Kính tặng Phạm Phong Dinh, Trần Việt Hải, Phạm Thái và Tống Hoàng.
Bom
Nguyên Tử hiện nay, đã trở thành mối lo ghê gớm với nhân loại, vì sự
tàn phá của nó còn kinh khiếp gấp vạn lần, nếu đem so sánh với hai trái
bom đầu tiên mà Hoa Kỳ đã thả xuống Nhật Bản vào những ngày cuối của
Thế Chiến 2. Hiện các nhà quân sử thế giới đã chia lịch sử chế tạo và
xử dụng vũ khí ' Hạch Tâm' thành ba giai đoạn:
- Giai đoạn 1:
1945-1948, Hoa Kỳ độc quyền bom nguyên tử và chấm dứt vào năm 1949, khi
Liên Xô thử nghiệm và thành công chế tạo được quả bom đầu tiên.
-
Giai đoạn 2: Thời kỳ chiến tranh lạnh, với 5 cường quốc Bom Nguyên Tử
gồm Hoa Kỳ, Liên Xô, Anh, Pháp và Trung Cộng. Tuy nhiên chỉ có Mỹ và LX
tồn trử nhiều nhất, ba nước còn lại có số lượng không đáng kể.
- Giai đoạn Hiện tại: Sau khi chiến tranh lạnh chấm dứt, các cường quốc
nguyên tử thuộc hai khối, đã thỏa thuận cắt giảm một số lượng vũ khí
chiến lược. Trong lúc đó các nước Do Thái, Ấn Độ, Hồi Quốc, Bắc Hàn và
Ba Tư..lại tăng cường chế tạo Bom Nguyên Tử, bất chấp lời cảnh cáo của
Hội Đồng Bảo An LHQ. Nhật Bản, Nam Hàn và Đài Loan có nhiều Plutonium
đã tinh chế, có thể làm được bom NT bất cứ lúc nào nếu họ muốn. Trước
năm 1975, VNCH cũng đã có Lò phản ứng NT Đà Lạt nhưng bị Mỹ kềm kẹp nên
chỉ hoạt động như là một cơ sở thực nghiệm, dù tài liệu bí mật sau này
cho biết khi rút về nước, Hoa Kỳ cũng đã lấy hết các thỏi Plutonium đã
tinh chết ở trong lò.
Vì sợ Hoa Kỳ sẽ dùng bom nguyên tử tấn
công các nước trên, như đã từng làm với Nhật, sẽ gây nên Thế Chiến 3,
nên nhiều quốc gia đã vận động ngoại giao, để ký các Hiệp Ước Ngăn Cấm
và Kiểm Soát việc chế tạo vũ khí Hạt Nhân (MTCR), ra đời lần đầu tiên
vào tháng 4-1987 có 7 nước đã ký kết Mỹ, Canada, Anh, Pháp, Đức, Nhật,Ý
và sau đó có 26 nước tham dự. Theo Hiệp Ước trên, cấm các nước chuyển
giao cũng như chế tạo loại Hỏa Tiễn tầm xa 300km, mang đầu đạn Nguyên
Tử 500 cân Anh.
Tuy nhiên Hiệp Ước trên, chẳng được ai thi hành,
kể cả Pháp và Trung Cộng. Ngang ngược nhất là Pháp, bất chấp sự phản
đối của thế giới, từ tháng 9-1995 tới tháng 5-1996, Tổng thống Pháp là
Jacques Chirac, đã tiến hành tám cuộc thử nghiệm Bom Nguyên Tử, trên
Quần Đảo Mururou, bằng một ống đào ngầm sâu 1000 m. dưới đáy biển. Theo
các nhà khoa học, sức nổ của các cuộc thử nghiệm trên, tương đương với
20.000 tấn TNT, trong lúc hai trái bom mà Mỹ đã thả xuống Nhật vào năm
1945, chỉ có sức tàn phá tương đương với 15.000 tấn TNT. Bởi vậy đâu có
trách, đã có tới 10 nước khác, cũng bắt chước Pháp ngấm ngầm sản xuất
các loại Hỏa Tiển Đạn Đạo Chiến Thuật hay Chiếc Lược. Như vậy trên thế
giới ngày nay, ngoài 5 cường quốc nguyên tử, các nước Do Thái, Ba Tư,
Saudi Arab, Pakistan, Ấn Độ, Bắc Hàn, đã có loại Hỏa Tiển tầm xa
1000km. Riêng Do Thái, Ấn, Hồi và Bắc Hàn còn có thêm Bom Nguyên Tử. Đó
cũng là lý do mà Hoa Kỳ và Nhật Bổn, đã ký thỏa hiệp triển khai Hệ
Thống Hoả Tiền Chống Hòa Tiển, sau nhiều lần thử nghiệm rất thành công,
nhằm bảo vệ lãnh thổ Nhật Bổn, Hoa Kỳ, ngăn chống các loại Hỏa tiển tầm
xa mang đầu đạn NT của Trung Cộng, Bắc Hàn kể cả Nga tấn công bất cứ
lúc nào . Chính điều này đã làm cho Nga và Tàu điên tiết, nên cùng liên
kết, xúi Bắc Hàn và Ba Tư đem vấn đề Bom NT hù dọa thế giới, để cho Hoa
Kỳ và Nhật phải xét lại sự hợp tác trong Kế Hoạch 'La Chắn Phòng Thủ'.
Chiến
tranh lạnh kết thúc, dẫn tới các hiệp ước giảm thiểu và tiêu hủy vũ khí
hạt nhân. Nhưng hậu quả của nó để lại, trong đó có việc đem một số
lượng lớn chất Plutonium thừa thải, lén lút bán ở chợ trời, đâu có ai
ngăn cấm được?
Theo thống kê, chỉ trong thời gian chiến tranh
lạnh, thế giới đã sản xuất tới 110.000 đầu đạn nguyên tử. Về dự trử
chất phóng xa Plutonium, Mỹ và Nga, mỗi nước có 50 tấn. Đây là vấn đề
nan giải, trong việc kiểm soát hay ngăn cấm chế tạo Bom Nguyên Tử. Bởi
vậy vào tháng 4-1996, trong cuộc họp thượng đỉnh G7 + Nga, tại Mạc Tư
Khoa,về vấn đề an toàn hạt nhân, chất Plutonium không còn bị cấm kỵ, mà
sự thật không thể kiểm soát được. Mới đây G7, Nga và các nước Thụy Sĩ,
Bỉ, Liên Âu, Cơ quan năng lượng quốc tế (AIEA) lại họp tại Paris, để
tìm phương cách ngăn cấm việc tinh luyện Plutonium, vào mục đích quân
sự. Có nhiều biện pháp được đề nghị nhưng cuối cùng gần như bế tắc, vì
hiện nay đã có hằng trăm tấn Phlonium tồn đọng trên thế giới, trong số
này đã có một lượng lớn đem bán cho các nước để làm Bom Nguyên tử,
trong đó có Ba Tư và các Tổ chức Khủng bố Quốc tế.
Đức thường tự
hào về hàng rào Quan Thuế và Đội Cảnh Sát đặc nhiệm (BND) thế nhưng
Pltonium từ Nga cũng vẫn lọt rào vào ngày 10-8-1994, trong chuyến bay
của Hảng Hàng Không Đức Lufthansa, mang số LH3369, đã phát hiện ba hành
khách Tây Ban Nha + Columbia, đã mang theo 50 gam chất Plutonium đã
tinh chế, sẳn sàng làm bom NT, trong lúc đó Iraq chỉ mới chế được chưa
tới 10 gam chất Plutonium, thì đã bị thế giới la ó, cuối cùng đất nước
tan hoang vì bom đạn Mỹ.
Tuy nhiên những vụ buôn lậu chất
phóng xạ, không phải chỉ xãy ra ở Đức mà còn phát hiện nhiều lần tại
Thụy Sĩ. Tháng 10-1991 cảnh sát Zurich đã phá vở vụ buôn lậu 1 kg chất
Plutonium, tính chuyển sang Đức. Điều quan trọng nhất, là trong tất cả
các dịch vụ trên, chỉ tóm được người bán hay kẽ vận chuyển, chứ không
hề biết được ai là người mua? kể cả báo cáo điều tra của chính quyền sở
tại cũng thật mơ hồ. nhưng lại muốn ám chỉ là của Liên Xô cũ. Dĩ nhiên
Nga đâu có để yên, nên đã phản pháo lại ' Tại sao đã có hằng trăm vụ
buôn lậu chất Plutonium ngay trên nước Đức, mà chính quyền chẳng cho
biết ai là người mua, thì nội vụ đã được sáng tỏ.. Vã lại, đâu phải chỉ
có Nga mới có chất Plutonium?'
Nhưng sự kiện trên, đã không còn
là lời qua tiếng lại giữa các nước liên hệ, mà trở thành một điểm nóng
tại Ba Tư, một quốc gia Hồi giáo ở Trung Đông. Theo nhận xét chung của
hầu hết các phân tích gia chính trị quốc tế, thì rõ ràng Tổng thống
Iran là Mahmoud Ahmadinejad, đang làm xiết trên dây, đưa đất nước mình
vào hố chiến tranh hủy diệt, khi công khai, thách thức và đương đầu với
Hoa Kỳ, Do Thái và Liên Âu, về việc mình đang tiếp tục tinh luyện
Plutonium và trên hết là đã có sẳn một trái Bom Nguyên Tử, chờ hủy diệt
Do Thái. Dĩ nhiền Irael, một cường quốc NT thứ ba trên thế giới hiện
nay, trong kho đang chứa hằng ngàn vũ khí hũy diệt, tối tân không thua
Mỹ Nga, còn vượt trội hơn Anh-Pháp, có bao giờ để Ba Tư múa may quay
cuồng và ra tay trước. Ngày tận thế của nhân loại đang chực chờ, vì một
cuộc chiến NT không biết sẽ nổ ra lúc nào, vì chẳng ai biết được kể cả
Mỹ-Nga.Cuộc chiến Đông Dương lần thứ 2 (1955-1975) vô cùng ác liệt, do
khối Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế dàn dựng xâm lăng. Người Mỹ dùng chiêu bài
Tự Do-Dân Chủ, để có cớ can thiệp, cứu giúp VNCH. Nhưng thực chất cuộc
chiến, cũng chẳng qua vì chiến lược, muốn lôi kéo Trung Công thành một
Đồng Minh , để chống lại Liên Xô trong Chiến Tranh Lạnh. Đó là ý nghĩa
Cuộc Đông Du Ký vào năm 1972 của Cặp Nixon-Kissinger tại Bắc Kinh thăm
viếng Mao Trạch Đông-Chu Ân Lai. Sau đó , năm 1973 ký Hiệp định ngưng
bắn với Cộng Sản Bắc Việt. Ngày 29-4-1975 chính thức bỏ Sài Gòn chạy
trên mái nhà. Ngày 30-4-1975, VNCH bị cưởng chiếm, qua lệnh đầu hàng
của TT.Dương Văn Minh. Người Mỹ hoàn thành thế chiến lược quốc
tế,thuyết phục được Trung Cộng thành đồng minh , đứng về phe mình,
chống lại Liên Xô.
Năm 1979, Tổng Thống Jimmy Carter ký Hiệp ước
với Đặng Tiểu Bình về quan hệ ngoại giao Mỹ-Trung Cộng, để chống lại
Liên Minh Quân sự Liên Xô-Việt Cộng-A Phú Hản. Dựa vào bình phong Mỹ,
Trung Cộng đã công khai xâm lăng tấn chiếm lãnh thổ VN. Ngược lại Hoa
Kỳ cũng dựa thế liên minh Mỹ-Hoa, làm sụp đổ Đông Âu và Liên Xô vào đầu
năm 1990. Năm 1998, vợ chồng Tổng Thống Bill Clinton lại sang Bắc Kinh
thăm Giang Trạch Dân,ký Hiệp Thương Kinh Tế nhưng thực chất chia hai
thiên hạ, lấy con ngáo ộp Bắc Hàn qua Bom Nguyên Tử, để Hoa Kỳ có cớ
tiếp tục hiện diện tại Đông Á và Thái Bình Dương. Ngược lại, Trung Cộng
được Mỹ bưng bợ vào LHQ một cách hợp lý, tham dự vào các Diễn Đàn Quốc
Tế, như là một cường quốc hiện tại.
Ở Trung Đông, ai cũng biết
Osama Bin Laden và Saddam Hussein, đều được CIA nuôi dưỡng, võ trang và
tài trợ lúc ban đều. Ngoài sự liên hệ trên, cả hai coi như kẻ tử thù,
tuy về sau cùng trở cờ chống lại người Mỹ. Bởi vậy Saddam Hussein đã
thẳng tay tiêu diệt Al-Qaeda và Nhóm Hồi Giáo cực đoan của Bin Laden.
Đó là điều mà Hoa Ky-Anh, hiểu rõ hơn ai hết từ sau năm 1990. Nhưng
Saddam Hussein lại là vua của Kho Dầu-Khí lớn thứ hai trên thế giới,
nên phải bị tiêu diệt. Đó là lý do, cho tới bây giờ, cà TT.GW Bush hay
Thủ tướng Anh Tony Blai.. vẫn chưa tìm thấy dấu tích, bất cứ thứ vũ khí
sát hai nào, có trên lãnh thổ Iraq hay sự cấu kết giữa Hussein, Bin
Laden và tổ chức Hồi giáo cực đoan Al-Qaeda.
Tóm lại tất cả cũng
vì DẦU HỎA, được cả thế giới ngày nay, coi như một thứ vũ khí tối
thượng của Đế Quốc Toàn Cầu Mới. Vì Dầu Hỏa, Mỹ Nga luôn tranh chấp,
qua cuộc Chiến Tranh Lạnh, khắp thế giới nhưng gây cấn nhất là Miền
Trung Á, Khu vực Caucase và nay Điểm Nóng đang dồn về Iraq và Iran, qua
Danh Xưng ' Ngăn Chận chế tạo Vũ khí Nguyên Tử và Tiêu Diệt Khủng Bố '
, mà hầu như cả thế giới đều biết . Mở Lò NT để lọc Uranium kiếm
Plutonium để dành làm Bom, ở đâu cũng có, mà mới nhất là Brazil vừa
tuyên bố khánh thành Trung tâm tinh chế Uranium tại Rio De Janeiro, chứ
đâu phải chỉ có tại Ba Tư. Hơn nửa nếu Iran làm loạn, chừng nào mới tới
phiên Hoa Kỳ và Liên Âu nhảy vào, vì nước hứng chịu đầu tiên là Do
Thái. Còn khủng bố ngày nay, đã vào tới tận Mỹ, Anh, Pháp, Nga cả Trung
Cộng.
1 -CHẤT PHÓNG XẠ PLUTONIUM VÀ BOM NGUYÊN TỬ:
Năm
1941, Gleen Seaborg Khoa học gia người Mỹ, đã tìm ra được chất
Plutonium. Đây là một hóa chất phóng xạ, dễ tập trung hơn chất Uranium,
rất hiếm quý trong tự nhiên nhưng nếu tìm thấy, lại ở dạng cực nhỏ, lẩn
lộn với quặng Uranium. Vì lý do khan hiếm , nên các nhà Bác học đã phải
tinh chế chất Plutonium nhân tạo tại phòng thí nghiệm, qua phương pháp
trộn lẫn Uranium 235 và 238, trong các lò phản ứng hạt nhân. Năm 1945,
lần đầu tiên Plutonium được Hoa Kỳ ứng dụng vào mục đích quân sự, để
sản xuất hai trái bom nguyên tử thả xuống Nhật Bản. Từ năm 1960, Pháp
là một trong những quốc gia theo đuổi việc sản xuất chất phóng xạ nhân
tạo, qua kế hoạch ' Poing Nucléaire'. Từ năm 1970 về sau,vì các quặng
Uranium trở nên quý hiếm và đắt giá, nên Plutonium được thế giới xử
dụng,,nhất là Hoa Kỳ, Liên Xô, Pháp, để thay thế Uranium trong các lò
phản ứng. Nhưng chi phí điều hành các lò phản ứng rất cao, trong lúc đó
nhiều quặng mõ Uranium mới, lại được tìm thấy, khiến cho Pháp và nhiều
nước khác, phải đóng cửa nhà máy.
Vấn đề nan giải nhất của thế
giới ngày nay, đó là việc kiểm kê thật sự số lượng dự trữ Plutonium, mà
Nga-Mỹ đã trưng ra 100 tấn hiện có. Trong khi LHQ, nhất là Anh-Mỹ, lúc
nào cũng muốn thổi phòng chuyện chế tạo chất phóng xạ Plutonium, thì
tại Nga và các nước Cộng Hòa, chư hầu cũ của Liên Xô, bị rẽ rúm như cỏ
rác. Ở đây, người ta dễ dàng lượm nhăt một lượng chất phóng xạ, đủ chế
tạo được 20 trái bom nguyên tử. Khắp nơi, nhiều kiện hàng chứa
Plutonium, sẵn sàng chuyển tới Teheran (Ba Tư). Kinh khiếp nhất là tại
Một Tổ Hợp Sản Xuất Bom NT của Nga, có hàng tấn chất Plutonium (Pu),
được chứa trong một ngôi nhà cũ kỷ, chỉ có hai người và một con chó bảo
vệ.
Do đồng lương chết đói, cộng với việc đánh cắp chất
Plutonium quá dễ dàng, chỉ cần một chiếc vali lót chì, là có thể chuyển
chất phóng xạ đem bán khắp nơi.,nên người Nga nào có dịp cũng muốn làm
giàu, qua dịch vụ béo bở nhát hiện nay. Đó là buôn bán chất phóng xạ,
mà khách hàng quen thuộc vẩn là các nước Ả Rập giàu có, Ba Tư và đâu có
thiếu người Mỹ. Ngày 12-11-1994, Kazakhstan đã bán cho quân đội Mỹ 2,3
tấn vật liệu phân hạch, trong số này có 500 kg WGU (weaponsgrade
uranium), có thể tinh chế được 20 trái bom NT. Việc mua bán được che
đậy, bằng một kế hoạch mang tên Project Sanphire, ngoài mặt thì chính
phủ nước này đề nghị Mỹ, giúp tống khứ những chất liệu hạt nhân, mà
người Nga khi rút đi, đã bỏ lại tại nhà máy luyện kim Ulba.
Nhà
kho này bị Nga bỏ hoang hằng chục năm qua và đã được bán lại cho Ba Tư
, mà bằng chứng, là còn nhiều thùng gổ chứa nguyên liệu chế tạo bom
nguyên tử, đề địa chỉ Teheran nhưng chưa gửi kịp. Tuy nhiên đây cũng
chỉ là một trong hằng trăm địa điểm của LX cũ, đã phá sản, không hề có
an ninh, kiểm kê, khiến cho bọn khủng bố hay kẽ trộm, có thể đánh cắp
dễ dàng để làm bom nguyên tử. Hiện người Nga đang tiến hành việc tháo
gở 40.000 đầu đạn nguyên tử, đã được gắn khắp nơi ở Liên Xô cũ, với mức
độ 2000-3000 trái /1 năm. Tình trạng này đã gây nên sự thất thoát trầm
trọng và đầy hiểm họa cho nhân loại, vì việc phổ biến hạt nhân, điển
hình là Bắc Hàn và Ba Tư.
Tóm lại ngày nay, chế tạo một trái bom
nguyên tử quá dễ dàng, với vật liệu, vài nhà vật lý, kỹ sư và các bí
quyết, cùng ngân khoản chừng 300.000 đô la. Cái khó nhất trong quá khứ,
là làm sao để có vật liệu, tức là việc sản xuất Pu hay HEU (High
enriched uranium), những thứ này như đang bị vứt bỏ trên khắp lãnh thổ
Liên Xô cũ., có tiền là mua mang về, mà không cần phải mở lò NT, vừa
phiền toái lại bị LHQ và Mỹ bắt chẹt.
Từ năm 1970, Hoa Kỳ đã
khởi xướng Hiệp Ước không phổ biến vũ khí hạt nhân và tới nay đã có 178
nước ký nhận nhưng Ba Tư, Nam Dương, Ấn, Hồi và Mễ Tây Cơ không muốn
tham dự., nêu lý do là Do Thái đã không chịu ký hiệp ước, mặc dù đã có
14 nước Trung Đông từng thúc giục. Nhưng họp thì họp, trong lúc đó
nhiều nước cứ công khai như Pháp, Trung Cộng hay âm thầm như Do Thái, Ả
Rập Thống Nhất, Bắc Hàn, Ba Tư, Ấn, Hồi ..vẫn đều đặn sản xuất
Plutonium để làm bom NT.
Tháng 9-1995, bất chấp sự phản đối của
thế giới, người Pháp đã tiến hành đồng lúc 8 cuộc thử nghiệm bom NT, để
bổ sung cho 18 Hỏa Tiển đang đặt ở căn cứ quân sự Albion, bằng đầu đạn
TN-75 hay loại hỏa tiển M-45, trang bị cho các tàu ngầm nguyên tử. Đây
cũng là mục tiêu của Pháp đang theo đuổi, sẽ chế tạo được Hỏa tiễn M-5
với đầu đạn TN-100, hoàn toàn mới, được trang bị cho các tàu ngầm NT.
Đồng thời cải tiến hệ thống phòng thủ, tấn công của Hỏa tiễn ASLP, có
thể gắn trên máy bay phản lực chiến đấu Rafale. Có điều mai mĩa, là
trong vụ này, người Mỹ cũng đã nhúng tay giúp về khoa học và bán các
loại máy gia tốc chụp tia X và máy điện toán Cray T3E. Cần biết thêm là
Pháp bắt đầu thử nghiệm Bom NT, theo lệnh của TT.De Gaulle tại Sa mạc
Sahara ngày 13-2-1960, trong khi đó Mỹ và Liên Xô đã ngừng thử nghiệm
hạt nhân, từ tháng 11-1958 cho tới tháng 9-1961, mới chạy đua trở lại
vì chiến tranh lạnh.
Tại Nam Á, hai nước Ấn và Hồi luôn luôn coi
như tử thù, vì vậy không ngớt chạy đua trong việc tìm tòi, sản xuất các
loại vũ khí chiến lược, trong đó có bom NT. Mấy năm nay, Hồi quốc coi
như đã hợp tác với Hoa Kỳ, trong cuộc chiến tại A Phú Hản vào năm 2001.
Trong chuyến công du thế giới của Nữ Ngoại Trưởng Mỷ, bà Condoleezza
tháng 3/2006, đã mang theo ân huệ của TT Bush, ban cho Ấn Độ, về một
thỏa hiệp song phương, giúp cho nước này phát triển vũ khí hạch tâm, dù
rằng Ấn chẳng bao giờ chịu ký Hiệp Ước NPT. Hành động trên của Mỹ, vừa
bất công đối với các Bắc Hàn, Ba Tư..lại hoàn toàn đi ngược với lời hô
hào của chính người Mỹ, về tinh thần tôn trọng các Hiệp ước quốc tế, mà
phần lớn Mỹ là tác giả.
Ai cũng biết, Hồi và Ấn, dã không chịu
ký tên vào Hiệp ước NPT, lại tự ý phát triển sản xuất bom NT, nên đã bị
Hoa Kỳ trừng phạt bằng biện pháp cấm vận kinh tê-quân sự. Điều này, Mỹ
cũng đang muốn áp dụng với Ba Tư, Bắc Hàn và các nước khác, không chịu
theo lệnh kiểm soát của Cơ quan Nguyên tử Quốc tế (IAFA) . Nhưng khi
Tổng thống Hồi Quốc Pervez Musharraf, theo Mỹ chống Taliban, thì Hoa Kỳ
đã như muốn quên ngay lệnh cấm vận với nước này. Riêng Ấn Độ, một đồng
minh chiến lược mới của Mỹ tại Nam Á, trong Liên Minh Quân Sự chống
Trung Cộng, chẳng những được bỏ lệnh cấm vận, mà Hoa Kỳ còn yêu cầu,
được giúp đở và viện trợ kỹ thuật hạch tâm, cho nước này. Bất công như
vậy, trách sao Bắc Hàn, Ba Tư luôn chống đối và coi thường nước Mỹ. Đây
cũng là lý do, khiến cho thế ngoại giao của Mỹ càng lúc càng thất bại,
lẽ loi, mất đồng minh kể cả những nước đang ngửa tay xin tiền Mỹ như
Phi Luật Tân, Ai Cập, Thái Lan, Nam Hàn.
2- BA TƯ VÀ BOM NGUYÊN TỬ:
Ba
Tư có diện tích 636.293 dặm vuông (1.648.000 km2), dân số hơn 62 triệu
người, tuy theo Hồi giáo nhưng không phải là người Ả Rập, gồm các sắc
dân Persia (Ba Tư), chiếm đa số, còn lại là người Azerbaijani và
Kurdish. Ngôn ngữ chính là tiếngFarsi, thủ đô Teheran hơn 6 triệu
người, chưa kể ngoại ô. Ngoài ra còn nhiều thành phố lớn như Isfahan
(1.422.308 ng), Mashed ( 2.038.388 ng),Tabriz (1.566932 ng). Đạo Hồi
được coi như là quốc giáo nhưng Ba Tư khác với các quốc gia Ả Rập, theo
hệ phái Shiite, chiếm tới 93%, còn phái Sunni chỉ có 5%, không đáng kể.
Lạnh thổ Ba Tư hầu hết là cao nguyên, phía bắc giáp Biển Caspian,
Azerbaijan và Turkmenistan. Phía tây giáp Thổ Nhỉ Kỳ và Iraq. Phía đông
giáp Afghanistan và Pakistan. Phía nam nằm trên vịnh Persia.
Tài
nguyên chính là dầu hỏa và được tập trung hầu hết ở phía Nam, sát Vịnh
Ba Tư. Từ năm 1938 bắt đầu sản xuất dâù, đã chiếm tới 4,8% tổng số
lượng của thế giới và sau đó càng lúc càng gia tăng, đem về cho ngần
sách lên tới 18 tỷ 700 triệu đô la, vào năm 1972. Từ tháng 4-1950, Ba
Tư là đồng minh chiến lược và nhận viện trợ của Hoa Kỳ. Nhưng vua Shah
Mohammmed Reza Pahlavi, không được lòng dân nên bị truất phế và sống
lưu vong tại ngoại quốc vào ngày 16-1-1979.
Tháng 2-1979
Khomeini từ Pháp về nước, dep tan phe đảng của Thủ tướng Shahpur
Bakhtiar, lên làm Lãnh tụ tối cao (Velayat Faghih), thiết lập Chế độ
Cộng hòa Islam IRAN, tước bỏ tất cả mọi quyền tự do cá nhân, tẩy xóa
nền văn minh Tây Phương,đưa con người trở lại cõi hồng hoang, thời đồ
đá, không khác gì cảnh tượng tại Miền Nam VN sau ngày 30-4-1975, khi
Cộng Sản chiếm được Sài Gòn. Về ngoại giao, Khomeini ban lệnh quốc
hửuhóa toàn diện cơ xưởng kỹ nghệ , nhà máy lọc dâù của tư nhân và
ngoại quốc, công khai ra mặt thù hận và chống đối Mỹ, Anh lẫn Nga Sô.
Ngày
4-11-1979, nêu lý do Hoa Kỳ dung dưỡng cựu hoàng Pahlavi, nên Khomeini
ra lệnh Vệ binh cách mạng, tấn công chiếm và bắt giữ toàn bộ Tòa Đại Sứ
Hoa Kỳ, trong đó có Đại sứ, nhân viên hơn 50 người, làm con tin trong
444 ngày. Trước 1 giờ, khi Reagan lên nhiệm chức Tổng thống Mỹ lần thứ
nhất, vào ngày 20-1-1981, Khomeini mới chịu thả con tin Mỹ về nước
Tại
Trung Đông, Khomeini không che dấu ý đồ biến các quốc gia Hồi giáo
trong vùng, thành chư hầu của cái gọi là ' Cách mạng Islam Iran ', qua
đạo quân khủng bố của Teheran là Tổ chức Hizballah tại Leban và Nhóm
người Kurd tự trị tại Bắc Iraq.
Tự ngàn xưa Iraq và Iran coi
như tử thù, vì tranh chấp chủ quyền trên Thủy lộ Shatt Al-Arab. Lúc đó
Iraq là đồng minh của Liên Xô,lại có Pháp-Anh-Mỹ chống lưng giúp vũ
khí, mượn dịp trên, xua quân chiếm đóng một phần lãnh thổ Ba Tư vào
tháng 8-1980. Chiến tranh vô cùng ác liệt, Ba Tư dù lớn và đông dân hơn
Iraq, nhưng quân đội yếu kém vì đa số các sĩ quan tài giỏi được Tây
Phương huấn luyện từ trước, đã bị Khomeini giết chết trong các Trại cải
tạo, nhà tù. Còn vũ khí quân dụng mua của Mỹ ngày xưa, cũng đã lỗi
thời. Vì vậy tinh tới tháng 9-1984, Ba Tư đã tử trận hơn 100.000 người
(Iraq 50.000 chết ). Thêm vào đó, Ba Tư lại bị TT Mỹ Carter cấm vận,
nên nguồn cung cấp vũ khí, quân dụng của Khomeini chỉ nhờ vào buôn lậu,
đâu có đủ cung ứng cho chiến trường. Tình trạng trên, làm cho kinh tế
Ba Tư thêm suy thoái, khiến cho đất nước càng hổn loạn. Qua sự can
thiệp của quốc tế, ngày 20-8-1988 chiến tranh Iraq-Iran chấm dứt.
Tháng
6-1989 Khomeni chết, được Khameni lên thay, còn Hashemi Rafsanjani làm
tổng thống Ba Tư nhưng thể chế vẫn không có gì thay đổi. Riệng việc
Khomeini chịu trả con tin cho Mỹ, là do sự đánh đổi của Reagan ngay khi
bước vào Tòa Bạch Ốc, nhận chức Tổng thống. Đó là việc Mỹ rrả lại cho
Ba Tư số tài sản ký thác hơn 8 tỷ MK, cùng với toàn bộ gia sản của cựu
hoàn Pahlavi. Mỹ còn đi đêm với Khomeini, bằng cách cho Do Thái bí mật
bán vũ khí cho Ba Tư. Để che đậy những bí mật hậu trường, qua vụ 241
TQLC Mỹ bị khũng bố gài bom chết tại Beirat vào tháng 10-1983, Mỹ la
lối tố cáo Ba Tư và Lybia đang bảo trợ cho khủng bố. Ngày 2-1-1984, Hoa
Kỳ cùng các nước đồng minh, phát động chiến dịch ' Staunch', cấm bán vũ
khí cho Ba Tư. Thù hận giữa hai nước kéo dài từ ấy đến nay, chẳng hề
sút giảm, chỉ đợi dịp, nhất là lúc này Ba Tư được Nga và Trung Cộng
bưng bợ mua bán dầu, nên càng công khai chống Mỹ và Do Thái dữ tợn.
Do
những thù oán cũ trên, nên trước khi Mỹ đánh Iraq vào ngày 20-3-2003,
TT G.W.Bush đã từng coi Ba Tư và Bắc Hàn, là nhóm 'Roque Countries' Sau
khi đắc cử Nhiệm kỳ 2, TT Bush , cũng từng tuyên bố với báo chí là thể
chế dân chủ của Palestine và Iraq, sẽ là mẫu mực của các quốc gia tại
Trung Đông. Đúng hơn TT Bush đã nói rõ ràng, là sẽ tiếp tục con đường
ngoại giao, để thay thế chế độ độc tài hiện có ở Ba Tư và Bắc Hàn
Nhưng
Ba Tư chỉ thay đổi Tổng Thống và vẫn giữ nguyên chế độ có từ thời
Khomeni., khi Mahammed Ahmadinejad,một kẻ cuồng tín, từng bị tố cáo là
khủng bố, đã chống lại Mỹ và Liên Âu, muốn cấm vận Iran vì nước này đã
tinh chế được chất Uranium từ 7 tấn khí đốt. Sự đối đầu càng mạnh thêm,
khi Nga và Trung Cộng đứng sau lưng chống đở. Nhưng bài học rất thấm
thía, còn đó đối với VC năm 1979 và gần nhất là câu chuyện Saddam
Hussein, chỉ vì quá tin vào lời hứa của Nga và Trung Cộng phụ hoạ, công
khai đối đầu với Mỹ-Anh. Rốt cục Nga-Trung Cộng chạy làng khi chiến
tranh khởi diễn, Saddam Hussein thân bại danh liệt, nhà tan cửa nát,
đất nước Iraq bị bom đạn tàn phả thảm thê, khiến dân chúng lầm than tận
tuyệt, hứng chịu thãm họa khủng bố hằng giờ, tới nay vẫn chưa có dấu
hiệu chấm dứt.
Đó là câu hỏi lớn của Iran đang bước trên lối mòn
của Iraq,trước bờ vực bị hũy diệt của một cuộc chiến tranh nguyên tử,
qua thái độ kiên quyết của Mỹ, Do Thái và Liên Âu..luôn muốn tiêu diệt
thể chế độc tài tại Ba Tư, với rất nhiều lý do , chứ không phải chỉ có
vấn đề một trái bom NT, mà nước này đã tuyên bố..
Theo nhận định
của các nhà quân sử trên thế giới, thì hiện nay không có một quốc gia
nào kể cả Nga,Trung Cộng, Anh, Pháp..có đủ tiềm lực chống nổi với siêu
cường kinh tế-quân sự Hoa Kỳ Hai cuộc chiến thắng thần thánh ở hai mặt
trận, được coi là bát khả xâm phạm: A Phú Hản năm 2001 và Iraq năm
2003, đã nói lên sự vô địch của người Mỹ, dưới tài lãnh đạo của TT Diều
Hâu Bush. Sự kiện nước Mỹ, bị khủng bố tàn khốc tại New York ngày
9-11-2001 và liên tiếp chịu thêm nhiều thiên tai tàn phá, nhưng đã lấy
được sự yên ổn tức khắc. Trong khi đó các nước Anh, Pháp và nhiều nơi
trên thế giới vẫn bị nổ tung và tiếp tục bốc cháy vì khũng bố Hồi giáo
cực đoan. Lý tưởng thà chịu hy sinh chiến binh ở các mặt trận hải
ngoại, để tạo sự ấm yên cho hậu phương, luôn là tôn chỉ , quốc sách của
Hoa Kỳ ngay từ thời lập quốc. Nếu sợ hao người tốn của, như một số
người lầm tưởng, thì Hoa Kỳ đã chẳng theo đuổi gần 20 cuộc đại chiến,
từ năm 1945 tới nay. Gây chiến mới có cơ hội bán vũ khí, vừa quảng cáo
vai trò siêu cường của mình, đồng thời mới có đủ tiền cung ứng cho ngân
sách quốc phòng, sản xuất và tìm kiếm vũ khí mới, mở rộng chương trình
vũ trụ không gian. Liên Xô, quốc gia rộng và nhiều tài nguyên nhất thế
giới, vì chạy đua vũ trang với Mỹ, đã phải tan rã vào năm 1991. Ai gây
chiến với Mỹ, kết quả đều bị phá sản vì không làm sao có đủ tiền để
tiếp tục canh bạc, luôn được tố xã láng của kẻ giàu.
Theo sự
phân tích của Quân sử gia Anthony Cordesman, cái thế mà Ba Tư dám ngang
nhiến ra mặt thách thức với Hoa Kỳ, là chính trị và tâm lý, chứ không
phải quân sự. Thực chất quân đội Ba Tư hiện nay, nếu đem so sánh còn
thua quân đội Iraq, thì làm sao có thể đương đầu với Liên quân Hoa
Kỳ-Do Thái, nay còn thêm Khối Bắc Đại Tạy Dương. Trên lý thuyết, có
2000 xe tăng, 300 máy bay đủ loại, 3 tiềm thủy đỉnh và chừng 10 dàn
phóng phi đạn Scud do Nga chế + 1 trái bom NT không biết đã có hay chưa
? Mới đậy Ba Tư còn có loại Phi đạn Bình phi (Cruise Missiles) X-55 mua
của Ukraine và loại Phi đạn tầm xa do Bắc Hàn sản xuất Shabbab-3, cùng
với quân số chừng nửa triệu, nhưng nếu chịu liều mạng vì các giáo sĩ
cuồng tín Ba Tư hiện nay, chắc cũng chỉ là Thành phần Vệ binh Cách mạng
trên 120.000 người.
Nhưng tất cả cũng chỉ là thổi phồng để lấy
vải the che mắt thánh, vì ai cũng biết quân lực Ba Tư đã gần như kiệt
quệ sau 8 năm chiến tranh với Iraq. Trong lúc đó, các giáo sĩ Hồi giáo
cực đoan cầm quyền, chỉ lo yểm trợ các Tổ chức khủng bố ngoại vi, nên
đâu có dành ngân khoản lớn cho Bộ Quốc phòng để canh tân quân đội, bổ
sung mua sắm chiến cụ vũ khí mới. Tóm lại , vũ khí mà Ba Tư mong mõi
đạt chiến thắng, là Đội quân tình báo nằm vùng có mặt khắp nơi trên thế
giới, kể cả Âu Châu và Hoa Kỳ. Ngoài ra còn hai Tổ chức Khủng bố
Herbollah và Hamas, đang hoạt động quấy nhiểu ngay trong lãnh thổ Do
Thái. Trên Ấn Độ Dương, Ba Tư có một bờ biển dài, án ngự vịnh Persian,
eo biển Hormuz ngang qua United Arab Emirates, cùng với vinh Bengal.
Tất cả đều là thủy lộ chuyển dầu quan trọng, từ Trung Đông, Trung Á,
Iraq về Cận Đông, Úc và Châu Mỹ..hiện đang do Đệ Lục Hạm Đội cùng Hải
quân Ấn Độ phòng thủ. Tuy nhiên làm sao tránh được sự phá hoại của Ba
Tư, nhắm các tàu chuyên chở dầu, khiến cho giá cả cao thêm, dẫn tới sự
khủng hoảng kinh tế thế giới, hiện đã bắt đầu lố dạng.
Đây không
phải là điều nói suông, mà là sự thật đã được các cơ quan tình báo quốc
tế cho biết, dựa theo tin của một tờ báo bằng chử Arab xuất bản tại
Luân Đôn. Theo tin trên, hiện Ba Tư đã tuyển dụng, tài trợ cho 8 tổ
chức khủng bố Hồi giáo cực đoan và kết hợp chúng lại thành Lực lượng
Đặc biệt, có nhiệm vụ khủng bố phá hoại , để trả đủa Mỹ và Đồng Minh
khi các cơ sở NT tại Ba Tư bị hủy diệt. Các lực lượng khủng bố tương
tự, cũng được thành lập tại Iraq do Nhóm Hồi giáo cực đoan Al Sadr chỉ
huy. Tại Palestine có Nhóm khủng bố Hezbollah..Chiến thuật mói được thi
hành, đó là Bom xe, bom người..đã gây rất nhiều thiệt hại nhân mạng
trên chiến trường Iraq hiện nay.
Sau cùng là lá bài ' Nga -
Trung Cộng', mà ai cũng biết, hiện Ba Tư và Nga đang hợp đồng khai thác
dâù khí tại Biển Caspien. Nơi này từ lâu đã là trung tâm dầu khí của
Nga, trong đó có thanh phố Volgagrad (Stalingrad), có nhiều xưởng lọc
dầu. Nga cũng đang giúp Ba Tư bảo quản Nhà máy điện Nguyên tử Busherh,
trị giá cả tỷ đô la, do Nga. Sau rốt, Ba Tư là khách hàng thứ 2, về
việc tiêu thụ vũ khí của Nga
Với Trung Cộng, Ba Tư là
nước cung cấp 50% số lượng dầu thô. ngược lại thị trường Ba Tư đầy rẩy
hàng hó , thượng vàng hạ cám của Tàu. Chính vậy, nên cả hai nước
Tàu-Nga, luôn bày tỏ sự bất đồng với Mỹ-Liên Âu về chuyện NT của Iran.
Tại LHQ mới đây, cả Bắc Kinh và Mạc Tư Khoa, đã yêu cầu Hội Đồng Bảo
An, chỉ nên ra một Nghị Quyết nhẹ nhàng có tính cách ngoại giao đối với
Ba Tư, mà không được trừng phạt như đề nghị của Mỹ-Anh-Pháp. Theo lời
tuyên bố của Vương Quang Á (Đại sứ Tàu) và Vitalin Churkin (Nga), thì
Iran không phải là hiểm hoạ, mà chính sự trừng phạt Iran theo điều 7
của Hiến chương LHQ, mới là nguyên nhân của một cuộc chiến mới tại vùng
Vịnh.
Được hai quan thầy hứa hẹn, ngày 7-5-2006, Tổng thống Iran
lại tuyên bố , sẽ rút ra khỏi Hiệp ước NT và như thế những sự trừng
phạt sẽ thành vô nghĩa. Còn quốc hội Ba Tư thì tìm cách đuổi phái đoàn
của LHQ đang thanh sát để tìm những cơ sở NT của nước này.
Mấy
lúc gần đây, trên bàn cờ chính trị, Nga đang cùng với Trung Cộng không
ngớt múa may quay cuồng, để hăm nóng lại cuộc chiến tranh lạnh, giữa
hai khối tư bản và cọng sản vừa qua, cứ tường đã chấm dứt sau khi Liên
Xô và Đông Âu tan rã. Buổi trước Hoa Kỳ và Liên Xô dù đã gây cấn đến
thế nào chăng nữa, cũng chỉ đấu võ mồm mà không hề đối mặt trên chiến
trường. Nguyên do là tiềm lực nguyên tử cả hai đều cân bằng và sự kìm
hãm này, đã không còn nửa vì hiện tại Nga không phải Liên Bang Sô Viết,
đã thua kém Hoa Kỳ về kinh tế, quân sự, trong đó có vũ khí hạt nhân.
Một
điều quan trọng khác mà ai cũng thấy, là kho dự trữ Hạt Nhân của Nga
càng lúc càng sút kém từ số lượng tới phẩm chất, vì không có đủ ngân
khoản bảo trì, canh cải như Hoa Kỳ. Vì vậy, Nga từ năm 2000 tới nay, đã
có nhiều tàu ngầm nguyên tử phải nằm ụ hay bất khiển dụng. Nhiều cuộc
thử nghiệm tìm vũ khí mới của Nga, nhằm chống lại chương trình Lá Chắn
của Mỹ, cũng thất bại. Tệ hơn là chuyện tờ báo Kommiersan của Nga, vừa
tiết lộ tin mật rằng 'Nga hiện nay chẳng còn một VỆ TINH TÌNH BÁO nào
trên quỹ đạo'.
Hiện tại, Nga, Trung Á, Trung Đông, Ba Tư và
Iraq..hầu như đang nắm trong tay chìa khóa của một cuộc chiến tranh
lạnh khác về Năng Lượng. Việc Ba Tư dùng Bom Nguyên Tử để hù dọa thế
giới, chẳng qua cũng chỉ vì mục đích làm tăng vọt giá dầu và khí đốt
(có thể lên tới 100 US/1thùng), ít ra cũng giúp cho Nga phần nào thêm
phương tiện, sản xuất loại Hỏa Tiển mới Bulava và Topol-M, hầu thay thế
các lọai cũ đã lổi thời. Bài bản trên của Nga và Ba Tư, tuy đã làm cho
Hoa Kỳ, Nhật, Liên Âu và cả Trung Cộng lo lắng nhưng thực chất thì ai
cũng biết rõ.
Chính vì vậy, nên trong cuộc họp Thượng đỉnh Hoa
Kỳ-Liên Âu có Nga tham dự vào ngày 30-4-2006, Nga đã bị nhiều nước
trong đó có Mỹ, chỉ trích là đã xử dụng dầu lửa và khí đốt, như là một
thứ vũ khí chiến lược, để đạt quyền lực và phương tiện mở rộng ảnh
hưởng, như Liên Xô ngày xưa đã lấy bom nguyên tử và chủ thuyết cộng sản
để kìm kẹp nhân loại. Tóm lại, nước Nga ngày nay qua Putin, đã phạm rất
nhiều sai lầm to lớn, khi đã khai chiến với Ba Lan, Ukraine..về dầu
khí, với Liên Âu và Hoa Kỳ về Iran. Hành động này, chắn chắn sẽ gặp
phải phảnứng mạnh của đối phương, nhất là Mỹ đang có quyền lợi về dầu
lửa, khí đốt cùng nhiều căn cứ quân sự tại Trung Á. Nhiều sự cố quan
trọng mới xảy ra trên chính trường quốc tế, làm cho mọi người có cảm
tưởng là chính phủ Bush đang hâm nóng lại chiến tranh lạnh, chứ không
phải họ đang tính chuyện cầu hòa hoặc sợ sệt, trước tỷ lệ ủng hộ xuống
thấp của dân chúng trong nước, hay sự chống đối của đảng Dân Chủ trong
Quốc Hội Mỹ. Câu chuyện khôi hài về Chủ tịch Trung Cộng Hồ Cẩm Đào,
trong chuyến công du Mỹ tháng 4-2006, được báo chí đánh giá là vô cùng
nhục nhã. Đó là chuyện Mỹ giã vờ lầm lẫn, khi giới thiệu bản quốc thiều
Tàu là 'Trung Hoa Dân Quốc', thay vì ' Trung Cộng'. Cũng trong buổi
tiếp tân tại Tòa Bạch Ốc, một nữ ký giả Đài Loan cũng là tín đồ của
Pháp Luận Công, đã công khai nhục mạ Hồ trước mặt quốc tế, với tội danh
' Đàn áp tôn giáo ' , kéo dài tới ba phút mới bị An ninh đuổi ra ngoài.
Đây cũng là sự trả lời gián tiếp cho Trung Cộng, đừng lợi dụng Mỹ đang
lúng túng trong thế ngoại giao, mà lên mặt múa may.
Cũng mới
đây, trong Hội nghị quốc tế của Nga và các nước Cộng hòa củ, của Liên
Bang Sô Viết, nhóm tại thủ đô Vilnius của Lithuania. Ngay trong hội
nghị, Phó TT Mỹ Cheney đã nói thẳng với Nga ' Một là tiếp tục con đường
dân chủ hay làm kẻ thù '. Hai sự kiện trên, đã nói lên thái độ lựa chọn
của Hoa Kỳ, để đối đấu với ba trận tuyến cùng lúc: Tỏ lập trường về
việc sản xuất bom NT của Iran và Bắc Hàn, đối đầu với Nga trong việc
giúp các nước CH củ của Liên Xô, thực thi dân chủ và trên hết là Trận
Tuyến Năng Lượng, mà Trung Cộng đang nhúng tay vào, để lủng đoạn các
nước xuất cảng dầu, trong đó có Ba Tư.
Cuối cùng là việc TT
Bush, đã chỉ định Đại tướng Không Quân Michael Hayden, thay John
Negroponte, làm Giám đốc Cơ Quan Tình Báo Quốc Gia , nhằm thuần nhất sự
chỉ huy của quân đội và đất nước Hoa Kỳ trong thời chiến, qua việc Bộ
Quốc Phòng đang xử dụng tới 80% Ngân sách Quốc gia, dành ưu thế tuyệt
đối cho người lính , đang trách nhiệm bảo vệ đồng bào và đất nước. Tất
cả thông điệp trên đã gởi nhưng Nga và Trung Cộng chưa có phản ứng nào,
vì cả hai đã quá rõ TT Bush, dám nói dám làm như đã chứng minh tại A
Phú Hản và Iraq.
