Phạm Đỉnh: Câu chuyện nhỏ trong ngành giáo dục dưới đây sẽ
chấm phá thêm đôi nét về bức tranh có tựa đề "quản lí tồi dở của ngành
công chức đảng viên CSVN". Cơ chế tồi dở cộng thêm phẩm chất cán bộ tồi
tệ sẽ cho xã hội những sản phẩm kinh hoàng như kiểu PMU 18 và những PMU
18 nho nhỏ khác...
Chỉ còn ít ngày nữa, niên học 2005- 2006
sẽ kết thúc, một mùa thi mới sắp đến. Khi dư luận xã hội còn chưa hết
xôn xao về việc nhiều trường đã khóa sổ hoặc dạy chiếu lệ các môn không
thi từ 2 tháng trước để chạy theo thành tích thì một luồng dư luận khác
lại nổi lên, muốn xét lại việc mua sắm thiết bị dạy học (TBDH) vốn đã
được báo chí xới lên ngay từ đầu niên học. Anh bạn nhà giáo ở thành phố
Hồ Chí Minh bức xúc nói với tôi: “Vừa rồi, cái vụ tày đình PMU18 ở
ngành giao thông còn phải nhờ vô tình phá án cá độ bóng đá mới tìm ra
chứ ở ngành giáo dục, chuyện mua sắm TBDH mọi sự bê bối tưởng đã rõ,
sao báo chí khơi ra rồi bỏ lửng? Mình cam đoan nếu báo chí vào cuộc,
đào bới đến tận cùng sẽ còn bật ra nhiều thứ ung nhọt khác.” Anh dắt
tôi đến một hẻm nhỏ nằm sau chợ An Đông, chỉ cho xem cái văn phòng cũng
rất nhỏ nhoi, luộm thuộm và bảo: “Đây là một trong những điểm tiêu thụ
TBDH mua từ Trung Quốc về, toàn đồ lởm khởm gia công ở huyện Ung Ninh-
Quảng Tây, chất lượng còn lâu mới theo kịp các xưởng sản xuất ở Việt
Nam chứ đừng nói đến việc so với hàng xịn ở Thượng Hải hay Trạm Giang-
Quảng Đông. Thế mà người ta mua chúng về lắp ghép theo kiểu “5 cha 3
mẹ” thành bộ TBDH mẫu lớp Bốn và lớp Chín của Bộ GD- ĐT chứ họ có
nghiên cứu, sản xuất gì đâu, hở giời!” Lời anh bạn nhà giáo nọ và những
gì tận mắt nhìn thấy về chất lượng TBDH ở một số trường đã thôi thúc
tôi lật lại hồ sơ mua sắm TBDH một năm về trước.
Từ một chủ trương đầu tư vội vã theo tư duy ngược…
Một người bạn thân khác, anh GS.TSKH Nguyễn Xuân Hãn đã nhiều năm sát
cánh cùng tôi viết bài về chương trình và sách giáo khoa phổ thông
(CT-SGK). Chúng tôi có cùng quan điểm rằng, mọi sai lầm trong lĩnh vực
này đều xuất phát từ lối tư duy ngược, làm sách theo kiểu cắt khúc,
cuốn chiếu. Hậu quả là chẳng những mất toi hàng tỷ USD, còn làm khổ 22
triệu học sinh cả nước. Giờ lại thêm một quyết định đầu tư vội vã về
TBDH cũng theo vết trượt dài của lối tư duy ngược. Muốn đổi mới, chấn
hưng nền học nước nhà trước hết ta phải tập trung trí tuệ, tiền bạc vào
việc khắc phục 3 yếu tố cấu thành móng của tòa nhà giáo dục đang bị
hỏng nặng là Sách - Trường và Người (thầy + trò), sau mới đến TBDH.
Chuẩn kiến thức trong CT-SGK chính thức còn chưa có, thì dựa vào đâu
mua sắm thiết bị TBDH ? Trường lớp nhiều nơi còn ở tình trạng dồn toa,
thông ca hay tranh tre, nứa lá thì lấy đâu ra phòng thí nghiệm tử tế
cho học sinh thực hành ? Thầy ở nhiều nơi còn lúng túng không biết sử
dụng TBDH thì làm sao kiểm tra chất lượng khi mua, hướng dẫn trò sử
dụng ? Thế nhưng không hiểu vì sao ta vẫn đang cố dốc tiền dân ra đầu
tư lấy được!
Theo hồ sơ điều tra, kinh phí dùng cho đầu tư TBDH giai đọan 2002- 2007
là 14 nghìn tỷ đồng (tương đương gần 1 tỷ USD), chia ra bậc tiểu học
1.424 tỷ đồng, bậc trung học cơ sở 6.100 tỷ đồng, bậc trung học phổ
thông 6.574 tỷ đồng. Chỉ riêng niên học 2005- 2006 ta đã chi ra 1.100
tỷ đồng cho TBDH lớp Bốn và lớp Chín, không kể tiền mua TBDH phục vụ
phân ban thí điểm và cấp bổ sung TBDH lớp Ba, lớp Tám. Ở đây có sự lặp
lại nguyên si cái quy trình thẩm định, triển khai đầu tư theo kiểu cắt
khúc, cuốn chiếu rất ngược đời như đã làm với SGK nên đã xảy ra đầu tư
trùng lặp TBDH cho các lớp cùng bậc tiểu học hoặc trung học cơ sở. Một
kiểu đầu tư lạ đời, phản khoa học, lãng phí vô tội vạ. Song cái lãng
phí lớn nhất là TBDH mua về không dùng được vì chất lượng kém, nhiều
nơi phải “đắp chiếu” vì thầy chưa biết sử dụng hoặc không có nhà làm
phòng thí nghiệm. Kết quả điều tra tại nhiều trường ở Hưng Yên, Hòa
Bình, Yên Bái của đồng nghiệp trên các báo Tiền Phong, Công An Nhân
Dân, Lao Động…, hồi tháng 9- 10/2005 đã phản ánh rất chi tiết, sinh
động nên tôi không muốn nhắc lại. Có điều, giờ đọc lại những bài báo ấy
trong hồ sơ lưu trữ cá nhân, tôi càng thêm khẳng định hậu quả đầu tư
theo tư duy ngược như đã nói ở trên đã dẫn đến 3 yếu tố Sách- Trường-
Người (thầy + trò) không đáp ứng với yêu cầu đầu tư TBDH nên lãng phí
và thất bại thảm hại là tất yếu.
… Đến những rối rắm, khuất tất trong đầu tư
Bạn đọc có thể hỏi rằng, liệu cái hậu quả nhãn tiền của lối đầu tư theo
tư duy ngược kia các nhà quản lý có biết không? Thưa rằng, biết quá đi
chứ, nhưng họ vẫn làm. Họ làm không vì học sinh thân yêu mà vì tư lợi.
Tôi đã thử đặt vấn đề này với một anh bạn PGS. TS ở Hà Nội (xin được
giấu tên), anh đáp một lèo thẳng thừng: “Họ thừa biết, nhưng vẫn làm vì
soạn SGK hay cung cấp TBDH cũng giống nhau cả thôi; càng rối rắm, làm
đi sửa lại nhiều lần sẽ càng trở thành mối lợi tương sinh giữa các chủ
thể quyền lực trong ngành GD- ĐT. Này nhé, SGK có chỗ phải chỉnh sửa,
giảm tải mới có cớ chi tiền hội thảo, lập hội đồng thẩm định lại; NXB
Giáo Dục mới có cớ hàng năm in lại sách với doanh thu xấp xỉ tiền thuế
nông nghiệp của cả nước (cỡ 100 triệu USD/năm) hay một nửa số tiền huy
động nhân dân cả nước mua công trái Chính phủ dùng cho giáo dục năm
2003; mấy ông bà sếp nhớn mới có cớ ẵm hàng vài chục triệu USD cho mỗi
bậc học, đi tổ chức bồi dưỡng giáo viên dạy theo sách mới rất nhăng
cuội…Giờ đến vụ TBDH cũng vậy, thiếu đồng bộ hay chất lượng kém ư,
không tương thích với bài giảng trong SGK ư, chuyện nhỏ! Họ sẽ đầu tư
tiếp, giống như SGK môn vật lý đã từng sai sót đến mức nhiều chuyên gia
ở Hội Vật Lý đã lên tiếng phải biên sọan lại toàn bộ mà có ai chết đâu.
Mỗi lần đầu tư, cục tiền càng to thì chiết khấu, lại quả càng lớn, công
ty “sân sau” càng mọc lên như nấm. Ông bạn chỉ cần điểm huyệt vào cái
vụ bộ TBDH mẫu lớp Bốn và lớp Chín thôi thì khắc hiểu. Nhiều khuất tất
lắm! ” Tôi giật mình trước những lời của anh bạn và lật mở tiếp hồ sơ
lưu trữ trong máy tính cá nhân.
Trong kế hoạch đầu tư 14 nghìn tỷ đồng cho TBDH giai đọan 2002-2007 của
Bộ GD-ĐT ta có thể tạm chia làm 2 bước. Ở bước 1 (2002- 2004), việc đầu
tư giàn trải, tùy tiện, mạnh ai nấy làm, giá cả và chất lượng TBDH
không kiểm sóat được đã dẫn đến tình trạng thất thóat vốn, TBDH thiếu
đồng bộ hoặc có cái mua về không thể sử dụng được. Trong khi đó, thị
trường TBDH bỗng trở nên hỗn loạn. Các nhà cung cấp nhìn thấy món lợi
kếch xù đã đua nhau nhảy vào sản xuất, kinh doanh mặt hàng béo bở này.
Từ chỗ cả nước có 2 công ty TBDH đã tăng lên 69 công ty, có đơn vị có
thực lực, nhưng lại có khá nhiều đơn vị tạp nham và không có thực lực.
Tréo ngoe ở chỗ công ty không có thực lực thì lại thường trúng thầu
bằng nhiều mánh khóe thông lưng, chia chác. Giá cả duyệt chi khá tùy
tiện, miễn sao “chơi đẹp” theo câu ngạn ngữ “của đồng chia ba, của nhà
chia đôi”. Được biết, đa số các công ty khi đã giành được quyền cung
cấp đều chọn phương án mua gom hàng từ Trung Quốc chuyển lậu qua biên
giới hoặc từ vài cơ sở sản xuất lép vế ở trong nước.
Một giám đốc công ty cổ phần ở Hà Nội cho biết, một bình làm thí nghiệm
cơ sở của anh sản xuất ra bán với giá 23.000 đồng đã có lãi nhưng ai
lọt vào ê kíp cung cấp sẽ được duyệt giá 61.000 đồng (gần gấp 3), ấy là
chưa kể có khi họ nhập nhèm đánh tráo bình thủy tinh trung tính với
thủy tinh thường thì còn lãi gấp nhiều hơn thế. Nhìn chung, kết quả
điều tra cho thấy các mặt hàng thuộc môn vật lý, môn hóa có giá trị cao
thường có lợi nhuận 100%- 110%, cá biệt có thứ lãi 200%. Cân hiện số
Trung Quốc loại của huyện Ung Ninh là 102.000 đồng, loại của thành phố
Trạm Giang là 160.000 đồng/1chiếc, đều được thanh toán như nhau là
430.000 đồng/1chiếc. Chỉ riêng mặt hàng này, các nhà cung cấp đã thu
lãi vài tỷ đồng. Điều đáng nói hơn là nhiều cân hiện số này mua về
không dùng được (thường là cân của huyện Ung Ninh sản xuất). Nhà giáo
Nguyễn Chí Nghĩa kể, có lần ông mang cân ra dùng, thầy trò loay hoay
mãi không ra kết quả thí nghiệm chính xác. Khi ông lật đít cân lên mới
phát hiện dao cân có chất lượng rất tồi! Nhiều giáo viên, cán bộ trong
ngành GD-ĐT, kể cả một số giám đốc bị lép vế trong số 69 nhà cung cấp
TBDH đã lên tiếng mong đợi các cơ quan hữu trách vào cuộc thanh tra vấn
đề này ngay trước thềm niên học 2005- 2006.
Có lẽ trước sức ép của dư luận về những tiêu cực xảy ra nên sang bước 2
của kế hoạch đầu tư TBDH (2005- 2007), ngay từ tháng 5/2005, Bộ GD-ĐT
đã lại nảy ra một sáng kiến độc đáo, cho ra đời bộ TBDH mẫu lớp Bốn và
lớp Chín. Đơn giá tối đa cho bộ mẫu lớp Bốn là 12,173 triệu đồng, cho
bộ mẫu lớp Chín là 37,217 triệu đồng, tổng cộng 2 bộ xấp xỉ 50 triệu
đồng. Bộ GD-ĐT quy định, mỗi sở phải mua 2 bộ mẫu lớp Bốn và 2 bộ mẫu
lớp Chín, còn mỗi phòng GD-ĐT cấp quận, huyện phải mua 1 bộ mẫu lớp Bốn
và 1 bộ mẫu lớp Chín. Lời giải thích của đại diện Bộ GD-ĐT trong cuộc
họp báo nghe khá xuôi tai và hấp dẫn. Theo đó, các bộ mẫu sẽ là cơ sở
để các cấp quản lý đối chiếu, chấn chỉnh sự hỗn lọan về giá TBDH do các
trường mua sắm; mặt khác, nó được dùng cho việc huấn luyện giáo viên ở
các địa phương sử dụng TBDH để có thể thành thục khi hướng dẫn học sinh
thực hành. Tréo ngoe ở chỗ Bộ ( ông Thứ trưởng Nguyễn Văn Vọng) lại đặc
cách tin tưởng ủy quyền cho Viện nghiên cứu chiến lược giáo dục (bà
Viện phó Nguyễn Thị Minh Phương) bao trọn gói từ khâu thiết kế bộ mẫu
đến lên giá thành trình Bộ Tài chính phê duyệt và cả việc ký hợp đồng
cung cấp cho 64 tỉnh thành và gần 800 quận, huyện.
Hãy khoan bàn đến sự hụt hẫng về chuyên môn của 2 bộ TBDH mẫu do những
người thiết kế thiếu kinh nghiệm giảng dạy các môn học Toán- Lý- Hóa-
Sinh. Ở đây nổi lên 2 vấn đề cần được thanh tra, làm rõ: Thứ nhất, luật
quy định hợp đồng từ 200 triệu trở lên phải tiến hành đấu thầu. Nếu các
địa phương chấp hành nghiêm chỉnh yêu cầu của Bộ GD- ĐT thì số thiết bị
cung cấp sẽ là 928 bộ mẫu lớp Bốn và 928 bộ mẫu lớp Chín. Tổng giá trị
các hợp đồng đạt cỡ trên 40 tỷ đồng (928 x 50 triệu = 46.400.000.000
đồng). Trên thực tế, ông Vọng đã chỉ định thầu cho bà Nguyễn Thị Minh
Phương như vậy là phạm luật nghiêm trọng. Thứ hai, do bà Phương được
toàn quyền từ A đến Z nên đơn giá của từng chi tiết trong 2 bộ TBDH mẫu
bị đội lên đến mức khó tin. Theo các nhà sản xuất và buôn bán những mặt
hàng này cho biết, tại thời điểm bắt đầu niên học (9- 10/2005) giá có
thể giảm từ 20%- 25 %, thậm chí có thứ 30% so với bảng giá trong bộ mẫu
mà vẫn có lãi. Thử hỏi khoảng trên dưới 10 tỷ đồng lợi nhuận từ các hợp
đồng sẽ chui vào túi những ai ?...
Đôi điều kiến nghị
• Đã đến lúc các cơ quan bảo vệ pháp luật cần thanh tra toàn bộ các dự
án trong ngành GD-ĐT mà trước mắt nên lấy việc cung cấp các bộ TBDH mẫu
làm điểm đột phá như nguyện vọng của nhiều nhà giáo, nhà khoa học tôi
đã gặp và trò chuyện trước khi viết bài này.
• Nên chăng Nhà nước hãy tạm ngừng đầu tư TBDH cho niên học 2006- 2007,
tập trung tài lực đẩy nhanh tiến độ của chương trình kiên cố hóa trường
học ở các vùng sâu, vùng xa mà thời gian qua ta giải ngân rất chậm,
chất lượng công trình chưa cao. Song song với điều đó phải là những
biện pháp quyết liệt để hoàn thiện CT-SGK cùng một lúc cho cả 12 năm
học theo đúng chuẩn mực quốc tế. Nếu chọn được một tổng công trình sư
tài năng và tâm huyết với nền học nước nhà, tôi tin rằng chỉ cần 100 tỷ
đồng và trong 1 năm (lời GS Nguyễn Xuân Hãn, đã được các nhà khoa học
thảo luận công khai tại Hội thảo do Liên hiệp Hội KH-KT Việt Nam và Hà
Nội tổ chức năm 2004), ta sẽ hoàn thành CT-SGK, và trong nhiều bài viết
trước đây trên Văn Nghệ Trẻ, tôi đã từng chứng minh như vậy. Chỉ khi
hai việc hệ trọng vừa nêu hoàn tất, lúc đó kế hoạch đầu tư lớn cho TBDH
mới khả thi và đắc dụng.
• Để khắc phục tình trạng học chay hiện nay, tôi thiết nghĩ, Nhà nước
chỉ cần khoản tiền không lớn hỗ trợ và thưởng rất hậu cho các cá nhân,
tập thể dám chủ động sáng tạo tự xây dựng phòng thí nghiệm cho học sinh
trong điều kiện riêng của trường mình. Hơn 40 năm trước, khi tôi còn là
học sinh trường cấp III Xuân Đỉnh, cơ sở vật chất của trường rất sơ
sài, nhưng thầy Phạm Tạo dạy hóa đã tập hợp một số học sinh giỏi, yêu
thích môn hóa lại, thầy trò cùng đi tìm mua hoặc xin thiết bị và cuối
cùng chúng tôi đã có được một phòng thí nghiệm vào loại tốt nhất nhì ở
Hà Nội thời đó. Cái hay còn ở chỗ chính việc được cùng thầy giáo đi
lùng thiết bị nên lũ trò chúng tôi càng hiếu sâu môn hóa, thành thục
thao tác thí nghiệm, say mê tìm hiểu những điều ngoài sách vở. Gần đây,
đi viết sách về AHLĐ- NGƯT Nguyễn Thị Bước ở Củ Chi, tôi cũng đã rất
xúc động được biết ở một trường mẫu giáo vùng sâu, vùng xa như của chị
mà mỗi năm đã tự làm lấy hàng trăm đồ dùng dạy học bằng phế liệu, có
cái khá đẹp và độc đáo. Tôi tin và hy vọng đất nước vẫn còn rất nhiều
nhà giáo tài năng, tâm huyết như thầy Tạo, cô Bước. Cơ chế nào để họ
phát huy tài năng sáng tạo và cống hiến, xin nhường câu trả lời cho các
nhà quản lý...
Hà Nội 12/5/2006
Vũ Ngọc Tiến
Nguồn: báo Văn Nghệ Trẻ số ra ngày 19/5/2006 - Hà Nội