Làm Gì Cho Lý Tống
Theo Việt Báo - Hoàng Long Hải - 31-03-2006
Lý Tống trong nhà tù Thái.
Có một điều thật đáng buồn. Ngày 8 tháng 12 năm 1998, nhà thơ Lê Mai
Lĩnh tổ chức một buổi vinh danh “Anh Hùng Việt Nam Lý Tống” tại thư
viện Hartford, thủ đô tiểu bang Connecticut, có mời ông Lý Tống về dự.
Tôi cũng được nhà thơ Lê Mai Lĩnh mời về họp mặt. Tôi hăng hái ra đi.
Trước
đó mấy hôm, tôi có rủ vài anh em ở thành phố tôi đang cư ngụ
(Worcester/ Mass) cùng đi với tôi. Ba người tôi mời đều từ chối. Sau
nầy hiểu ra tôi thấy tôi ngu. Ba ông nói trên thuộc một “đảng phái quốc
gia” từ trước 1975. Họ từ chối vì có lý do chính trị của họ, mặc dù
trong số họ cũng có một nhà văn “thành danh” trước 1975. Tham dự buổi
họp xong, trên đường về xa một mình, trời nhá nhem vì mùa đông trời tối
rất sớm, tôi cảm thấy buồn vô cùng. Cộng Sản nhìn chúng ta rất đúng và
chúng đã đánh ta những đòn đau. Chúng cho rằng chúng ta là bọn tiểu tư
sản, háo danh, hoạt đầu, cạnh tranh, ganh ghét, chống phá lẫn nhau,
thấy có ăn thì vào, không có ăn thì đạp đổ. Những nhận xét đó, cũng có
thể là quá đáng nhưng thành thật mà nói rằng không phải giai cấp tiểu
tư sản chúng ta không phải là không có nhiều tật xấu. Dĩ nhiên, giai
cấp tiểu tư sản cũng có nhiều cái tốt cái hay vậy. Chính giai cấp tiểu
tư sản lãnh đạo các cuộc cách mạng trên thế giới. Cái đó là hào quang,
nhưng bản tính xấu giai cấp cũng làm mờ đi cái hào quang đó không ít.
Điều đáng tiếc là chúng ta rất ít khi biết tự nhìn lại mình để “tu
thân”.
Bây giờ thi Lý Tống đang bị tù ở Thái Lan và có thể bị Thái Lan dẫn độ về cho Việt Cộng Hà Nội.
Khi
nói chuyện dẫn độ ấy, cũng lại nhà thơ Lê Mai Lĩnh khăng khăng với tôi
rằng chuyện ấy sẽ không thể, không xảy ra được, không có được. “Thằng
Mỹ sẽ không làm việc đó.” Anh ấy khẳng định như vậy và nói chắc với tôi
rằng giả như Mỹ để cho Thái Lan dẫn độ “một công dân Mỹ” như thế thì
ông sẽ là “người đầu tiên xé bỏ quốc tịch Mỹ, trả cái citizenship lại
cho tụi Mỹ”. Ông khẳng định một cách cương quyết như vậy.
Vậy mà tôi cũng không yên tâm.
Mới
đây, đọc báo, tôi thấy nhà văn Phan Nhật Nam có nêu ra ý kiến nên tẩy
chay hàng Thái Lan. Ý kiến rất hay, cũng nên để cho bọn Thái Lan biết
người Việt Nam chúng ta như thế nào, khỏi mất mặt với cha ông.
Không phải nhắc lại để thù hận nhưng trong quá trình lịch sử, Thái Lan có nhiều “ân oán giang hồ” với chúng ta.
Trước hết là chuyện đàn bà
Theo
giáo sư Nguyễn Lý Tưởng trong cuốn “Đưa em tới chốn nhà Hồ…” thì khi
Nguyễn Ánh bị Nguyễn Huệ đuổi chạy qua Xiêm La, ông có mang bà thân mẫu
của ông theo. Bà nầy, (quê ở làng An Do, phủ Vĩnh Linh, Quảng Trị) vừa
đẹp vừa đảm đang, vua Xiêm có ý ngấm nghé, đòi cưới bà ta. Bà không
chịu. Khi tình hình ở miền Tây tạm yên, các tướng thân cận của Nguyễn
Ánh lập được căn cứ thì Nguyễn Ánh muốn về lại miền Nam. Vua Xiêm cản
không cho về. Nguyễn Ánh lén về, đem mẹ theo. Việc nầy làm vua Xiêm
giận lắm. Bên cạnh đó, vua Xiêm cũng tởn Nguyễn Huệ vì ông nầy đã phục
binh ở Rạch Gầm – Xoài Mút đánh tan hai vạn quân Xiêm do Chiêu Tăng và
Chiêu Sương đem qua đánh nhà Tây Sơn giúp Nguyễn Ánh.
Tới việc tranh giành ảnh hưởng
Sau
khi nhà Nguyễn dựng ngôi ở Huế, Cao Miên trở thành miếng mồi tranh
giành xâu xé giữa một bên là Xiêm La và một bên là Việt Nam. Thường
Xiêm La chịu thua nước ta. Tuy nhiên, Xiêm cũng “quậy” dữ lắm, có lần
đem quân đánh phá Hà Tiên và suốt vùng bờ biển từ Hà Tiên đến Rạch Giá
như Hòn Chông, Lình Quỳnh, Hòn Đất, v.v… giết người, cướp của. Mặc Cửu
là một tướng tài, mấy lần đánh bại quân Xiêm, giữ vững bờ cõi. Đó cũng
là một lý do khiến nhà Nguyễn phong ông làm “khai quốc công thần”. Quí
vị có thể đọc trong “Việt Nam Sử Lược” của Trần Trọng Kim hay “Tìm Hiểu
Đất Hậu Giang” của Sơn Nam để biết thêm các vụ tranh chấp nầy.
Suốt
trong thời gian nước ta bị Pháp đô hộ, mặc dù sợ Pháp, Xiêm La cũng gây
chiến mấy lần. Vì sức yếu, thực dân Pháp mạnh hơn nên quân Xiêm chỉ
đánh phá ở biên giới Lào và Cao Miên mà thôi, không dám phiêu lưu đem
quân đi xa hơn.
Tội ác không dung
Từ khi có những đợt
vượt biên bằng thuyền băng qua vịnh Thái Lan sau tháng Tư/ 1975 thì dân
đánh cá Thái Lan quá lắm. Bắt thuyền vượt biên để cướp tài sản những
người chạy trốn Cộng Sản; hiếp dâm, đánh chìm ghe giết hết người trên
thuyền để không còn nhân chứng. Chỉ trong khoảng 1989 – 90, thời gian
tôi ở trại tỵ nạn trên đảo Poulo Bidong, rất nhiều thuyền đã bị Thái
Lan tấn công, bắt đàn bà con gái và đâm bể thuyền vượt biên, giết toàn
bộ người trên thuyền. Những thuyền mang số như MB 480, trên 130 người
không một ai sống sót. MB 513 trên 100 thuyền nhân bị đâm bể thuyền,
chỉ có 14 người sống sót sau khi ôm ván nổi lềnh bềnh trên biển hơn ba
ngày. Trên đảo Bidong có một đài tưởng niệm thuyền nhân phía trước nhà
thờ Thiên Chúa Giáo, trên “Đồi Tôn Giáo” kỷ niệm hơn 120 thuyền nhân bị
hải tặc Thái Lan giết chết, không một ai sống sót.
Phần nhiều,
bọn hải tặc tấn công thuyền nhân Việt Nam không phải là bọn chuyên
nghiệp. Chúng là những ngư dân Thái, thấy hoàn cảnh thuyền vượt biên cô
đơn trên biển, vô phương chống chỏi khi bị tấn công nên chúng lợi dụng
cơ hội mà manh động. Về sau, khi tình trạng hải tặc càng ngày càng gia
tăng, làm chấn động lương tâm dân tộc nhiều nước trên thế giới thì Cao
Ủy Tỵ Nạn Liên Hợp Quốc chi ra cho Thái Lan mỗi năm một trăm triệu đô
la để diệt trừ hải tặc thì tình hình không những không bớt đi mà lại
gia tăng. Một điều đáng nói là bọn chủ ghe đánh cá Thái Lan thường là
bọn tướng tá cao cấp trong quân đội Thái. Chúng đã dùng thế lực của
chúng để bao che cho đám ngư phủ làm việc cho chúng. Nhiều tên cứ ở hẵn
trên ghe đánh cá, khi ghe đầy cá về bến thì chúng nhảy qua những ghe
cùng một chủ đang trên đường ra khơi nên khó bắt được chúng. Thỉ thoảng
cũng có bắt được vài ba tên hoặc có hình ghe cũng như mặt mày bọn
chúng. Cao ủy Delle, cha là người Thái, mẹ là người Việt, nhiều lần dẫn
nạn nhân hải tặc qua Thái Lan để nhận mặt bọn cướp biển, khi tới biên
giới Mã – Thái Lan, cô phải cải trang để che mắt bọn ngư phủ Thái và
băng đảng của chúng.
Mối hận ấy, muốn quên cũng khó mà quên được.
Việc bây giờ
Bây
giờ Thái Lan lại chơi trò đểu cáng, dọa dẫn độ Lý Tống về giao cho Cộng
Sản Hà Nội. Dù Hoa Kỳ có can thiệp cho Lý Tống hay không cũng làm mất
mặt cộng đồng. Chúng ta bị bọn chúng coi thường quá lắm!
Chúng ta phải làm gì cho Lý Tống, cho khỏi mất mặt chúng ta?!
Ít ra, ý kiến của nhà văn Phan Nhật Nam như nêu ở trên là hay và nên
thực hiện lắm. Thực hiện như thế nào? Chúng ta sẽ gặp những trở ngại gì?
Trên
thực tế, hàng Thái Lan nhập vào Mỹ, bán ở các siêu thị Việt Nam và
Trung Hoa trên đất Mỹ không phải là hoàn toàn của Thái Lan, của các
thương gia Thái, sản xuất ở Thái. Ở Thái, ở Mã Lai, tình hình còn hơn ở
Miền Nam Việt Nam trước 1975. Tại những quốc gia nầy, công nghiệp,
thương nghiệp đều nằm trong tay những người “gốc Tàu”. Những người gốc
Tàu ở Mã, ở Thái, ở Singapore, ở Hồng Kông, ở Đài Loan buôn bán chằng
chịt với nhau, trở thành một hệ thống ở vùng Đông Nam Á, siêu quốc gia.
Trước khi Hoa Kỳ và Cộng Sản Hà Nội buôn bán thẳng với nhau, nghĩa là
khi còn cấm vận thì hàng Việt Nam nhập vào Mỹ phải qua ngã Thái Lan,
Hồng Kông, Singapore, đặc biệt là qua ngã Thái Lan. Chúng ta thấy nhiều
hàng mang nhãn hiệu Thái nhưng thật là hàng Việt Nam, rõ nhất là các
thứ gạo nếp. Hệ thống nầy buôn bán chằng chịt với nhau từ rất lâu.
Tôi
xin kể một câu chuyện sau đây để độc giả thấy thế lực của họ mạnh như
thế nào. Anh Du (tên gọi ở ngoài), bạn thân anh chị tôi, nhà ở ngã tư
Trần Hưng Đạo - Tản Đà là một người buôn bán lớn ở Saigon đã mấy đời.
30 tháng Tư/1975 vợ con anh ta đi rồi, anh ta kẹt lại. Chưa được nửa
năm sau, nhân dịp một phái đoàn thương gia Singapore đến Saigon, nhờ
phái đoàn nầy, anh ta vượt biên bằng… máy bay. Họ liên lạc chuẩn bị đâu
đó sẵn sàng rồi, chờ khi phái đoàn thương gia sắp lên phi trường để rời
Việt Nam, có xe đến đón anh Du ra phi trường. Theo lời anh chị tôi
thuật lại, anh ấy gấp đến nỗi mang lộn hai chiếc tất (vớ) hai màu khác
nhau. Có lẽ anh ta là người độc nhất vượt biên bằng cách nầy sau 30
tháng Tư. Dĩ nhiên, khi Việt Nam sắp sửa “cởi mở”, anh ta đã về
Singapore và bây giờ thì đang buôn bán ở Saigon, dĩ nhiên là trong cái
hệ thống chằng chịt ở trên. Kể lại chuyện nầy, tôi muốn trình bày với
độc giả thế lực của người Tàu ở Đông Nan Á. Những người Hoa ở Nam Cali
muốn nhập hàng hóa vào Mỹ để bán cho người Việt tỵ nạn cũng qua hệ
thống nầy, chưa kể là chính họ cũng ở trong hệ thống ấy nữa.
Như
vậy, hàng hóa từ Thái Lan nhập vào Hoa Kỳ để bán cho người Việt không
phải là hàng của Thái Lan, hàng Việt Nam hay Kampuchia, v.v… mà chính
là hàng của người Tàu ở vùng Đông Nam Á, và nếu như chúng ta có làm gì
thì sẽ… rút dây động rừng.
Nói như vậy, không phải để e ngại
mà để thấy cái thế chằng chịt của người Tàu vùng Đông Nam Á, nhất là
người Tàu ở các nước Việt Nam, Thái Lan, Mã Lai, Singapore, Hồng Kông,
Đài Loan.
Thực hiện ý kiến của nhà văn Phan Nhật Nam như thế nào?
1)-
Trước hết là tổ chức. Việc tẩy chay làm thế nào diễn ra đồng loạt, đều
khắp, tích cực, triệt để là điều cần làm. Cách làm như thế nào là việc
để cho những người hoạch định kế hoạch nghiên cứu và sắp đặt, tôi không
bàn ra ở đây.
2)- Lực lượng tham gia là toàn thể các cộng đồng
người Việt, đứng đầu và căn bản là ban chấp hành của các tổ chức nói
trên. Các ban chấp hành tham gia, tuyên truyền vận động đồng bào hưởng
ứng,
3)- Quan trọng nhất là tầng lớp thanh thiếu niên, tôi tạm
gọi là “lực lượng xung kích”. Ngày thực hiện việc tẩy chay, lực lượng
xung kích nầy xuất hiện trước cửa các siêu thị, từ sáng cho đến tối,
căng biểu ngữ, phân phát truyền đơn, vận động các bác, các mẹ, các chị
hôm nay đi chợ, nhớ “Đừng Mua Hàng Thái Lan.” Lần đầu, việc tẩy chay
diễn ra trong một ngày thôi. Sau đó, tùy theo tình hình có thể tiếp
diễn, tái tục, mạnh mẽ hơn, tích cực hơn, kéo dài hơn (hai hoặc ba
ngày, v.v…). Cứ mỗi chợ, hai hay ba toán thay nhau đứng trước cửa vận
động đồng bào đi chợ từ sáng đến chiều. Mỗi toán khoảng năm người. Như
tại thành phố tôi ở có 4 siêu thị Việt Nam, tổng cộng có khoảng 20
thanh niên thiếu nữ tham gia các toán vận động trước cửa chợ là vừa đủ.
Nếu lực lượng xung kích đông hơn lại càng tốt vì việc hỗ trợ tinh thần
cho nhau là điều cần thiết.
Trên đây chỉ là gợi ý, khi bắt tay
hành động, các hội đoàn, lực lượng, v.v… liên kết với nhau, làm việc
cùng với nhau, hoạch định đường lối kế hoạch chung, v.v…
Có
người nghĩ rằng việc tẩy chay hàng Thái Lan chỉ có lợi cho Cộng Sản
Việt Nam, hàng VN sẽ thay thế hàng Thái Lan, nên lượng hàng xuất khẩu
của VN sang Mỹ sẽ gia tăng. Như vậy việc tẩy chay có nên chăng?
So
sánh mối lợi do hàng gia tăng xuất khẩu từ Việt Nam với 4 tỷ đô la do
người Việt hải ngoại gởi về nước năm 2005 thì chẳng thấm vào đâu cả.
Thứ hai, không phải tất cả hàng hóa đó xuất cảng đều qua ngã “quốc
doanh”. Có thể hàng xuất cảng qua các công ty tư doanh hay người ngoại
quốc đến làm ăn ở Việt Nam. Thứ ba, điều quan trọng nhất, hàng xuất
thẳng, không qua trung gian Thái Lan nên nông dân VN hưởng lợi nhiều
hơn.
Đó chỉ là những nhận xét ban đầu, của một bài báo, không
phải của những chuyên gia kinh tế và chính trị. Vấn đề nầy nên dành cho
họ và yêu cầu họ lên tiếng là đúng nhất.
Việc tẩy chay hàng Thái
Lan chỉ có hại cho chính phủ và thương gia Thái, không hại gì cho hệ
thống thương mãi người Hoa ở vùng Đông Nam Á. Không lấy hàng ở Thái Lan
thì họ lấy hàng ở VN, ở nơi khác đem vào Mỹ bán cho người Việt, quyền
lợi của họ vẫn thế thôi.
Điều quan trọng, kẻ địch của chúng ta
là chính quyền Thái Lan, không phải là những người Hoa buôn bán ở vùng
Đông Nam Á. Họ là đối tượng chúng ta cần làm việc với họ. Nếu những
người lãnh đạo cuộc đấu tranh, kết hợp với những người Mỹ gốc Việt hoạt
động chính trị ở Mỹ, những nhà hoạt động chính trị Mỹ ra sức ủng hộ
công cuộc đấu tranh của chúng ta, cùng với việc vận động với những tổ
chức buôn bán của người Hoa ở Nam Cali (Con đường hàng hóa từ Đông Nam
Á nhập vào Hoa Kỳ), ở Đông Nam Á. Tất cả những điều đó tiến triển tốt
sẽ làm cho chúng ta “bất chiến tự nhiên thành.”
Hoànglonghải
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: