Chúng ta vẫn còn nhớ hình ảnh Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải tới Hoa Kỳ
năm ngoaí, đứng ngoài sân trướng Đại Học Harvard và thò tay sờ giày một
tượng ông Mỹ. Đó là hình ảnh rất biểu tượng. Bám chân đế quốc? Không
phải thế. Đó hẳn nhiên đúng là điều ông Khải đã nói, cần Hoa Kỳ giúp
đưa giaó dục Việt Nam lên tầm qúôc tế.
Hẳn
nhiên ông Khaỉ biết rõ rằng, sờ chân tượng đá để chụp hình là hình ảnh
không thanh nhã (ai mà đi sờ gót giày người ta, chỉ có cái nghề đánh
giày mới chịu sờ chỗ đó mà thôi) nhưng ông sẵn sàng hy sinh, thò tay
chịu đựng để đưa lời kêu gọi cho tuổi trẻ trong nứơc một cách hùng hồn
nhất, rằng phải khiêm tốn mà học hỏi. Mình không bằng cái gót giaỳ của
người ta thì phaỉ học.
Thực sự, Mỹ cũng đã giúp rất nhiều cho
ngành giáo dục Việt Nam phát triển. Đã có một hội do Quốc Hội Hoa Kỳ
thành lập để giúp VN phát triển về giáo dục -- Hội Vietnam Education
Foundation (VEF), tài trợ hàng năm bởi chính phủ Mỹ, điều hành bởi một
hội đồngq uản trị trong đó có nhiều thượng nghị sĩ, dân biểu Mỹ.
Nhiều
chính phủ Âu Châu cũng giúp cho VN phat1 triển về giaó dục, bởi vì giáo
dục là chìa khóa thay đổi. Liên Hiệp Quốc cũng dồn nhiều nỗ lực cho
VN...
Nhiều người chúng ta vui mừng khi thấy ông Khải tới
trứơc sân Đại Học Harvard, sờ giày tượng đá. Phaỉ như thế chứ. May lắm,
hên lắm. Rủi mà ông Khải vẫn cứ căm thù Mỹ, nhất định sửa đổi giaó dục
VN theo mô hình Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba... thì là hỏng hết.
Nhưng thực tế đã tới đâu?
Rồi
mới hai tuần qua, nhiều người trong chúng ta lại vui mừng khi thấy nhà
nứớc CSVN trải thảm đỏ đón Bill Gates. Phải như vậy chứ... Nhiều ngàn
tuổi trẻ VN đón Bill Gates hệt như ngôi sao nhạc rock. Thế giới đều tin
rằng, những người lèo lái nền kinh tế VN đang muốn đẩy bật kinh tế bằng
kỹ thuật tin học, còn gọi là nền kinh tế tri thức. Đơn giản vì VN không
tạo nổi sức bật nữa bằng nông nghiệp hay sản xuất nữa... vì hàng các
ngành bán thì nhiều, lời thì khiêm tốn, mà cạnh tranh không nổi với các
nền kinh tế như Trung Quốc, Thái Lan... Thế thì nhảy ngay vào kinh tế
tri thức mà giành việc của các chuyên viên Ấn Độ, như lời Bill Gates cố
vấn là sẽ đi tắt mà lợi nhiều.
Đúng vậy, nhiều người trong chúng
ta hy vọng giáo dục sẽ đổi chiều kinh tế, và rồi kinh tế sẽ đổi chiều
chính trị. Hy vọng, hy vọng rồi sẽ biến đổi xã hội này tận gốc. Bất kể
cho các bất toàn cuả chế độ?
Bởi vì chúng ta không hy vọng gì
đảng CSVN chịu rời bàn tiệc sớm. Họ sẽ hỏi, tại sao 3 triệu đảng viên
đang hưởng dụng tài nguyên của 85 triệu người lại phải từ bỏ quyền lợi
đang có? Họ sẽ nói, đảng CSVN chúng tôi cũng chống tahm nhũng chứ, hãy
xem thống kê của tờ Vietnam Business Forum, trụ sở ở Hà Nội, được John
Metzler, phóng vei6n về ngoại giao của Liên Hiệp Quốc ghi lại trên
World Tribune:
“Theo các thống kê phi chính thức, có tới 9,960
hồ sơ liên hệ tham nhũng đã bị khám phá tại VN trong 12 năm tính tới
2005, gây thiệt hại 478 triệu đô la. Tuy nhiên, thống kê tin đó chỉ là
mỏm đầu tảng băng...”
Tờ VBF ghi rằng có 40,000 đảng viên bị kỷ luật, một số vì tham nhũng, trong 5 năm qua.
Nhưng
câu hỏi là, cơ chế nào kiểm tra tham nhũng? Tất nhiên là Đảng CSVN. Và
chúng ta mới thấy tuần trứơc trong vụ tham nhũng ở công ty dầu qúôc
doanh PetroVietnam, rằng nhiều cán bộ được miễn truy tố chỉ vì cao
tuổi. Luật gì mà kỳ vậy? Tha tội tham nhũng vì cao tuổi? Vậy rồi các
ông cao niên đi giết người, hiếp dâm cũng được tha tội sao?
