Kể Chuyện Kỷ Niệm Học Trò Với Cô Giáo Tùng Long
Theo Việt Báo - Tuyết Mai - 04-05-2006
Bà Tùng Long.
Tôi được may mắn là học trò của Giáo Sư Tùng Long hai năm Đệ Lục và Đệ Ngũ. Giáo Sư Tùng Long dạy môn Việt văn.
Tôi
nói may mắn vì Cô là vị Thầy đã hướng dẫn, dạy dỗ, ảnh hưởng rất nhiều
đời sống tinh thần của tôi. Cô đã gieo vào đầu óc tôi cũng như nhiều
bạn bè, thanh thiếu niên thuở ấy nhiều tư tưởng lớn, như ý niệm về sự
“bình quyền”, ý thức vai trò của người phụ nữ trong xã hội, phải hãnh
diện và xứng đáng là phụ nữ VN. Cô đã uốn nắn cho nhiều học sinh sống
có lý tưởng, có tâm hồn cao đẹp, hăng hái phụng sự xã hội, thiết tha
với đất nước quê hương..
Tôi còn nhớ rõ lời Cô nói trong buổi
học đầu tiên. Cô nói, Cô có thể dạy ở các lớp cao hơn như Đệ Tam, Đệ
Nhị, nhưng Cô chọn dạy lớp Đệ Lục, Đệ Ngũ vì ở lứa tuổi này, các em giã
từ tuổi thơ, bắt đầu biết suy nghĩ để chọn cho mình một hướng đi, vì
vậy dạy dỗ, hướng dẫn thanh thiếu niên ở tuổi này rất quan trọng cho
đời sống của các em sau này.
Khi đọc tin Cô Tùng Long đã mất,
nhìn hình Cô trên báo, những kỷ niệm học trò thuở ấy ào ạt kéo về. Tôi
gởi thư báo tin cho bạn bè hay và bạn bè gởi thư báo tin cho tôi hay.
Chúng tôi miên man nhớ về những ngày tháng cũ dưới mái trường xưa. Hồi
đó, trước hay sau giờ học chúng tôi thường đứng trước lớp ở từng lầu
hai, nhìn người qua lại dưới đường. Tôi nhớ Cô Tùng Long luôn mặc áo
dài, đầu bới tóc, dáng đi thật dịu dàng, thanh tao, sang cả. Gương mặt
Cô đẹp, vẻ đẹp phúc hậu của người phụ nữ VN trí thức, nước da trắng,
giọng nói êm dịu. Lúc nào Cô cũng có phong cách điềm đạm, nghiêm trang.
Trong lớp, sau giờ dạy Cô hay kể chuyện, có khi là một chuyện
tình thơ mộng, có khi là chuyện của những danh nhân thế giới, những
người nghèo nhưng với ý chí đã làm nên sự nghiệp. Giọng kể và câu
chuyện của Cô thu hút cả lớp lắng nghe một cách say mê. Qua những câu
chuyện hấp dẫn đó , Cô đã gói ghém một ý hướng giáo dục, một lời khuyên
dạy nào đó. Một trong những câu chuyện đã ảnh hưởng rất nhiều đến đời
sống tinh thần của tôi là sự nghiệp của Bà Marie Curie, đã bán cả cái
áo cưới để có tiền cho sự phát minh khoa học của Bà.
Cô Tùng
Long dạy chúng tôi ý thức về vai trò của người phụ nữ trong xã hội. Cô
nói, chúng ta không thể tự cho mình là phái yếu, chỉ quanh quẩn trong
bếp lo việc nội trợ và phục vụ chồng con thôi. Cô cổ xúy vấn đề “bình
quyền”, nhưng muốn được bình quyền thì mình phải có thực tài, phải thay
đổi quan niệm sống. Mình không thể giữ mặc cảm phụ nữ không có khả
năng, chỉ là những bông hoa đẹp để trang điểm cho đời . Chúng ta có khả
năng như các ông, có thể chung lo việc nước, việc đời. Cô đã khơi dậy
trong tôi và nhiều bạn gái lòng tự tin và niềm tự hào, hãnh diện mình
là người phụ nữ VN, là con cháu của hai Bà Trưng, Bà Triệu
Cô dạy cho chúng tôi phân biệt cái “Đẹp” và tha thiết yêu cái “Đẹp”.
Cô hỏi, thế nào là một đôi bàn tay đẹp?
Theo
Cô, một đôi bàn tay đẹp không phải là đôi bàn tay có da mịn màn, tươi
mát, móng dài với màu sơn tươi sáng; mà đôi bàn tay đẹp là đôi bàn tay
của những người đóng góp, xây dựng, đem lại ích lợi cho nhân quần, xã
hội.. Đó là bàn tay của những người làm việc từ thiện, xoa dịu những
nỗi thống khổ của người nghèo; bàn tay của những cô giáo, kiên nhẫn dạy
trẻ em nắn nót viết từng nét; bàn tay của những người nữ cứu thương,
tận tụy săn sóc cho những thương binh, hy sinh trên chiến trường...
Ở
Việt Nam đời sống khó khăn, thường thì cha mẹ tần tảo lo cho con cơm
ăn, áo mặc, cho con cắp sách đến trường, không mong gì hơn có được mãnh
bằng, đổ đạt thành danh. Cha mẹ nào quan tâm thì dạy cho con gái phải
nết na , đức hạnh, chứ không mấy ai kiên trì gieo vào đầu óc con những
tư tưởng lớn với ước mong con gái mình trở thành một người có lý tưởng,
có tâm hồn cao đẹp, hăng say phụng sự xã hội, nặng tình với đất nước
quê hương.
Tâm hồn chúng tôi ở tuổi dậy thì trong sáng như
trang giấy trắng, Cô Tùng Long đã vẽ lên đó những bông hoa tuyệt đẹp.
Những lời dạy dỗ của Cô như một làn gió mạnh thổi vào tâm tư thơ ngây
của chúng tôi. Tôi như người mù, bừng sáng, bắt đầu biết suy tư và cảm
thấy cuộc đời sẽ có ý nghĩa hơn nếu mình sống có lý tưởng. Sau một hai
năm học với Cô, những hạt giống mà Cô đã gieo vào tâm tưởng học trò đã
nẩy mầm và lớn mạnh, Tôi và nhiều bạn bè đã thay đổi. Chúng tôi không
còn mặc cảm mình là phái yếu, nhút nhát, không có khả năng, đàn bà
không thể làm được việc lớn, đàn bà không nên xông xáo hoạt động ngoài
xã hội... Chúng tôi không sống một cách vô tư, nhí nhảnh, như những
“thường tình như nữ”, dành rất nhiều thì giờ trang điểm cho vẻ đẹp bên
ngoài, son, phấn, quần áo hợp thời trang..
Với thời gian, các
bạn bè tôi mỗi đứa đi một nơi, hoạt động trong nhiều lãnh vực khác nhau
nhưng luôn giữ tinh thần đấu tranh, phụng sự xã hội, đất nước, quê
hương cao độ.
Có người chê tiểu thuyết của Bà Tùng Long có
trình độ thấp kém. Cô giải thích, đối tượng, độc giả của Cô là những
người phụ nữ bình dân, lời văn phải giản dị dễ hiểu, và câu chuyện cũng
phải gần gũi với tâm tình, đời sống của phụ nữ bình dân. Nếu lời văn
cầu kỳ, câu chuyện triết lý, bí hiểm, cao siêu như của nhiều nhà văn
hiện đại thì người bình dân không thích đọc. Cố nhiên qua những mẫu
chuyện Cô sáng tác, Cô cũng đã gói ghém nhiều điều Cô muốn nói với phụ
nữ bình dân.
Mấy mươi năm trôi qua, nay Cô Tùng Long đã mất,
những lời khuyên dạy của Cô vẫn còn trong tâm trí tôi và nhiều học trò.
Cám ơn Cô đã dạy, giúp chúng tôi biết phân biệt cái “đẹp”, tha thiết
yêu cái “đẹp”, “đẹp trong tâm hồn, đẹp trong việc làm”. Cái “Đẹp” đó
mới thật sự là khởi điểm của một cuộc sống xứng đáng.
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: