Quốc hội Hoa Kỳ và Quốc hội Iraq có hai hình ảnh khác nhau…
Trong
năm 2005, người dân Iraq đã ba lần đội bom đi bầu và hoàn tất được một
bản Hiến pháp, bầu ra một Quốc hội và sau cùng Quốc hội chỉ định được
một Thủ tướng để lập xong một Nội các vào đúng ngày trùm khủng bố của
al-Qaeda là Abu Musab al-Zarqawi bị hạ.
Sau khi Zarqawi bị hạ,
Liên quân do Hoa Kỳ lãnh đạo đã mở ra mấy trăm vụ tảo thanh, bắt được
hơn 400 tay khủng bố và rất nhiều tài liệu, trong đó quan trọng nhất là
chiến lược của al-Qaeda do al-Zarqawi đề xướng là gây ra cuộc chiến
giữa Hoa Kỳ và Iran.
Những sự kiện trên đang tác động vào
chính trường Hoa Kỳ, với cao điểm là các cuộc tranh luận tại hai viện
trên và dưới của Quốc hội Mỹ vào ngày Thứ Tư 14.
Sau kỳ bầu cử
sơ bộ tuần trước, người dân Hoa Kỳ sẽ có bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng
11 này. "Giữa nhiệm kỳ" là giữa nhiệm kỳ bốn năm của Tổng thống.
Trong
cuộc bầu cử 2006 này, đảng Dân chủ mong là sẽ giành lại đa số bị mất từ
1994 tại Hạ viện và nếu có thể tại cả Thượng viện để lãnh đạo Lập pháp.
Bài toán của đảng là làm sao kiểm soát được Quốc hội cho tới cuộc bầu
cử kế tiếp vào năm 2008, để có thể nắm được cả Lập pháp và Hành pháp.
Còn
năm tháng nữa là đến kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ, cả hai đảng đều tự chuẩn
bị cho cuộc tranh cử ấy và vì 35% dân Mỹ (hiện đang) coi chuyện Iraq là
quan trọng nhất (trên chuyện xăng dầu 28% và di dân 26%), Quốc hội đã
chụp lấy chuyện Iraq làm đề tài tranh luận.
Trong đảng Dân chủ,
vốn thiên tả hơn đảng Cộng hoà, người ta có thể phân biệt cánh tả lý
tưởng và phản chiến, điển hình là các Nghị sĩ Ted Kennedy và John
Kerry, với cánh tả thực tiễn mà điển hình là Nghị sĩ Hillary Clinton.
Về lập trường và lý luận, cả hai xu hướng đang cố tìm ra chương trình
hành động để quốc dân chọn lựa và trong các nơi vận động, có Trung tâm
Progressive Policy Institute là một lò trí tuệ Dân chủ theo xu hướng ôn
hoà và thực tiễn so sánh với tổ chức "Campaign for America's Future"
thiên tả và chủ hoà hơn.
Cho đến nay, người ta vẫn chưa được
biết một cách cụ thể là đảng Dân chủ đề nghị những gì với quốc dân,
ngoài những lập luận phê phán chính quyền Bush và đảng Cộng hoà. Trong
ba ngày qua, 12 đến 14, nhiều nhân vật trong đảng cũng đã tham dự cuộc
Hội thảo "Take Back America" để trình bày những chủ điểm của đảng hầu
giành lại đa số tại Quôc hội. Kết quả hội thảo ấy là một sự khác biệt
quá lớn giữa hai phe tả, lý tưởng và thực tiễn, ở trong đảng. Bà
Clinton còn bị ồn ào phản đối vì chỉ phê bình chính quyền chứ không
phản đối cuộc chiến tại Iraq, như ông Kerry đã làm, sau khi đã "lầm lẫn
đồng ý"!
Bên phía Cộng hoà, trước những biến cố có vẻ thuận lợi
về tình hình Iraq và nhất là sự thiếu thống nhất bên đảng Dân chủ đối
với hồ sơ Iraq, các đại biểu dân cử đã một lúc tung ra hai đòn.
Tại
Thượng viện, khi Nghị sĩ John Kerry tính đưa ra dự luật định ngày rút
quân, thì các Nghị sĩ Cộng hoà chặn đầu bằng đề nghị của mình, là đòi
Mỹ phải rút quân vào cuối năm nay. Kết quả bỏ phiếu là 93 vị chống, sáu
vị thuận đều là Nghị sĩ Dân chủ.
Tại Hạ viện, các Dân biểu
Cộng hoà đệ nạp dự luật H.R. 861 với nội dung lồng vấn đề Iraq vào toàn
bộ cuộc chiến chống khủng bố của xu hướng Hồi giáo cực đoan và với mục
đích chặn đứng yêu cầu bên đảng Dân chủ là định ngày rút quân. Đảng Dân
chủ khéo nói theo giọng của Dân biểu chủ hoà John Murtha là "tái phối
trí" redeployment, thực chất vẫn là định ngày rút. Và cuộc tranh luận
kéo dài suốt ngày Thứ Tư, với các Dân biểu Dân chủ nhắc lại những đả
kích đã quen thuộc và phe Cộng hoà phản pháo bằng những dữ kiện mới
nhất, kể cả các dữ kiện do bộ Quốc phòng kín đáo cung cấp.
Nhận xét của người viết khi theo dõi các cuộc tranh luận này là Quốc hội Mỹ vừa thoát khỏi một vụ Việt Nam nữa! Ít ra lần này.
Quốc
hội Hoa Kỳ vào tháng Sáu này, năm tháng trước cuộc bầu cử giữa nhiệm
kỳ, đã không quyết định tháo chạy như đã từng quyết định trước đây về
vụ Việt Nam.
Đảng Dân chủ phải tìm ra ưu thế khác để giành lại quyền kiểm soát Quốc hội.
Ngay
cả trong giả thuyết lạc quan là đảng này chiếm đa số tại Quốc hội vào
đầu năm 2007, vấn đề an ninh đối ngoại vẫn thuộc phạm vi quyết định của
Tổng thống cho đến đầu năm 2009, và đảng này chỉ có thể tác động khi có
tin xấu. Hoa Kỳ càng gặp thất lợi ngoài chiến trường, tại Afghanistan,
Iraq hay với các chế độ hung đồ như Iran, Bắc Hàn, thì đảng Dân chủ
càng có lợi thế, nhưng là một lợi thế tai hại.
Đó là tự chuyển
dịch về phía cực tả, trở thành đồng lõa với xu hướng kịch liệt chống Mỹ
trong chính trường hay dư luận Mỹ, hoặc lấy việc tấn công chính quyền
Bush làm mục tiêu. Nếu như có thể thắng vào năm 2006 - xác suất cực
thấp - đảng Dân chủ sẽ trả giá nặng vào năm 2008, hy vọng chiếm lại đa
số trong cả Lập pháp lẫn Hành pháp sẽ tiêu tan.
Lại càng sớm
tiêu tan nếu từ nay đến đó, quân khủng bố cố giáng được một đòn tấn
công vào lãnh thổ Hoa Kỳ, là điều vẫn có thể xảy ra dù với xác suất
thấp.
Ưu thế khác để đảng Dân chủ giành lại đa số trong Quốc hội là gì?
Là
những đề tài thuộc về nội chính, như xã hội, môi sinh, năng lượng.
Chuyện xăng dầu tăng giá và hiện tượng nhiệt hoá địa cầu có thể là đề
tài ăn khách để lồng chung vào một đề nghị hấp dẫn cho quần chúng bình
dân và xu hướng bảo vệ môi sinh chẳng hạn. Chuyện nâng đỡ di dân đồng
thời bảo vệ quyền lợi của dân thiểu số có thể là một ý hướng khác để
thỏa mãn nhiều thành phần cử tri - nhất là trấn an cử tri da đen rằng
việc thông cảm với di dân nhập lậu sẽ không gây thiệt hại cho đồng
lương của người lao động da đen thiếu tay nghề…
Nhưng, muốn tìm
ra chương trình ăn khách như vậy thì phải có thời gian và nhất là khả
năng giải thích và vận động dư luận. Chuyện ấy khó hoàn tất được trong
vài tháng và càng khó đạt kết quả nếu đảng Dân chủ chỉ lấy việc đả kích
Hành pháp hay khai thác tin xấu ngoài chiến trường làm mục tiêu tranh
cử.
Sau khi loại bỏ được al-Zarqawi, chính phủ mới của Iraq đang
phải xử lý với một bài toán nhức đầu, đó là làm sao đòi hỏi phe Shia
đang chiếm đa số cũng nhượng bộ như phe Sunni đã nhượng bộ. Trong nội
bộ phe Shia này, xu hướng độc lập với Iran đang có mâu thuẫn với xu
hướng thân Iran và việc giải giới dân quân hay lực lượng võ trang của
các giáo phái Shia để thành lập một quân đội và hệ thống an ninh "trung
lập" có thể là một thách đố lớn cho tương lai, sau những thành quả nhất
thời từ vụ al-Zarqawi bị hạ.
Nhưng, mặc dù như vậy và nhất là
sau khi chứng kiến những tranh luận tại Hoa Kỳ về chuyện Iraq, người ta
có thể thấy rằng các đại diện dân cử tại Iraq đáng kính trọng hơn
nhiều.
Họ đang nhặt từng viên gạch để xây dựng cơ chế dân chủ
chưa từng có cho xứ sở, và làm việc ấy trong khung cảnh bạo động, với
rất nhiều áp lực từ mọi phía. Chúng ta không biết họ là những ai, thuộc
phe nào, nhưng biết là Iraq có ổn định hay không, Hoa Kỳ có thể bắt đầu
rút quân hay chưa và ảnh hưởng của khủng bố Hồi giáo có suy giảm hay
không tại Trung Đông, v.v… chính là nhờ những người này.
Mưu
lược và nhất là sự can đảm của họ có lẽ vượt xa nhiều vị đại diện dân
cử của Hoa Kỳ đã kịch liệt tranh cãi với luận điệu hàm hồ tại Thượng
viện và Hạ viện Mỹ vào ngày Thứ Tư 14 hôm qua. Phải chăng điều ấy cũng
giải thích vì sao chỉ có 22% dân Mỹ tin tưởng vào cơ chế có đầy uy
quyền của nền dân chủ Hoa Kỳ là Quốc hội?