3- BA TƯ VÀ TRẬN TUYẾN NĂNG LƯỢNG:
Mặc
dù Collin Powell, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ luôn nhấn mạnh rằng ' Dầu Lửa'
không phải là mục tiêu của cuộc chiến Iraq, song vẫn không thuyết phục
được ai. Hiện nay Iraq đang sở hữu 11% trữ lượng dầu thế giới với mức
khai thác từ 112-200 tỷ thùng và là nước bán dầu thô rẽ nhất. Trong
tình hình phát triển kinh tế thế giới từ nay tới năm 2020, với nhu cầu
tiêu thụ mỗi ngày 112 triệu thùng. Để cung ứng nhu cầu trên, phải có
dầu của 6 nước Saudi Arab, Ba Tư, Iraq, Kuwait, Liên Minh Ả Rập Thống
Minh và Venezuela mới đủ. Hoa Kỳ là nước tiêu thu dầu nhiều nhất. Tóm
lại trữ lượng Dầu của Iraq hiện có, tương đương với tổng số dầu của Mỹ,
Canada, Mexico, Úc, Tây Âu, New Zealand, Trung Cộng và tất cả các nước
không thuộc Trung Đông. Ngoài ra Dầu của Iraq sản xuất hằng ngày, chỉ
mới bơm tại 7 giếng, trong tổng số 15 hiện có, mà đã có tới 115 tỷ
thùng. Tóm lại vì dầu, xưa nay Iraq luôn là miếng mồi ngon của các đế
quốc Tây Phương
Mặc dầu Mỹ có trữ lượng Dầu tới 22 Tỷ thùng
nhưng chỉ dành cho các mục tiêu chiến lược, còn nhu cầu hằng ngày đều
là Dầu Nhập Khẩu . Cũng vì nhu cầu này, mà Hoa Kỳ đã phải thâm thụt
ngân sách. Giá dầu hiện nay đã lên quá 70 đô la /1 thùng , tại
California đã hơn 3 US/1 Galons và đang còn tiếp tục lên mãi không
ngừng nghĩ. Theo nhiều chuyên gia về dầu lửa, trong đó có David
O'Reilly, chủ tịch công ty Chevron Texaco Corp và Unocal mới mua, hiện
đang khai thác dầu ở Thái Lan và Miến Điện, đều cho biết dầu dự trử đã
không phong phú như người ta tưởng.
Trong khi đó, càng lúc
Trung Cộng và Ấn Độ, càng tăng mức tiêu thụ dầu lên tới 7%, so với Hoa
Kỳ và các nước tiền tiến công nghệ Âu Châu, Nhật..nhiều gấp 8 lần. Tóm
lại, chỉ trong vòng 10 năm qua, Á Châu đã tiêu thụ láng số dầu dư thừa
dự trữ của các thập niên trước. Đây chính là lý do làm tăng giá dầu
hiện nay. Điều này cũng đã xảy ra vào những thập niên 60-70, khi nền
kinh tế của Âu Châu và Nhật Bổn phục hồi phát triển sau thế chiến 2. Sự
cố đã làm cho giá dầu tăng thêm 20% vào năm 1971, làm ảnh hưởng đến nên
kinh tế cả thế giới, gây cảnh hổn độn cũng vì giá dầu tăng.
Để
giải quyết sự độc tôn của các nuớc sản xuất dầu, gọi chung là OPEC,
thời đó nhiều nước đã tìm được các mõ dầu ở Mexico, Bắc Hải, Nam Dương,
Châu Phi và Bắc Alaska. Ngày nay, nhân loại cũng cứ tiếp tục tìm dầu
tại Nga, Phi Châu, Trung Á và Vịnh Mễ Tây Cơ. Riêng Hoa Kỳ, chính phủ
sắp cho phép khai thác dầu ở Alaska, Lawrence Golstein, mà theo các
chuyên gia, số dự trữ dầu lên tới 6-15 tỷ thùng. Song song dầu còn được
sản xuất từ Hắc in, sức gió , Ethanol, rượu Acohol biến chế từ bắp.
Những thứ trên, có thể cung cấp xăng, như là một thứ nhiên liệu cần
thiết hiện nay.
Cuối cùng giải pháp chận đứng việc tăng giá
dầu,có chạy đường trời cũng phải do chiến tranh giải quyết, mà khởi đầu
là biện pháp trừng phạt kinh tế cấm vận, như đã xảy ra tại Iraq trước
đó. Ba Tư là quốc gia sản xuất dầu lửa hạng nhì trên thế giới,nên không
thể nào thoát ra được những hệ lụy liên quan tới năng lương. Trước mắt
nếu mọi thứ không giải quyết được bằng hòa bình ngoại giao, qua áp lực
của Hội Đồng Bảo An LHQ, tẩy chay mà không cần cấm vận, Ba Tư sẽ không
còn số ngoại tệ gần 50 tỷ mỹ kim tiền bán dầu, dùng thực hiện các cơ sở
hạ tầng và cải thiện đời sống của dân nghèo trong nước.
+ CUỘC TRANH CHẤP DẦU LỬA TẠI TRUNG Á, GIỮA MỸ-NGA:
Giống
như thế kỷ XIX, lần này miền Trung Á lại nổi lên sóng gió đầy trời, mà
đầu tiên tại nước Turkménistan,vừa tìm được nguồn dự trữ khí đốt, dầu
hỏa khổng lồ, đồng thời với dự án đặt ống dẫn dầu về phía Viễn Đông, mà
không cần phải qua Nga và Ba Tư như trước.
Turkménistan nguyên
là hoang mạc nghèo nàn, suốt thời kỳ thuộc Liên Xô. Từ năm 1991 nước
này được độc lập, nên Tổng thống Saparmyrat Niyazov đã mời Hoa Kỳ vào
khai thác tài nguyên. Kết quả đã tìm thấy trong vùng Karakoum, một kho
tàng khổng lồ, gồm mõ dầu với trữ lượng 6 tỷ thùng và khoảng 3000 tỷ
khí đốt. Triển vọng tương lai đầy hứa hẹn của quốc gia Hồi giáo này với
4 triệu dân, đã bị khựng lại. Nguyên do cũng vì sự tranh chấp quyên
kiểm soát Trung Á của Nga-Mỹ, dẫn tới bao hỗn loạn ở vùng Caucase, A
Phú Hản..khiến Mỹ cấm vận Ba Tư và gây cấn với Nga.
Do tình hình
bất ổn, nên người Mỹ đã phải ngưng kế hoạch đặt ống dẫn dầu và khí đốt
từ Turkménistan, tới các nước Đông Á, Pakistan, Vịnh Ba Tư và Châu Âu.
Đề tiếp tục tìm kiếm nguồn dầu khí, Hoa Kỳ lại chuyển hướng sang nước
Ouzbékistan cũng nhiều tài nguyên không thua gì nước láng giềng. Con
đường tơ lụa ngày xưa, nay cũng chính là hệ thống ống dẫn dầu và khí
đốt.
Trước đây cả Trung Á thuộc Liên Xô, nên người Nga độc quyền
sản xuất dầu hỏa khí đốt toàn vùng, sang Âu Châu. Nay thì tình thế đã
đổi thay, Trung Á đã độc lập, mở cửa cho người Mỹ, đổ tiền bạc vào đầu
tư, ráo riết tranh giành ảnh hưởng với Nga. Vì thế từ năm 1995, trở về
sau, thủ đô Tachkent của Ouzbékistan, trở thành trung tâm đầu tư của
các Hảng khai thác dầu Mỹ. Chiến tranh dầu hỏa đã bắt đầu, giữa hai phe
Hoa Kỳ, Ouzbékistan, Turkménistan, Do Thái, Thô Nhĩ Kỳ, Pakistan,
Kazakhstan..đối đầu với Nga, Ba Tư, Kirghizistan.
Một dự án vĩ
đại đã được hoạch định, do sự hợp tác của các công ty Exxon (Mỹ),
Mitsubishi (Nhật) và National Petroleum Corp (Trung Cộng), nhằm xây
dựng một đường ống dẫn dầu-khí, dài trên 8000 km. Đường ống này hoàn
toàn chạy ngoài lãnh thổ Liên bang Nga và Ba Tư, nhằm dẫn dầu-khí của
Turkménistan, sang tận nước Nhật. Theo dự án, đường ống dẫn này, sẽ
tiếp nhận thêm dầu-khí của các nước Kazakhstan, Ouzbekistn và Tân
Cương, với chi phí thực hiện lên tới 22 tỷ đô la. Đặc biệt , đường ống
này sau khi tới bờ biển Trung Cộng, sẽ chìm dưới đáy biển sang Nhật
Bổn. Nếu không có gì thay đổi, công tác sẽ hoàn thành vào năm 2010.
Một
đường ống khác cũng dự trù sẽ thực hiện, dẫn dầu khí Trung Á xuống A
Phú Hản và Pakistan. Ngoài ra còn có đường ống dài 278km, do Thổ và Ba
Tư liên doanh với Turkménistan, sang Châu Âu. Cuộc tranh chấp dầu nay
đã đến hồi quyết liệt, đến nổi chính phủ Mỹ phải thành lập một Ủy Ban
đặc biệt, phụ trách việc khai thác dầu-khí tại Trung Á và quanh
Caspienne, gồm Hội Đồng ANQG, Bộ Quốc Phòng, CIA . Do nhu cầu toàn
vùng, Hoa Thịnh Đốn phải để cho Turkménistan tồn tại, khi nước này đang
hợp tác với Ba Tư.
+ DẦU HỎA BIỂN CASPIENNE, CON BÀI CHIẾN LƯỢC CỦA HAI PHÍA:
Sự
xung đột xảy ra từ trước tới nay ở khu vực Caucase, đều do nguyên nhân
vùng này là trung tâm của mọi ống dẩn dầu từ biển Caspienne tựu về. Đây
là tham vọng lớn của Nga có từ lâu đời, muốn tất cả sản lượng dầu hỏa
khai thác tại Biển Caspienne, phải chạy qua lãnh thổ cuả mình, thông
qua đường ống dẫn cũ từ Bakou (Azerbaidjan)tới Novorossiisk(Nga). Nhưng
mọi sự giờ đã nằm ngoài tầm tay của Nga. Đó là sự kiện ngày 17-4-1999,
một đường ống dẫn mới, dưới quyền kiểm soát của Khối Nato, đã được
khánh thành. Đường này nối liền Bakou với hải cảng Soupsa (Géorgie),
trên bờ Hắc Hải, với sự hợp tác của Liên Âu và các nước
Géorgie,Ukraine,Azerbaidjan và Moldavie.
Tháng 10-1999, hai nước
Thổ và Azerbaidjan lại hợp tác xây thêm một đường ống dẫn thứ 2 từ
Bakou tới hải cảng Ceyhan của Thổ ở Điạ Trung Hải. Như vậy, tất cả dầu
hỏa và khí đốt tại Miền Nam Liên Xô cũ trước kia, quanh Biển Caspienne,
đã không còn liên hệ tới Nga nửa. Ngoài ra âm mưu cắt đứt ống dẫn dầu
trong lãnh thổ Nga, luôn xãy ra vì Lực lượng kháng chiến quân
Tchétchénie thực hiện. Tình trạng nguy ngập đến nổi, người Nga đã phải
dùng xe bồn để vận chuyển dầu, ngược về hướng Bắc tránh lãnh thổ
Daghestan luôn bị tấn công đe dọa. Từ năm 1997, Mỹ đã liên kết được với
Azerbaidjan, đặt nhiều căn cứ chiến lược quanh biển Caspienne. Mong ước
của Hoa Kỳ là tìm cho được nguồn cung cấp dầu khí , độc lập với Nga và
Ba Tư, Tuy nhiên ý định trên đã vấp phải sự trả đủa của Khối sản xuất
dầu OPEC, qua thủ đoạn thả nổi giá cả và dùng các phần tử Hồi giáo
khủng bố, phá hoại các đường ống dẫn.
+ MỸ LOẠI BA TƯ VÀ NGA RA KHỎI MÕ DẦU TRUNG Á VÀ CASPIENNE:
Vùng
biển Caspienne và kho vàng đen dưới đáy của nó, có diện tích bằng nước
Nhật, được khai thác từ cuối thế kỷ XIX, với trữ lượng hơn 10% của thế
giới, tính theo thời giá hơn 4000 tỷ đô la. Nhưng khu vực Caspienne
ngoài địa thế vô cùng hiểm trở, hiện cònbị khống chế bởi du kích quân
ly khai Chechnya và Kurd. Bởi vậy nên chi phí khai thác dầu ở đây rất
tốn kém và đầy nguy hiểm.
Sau khi Liên Xô tan rã, các công ty
dầu Mỹ, Âu Châu, Nhựt, Trung Cộng, Nam Mỹ kể cả người Nga..thi nhau
vung tiền ra khai thác. Bakou, thủ đô của nước Cộng Hòa Azerbaijan,
hiện là nơi đặt trụ sở của hầu hết các nước đang khai thác dầu. Tới
nay, đã có 12 công ty dầu, do British Petrolium (Anh) và Amoco (Mỹ) dẩn
đầu, đã sản xuất được 145.000 tấn dầu. Một đường ống dẫn, từ Bakou,
xuyên qua lãnh thổ Azerbaijan, tới tận hải cảng Novorossisk trên bờ Hắc
Hải. Theo thời gian, dầu càng lúc càng được khai thác nhiều hơn, nên
lại phải đặt thêm nhiều đường ống lớn.
Với ba nước nằm ven
biển Caspienne là Azerbaijan, Kazakhstan và Turkmenistan, đều muốn gạt
bỏ Nga và Ba Tư, cũng là hai nước nằm ven biển này. Sự kiện này đã
khiến cho hai nước trên rất thù hận người Mỹ đã dùng tiền bạc mua chuộc
ba nước cộng hòa cũ, để chiếm kho báu vàng đen, vốn thuộc Nga và Ba Tư
từ lâu đời.
Chính Tổng thống Bush cha và Phó Tổng thống
Cheney.là những người mở đường cho chính phủ Mỷ đặt chân tới Trung Á và
Biển Caspienne, từ tháng 7-1997 Tại vùng này, người Mỹ chẳng nhửng
thẳng tay loại bỏ Ba Tư ra khỏi khu vực khai thác, mà còn có ý định
không để cho bất cứ nước nào, khống chế độc quyền về đường ống, trong
đó có Nga.
Đó mới chính là nguyên nhân của cuộc xung đột mới
hiện nay, giữa Mỹ-Do Thái-Liên Âu với Ba Tư-Nga-Trung Cộng. Người Nga
đã phẩn uát trước lãnh thổ và tài nguyên củ của mình, ngày nay đã bị
ngoại nhân dành giựt khai thác và chiếm hết ảnh hưởng chính trị toàn
vùng.
Với Ba Tư lại càng căm hận Mỹ và Tây Phương. Trên diễn đàn
thế giới, Ba Tư luôn trưng dẫn các bản Hiệp ước đã ký với Liên Xô năm
1921 và 1940, để dành chủ quyền của mình nơi kho báu quanh biển
Caspienne. Ngoài ra còn quảng cáo rằng lãnh thổ của mình, mới chính là
con đường ngắn nhất, để vận chuyển dầu từ Trung Á và vùng Caspienne ra
biển. Nhưng nói gì thì nói, qua áp lực và tiền bạc Mỹ, hai nước Nga và
Ba Tư, đã bị loại khỏi cuộc chơi. Những con đường ống dẫn dầu mới được
thưc hiện, dẩn dầu khí toàn khu vực, ra Viễn Đông, xuống Nam A, tới Âu
Châu..được đặt trên lãnh thổ của Kazakhstan,Turkmennistan, A Phú Hản,
Thổ Nhĩ Kỳ..ra các vùng biển. Riêng Pháp đã xé lẽ, khi tự làm một đường
ống Bắc-Nam, qua Ba Tư ra vùng Vịnh, với chi phí trên 4 tỷ đô la, sự
tớn kém đâu có thua gì của Mỹ.
Tóm lại tất cả các sự đối đầu của
Mỹ đã và đang xảy ra, hầu hết đều có dính dấp tới năng lượng. Dầu rất
quan trọng với Hoa Kỳ trong quá khứ và cũng sẽ là vấn đế sinh tử của
tương lai. Dầu cũng là thứ vũ khí giết người vô số kể trong thế giới
của người Ả Rập .Bởi vậy nếu cuộc chiến có xảy ra lần này, Mỹ đánh Ba
Tư, cũng chẳng qua vì dầu. Còn nói là Mỹ quan tâm tới bom NT, chắc các
nước Bắc Hàn, Hồi Quốc và Ấn Độ..đã bị tiêu diệt từ lâu -/-
Xóm Cồn
tháng 5-2006
MƯỜNG GIANG