Lịch sử còn đó... (4)
Theo Đàn Chim Việt - Nguyễn văn Lục - 19-06-2006
“L’histoire
est vraie, mais la vérité est partielle: Nous pouvons savoir des choses
sur le passé humain, nous ne pouvons savoir le tout de ce passé”
H. Marrou, sử gia.
11.- Ai giết anh em Ngô Đình Diệm của Quốc Đại
 |
Ai giết anh em Ngô Đình Diệm, Quốc Đại. Nguồn: go2viet.com
|
Có
lẽ đây là phần tài liệu dài nhất về vụ thảm sát trước đài phát thanh
Huế. Tác giả dành ra 64 trang để viết về vấn đề này ở chương 8, từ 281
đến 342. Xin chỉ tóm lược.
• Thiếu tá Đặng Sỹ đã được sự đồng ý của Thiếu Tướng Lê Văn Nghiêm, tư
lệnh vùng 1 chiến thuật. Rồi tư lệnh sư đoàn 1, Đại Tá Đỗ Cao Trí. Ông
này bỏ về Sàigòn thì có Trung Tá Lê Quang Hiển, tư lệnh phó đại diện.
Qua lệnh của Thiếu Tướng Nghiêm, Thiếu Tá Sỹ có thêm một đại đội khóa
sinh C1, một đại đội thiết giáp đang hành quân tại Phú Lộc, một đại đội
quân trấn, đại đội Thiên Hổ và một chi đội cơ giới Bảo An do Trung Úy
Kỳ chỉ huy(Sau này, TT Trí Quang chỉ đích danh Trung Uý Kỳ có ý định ám
sát Thượng Tọa Trí Quang. Sau này Trung Úy Kỳ bị ám sát khá ly kỳ) và
một số hiến binh Quân Cảnh. Như vậy Thiếu Tá Sỹ đã nhận được lệnh từ ba
phía Tỉnh Trưởng, vùng và khu. Bộ tham mưu của Thiếu Tá Sỹ bây giờ gồm
có Đại Uý Lê Nguyên Phu, tiểu khu phó, Đại Uý Nguyễn Kinh Lược, tỉnh
đoàn trưởng Bảo An. Đại uý Lê Duy Hiển, tham mưu trưởng.
• Không có sự đồng ý của Tư lệnh vùng, Thiếu Tá Sỹ không thể có một lực lượng hỗn hợp đông đảo như thế.
• Diễn tiến nội vụ: gửi hai tiểu đội cảnh sát và quân cảnh dàn hàng
ngang vào dẹp biểu tình. Thất bại. Quyết định dùng xe cơ giới Bảo An mở
đường, lính tiến theo sau xe. Thiếu Tá Sỹ, mặc áo giáp cùng với với hai
hạ sĩ quan Tư và Quang đi mở đường. Gạch đá ném tứ tung vào xe.
• 10 giờ 30. xe cách đài chừng 50 thước. Hai tiếng nổ kinh hoàng. Thiếu
tá Sỹ bắn ba phát súng lệnh, đồng loạt cho nổ lựu đạn MK3 ở 15 địa điểm
khác nhau.
• Thiếu Tá Sỹ tiến được vào đài, gặp Thượng tọa Trí Quang. TT Trí Quang
chắp tay vào nhau lo âu nói: Tôi không ngờ xảy ra như thế này. TT Sỹ
nói với TT Trí Quang: Thày phải chịu trách nhiệm về những hậu quả xảy
ra như thế này”. TT Thiện Minh nói với Trung Tá Thưởng: Chuyện đã xảy
ra như thế này, thì tôi không biết nói sao. Tôi xin chịu hết trách
nhiệm.
Nhận xét: Bài viết có khá nhiều chi tiết để người đọc nắm được diễn
tiến từng giờ cuộc biến động lúc bấy giờ. Nhưng những mẩu đối thoại ghi
lại giữa TT Trí Quang và Thiếu Tá Sỹ cũng như giữa Trung Tá Thưởng và
TT Thích Thiện Minh không có gì làm bằng cớ là có thực có những lời đối
thoại như thế hay không? Ai đứng đó mà nghe? vì không ai kiểm chứng
được là thật hay không thật.
Căn cứ vào tài liệu, Ông Sỹ nhận được lệnh từ cấp trên để dẹp đám biểu
tình. Hai tiếng nổ là do từ đâu tới, Ông Sỹ sau đó chỉ thi hành theo
phương án đã được hoạch định trước và không có trách nhiệm về cuộc thảm
sát.
12.- Trích chứng từ của Tướng Tôn thất Đính
“Thảm
kịch kinh hoàng của biến cố đài phát thanh là như vậy. Nhưng cho đến
nay, chưa có một ai có thể nói rõ về sự thật của biến cố đài phát thanh
đêm 8-5-63 như thế nào cả. Chúng tôi đã tận lực sưu tầm từ 1963 đến
giờ.. đọc và phân tích tất cả tờ trình được đệ lên trình TT Diệm. Chúng
tôi đã hội kiến với TT Trí Quang, cố TT Thiện Minh, Cố TT Mật Hiển, cố
TT Mật Nguyện, TT Thiện Siêu, tiếp xúc với gia đình Phật Tử, sinh viên
Phật tử, nhưng cho đến bây giờ, chúng tôi cũng không thể nào quy định
được đâu là sự thật. Đọc lại những gì đã được ghi lại trong một số tài
liệu của Phật giáo năm 1963, chúng tôi thấy vấn đề ghi chép quá đơn
giản. (trg 321). Các tài liệu về phía Phật Giáo, Hoa Kỳ đến phía VN,
suốt 35 năm qua cũng chỉ đưa ra những nhận xét chung, hay những giả
thuyết, chứ không ai dám cả quyết về bất cứ một sự thật nào. Về kỹ
thuật quân sự, lúc bấy giờ VNCH không thể có bất cứ một loại chất nổ
nào có tính công phá lạ lùng như vậy, ép dẹp thân xác, thổi bay đầu làm
cho khi khám nghiệm các tử thi, ngay các bác sĩ tại Huế cũng không quy
định được bất cứ lọai chất nổ nào. Họ không thể nói đó là lựu đạn,
plastic hay bất cứ một vật gì. Thậm chí còn có dư luận cho là bị các xe
bọc sắt (nhưng bánh cao su ) của lực lượng cảnh bị nội an do TT Đặng Sĩ
cán nát, nhưng trong hoàn cảnh hàng ngàn người ở đài phát thanh, các
loại xe ấy không di chuyển dễ dàng vào tận hành lang của đài là nơi xảy
ra tai nạn.” (Trích: 20 Năm Binh Nghiệp, trang 323).
 |
20 Năm Binh Nghiệp, Tôn Thất Đính Nguồn: go2viet.com
|
Nhận
xét: Nhận xét của tướng Đính khá là trung thực. Nếu tin rằng ông đã
tham khảo tài liệu, đã hỏi ý kiến các thầy, đã tham khảo tài liệu từ
dinh Tổng Thống Diệm Không biết là loại võ khí gì đã giết hại các em
như thế, vì quân đội VNCH không được trang bị những thứ vũ khí giết
người.
Nhưng nếu không tìm ra được thứ vũ khí giết người là thuộc loại nào?
Việc kết án tù Thiếu Tá Đặng Sĩ liệu còn có cơ sở đứng vững hay không?
Tài liệu, chứng từ dẫn chứng đầy đủ, bạn đọc đã có thể tự mình trả lời
hai câu hỏi của người viết bài? Ai trực tiếp trách nhiệm giết 8 trẻ em
vô tội? Và giết bằng thứ vũ khí gì?
Nếu đã có câu trả lời rồi thì xin khỏi đọc tiếp phần sau nữa? Nếu chưa, xin tiếp tục đọc phần Đặng Sỹ trước tòa án.
Tôi đã thu tập tất cả 25 chứng từ, nhưng nhận thấy nhiều chứng từ có
điểm trùng điệp nên đã cắt bỏ hơn nữa những vhứng ttừ ấy đi.
Phần Hai: Vụ án Thiếu Tá Đặng Sĩ trước toà án Cách Mạng.
Biến cố đài phát thanh Huế xảy ra đêm 8-5-1963. Từ đó đưa đến sự sụp đổ
chế độ TT Ngô Đình Diệm ngày 1-11-1963. Nhưng mãi đến 2-6-1964 mới được
đưa ra xét xử tại Sàigòn. Tức là hơn một năm khác với vụ án Trung Tá
Vương Văn Đông và ông Ngô Đình Cẩn bị đem ra xét xử ngay và lãnh án tử
hình.
Thời gian càng kéo dài ra thường có lợi cho bị can, tránh được
những sôi nổi khi sự cố còn nóng hổi. Thứ hai, phạm trường là Huế,
trung tâm đầu não của biến cố 8-5-1963, cứ sự thường tội đâu xử đấy.
Nhưng cũng không ai cấm được tòa án thay đổi chỗ xử án để cho toà án
được độc lập hơn, tránh sức ép của dư luận quần chúng. Viện Chưởng lý
tòa án quyết đinh xử ở Sàigòn để tránh ‘ Sợ gây hoang mang dư luận’’.
Theo nguyên tắc có 3 trường hợp: Sử tại nơi xảy ra phạm pháp. Toà án
tại nơi can phạm bị bắt. Toà án tại nơi can phạm bị giam giữ.
Sử Đặng Sỹ là chuyện nhỏ, cân bằng hai thế lực tôn giáo trong lúc này
là chuyện lớn. Các chính phủ quân nhân đều quá yếu nên phải di giây chứ
biết làm sao? Đặc biệt là chính phủ Nguyễn Khánh.
Trước ngày Đặng Sỹ ra toà một tuần có bài báo trên tờ Lập Trường: Đồng
bào Huế và Trung Việt nghĩ sao? Đặng Sỹ ra tòa tại Sàigòn. Đối với dư
luận xứ Huế:’’ Vụ thảm sát tại Đài phát thanh chỉ là bước cuối cùng của cả một chương trình tận diệt tôn giáo.
Dân chúng đã quá biết điều đó rồi. Lúc xử Ngô Đình Cẩn, tất cả các báo
Sàigòn đều viết rằng nhân dân đã xử ông Cẩn trước khi tòa án xử. Đối với Đặng Sỹ cũng vậy, nhân dân đã xử rồi chứ đâu có chờ đến tòa án Cách Mạng?
Vì thế Đặng Sỹ trước mắt người dân xứ Huế đương nhiên là một tội phạm.
Rõ ràng như thế, mang xe tăng đến trước đài phát thanh, rồi ùm ùm, súng
nổ, lựu đạn nổ rầm trời. 8 mạng trẻ con chết thê thảm.? Mọi người đêm
đó đều trông thấy. Chối cãi đi đằng nào?
Vậy mà hơn 40 năm, chúng ta vẫn phải bắt buộc nhìn lại.
Nhưng nhiều người muốn truy đến cùng đằng sau Đặng Sỹ là ai ? Ai
ra lệnh? Một phóng viên đã mập mờ đưa ra mà như thể không đưa ra: “Chúng
tôi không muốn dành quyền phán xét của tòa án như một hai tờ báo ở
Sàigòn đã làm, vì vậy chúng tôi không muốn bắt chước họ nêu tên nêu
tuổi chánh phạm ở đây. Tên tuổi đó không phai mờ trong lòng dân chúng
Huế được đâu? Không bao giờ.’’
Theo như câu nói trên thì dân chúng Huế biết rõ, biết chánh phạm là ai rồi?
Cuối cùng, chính quyền nghiêng về giải pháp đem Đặng Sỹ về Sàigòn xử.
Chỉ
tiếc một điều là Toà án Cách mạng không xử Đặng Sỹ tại Huế, là nơi Đặng
Sỹ phạm tội, để đồng bào, những người đã nhìn thấy sự thật trước mắt,
sự thật ngày hôm nay vẫn còn hiển hiện trước mắt, tự mình lắng tai nghe
thử những người xử án, nhân chứng và bị cáo nói gì trước tòa án về
những sự việc đã xảy ra.
Cho nên thật ra không phải người ta sợ hắn chết mà người ta chỉ sợ
hắn không chịu im lặng để chết mà thôi. Chú thử nghĩ nếu ra giữa tòa mà
hắn cà rịch cà tang khai hết những thượng lệnh mà hắn đã nhận để thi
hành thì có tọa họa nó ra hết không. Người ta đang la làng lên là vì
rứa….. Nếu phải chết, tội chi mà y chết một mình, y sẽ khai tùm lum ra
hết. Nếu không thì phải tìm cách cho y đừng nói. Chú học lịch sử còn
nhớ vụ Nuremberg không? Biết bao nhiêu tội phạm chiến tranh tự tử trong
ngục trước trước khi bị đem ra xử… Mình lo cho Đặng Sỹ là vì rứa.(
Nguồn: Báo Lập Trường tháng 6-64)
Vì thế, việc xử Đặng Sỹ đã làm nhiều người thất vọng đến độ nghĩ
rằng:’’ Trước hiểm họa Cộng Sản, trước viễn tượng Cách Mạng sụp đổ,
lòng tin sụp đổ, những chữ của chúng tôi đang chứa đầy tủi nhục của
nhân dân xứ Huế, của những người đã vùng dạy làm cách Mạng từ ngay sau
đêm thảm sát Đài phát thanh, để rồi ngày nay thấy mình bị phản bội.’’
(Lập Trường 6-6-64).
Xử không khéo là lòng tin vào cách mạng sụp đổ và cảm thấy bị chính quyền phản bội?
TT Trí Quang đã đưa ra một liều thuốc giải vừa để gỡ rối vừa để trấn an
dư luận, thày lúc đó đang ở Sàigòn xin khoan hồng cho Đặng Sỹ đồng thời
có đánh một công điện ra Huế mà nội dung như sau: “Chúng ta chủ trương khoan hồng cho ông ấy thì không cần quan tâm đến những chi tiết khác làm gì”.
Tha thì không thể tha mà tội chết cũng không thể chết. Đó là cái thế của Đặng Sỹ.
Có nghĩa là thực sự đây là một vụ án chính trị. Và dựa trên sắc
luật 4-64 ngày 18 tháng 2, năm 1964 thiết lập tòa án Cách Mạng dưới
thời tướng Nguyễn Khánh. Luật này có “hiệu lực hồi tố’’ (rétroactive
effect ). Và vì thế đã có một danh sách 267 những bị can phải ra trước
tòa án Cách mạng. Trong đó có những vụ án nổi bật như Phan Quang Đông
(cơ quan đặc vụ và tình báo) và Dương Văn Hiếu (tư lịnh Cảnh sát đặc
biệt)
Xin trích dẫn lời Lý Chánh Trung trên tờ Tìm hiểu về tình hình lúc đó với nhan đề: “Loạn
để trị’’ Vì rằng từ mấy tháng nay, thành tích duy nhất của ông Khánh
sau ngày chỉnh lý bị đạp dổ, người dân miền Nam đã nếm được cái thú vị
của Tự Do xuống đường, tự do đập lộn, chém giết, nói láo, bêu xấu. Muốn
gì cứ việc xuống đường. Xuống đường là thắng trận. Hoan hô dân chủ.
Thật không có cái chính quyền nào nhiều thiện chí bằng cái chính quyền
này: xum xoe chạy từ nhóm này đến khối kia, vuốt ve hứa hẹn để làm vừa
lòng tất cả mọi người’’.
Nhưng tội thay, không ai vừa lòng cả.
Ở Huế có cái Hội đồng Nhân dân Cách Mạng (rồi cứu quốc) mà thành
phần chủ yếu là một số giáo sư đại học. Hội đồng này đã cực lực phủ
nhận tam đầu chế Minh-Khánh-Khiêm. Thế rồi người ta thấy ông Minh và
ông Oánh lẽo đẽo ra Huế để thỉnh ý Hội đồng đó. Hội đồng thương
thuyết tay ngang với chính phủ. Tại nhiều tỉnh miền Trung, những hội
đồng tương tự được thiết lập và người ta đã chứng kiến những tấn bi hài
kịch của những người dư đảng cần lao đến đầu thú nơi ông Tỉnh Trưởng
thì được ông Tỉnh gởi qua Hội Đồng, đến Hội đồng thì được trả về tỉnh’’
Khung cảnh phiên tòa xử án:
Phiên tòa do ông Lê Văn Thụ, một thẩm phán kiến thức uyên thâm, đức độ
thanh cao và phong thái lịch sự, nhã nhặn, ai cũng khâm phục, cũng là
người từng sử tử hình ông Ngô Đình Cẩn (Trích theo Luật sư, Nghề hay
Nghiệp, Ls Võ Văn Quan) ngồi ghế Chánh Thẩm, Trung Tá Nguyễn Văn Đức,
Chưởng lý TACM ngồi ghế Công tố. Ông là người đã đưa Phan Quang Đông và
Ngồ đình Cẩn đến cái chết. ‘’ Ông đến đây với hào quang chiến thắng
trong vụ xử án Phan Quang Đông vừa qua. Lúc xử Phan Quang Đông, ông mới
là Thiếu Tá . Và trong phiên xử này xử ông Ngô Đình Cẩn,
ông chững chạc tự tin, phần thắng, khi sẽ đổi một bản án tử hình như đã
nắm chắc trong tay. (Trích Luật sư, Nghề hay nghiệp). Luật sư biện hộ
là Nguyễn Khắc Tân. Ngoài ra còn có Tướng Đặng Văn Quang và đại tá
Dương Hiếu Nghĩa trong bồi thẩm đoàn.
Bình thường, những phiên tòa như thế này sẽ có đông người đến nghe lắm.
Như trong phiên tòa xử ông Ngô Đình Cẩn ở ngoài Huế:’’Chưa tới 8 giờ
sáng, còn hơn một giờ nữa mới họp. Nhưng chắc đã từ lâu một đám đông cả
mấy ngàn người chen nhau đứng dưới mưa phùn gió lạnh, trên các đường
chung quanh tòa án. Tất cả mọi người, già trẻ, bé, lớn, người nào cũng
có vẻ mặt đầy căm thù. (Trong Luật sư, Nghề hay nghiệp..). Sau đó, vụ
xử đã được đưa vào Sàigòn một cách kỳ cục. Không khí Sàigòn khác
hẳn:’’Nhưng khác hẳn quang cảnh căng thẳng, sôi sục không khí đấu tranh
chung quanh Toà án Huế lúc trước, công chúng Sàigòn chỉ đứng thưa thớt
trên các đường gần pháp đình và chỉ có vài người hiếu kỳ mà thôi’.’
Khung cảnh pháp đình Sàigòn sáng 2-6-1964 là một quang cảnh vắng
lặng, khác hẳn hôm xử ông Ngô Đình Cẩn. Trong pháp đình chỉ có một số
ký giả và, đội quân danh dự cùng một vài thân nhân và một vài phật tử.
Có thể dân chúng đã quen thuộc, đã hết hào hứng như hồi xử ông Cẩn.
Điều này chỉ có lợi cho phía bị cáo là Đặng Sỹ. (Trích tờ Lập Trường..)
Ông Chưởng lý cho biết nhân vật quan trọng hàng đầu cần ra làm nhân
chứng là TT Trí Quang. Nhưng TT Trí Quang đã từ chối không ra làm nhân
chứng trước tòa buộc tội bị can. Trả lời ký giả báo Dân Ta, TT Trí
Quang cũng xác nhận việc này. Không biết việc từ chối như thế có hợp
pháp không? Sự từ chối của một nhân chứng quan trọng như TT thì kể như
cái toà án đó giá trị pháp lý còn lại là cái gì? Sau này TT Trí Quang
cũng từ chối ra trước toà án Mặt Trận xử 26 can phạm trong vụ chính
biến Đà Nẵng mà chính TT nhận là người lãnh đạo và trách nhiệm?
Thật sự thì miền Nam trong những tỉnh huống như vậy chỉ cho thấy tòa án
thiếu một thẩm quyền pháp lý, thiếu cái uy quyền thượng tôn pháp luật
của tòa. Uy quyền quốc gia không còn nữa.
Đặc biệt thân nhân của dân sự nguyên cáo, tức gia đình các nạn nhân
trong biến cố đài phát thanh gần 20 người, nhưng không có ai lên tiếng
đòi bồi thường cho gia đình họ và để tùy tòa quyết định.
Và theo phái viên Từ Nguyên, đại diện tờ Lập Trường ngoải Huế Họ, những
đại diện các gia đình nạn nhân là những người đau khổ nhất và ngày hôm
nay đang là những người sung sướng nhất, vì đã hy sinh cho chính pháp.
Phiên tòa bắt đầu 9 giờ, nhưng phải đợi đến gần nửa giờ sau, bị cáo
Đặng Sỹ mới tới. Đặng Sỹ bước vào với binh phục sĩ quan cấp tá đàng
hoàng, lúc đó phiên tòa mới bắt đầu.
Có một điều kỳ ngộ, chỗ cái ghế gỗ dành cho bị cáo mà Đặng Sỹ ngồi thì
trước đây ông Cẩn đã ngồi cùng ở một chỗ ấy. Cùng một phiên tòa của tòa
án cách mạng, cùng là những người liên quan đến chế độ ấy, cùng có thể
nhận một bản án tử hình. Nhưng thái độ hai người có khác. Ông Cẩn ngồi
đó không nói gì. Im lặng từ đầu đến cuối. Còn ông Đặng Sỹ tỏ ra bực tức
và có dịp được nói là nói thả dàn. Cứ dược hỏi đến là ông có dịp được
phân vua hoặc nói về những thành tích chống Cộng của mình.
(Còn tiếp)
Xem phần 1; 2; 3
Copyright © 2006 DCVOnline
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: