Báo Thanh Niên, số ra ngày 29/04/2006, trong mục Chào buổi sáng, đăng bài “Chuyện không nhỏ”,
trong đó, bài viết dẫn nguyên văn bức thư của “một độc giả”, bức thư tỏ
ra rất bức xúc về sự việc tờ nhật báo Chosun cho đăng bài viết về các
nàng dâu Việt. Và bài viết kết luận:
“Chúng tôi hoàn toàn tán
thành và chia sẻ sự bức xúc của bạn havuhien. Điều đáng mừng klà hôm
qua (28/4), bà Hà Thị Khiết - Chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ VN - thay
mặt phụ nữ VN chính thức có thư gửi tới Bộ Bình Đẳng Giới Hàn Quốc
(HQ), Hội Các nhà Phát minh Phụ nữ châu Á, Đường Giây Nóng Phụ Nữ Châu
Á... bày tỏ sự bất bình trước bài báo này.
Chúng tôi hoan nghênh và ủng hộ báo Tuổi Trẻ cùng một số
tờ báo khác trong việc thông tin và tỏ thái độ trách nhiệm của mình
trước một việc "không nhỏ" thuộc lòng tự trọng dân tộc.”
 |
Phụ nữ Việt Nam được rao bán trên mạng đấu giá eBay với giá khởi đầu là 5000 đô la
|
Như
trên đã viết, việc báo chí nước ngoài đăng tin, bài về đề tài “dâu Việt
Nam”, với thái độ “thông cảm” có và phỉ báng cũng có, nó không phải là
điều gì mới mẻ. Chắc mọi người còn nhớ (hình như năm ngoái?) một tờ báo
của Singapore đưa tin và ảnh các “nàng dâu Việt Nam” đứng trong lồng
kính trong một hội chợ hay cái gì đó đại loại thế. Và dư luận nói
chung, hay các cá nhân như bà Hà Thị Khiết hoặc “một độc giả” của tờ Thanh Niên…,
không hề phản ứng dữ dội như lần này. Tại sao thế nhỉ? Chắc không phải
là do tờ Chosun đăng tấm ảnh các nàng mà không che mặt; vì như thế họ
sẽ phải phản ứng dữ dội đến thế nào với vụ việc ở Singapore? Hay là họ
“tát nước theo mưa” vì “vụ việc này cũng đã gây bức xúc trong dư luận
Hàn Quốc” (tin trên tờ SGGP)? Nếu thế thì nhục thật! Nó còn nhục gấp
vạn lần chính các cô gái quê phải ra đi “tìm đường cứu nhà” và đang bị
chà đạp nhân phẩm nơi xứ người. Hay họ phản ứng dữ dội, khẳng định tinh
thần “tự trọng dân tộc” để chào mừng đại hội đảng lần thứ X thành công
tốt đẹp?
Có lẽ chẳng nên đoán già đoán non cái lí do của sự búc xúc ấy làm gì,
dù cái lí do của sự bức xúc ấy rất đáng ngờ. Nhưng có một điều chắc
chắn: tôi (và rất nhiều người) cũng thấy nhục, thấy búc xúc khi những
cô gái đồng hương của mình phải mang bướm đi bán và bị chà đạp, bêu
riếu nơi xứ người. Nhưng làm người Việt Nam (ngày hôm nay) sẽ còn thấy
nhục, thấy bức xúc dài dài. Nhà chứa toàn gái Việt trên đất Trung Quốc,
Singapore, Thái Lan, Macau; tệ nạn tham nhũng, quan chức sa đọa hiếp
dâm trẻ em; ngư dân bị người “đồng chí tốt, láng giềng tốt” giết tỉnh
bơ; nạn buôn bán phụ nữ qua biên giới; các cô gái hàng hàng, lũ lũ rồng
rắn lên mây chờ lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc … vân vân và vân vân kể
không xiết …, nó không phải là (hàng đống) những nỗi nhục của chúng ta
đấy ư?
Chúng ta, những thằng dân ngu khu đen chỉ biết kêu nhục chứ biết làm
gì? Nhưng, những người có quyền lực như bà Hà Thị Khiết thì không nên
kêu nhục và làm om xòm ỏm tỏi như vậy, mà bà nên thử nghĩ xem, tại sao
các cô gái Việt Nam đổ xô đi lấy chồng nước ngoài; bà nên (hay ít ra là
cử các cộng sự) đi về các vùng quê, vào các khu chế xuất, các khu công
nghiệp (ở những nơi này, phụ nữ Việt Nam - theo nhà thơ Phan Bá Thọ -
làm quần quật cũng chỉ đủ tiền ăn mắm và mua được năm chiếc băng vệ
sinh cho tám kì kinh nguyệt) để tìm hiểu xem chị em ta “sống, học tập
và làm việc” ra sao? Sự khốn nạn họ đang thụ hưởng có bằng sự khốn nạn
khi đi lấy những thằng chồng vũ phu nơi Đài Loan, Hàn Quốc hay không?