Và
rồi báo Thanh Niên đăng bản tin cho biết Cục Thu Phí Trạm Đường Bộ đã
chỉ thị cho cán bộ nhân viên phải khâu hết túi quần, túi áo lại để
chống tham nhũng, khỏi cầm tiền hối lộ... Đất nứơc mình văn minh như
vậy đó. Y hệt như thời xưa, khi vua ngăn ngừa các quan trong triều lẳng
lơ với cung phi mỹ nữ bằng cách cắt, thiến, hoạn.... Khâu túi lại là
cùng tâm thức đó.
Muốn biết tương lai đất nước ra sao, hãy nhìn
vào tâm thức của giới lãnh đạo hiện nay và thế hệ lãnh đaọ tương lai.
Khi thế hệ lãnh đaọ hiện nay tha tội tham nhũng cho nhau vì cao tuổi,
và ép cấp dưới khâu túi để khỏi tham nhũng... thì các thế hệ lãnh đaọ
tương lai, tức giới sinh viên, suy nghĩ gì?
Baì viết “Không biết thầy giảng cái gì ấy nhỉ?” hôm 23-9 trên tờ Dân Trí ghi về tinh thần học của SV như sau:
“Việc nhận - gửi tin điện thoại trong giờ lên lớp, ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng học của SV.
Chính
là câu trả lời của 30/47 sinh viên - kết quả cuộc điều tra nhỏ tại một
lớp xã hội thuộc trường ĐH Quốc gia, khi được hỏi tiết học hôm nay thầy
giảng về cái gì. Số đông còn lại của lớp học đó chủ yếu là chép cẩn
thận đến từng dấu phẩy một cách…vô cảm.
Đi tìm câu trả lời cho
việc “không biết thầy giảng cái gì ấy” trong giờ lên lớp của các học
sinh, thì nguyên nhân chính là do: Hoặc cắm cúi ghi chép theo kiểu
không phản xạ “thầy đọc sao trò chép vậy", hoặc hí húi dưới hộc bàn với
trò chơi điện tử, nghe nhạc MP3 và gửi qua gửi lại những tin nhắn lãng
mạn bằng điện thoại di động, hoặc thì thầm từng tốp với nhau về những
câu chuyện trên trời….”
Tại sao sinh viên học kiểu như thế? Chỉ
vì sinh viên không tin vào sự công bằng của chế độ. Con cán bộ sẽ được
việc tốt, còn dân giã thì ráng chịu, bương chãi mà tự lo.
Vậy rồi ông thần Đaị Học Harvard mà Phan Văn Khải đã tới cầu hiền nghĩ gì, nói gì?
Báo
Los Angeles Times hôm 1-5-2006, đăng bài của phóng viên Amy Kazmin, từ
tờ Financial Times, ghi nhận rằng ông thần giaó dục Hoa Kỳ cũng chào
thua.
Jonathan Pincus, kinh tế gia tại Hà Nội đang làm cho
Chương Trình Phát Triển LHQ (UNDP), nhận xét rằng ai mà tin CSVN muốn
kinh tế tư nhân vượt hơn kinh tế quốc doanh là nhầm rồi, rằng kinh tế
tư nhân cho dù năng động nhưng vẫn còn nhỏ, yếu và bị kềm chế.
Phóng
viên Kazmin viết rằng các đaị học bị kiểm soát bởi cán bộ Bộ Giáo Dục,
những người vẽ ra học trình, kể cả bắt buộc phải học công phu về lý
thuyết Mác-Lê và “tư tưởng Hồ Chí Minh.” Các đại học gần như không đưa
ra cuộc nghiên cứu độc đáo nào và bị tách rời với kinh doanh và kỹ nghệ.
Tom
Vallely, giám đốc Chương Trình Việt Nam tại John F. Kennedy School of
Government của Đaị Học Harvard, nói, “Họ không có sản phẩm trí thức nào
bởi vì hệ thống họ áp dụng không có yếu tố để tạo ra sự xuất sắc --
[như] sự tiến thân dựa vào phát minh, sự cạnh tranh, sự nghiên cứu.”
Mặc dù Harvard muốn giúp VN xây dựng đaị học tầm cỡ quốc tế, nhưng
nhiệt tâm ban đầu của chính phủ [CSVN} có vẻ đã tan biến vì chống đối
từ cán bộ bàn giấy.
Jonathan Pincus thì tiếc, “Giáo dục là ám
ảnh của đất nứớc VN. Nếu hệ thống giaó dục đáp ứng theo nhu cầu, thì
không gì hạn chế nổi.”
Đúng vậy, dân Việt mình hiếu học. Sức
sáng tạo cũng vô lường. Nhưng cán bộ lại kềm chế, không chỉ kềm chế về
kinh tế mà cả giaó dục. Vì họ không muốn bị đẩy lui ra khỏi bàn tiệc mà
họ đang độc quyền.
Các cơ hội đang mất dần. Hãy suy nghĩ như thế, mà tiếc cho dân tộc mình.