Vụ Nữ Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn- Lâm Kim Oanh bị Hội đồng Giáo dục Học
khu Westminster trong vòng hai tuần, quyết nghị đầu mướn, quyết nghị
sau không mướn làm Tổng Quản trị Học khu, gây nhiều bất bình ở Little
Saigon. Điều này gợi nhớ cách đây nửa thế kỷ, hai vụ kỳ thị chủng tộc
tiêu biểu ở Miền Nam nước Mỹ. Vụ cô bé Đa Đen Linda Brown bị từ chối
không cho học trường gần nhà tại học khu Học Khu Topeka.Và quan trọng
nhứt là vụ người đàn bà thợ may Da Đen, Bà Rosa Park quyết ngồi lại
không nhường chỗ cho người Da Trắng ở thành phố Montgomery. Cả nước bất
bình vì nạn kỳ thị chủng tộc của và nhà cầm quyền học chánh và hành
chánh.
Cả
hai tuần nay ở Quận Cam, nơi người Việt định cư đông nhứt Mỹ, hầu như
các báo tiếng Việt trong vùng và độc gỉa khắp nước Mỹ đang chăm chú
theo dõi vụ Hội đồng Giáo dục Wesrminster chống GS Kim Oanh. Dư luận
báo chí tiếng Việt ghi nhận từ ý kiến người Việt lẫn người Mỹ được
phỏng vấn, đa số đều bất bình về quyết nghị sa thải của Hội đồng Giáo
dục Westminster. Cựu Nghị viên Tony Lâm dứt dạt một câu xanh dờn, đó là
hành động kỳ thị chủng tộc (racist).
Báo Mỹ cũng thế, The
Orange County Register dành cả một trang đầu tin đia phương với hình
của TS Kim Oanh và những lời nói dứt dạt của người tiến sĩ gốc Việt
chuyên về giáo dục này, nói với nhà báo Deepa Barath. Cô Kim Oanh cần
đòi lại phẩm giá (dignity) của mình. Thiên hạ không biết tại sao sa
thải. Điều đó làm như Cô làm điều gì sai. Thật vô cùng gay go cho Cô để
đối phó. Dù có làm việc lại cho ĐH Cal State Long Beach thì thiệt hại
đã xảy ra. Và đang xem xét một chọn lựa pháp lý.
Phân tích
thành phần sắc tộc của ba người bỏ phiếu chống Cô Kim Oanh; phân tích
cách làm việc kỳ lạ -- mới biểu quyết việc ấy được có 3 ngày (tỷ số
4/1) lại có người đề nghị họp lại và một tuần sau thì biểu quyết ngược
lại, hủy bỏ quyết nghị trước (tỷ số 3/2). Lại là một quyết nghị gây hậu
quả nghiêm trọng đối với phẩm cách và nghề nghiệp giáo dục của TS Kim
Oanh mà báo Mỹ OC Redgister dùng chữ "fire", tức đuổi việc, sa thải.
Phân tích thành phần sắc tộc biểu quyết ủng hộ trong nghị quyết đầu và
phát biểu bất bình trong quyết nghị sau, người nhìn về xã hội Mỹ toàn
màu hồng, húy kỵ chữ kỳ thị chủng tộc khi nói chuyện, cũng cảm thấy có
vấn đề kỳ thị trong nghị quyết thứ hai này.
Thực ra không có
gì phải húy kỵ về nạn kỳ thị chủng tộc ở Mỹ. Chẳng những phải nói, mà
còn phải tranh đấu chống kỳ thị chủng tộc ở đất nước đa chủng tộc, đa
văn hóa, là Hiệp Chủng Quốc Hoa kỳ này. Nước Mỹ không thiếu người chánh
trực. Người Mỹ chánh trực nếu cần đã "Nội Chiến" để giải phóng người Mỹ
Da Đen bị xem như nô lệ.
Mãi đến năm 1950, người Mỹ chánh trực
còn phải ủng hộ một cô bé gái Da Đen tên Linda Brown bị từ chối không
cho học trường công gần nhà 4 blocks đường, mà buộc phải xin học ở một
trường khác dành cho người Da Đen, xa hơn 2 miles nữa vì cái qui định
"giáo dục tách riêng nhưng bình đẳng" (separate but equal) có từ năm
1896. Học Khu của Thành Phố Topeka (Kansas) đã dựa vào, biến một công
dân sanh tại Mỹ, con một mục sư Da Đen thành công dân hạng hai, một
cách bất bình đẳng, bất công
Năm 1955, người Mỹ chánh trực còn
phải ủng hộ một bà thợ may Da Đen, Bà Rosa Parks, bị đuổi phải dời chỗ
trên xe bus nhường cho người Da Trắng. Bà quyết tâm ngồi lại để toàn
dân Mỹ đứng lên cho một nước Mỹ công bình và bình đẳng hơn. Bà Parks
chống lại luật "Jim Crow" của tiểu bang qui định người Da Đen phải
nhường chỗ cho người Da Trắng trên xe bus. Quyết định ngồi lại tại chỗ
trên xe bus của Bà ngày 1 tháng 12 năm 1955, ở TP Montgomery, đó dẫn
đến việc dân chúng Đen lẫn Trắng tẩy chay hệ thống xe bus của thành phố
-- suốt 381 ngày. Có lúc Bà bị bắt và phải đóng tiền tại ngoại hầu tra,
có lúc chống Bà một thợ hớt tóc Đa đen bị đuổi việc, nhưng không mất
niềm tin nơi công lý và bình đẳng Mỹ. Có lúc Hội Phụ Nữ phải thức nửa
đêm để quay roneo cho đủ 35.000 tờ kiến nghị để phát kịp cho học sinh
vào buổi học sáng.Thế rồi lương tâm Mỹ bị đánh động, nước Mỹ rung
chuyển. TT Nixon than, "Coi nè chuyện kỳ thị sắc tộc lại rơi vào tay
tôi.". Và sau cùng chánh nghĩa đã thắng. Tối cao pháp viện tuyên Luật
"Jim Crow" vi hiến và vô hiệu. Ngày Bà Parks qua đời, chánh quyền và
nhân dân Mỹ tôn vinh Bà. Quan tài Bà được quàng dưới vòm Rotunda trang
trọng nhứt của Quốc Hội, trái tim và khối óc của nhân dân Mỹ. Mục sư
tuyên úy Barry Black nói, "Chúng ta cám ơn việc ngồi xuống của Bà, nó
đã làm hàng triệu người đứng lên cho một thế giới tốt đẹp hơn." TT Bush
ban hành lịnh treo cờ rũ ngày Chủ Nhựt tuần Bà tạ thế. Ngoại Trưởng Mỹ,
Bà Condeleezza Rice, bay xuống tận tiểu bang nhà của Bà Parks, cảm
động, "Tôi xin chân thành nói, không có Bà Parks, có lẽ tôi không đứng
đây ngày nay như một ngoại trưởng [Mỹ]. Việc không nhượng bộ của Bà
Parks, "làm cho nước Mỹ đối phó với khuyết điểm lớn nhứt của mình."
Hành
động kỳ thị chủng tộc bị luật pháp cấm triệt nhưng thái độ kỳ thị chủng
tộc chưa hết đâu. Lúc nào hơ hỏng, sơ hở là nó phát tiết ra ngoài thành
hành động che dấu (covert action). Năm 1980 học sinh đi vệ sinh phải
xem cửa phòng là White hay Colored Bây giờ người học sinh đó là ông chủ
một công ty cho thuê máy bay, Ô Ron Mays 40 tuổi, nói với báo USA Today
gần đây, còn thấy những cửa cầu vệ sinh có ghi White và Colored đó còn
cất dành trong nhà kho của nhà trường cũ của Ong.
Nên việc GS
Kim Oanh bị kỳ thị chủng tộc đột kích năm 2006 tại Học Khu Westminster
gây xúc động lớn vì năm 2006 lại còn tái diễn tệ nạn đó hay sao. Nhưng
không có gì lạ. Cuộc đời là một cuộc tranh đấu liên tục, đời của một
người cũng như một xã hội. Công bình, bình đẳng, tự do, dân chủ không
phải là món quà của Thượng Đế, không phải đương nhiên có. Thời nào, ở
đâu cũng phải đấu tranh mới có, phải đòi hỏi mới được. Luật pháp Mỹ cấm
kỳ thị chủng tộc nhưng ai bảo không còn thái độ kỳ thị chủng tộc trong
xã hội Mỹ. Hơ hỏng một chút, sơ hở một chút là thái độ lạc hậu ấy biến
thành hành động che dấu tinh vi. Nhứt là đối với tập thể người Mỹ gốc
Việt mới định cư 30 năm, chân ướt chân ráo, mà khá thành đạt trong xã
hội đa văn hóa, đa chủng tộc là Hiệp Chủng quốc Hoa kỳ này. Nên gần một
triệu rưỡi người Mỹ gốc Việt đang hướng về Little Saigon, chờ xem nội
vụ ra sao. Có tin trên báo tập thể người Mỹ gốc Việt, trong đó cụ thể
có Hội Cử tri yêu cầu Hội đồng Giáo dục Westminster trả lời thích đáng
trong một buổi họp báo lúc 9 giờ sáng ngày 9 tháng 6 năm 2006, tại
Westminster School District Headquarters, 14121 Cedarwood Ave.,
Wesminster, CA 92683.