhân vật cựu binh Mỹ tại Việt Nam và chuyện buôn lậu
ma tuý ở Nam California. Cha đẻ của nhà văn Pháp dẫn chương trình đã
từng đánh trận ở Đông Dương. Anh mở đầu cuộc hội thoại bằng một đoạn tự
giới thiệu hơi quá dài dòng về mối quan hệ của mình với Việt Nam, rồi
nói rằng lần nào gặp Dương Thu Hương, anh cũng nghe Dương Thu Hương nói
là “Dương Thu Hương sẵn sàng chết bất cứ lúc nào”, rằng “ngày nào cũng
có thể là ngày cuối cùng của Dương Thu Hương”. Đến nỗi cứ nghĩ đến
Dương Thu Hương là anh lại nhớ đến mấy câu nói ấy.
 |
Từ trái: Antoine Audouard, Robert Stone — Nguồn: pen.org
|
Không
hiểu sao PEN lại chọn một người Pháp để điều khiển cuộc hội thoại về
chủ đề chiến tranh, kiểm duyệt và vai trò của nhà văn giữa một người
đàn ông Mỹ và một người đàn bà Việt, tôi đang bụng hỏi dạ thế thì nghe
tiếng Dương Thu Hương cất lên – một giọng đàn bà rất khỏe và đanh qua
hệ thống loa của phòng họp: “Vì tôi chọn con đường làm giặc, nên biết
rằng mình có thể chết bất kì lúc nào”. Nguyễn Quí Đức, không hiểu vì lí
do gì, lại dịch chữ “làm giặc” ấy của Dương Thu Hương là
“trouble-maker” thôi chứ không phải là “rebel”. Hay là anh cố tình làm
dịu câu chuyện? Mà giọng anh nghe thật mềm mỏng, như mấy làn sóng vội
lan ra sau khi hòn đá “làm giặc” của Dương Thu Hương vừa rơi xuống nước
vậy.
Câu nói mở đầu ấy của Dương Thu Hương đã khiến tôi ngạc nhiên hết sức.
Không phải chỉ là những chữ ấy, mà là cả cái giọng của Dương Thu Hương,
thật đanh thép, như thể đang đứng ở pháp trường vậy, mà có vẻ chỉ là
một pháp trường để quay phim.
Trong suốt 45 phút tiếp theo đó, cái ý tưởng “tôi làm giặc” của Dương
Thu Hương mạnh đến nỗi cả Stone và anh nhà văn Pháp đều không sao lái
câu chuyện về chủ đề dự tính của nó được.
Có lẽ phiên dịch là một vấn đề trong cuộc hội thoại này. Nguyễn Quí Đức
chỉ dịch thầm vào tai Dương Thu Hương những câu hỏi được nêu ra, nên cử
toạ hiểu tiếng Việt không biết liệu anh có chuyển tải đúng những câu
hỏi ấy không. PEN nên rút kinh nghiệm khắc phục tình trạng nhất bên
trọng nhất bên khinh về ngôn ngữ đối thoại trong một liên hoan văn học
quốc tế kiểu này. Nhiều câu trả lời của Dương Thu Hương chẳng liên quan
gì đến câu hỏi của Stone hoặc anh người Pháp kia. Cô gái học báo chí
ngồi cạnh có lần hỏi tôi: “Anh ấy dịch sai? Chị ấy không hiểu, hay là
né tránh?”
Những gì tôi viết lại trong bài này là dựa vào những ghi chép tại chỗ
của tôi. Không có máy ghi âm, cũng không có ý định làm tài liệu, tôi
chỉ muốn viết lại cho thật đúng những gì mình nghe được và cảm thấy
trong buổi hội thoại đó. Đây là câu chuyện của tôi về buổi gặp gỡ ngày
hôm đó. Trong đời sống con người, ai cũng có một câu chuyện riêng của
mình về cùng một sự kiện nào đó.
Stone hỏi Dương Thu Hương về việc chị xung phong đi chiến trường, và
muốn biết chị nghĩ gì về những thanh niên khác cùng lứa. Dương Thu
Hương nói: “Hồi ấy chúng tôi tham gia chống Mỹ hầu như là nghe theo bản
năng mà thôi, sau này chúng tôi mới thấy là mình bị lừa”. Rồi sau khi
nói phần lớn nhân loại là bị lừa, Dương Thu Hương đanh thép tuyên bố
rằng: “Thời đó chúng tôi sống như súc vật!”. Như thể đó là nguyên nhân
đã khiến cho chị và thế hệ của chị đã tham gia chống Mỹ vậy. Và để minh
chứng cho cuộc sống súc vật ấy, Dương Thu Hương nói tiếp: “Tuyên truyền
của miền Nam lúc bấy giờ là hoàn toàn đúng khi họ nói rằng ba thằng
Việt cộng đánh đu một cọng đu đủ cũng không gẫy. Chúng tôi không có cả
bát ăn cơm, phải dùng gáo dừa làm bát, phải ăn ngô của lợn, ăn ruột đu
đủ. Miền Bắc nhập khẩu loại sữa dùng để nuôi gia súc và cũng chỉ cán bộ
cao cấp mới được phân phối loại sữa ấy.”
“What’s the matter with this woman?” Tôi tự hỏi, và thấy xấu hổ vì câu
hỏi ấy đã vang lên trong đầu mình bằng tiếng Anh chứ không phải tiếng
Việt. Ngay cả bây giờ, khi đang viết những dòng này, tôi cũng vẫn còn
thấy xấu hổ vô cùng, cho ai và vì cái gì thì tôi không muốn nghĩ đến.
Hãy để tôi kể tiếp về buổi hội thoại ấy cái đã.
Stone đã đọc sách của Dương Thu Hương và biết rằng chị có dạy hát cho
đồng đội trong lúc ở chiến trường. Ông hỏi: “Chị có viết ra những bài
hát ấy không?”. Dương Thu Hương đáp, may quá tôi không viết ra chúng,
tôi chỉ dạy người khác hát chúng thôi. “Ô”, Stone nói, mái tóc bạc của
ông rung rung, “tôi cứ ngỡ rằng sự nghiệp văn chương của chị đã bắt đầu
từ việc viết những ca khúc chiến tranh ấy”. Trong giây phút im lặng
tiếp theo, tôi cứ ngỡ mình đã nghe thấy Stone thì thầm: “Thật đáng
tiếc”. Vớ vẩn thật.
Nhưng Stone vẫn chưa nản, ông hỏi tiếp: “Cuộc đời chị đã đi theo hai
hướng: đầu tiên chị theo đuổi tham gia phục vụ sự nghiệp của dân tộc
mình; sau này thì có vẻ như chị lại đi theo quan niệm về chân lí của
riêng mình. Chị có thể nói về chuyện này được không?”
 |
“Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp như ông Stone!” - Dương Thu Hương — Nguồn: pen.org
|
Câu
hỏi hay quá, tôi thấy bồn chồn. Nguyễn Quí Đức thì thầm một lúc với
Dương Thu Hương. Cử toạ im phăng phắc. Rồi tiếng Dương Thu Hương cất
lên, sang sảng: “Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp như ông
Stone!”
Thế là thế nào? Dương Thu Hương định nói rằng những câu hỏi như vậy chỉ
dành cho các nhà văn hay sao? Cả hội trường ồn ào lên một lúc. Chẳng
biết mọi người nghĩ thế nào. Rồi Stone hỏi tiếp: “Tại sao chị lại từ
chối danh hiệu nhà văn?”
Dương Thu Hương đáp: “Ông to lớn, còn tôi thì nhỏ bé. Từ nhỏ tôi chỉ mơ
làm quán quân bóng bàn chứ chưa bao giờ quan tâm đến viết văn. Nhưng mà
tôi bị lừa, và tôi muốn viết để người khác khỏi bị lừa như tôi.”
Stone và anh nhà văn Pháp nhìn nhau. Stone hơi nhún vai, nhưng kịp thời
ngăn mình không bộc lộ gì khác. Anh nhà văn Pháp chẳng biết dẫn dắt câu
chuyện thế nào, cứ nhìn sang Stone, và ông lại lên tiếng, rất khó khăn,
chậm chạp, như thể vừa nói vừa nghĩ xem mình đang nói gì. Tôi hiểu rằng
ông đã nói như sau: “Sự thật là cái đẹp. Nhà văn là người khiến cho sự
thật hiển lộ và được nhận diện. Tôi nghĩ đó là vai trò và chức phận của
nhà văn”. Anh nhà văn Pháp nói: “Đó là một nhận định, không phải là một
câu hỏi”. Stone nhún vai. Anh nhà văn Pháp hỏi Dương Thu Hương: “Chị
nghĩ gì về nhận định này?”.
Nguyễn Quí Đức thì thầm. Rồi Dương Thu Hương nói rằng chị muốn trả lời
bằng cách dẫn một đoạn thơ của Petofi. Đoạn thơ này tôi cũng đã thuộc
từ hồi còn là học trò phổ thông, vì nó rất phổ biến trong đám mới lớn ở
Hà Nội trong những năm 1960, nhưng bây giờ thì tôi không sao nhắc lại
cho đúng được, ngay cả khi Dương Thu Hương đọc từng câu cho Nguyễn Quí
Đức dịch. Đại khái đoạn thơ nói rằng cuộc đời thì như biển cả, còn tình
yêu thì như ngọc châu hay ngọc trai gì đó, và để tìm được ngọc ấy thì
mình có thể mất mạng chứ không dễ dàng gì. Có lẽ Dương Thu Hương muốn
nói rằng chị sẵn sàng chết để làm cho sự thật được hiển lộ.
Stone nhìn nhà văn Pháp. Anh này lên tiếng: “Mới viết chị đã rất nổi
tiếng, sau đó sách của chị bị cấm, 15 năm qua chị sống cô lập với đồng
bào của mình, chỉ cảm thấy thế nào?”.
(Còn 1 kỳ)
DCVOnline: 1.
Antoine Audouard sinh năm 1956. Thành công với 3 tiểu thuyết đầu tay,
ngừng viết, làm Giám đốc Xuất bản cho Laffont-Fixot (Pháp) 6 năm. Farewell, My Only One
(Adieu, Mon Unique, 2004), là tác phẩm duy nhất dịch sang tiếng Anh
(Người dịch: Euan Cameron). Đây cũng là tác phẩm mới nhất của tác giả
sau 19 năm.
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: