(LTS: Vy Thanh là bút hiệu của Cựu Tổng Thơ ký Đại Học Cần Thơ, vượt
biên qua Mỹ tiếp tục làm việc lại cho Đại học Michigan Mỹ. Ong là người
thời học sinh từng "nóp với giáo" vào bưng biền kháng chiến chống Pháp.
Nhưng thức tỉnh sớm trước sự xâm nhập thống trị của CS Hà Nội, đã ra
thành học lại và được du học Mỹ tốt nghiệp Ph.D. Trở về thi hành lịnh
động viên và được đưa về làm giáo sư ở Trường Võ bị Đà lạt. Sau đó được
cử về xây dựng Viện Đại Học Cantho, trong nhiệm vụ Tổng Thơ Ký. Phần
này Ong đã viết trong quyển “Lớn Lên Với Đất Nước" sẽ ra mắt vào ngày
4-6-2006 tại Hội Trường Báo Người Việt.
Nhơn
vụ sinh viên Việt Nam và cộng đồng người Việt phản đối đại học UTA treo
cờ máu, Ô Vy Thanh vì lương tâm chức nghiệp và tấm lòng gán bó và
thương mến tuổi trẻ của một nhà giáo, muốn có vài lời với đồng nghiệp
Mỹ và du học sinh Việt Nam. Sau đây là bài viết của Vy Thanh gởi cho
Việt Báo.)
Tại cột "Trước Thời cuộc," VIỆT BÁO ngày Thứ Năm
4-5-2006, Ông Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh viết: "Năm nay chuyện lạ xẩy
ra trong vùng Dallas-Forthworth, Texas. Tại Arlington, Chủ Nhật vừa qua
những ngọn cờ vàng đã vươn lên rất nhiều, trong một bầu không khí sôi
động khác thường. Một trận đấu mang nhiều ý nghĩa đã bắt đầu. . . Có 24
du sinh từ Việt Nam.. đã lãnh sứ mạng của Hà Nội tìm cách đưa cờ máu
lên treo ở Đại học này."
Sự kiện kể trên khiến tôi nhớ chuyện
năm xưa đã xảy ra trên quê hương mình hơn nửa thế kỷ trước đây. Những
năm đó, chúng tôi ở tuổi các cháu bây giờ. Cùng các anh, chị lớn hơn
mình, chúng tôi tham gia vào cuộc kháng chiến chống quân đội Pháp trở
lại Việt Nam với mưu đồ thiết lập ách thống trị, đô hộ nước ta. Từ
người lớn cho đến trẻ em, ai ai cũng hăng hái tiến lên với nhiệt tâm
bảo vệ đất nước. Tinh thần quốc gia rõ rệt.
Những khẩu hiệu "Độc
lập hay là Chết," "Thà chết không chịu làm nô lệ," v.v., đã nung bầu
máu nóng trong tim của toàn dân, từ Nam Bộ, ra Trung, và cả ra Bắc.
Nhưng ít có ai thấy được mưu đồ thâm độc của người đã mang lệnh của
Quốc Tế Cộng Sản (The Comintern) về triệt hạ hết từ những nhà cách mạng
có tinh thần ái quốc chân chính cho đến những dân quê hiền lành đã từng
che giấu, nuôi dưỡng những người đi làm cách mạng. Lúc bấy giờ, Đảng
Cộng sản Việt Nam trà trộn với những người quốc gia chân chính, lèo lái
tinh thần yêu nước của dân Việt hướng theo chủ nghĩa ngoại lai gọi là
"đấu tranh giai cấp, xây dựng xã hội chủ nghĩa."
Ý nghĩa của
những từ hoa mỹ này, chắc các cháu đã thấy rõ trong suốt thời gian lớn
lên trong một nước "độc lập và thống nhứt" gọi là "Cộng Hòa Xã Hội Chũ
Nghĩa Việt Nam."
Tôi chắc trong số 24 cháu hiện đang sống,
theo học tại Đại học UTA, có cháu suy nghĩ nhiều, suy nghĩ sâu đậm về
những gì các cháu đã thấy, đã hiểu và đang hưởng. Các cháu cầm một tờ
US dollars trả bữa ăn sáng trong các cháu có người đã hằng giờ ngồi tư
lự trong phòng riêng của mình tại đại học xá UTA. Trong sâu của tiềm
thức, chắc đã tự vấn:
"Mình đang ở đâu thế này?"
"Hiện thực hay mơ?"
"Đây
là một nước tư bản hay xã hội chủ nghĩa như cán bộ Đoàn Thanh niên Cộng
Sản đã từng "thuyết pháp" trước khi lên máy bay sang chốn "Mỹ-Ngụy phồn
vinh giả tạo!"
Tôi hiểu tình cảm của các cháu. Đảng và Đoàn đã
cho các cháu sang đây với một điều kiện: thi hành mệnh lệnh của họ chỉ
thị. Công tác có hoàn mỹ, cha mẹ, anh em, thân bằng quyến thuộc của các
cháu hiện ở quê nhà được bảo đảm an ninh. Bằng không thì. . .
Tôi
thừa biết sau ba chữ "bằng không thì. . ." sẽ có những sự kiện gì xảy
ra. Tôi chắc các cháu thừa trí sáng suốt để nhớ lại sự kiện Đinh Bá Thi.
Công
tác mà cháu Nguyễn Thị Dung đã thực hiện tại UTA được Đảng và Đoàn đánh
giá là không đạt rồi. Người Việt ở hải ngoại, người Việt trong công
đồng Texas, đã biết rõ cháu Dung rồi: cháu chỉ là một con thiêu thân.
Không hơn không kém cái thằng bé Lê Văn Tám ngày xưa . . . "tẩm dầu
xông vào kho xăng!" Tôi nghĩ là ba, má của cháu Nguyễn Thị Dung, không
được vui lắm khi nghe đài, đọc báo, biết được cộng đồng người Việt hải
ngoại tại Vùng Dallas-Fortworth, Texas, phản ứng mãnh liệt.
Người
Việt hải ngoại phản ứng có kế hoạch, có qui củ, trong phạm vi của luật
pháp của tiểu bang Texas lẫn liên bang Hoa kỳ. Phản ứng có kết quả cụ
thể. Kết quả ảnh hưởng rõ đến tình hình chính trị ở Hoa Kỳ trong mùa
bầu cử sắp đến. Ảnh hưởng đó lớn không lường được.
Ông Phụ tá
Viện Trưởng UTA Micheal Moore đã "khờ khạo" nếu tôi không được phép
dùng từ "ngốc" để thay thế hai chữ này về chính trị khi đối chất với
đại diện cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Ông phát biểu: "If you don't like
that flag, don't look at it!"
Một lời nói của một người đỗ
bằng Ph.D., ngồi ở chức vụ Phụ tá Viện trưởng một đại học lớn, thật hết
sức. . . (xin lỗi độc giả). . . vô giáo dục!
Ông chắc hẳn chưa
quên nhân dân thế giới đều không thích lá cờ của Hitler. Và khi đa số
đều bảo rằng tôi không thích lá cờ đó, thì chuyện gì đã xảy ra cho
Hitler, một tên khát máu giết dân Do Thái hằng triệu.
Còn lá
cờ máu của Đảng Cộng sản Đông Dương, hay của Hội Nghiên Cứu Mác-xít,
hay của Việt Minh, hay của Đảng Lao Động Việt Nam, hay tráo trở đánh
lận con đen sơn lại trên nửa xanh dưới nửa đỏ thành cờ của cái gọi là
Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam, chúng tôi nói rõ: "Chẳng có người
Việt nào ưa cả! Trong nước lẫn ở hải ngoại!"
Ông có biết sau khi
cộng sản Bắc Việt nuốt chửng Miền Nam, thực hiện chuyện cướp bóc của
cải, cào bằng đời sống của dân Miền Nam, từng bước đánh phá và tiêu
diệt có kế hoạch môi trường từ Miền Nam Trung Phần vào Miền Nam của đất
nước, để bán rẽ cho ngoại bang, dân chúng tôi đã làm gì? Hơn một triệu
người bất chấp hiểm nguy của biển cả, những khó khăn của rừng núi, và
những bẩy rập của công an, quân đội Bắc Việt, đã bỏ nhà ra đi. Họ ra đi
với hai bàn tay trắng. Họ để lại phía sau đất đai đã chôn ông bà tổ
tiên của họ. Không có gì cản nổi ý chí tìm tự do của họ. Cũng giống như
người dân Do Thái trong hành trình Holocaust vậy.
Ông có biết,
nếu Viện trưởng Đại học UTA hôm đó không theo lời khuyến của Board of
Trustees of Texas University System, thì chuyện gì sẽ xảy ra không?
Con
số hơn 2000 sinh viên Mỹ gốc Việt là con cháu của những người đã bỏ
nhà, mồ mả ông bà nói trên. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo chuyện ông
bảo: "Nếu chúng mày không thích thì đừng nhòm lá cờ đó!" Chúng nó đã
theo cha mẹ ra đi với tay trắng. Con em của chúng tôi cũng sẽ rời UTA
nhưng không phải ra đi với những "transcripts" không có credits đã học
ở UTA để sang các đại học khác trong hệ thống University of Texas
System với 13 campuses rải rác trong tiểu bang Texas dễ dàng.
Con
số "income" về "tuition and fees" đầu hôm sớm mai sụt bao nhiêu phần
trăm ông có biết không? "Income" của 24 sinh viên từ Việt Nam do ông
"ngoại giao" mang sang, dù chúng đóng với "International Student
status" làm sao so lại với "income" của "Texas resident students"? Hội
đồng quản trị UTA sẽ chất vấn ông Viện trưởng ngay:
"Tại sao income thất thoát? Sụt?"
Ông có biết Viện trưởng sẽ chỉ định ai đứng ra trả lời không? Và nếu ông trả lời không thông?
Nhưng
đó là điều chưa hẵn quan trọng cho lắm, dù biết ở bất kỳ đại học nào
trên đất Mỹ hiện nay, chuyện "budget" làm hội viên Hội đồng Quản trị
Đại học nhức đầu không ít.
Điều mà tôi nghĩ thật là quan trọng
là lá phiếu bầu cử của cha, mẹ, anh, chị, bà con, cô bác của 2000 sinh
viên Mỹ gốc Việt. Cứ thử nghĩ một gia đình Việt Nam đơn giản một vợ một
chồng khi mới đến Hoa Kỳ với hai đứa con. Sau 30 năm tỵ nạn CS trên đất
nước này, hai đứa con đã tốt nghiệp đại học, đã có việc làm, có gia
đình riêng. Con của hai người này đã và đang ghi danh ở UTA. Tất cả ông
bà, cha mẹ, anh hay em của chúng đã đóng thuế. Thuế đó được phân phối
về tiểu bang để thực hiện giáo dục dân chủ và nhân bản ở Hoa Kỳ. Người
đã đóng thuế được quyền sử dụng lá phiếu của mình. Trong mọi hình thức
bầu cử có việc bầu cử Hội đồng Quản trị Đại học của toàn tiểu bang hoặc
của cộng đồng. Hội đồng Quản trị đại học là tổ chức đại diện người dân
đã đóng thuế và đã bầu họlàm việc trông nom tiền thuế sử dụng đúng. Hội
đồng này sẽ đi tìm và tuyễn dụng người tài, người giỏi, người có quá
trình chức nghiệp nổi bật. Và trên hơn hết, phải là một nhà giáo có
lương tâm. Một người thầy ra thầy. Không phải loại thầy ham danh ưa
lợi. Bọn thầy đeo bằng Ph.D. chạy theo những thị hiếu bần tiện, nhỏ
nhen, như. . . được cử đi sang Việt Nam để Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cộng
sản khúm núm chầu chực như các quan Thái Thú Tàu ngày xưa sang nước
chúng tôi. Được cán bộ lãnh đạo các Trường Đại học biếu xén, hầu hạ,
chỉ định sinh viên sớm đón chiều đưa. Được dự những bữa ăn linh đình
với các món lạ miệng. Nhưng chi phí cho những cuộc truy hoan, hỉ lạc đó
là do tiền của dân nghèo, tiền ăn cắp từ các viện trợ của nước ngoài.
Mọi người muốn biết chuyện này? Cứ qua Moscow, đến Tòa Đại sứ Cộng Hòa
Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hỏi ông giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Chừng thì rõ
chương trình viện trợ của Quốc vương Netherland cho 6 Trường Đại học
Cộng đồng Việt Nam đã được thực hiện như thế nào.
Các cháu đang
sống trong xã hội tự do và dân chủ hoàn toàn. Các cháu đang học với
những người thầy có đủ kinh nghiệm và kiến thức để truyền đạt cho các
cháu. Môi trường mà các cháu đang học trong lúc này tôi nghĩ là không
có một nước cộng sản nào có được. Bởi vậy, tôi mong các cháu khai thác
những khả năng mà Đại học UTA và thời gian các cháu tạm thời ở lại đây
để tiếp thu những kiến thức, rèn kỹ năng, học hỏi những kỹ thuật, loại
kỹ thuật mà các cháu chỉ nghe các "thủ trưởng" luôn mồm hót "tiên tiến,
hiện đại" nhưng chẳng rõ hiện đại như thế nào, làm sao ứng dụng được
vào xã hội tụt hậu của nước Việt Nam hiện nay.
Các cháu phải tận
dụng tham khảo sách báo trong thư viện của các trường đại học. Có vậy
mới làm cho trí tuệ của mình phong phú. Khi về đến quê nhà, ngồi ở một
cơ quan nào đó, các cháu sẽ thấy tiếc. . . phải dè hồi đó đọc hết những
sách đó!
Tôi kể cho các cháu một thí dụ bản thân. Xin trở lại câu chuyện "thần thánh hóa" em bé có tên Lê Văn Tám.
Hồi
đó, tại chợ vườn Bà Đầm (ở Cần Thơ) cán bộ võ trang tuyên truyền Việt
Minh lùa dân đến nhà lồng để nghe tin tức thời sự. Họ đọc xong tin, mấy
ông già bà cả lúc lắc cái đầu tán thưởng. . . "Thằng nhỏ giỏi thiệt!
Gan thiệt!" Tôi cũng có mặt ở đó. Lúc bấy giờ đã học lớp Nhứt (tức là
lớp Năm bây giờ, trong hệ thống 1-12).
Lên trung học, nhớ lại
chuyện xưa. Bắt đầu suy nghĩ. Thằng bé Lê Văn Tám bị bó bằng vải quanh
thân mình nghĩa là hai cánh tay của nó cũng bị vấn chặt thì làm sao nó
có thăng bằng (équilibre) để chạy? Hơn nữa, hai tay bị vấn, thì bàn tay
nào cầm hộp quẹt (xin nhớ ở chỗ này: năm đó 1946-1947 cái hộp quẹt
"máy" như các cháu thấy bây giờ chưa có nghe!)? Không lẽ nó cầm cây
đuốc hay cây rọi? Nên nhớ, mình mẩy nó tẩm đầy dầu xăng. . . coi chừng
dầu xăng phựt cháy!
Lên trung học đệ nhị cấp, học các bài hóa
học sơ đẳng. Biết ra "chuyện thằng bé tẩm dầu" là chuyện nói dóc. Không
có bằng chứng. Không có căn bản khoa học gì hết. Các cháu đã từng đổ
xăng cho xe (tôi cho trong 24 cháu, ít ra cũng phải có một hay hai xe
để các cô cậu dong ruổi vào những ngày cuối tuần!), biết mùi xăng hắt
vào mũi thế nào rồi. Vậy thử nghĩ. Một thằng nhỏ 8-9 tuổi mình mẩy ướt
sũng những xăng liệu nó có thể chạy được quá 10 mét không? Từ điểm cán
bộ đặc công thả nó chạy đến kho xăng là bao xa?
Thêm một điểm để
các cháu xét nét tiếp. Tại một kho xăng, không lẽ các thùng xăng, các
bồn chứa xăng đều mở nắp tàng hoạt? Ngay như chỗ các cây bán xăng lẻ ở
Sàigòn mà các cháu ngừng lại đổ đấy bình xe "Deam" hoặc các cây xăng ở
Hoa Kỳ này mà muốn làm cho nổ thì chắc anh đặc công đó . . . phải đậu
bằng "thạc sĩ te-rô-rít"mới có đủ khả năng. Xin đóng lại chuyện kể để
bàn với các cháu một vấn đề.
Các cháu đang ở một quốc gia có đầy đủ hết. Nhưng cái mà đồng bào mình trong nước không có được là tự do và hạnh phúc.
Ở
đây các cháu tự do quá. Muốn nói gì thì nói. Viết gì thì viết. Giỏi,
viết được sách thì tự do đem in, miễn có tiền trả đủ cho nhà in. Không
ai kiểm duyệt cấm đoán như ông Lê Đức Thọ ra lệnh tịch thu sách của
Thượng Tướng Trần Văn Trà. . . "chỉ vì cuốn này trật từ trang đầu đến
trang cuối!" (Ông Thọ chẳng cho biết trật cái gì, chỗ nào, trang mấy. .
., v.v.)
Ở đây các cháu tự do đi lại. Từ Los Angeles lên San
Francisco, có xe hơi chỉ cần đổ xăng là đi. Từ Dallas muốn đi San
Antonio xem đồn Alamo các cháu đâu có xin giấy phép của công an, miễn
đừng "speeding" để bị cảnh sát công lộ chận lại tặng "ticket!"
Ở
đây các cháu muốn học môn gì, "course" nào, ngành nào đâu có ai buộc
phải học đầy đủ 24 tiết Mác-Lê + 16 tiết Kinh tế Mác-xít mới được bằng
"bachelor"? Các cháu cũng thấy đó, trong các "campuses" đầy ấp sinh
viên (sĩ số có nơi từ 25.000 cho đến 40.000 sinh viên) mà đâu có nơi
nào, trường nào có Ban Đời sống (để lo chuyện bán gạo, mì gói, mì tinh,
v.v. cho sinh viên). Ở bất kỳ campus nào cũng có "cafeteria" khang
trang, sạch sẽ, ngăn nắp, trật tự. Và đặc biệt là chẳng có cái tổ chức
gọi là "Đảng đoàn Thanh niên Cộng sản" trong đại học. Có bao giờ các
cháu nghĩ cái đoàn đó lập ra để làm gì không? Hiệu quả như thế nào
trong việc giúp (hay không giúp) sinh viên tiếp thu?
Sau cùng,
tôi nghĩ các cháu đã thấy ở đây mọi người đều có hạnh phúc. Người thợ
máy cũng như cô thư ký làm ở ngân hàng, thầy giáo trường trung học cũng
như anh sinh viên đứng bán hàng trong hiệu "Burger King," hay "Pizza
Hut," ai ai cũng đều có hạnh phúc cả. Có bao giờ cháu Nguyễn Thị Dung
nghĩ ra hạnh phúc đó từ đâu mà đến không? Do ai làm ra không? Và tại
sao chính phủ Hoa kỳ làm như vậy, nghĩa là làm cho tất cả công dân Hoa
kỳ đều được hạnh phúc? Trong thời gian cháu Dung và các bạn của cháu có
bao giờ thấy công an (bên này là cảnh sát) đập đổ, xô đẩy người buôn
gánh bán bưng không? Hoặc giả vào những cửa hiệu "thu thuế, thâu hụi
chết" hằng tuần, hằng tháng như ở quê mình không? Các cháu không thấy
hả? Khi nào về, ra Vũng Tàu, lân la với mấy đứa nhỏ đánh giày, nó sẽ
chỉ cho các cháu cái "đầu mối" ở đâu. . . chúng mặc áo quần mà mấy đứa
nhỏ gọi là những con bò vàng!
Để tóm tắt, tôi chỉ muốn trao đổi
với các cháu một lời. Hãy làm chuyện gì các cháu đã mục kích, đã học,
đã hiểu tận tường. Chớ nên nghe người khác thuật lại, nói lại, và làm
theo chỉ thị của họ.
Tôi mong các cháu hãy đến gần với các anh
chị học cùng trường với các cháu. Hãy cầm tay các anh chị đó và nói:
"Chúng em xin lỗi đã làm anh chị và các bậc cha chú đã phí nhiều thì
giờ vì chuyện chúng em không thấu hiểu mà làm sai."
Tôi biết các
em đó sẽ mở rộng vòng tay đón các cháu. Cha mẹ của các em đó sẽ chăm
sóc các cháu hơn và sẽ giúp các cháu thực hiện hoài vọng "đi một ngày
đàng, học được một sàng khôn" khi các cháu quay về với đất nước. Hoặc
nếu muốn ở lại lập nghiệp, sống trong không khí tự do. Một lời thông
cảm bao giờ cũng hay hơn một câu cộc cằn, hằn học.
15 tháng 5, năm 2006