Còn nếu như bà muốn chứng tỏ con người đầy tính tự tôn dân tộc bằng
cách “…thảo một bức thư mà có lẽ hôm nay sẽ gửi tới Thủ tướng Hàn Quốc,
Bộ Bình Đẳng Giới Hàn Quốc, Hội Phụ nữ nước này cùng các tổ chức phi
chính phủ khác để yêu cầu, đề nghị họ can thiệp, nhanh chóng giải quyết
vụ việc, đồng thời, chúng tôi cũng sẽ có thư yêu cầu tờ báo Chosun phải
có lời xin lỗi chính thức với phụ nữ Việt Nam” - Thì … vớ vẩn lắm!
Sự vớ vẩn ấy chẳng khác nào nhà nọ có ông bố bà mẹ không cho con đi học
mà xúi nó đi ăn cắp, nhưng lại rất lấy làm xấu hổ khi con bị bắt, bị ra
tòa và bị đi tù. Nói cụ thể hơn, bà Hà Thị Khiết nên tỉnh táo mà xem
xét, phụ nữ Việt Nam nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung thật sự
có danh dự/danh giá dưới con mắt quốc tế hay không, rồi hãy la làng là “Nhật báo Chosun bôi nhọ danh dự phụ nữ Việt Nam”.
Tại sao mấy thằng trọc phú Đài Loan, Hàn Quốc không mang bóp tiền của
chúng sang Anh, sang Singapore, sang Nhật, v.v..., mà mua vợ?
Người ta không thể mất những gì họ không có.
Chắc chắn, khi bà ủy viên trung ương đảng, chủ tịch hội Liên hiệp phụ
nữ Việt Nam, nhẩy dựng lên bắt người ta xin lỗi, thì tôi tin rằng, tờ
Chosun cũng như tay phóng viên kia sẽ phải xin lỗi; nhưng liệu lời xin
lỗi ấy có làm người phụ nữ Việt Nam danh giá lên? Nhân phẩm của họ sẽ
được phục hồi? Không! Ngàn lần không. Cho dù tất cả các tờ báo, các
phóng viên viết về đề tài này từ trước tới nay đồng thanh xin lỗi, thì
sự thật về phụ nữ Việt Nam thế nào vẫn không thay đổi. Họ (phụ nữ Việt
Nam) vẫn sẵn sàng lao đi lấy chồng ngoại bất kể tuổi tác đui què mẻ sứt
dở hơi hâm hấp, họ vẫn sẵn sang “chạy chọt” để đi “hợp tác lao động”
nơi xứ người, vẫn sẵn sàng đứng trong tủ kính để thiên hạ “coi mắt”…
tóm lại là sẵn sàng làm bất cứ việc gì, miễn là thoát được chốn tăm tối
khốn nạn nơi quê nhà và có chút đỉnh báo hiếu mẹ cha.
Lòng tự trọng dân tộc không phải là độc quyền của cá nhân nào. Nó là
một tình cảm rất tự nhiên của bất cứ ai. Chúng ta có nhiều cách để thể
hiện tinh thần ấy. Nhưng cố gắng đừng để tự trọng thành tự ái.
Trong trường hợp này, trước hết, chúng ta nên tự sờ tay lên gáy mình
đã. Việc bù lu bù loa là rất cần thiết, nhưng nên làm trong trường hợp
khác. Như trường hợp các ngư dân bị bắt, bị giết hồi năm ngoái. Chẳng
hạn.
Sài Gòn – 29/04/2005
Copyright © 2006 by DCVOnline
Tài liệu bổ sung cho bài:
Tìm tình yêu nước ngoài một cách chiếu lệ
Nguồn: english.chosun.com, Cập nhật ngày 20 tháng 4, 2006
Trà Mi lược dịchĐể
rộng đường dư luận, DCVOnline đăng bản tin do Trà Mi lược dịch của nhật
báo Chosun, bản điện tử Anh ngữ, cập nhật ngày 20 tháng 4, tựa đề “Finding Love Overseas the Perfunctory Way”.
Ảnh trong bài theo sau là ảnh trên trang english.chosun.com đã hiệu
đính, tuy nhiên quan điểm của Trà Mi khác với Hà Thị Khiết hay một số
báo chí và bạn đọc trong nước. Bạn đọc DCVOnline có thể tự thẩm định
nhân phẩm của phụ nữ Việt Nam có thay đổi gì không khi so sánh ảnh
trong bài với ảnh nguyên bản ở trang english.chosun.com.
Tại văn phòng mai giới hôn nhân tại Tp. Hồ Chí Minh, một người đàn ông
Hàn Quốc ngồi trên ở ghế bành bằng tre đan ngắm nhìn một đoàn thiếu nữ
Việt Nam. Trên ngực áo của các cô gái Việt Nam đều có đeo bảng số,
những thiếu nữ này đang đợi để được chọn đi thoát khỏi cuộc đời nghèo
đói tại Việt Nam. Người đàn ông, với ít nhiều xấu hổ, nhìn vào những
khuôn mặt của các thiếu nữ Việt Nam. “Tôi cảm thấy rất thương hại cho
họ và tôi không biết phải chọn ai,” người đàn ông Hàn Quốc nói. Sau 20
phút, ông ta ngưng, không chọn nữa.
 |
Đàn ông Hàn Quốc đang chọn vợ Việt Nam tại văn phòng môi giới ở Tp Hồ Chí Minh — Nguồn: english.chosun.com
|
Kim Jang-Ho (không phải tên thật), 35 tuổi, thất nghiệp. Mẹ Kim có tiệm
ăn ở Incheon. Kim đến Việt Nam tìm vợ. Cùng với việc xem mắt 11 thiếu
nữ ở văn phòng môi giới hôn nhân, Kim còn được xem bản liệt kê ảnh tất
cả cô dâu Việt Nam trong đĩa nhựa (CD-ROM). Chỉ nhìn thoáng qua những
ảnh trong đĩa nhựa cũng phải mất đến 90 phút. Bóng của 150 thiếu nữ
Việt Nam, và dĩ nhiên trên ngực áo nào cũng đeo số hiệu, lần lượt hiện
trên màn hình. Một lần nữa, chỉ sau 20 phút, Kim lại ngừng. Đến đây Kim
đã quyết định 2 trong 11 cô gái Kim được gặp ở văn phòng có thể là ứng
viên phù hợp.
 |
Cô dâu tương lai ngắm nghía áo cưới — Nguồn: english.chosun.com
|
Kim quyết định phỏng vấn Sen (20 tuổi) và một cô gái khác (21 tuổi).
Kim nói vớ hai cô gái Việt Nam, “Anh đang thất nghiệp, nhưng sẽ tìm
việc khác nay mai. Mẹ anh đã già đang trong coi quán ăn, em có thể sống
với và chăm sóc mẹ anh không?”. Cả hai cô gái Việt gật đầu. Sen sống ở
một cùng quê nghèo khó cách Tp. Hồ Chí Minh khoảng 4 giờ đi xe. Sen
muốn lấy chồng nước ngoài để vượt thoát cuộc đời cùng khổ. Sen nói,
“Con gái của Bà trẻ của Sen lấy chồng Đài Loan 3 năm trước, nhờ cuộc
hôn nhân ấy Bà trẻ đã có nhà lầu”.
Sau một hồi rảo bước, hút thuốc lá, Kim quyết định lấy Sen. Thế là cả
đôi vợ chồng sắp cưới đi thẳng đến bệnh viện thử nghiệm AIDS. Thử
nghiệm AIDS là điều kiện bắt buộc để đi làm cô dâu nước ngoài sau khi
có tin cô dâu Việt Nam đã làm lễ cưới nhưng không được nhập cảnh Nam
Hàn vì có HIV dương tính. 90 phút sau kết quả thử nghiệm trở lại: cả
hai đều khoẻ mạnh, không có HIV. Cặp vợ chồng làm lễ cưới đơn giản theo
tục lệ Việt Nam, đeo nhẫn cưới, uống rượu mừng và Kim gặp cha mẹ của
Sen. Đôi vợ chồng trẻ ra ngoài trời, dưới ánh nắng gay gắt của Sài Gòn,
chụp ảnh ngày cưới. Cả tiến trình tìm và lấy vợ của Kim mất hai ngày.
 |
Thiếu nữ Việt Nam học làm Kim Chi, chuẩn bị lấy chồng Hàn Quốc — Nguồn: english.chosun.com
|
Sau những sinh hoạt ồ ạt, quay như chong chóng, hai vợ chồng trong
những giờ phút riêng tư lại có trở ngại khác: truyền thông. Kim chán
chường thú nhận, “Tôi cứ ngỡ mình có thể thay ngôn ngữ bằng động tác để
thông cảm nhau, nhưng tôi đã sai”. Vài ngày sau Kim quay trở lại Nam
Hàn. Sau khi đã ghi tên và sổ gia đình, và gởi cho Sen 1 phó bản để có
thể bắt đầu thủ tục làm chiếu khán sang Đại Hàn. Tiến trình này mất
khoảng 20 ngày đến 2 tháng.
Copyright © 2006 by DCVOnline