Lịch sử còn đó... (5)
Theo Đàn Chim Việt - Nguyễn văn Lục - 20-06-2006
“L’histoire
est vraie, mais la vérité est partielle: Nous pouvons savoir des choses
sur le passé humain, nous ne pouvons savoir le tout de ce passé”
H. Marrou, sử gia.
Vấn đề thủ tục pháp lý
Mở đầu phiên xử, luật sư Tân đã nêu ra khước biện vô thẩm quyền của tòa
án cách mạng đối với bị cáo. Đây thật ra chỉ là * bốn món ăn chơi* của
thủ tục tòa án mà luật sư thường nêu ra và thường cũng bị ông chánh
thẩm bác bỏ ngay tử đầu. Bởi nếu khước biện vô thẩm quyền của tòa án
được chấp nhận thì tự nó đã vô hiệu hóa vụ án rồi. Tôi chẳng muốn đi
vào chi tiết, chỉ biết rằng Sắc luật 4-64, ngày 28-2-1964, do đại tá
Nguyễn Văn Mầu, giám đốc Nha quân pháp về làm Tổng Trưởng tư pháp sọan
khi thiết lập tòa án cách mạng có định như sau:’’ Mưu sát, tội giết
người đối lập về chính trị, việc tra tấn cho đến chết’’ Theo luật sư
Tân, các nạn nhân là Phật tử, không phải người đối lập. Vậy không thuộc
thẩm quyền tòa án cách mạng. Sau đó có cãi qua, cãi lại. Chánh thẩm
đình nghị án, vào tham khảo. Và lúc 10 giờ 15, tòa tái nhóm và ông
chánh thẩm bác khước biện vô thẩm quyền do l.s Tân nêu lên. (Lập
Trường, số 6-6-64.)
Lời khai trước tòa của Đặng Sỹ
Ông chánh thẩm hỏi bị can: Bị can phạm tội cố sát với trường hợp gia
trọng, vì trong khi binh lính giải tán đồng bào tại đài phát thanh đã
ném hay cho ném lựu đạn làm chết 8 đồng bào, bị can có nhận tội không?
Dĩ nhiên là không. Quân Đoàn I nhận được một lệnh vào ngày 23-11-1963
của Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng yêu cầu cho Đặng Sỹ vảo trình diện
Trung Tướng Chủ Tịch Hội Đồng. Công điện do Thiếu Tướng ( mới được
thăng chức) Đỗ Mậu ký tên với tư cách Ủy Viên Chính Trị Hội Đồng Quân
Nhân Cách nạng. Ngày 24-11-1963, ông đến Sài Gòn và đưa về giam tại an
ninh quân đội vào lúc 1 giờ. Khoảng 5 giờ chiều thì Tướng Đỗ Mậu đến
gặp. Và trước khi ra tòa, qua trung gian thẩm vấn của một đại uý dưới
quyền TT Đặng Sỹ, trước đây lúc ông làm Tiểu đoàn Trưởng Tiểu Đoàn một,
mảnh giấy nhỏ đó dặn bắt Đặng Sỹ chỉ cần viết khoảng một trang giấy
khuyến cáo phải khai cho TGM Ngô Đình Thục ra lệnh ngày nào, giờ nào..
Mảnh giấy đó được tuồn ra ngoài đến tay TGM Bình, Giám Mục Salavator
Asta và một giới chức linh mục bên Thiên Chúa giáo. Dĩ nhiên, giới
Thiên Chúa giáo căn cứ vào tin tức đó làm mạnh, gây áp lực. Và phải
chăng cũng vì lý do này ngày 5-1-1964, tướng Đỗ Mậu đã bị thay thế? Rất
tiếc, trong hồi ký, dày hơn 800 trang của ông đã không nhắc đến vụ việc
này cũng như hồ sơ vụ án Phan Quang Đông do ông đảm trách. Phan Quang
Đông thì chết, nhưng Đặng Sỹ thì còn?
Cũng chính miếng giấy nhỏ này đã cứu mạng Đặng Sỹ.
Vào năm 2000, tờ Sàigòn nhỏ có mời tướng Đỗ Mậu cùng với Đặng Sỹ
đối thoại trên TiVi hay đài phát thanh. Tướng Đỗ Mậu đã im lặng từ chối.
Và không lạ gì khi ra tòa, bị can cứ bám riết vào lời khai là
trong tù, họ cứ thúc bách ông phải khai cho TGM Thục ra lệnh. Chúng ta
thử xem, ông đã khai gì trước tòa? Bị can đã trả lời tóm lược như sau:
“Bị can bị bắt từ ngày 24 tháng 11, 1963. Bị biệt giam tại Nha an ninh
quân đội trong phòng tối. Bị tra vấn ngày đêm và bị ép buộc phải khai ra là do Giám Mục Ngô Đình Thục và hàng giáo phẩm ra lệnh cho tôi đàn áp tôn giáo.
Xin Toà ghi nhận cho tôi chỉ là cấp thừa hành, chế độ nào cũng phải
thừa hành lệnh cấp trên của tôi sai phái. Trước hết ông Tỉnh Trưởng áp
dụng dụ 57A trưng dụng tôi, rồi ông Tư lệnh vùng. Về điểm này, Ellen J.
Hammer cũng viết tương tự: “Một áp lực buộc Đặng Sỹ phải tố cáo TGM
Thục, lúc đó đang sống ở ngoại quốc, đã đích thân ra lệnh cho ông bắn
vào đám đông. Nhưng ông đã từ chối. (Trích trong Bàn tay Hoa Kỳ…, trang 110)
Tôi không phạm tội cố sát vì tôi chỉ nhận lệnh của cấp trên. Thiếu
tướng Lê Văn Nghiêm đã cung cấp phương tiện cho tôi. Lực lượng tiểu khu
của tôi chỉ có 18 người sĩ quan và quân nhân.
Đêm 8 tháng 5, 1963, Tôi đã gọi điện thoại cho Cảnh sát tăng cường. 20
giờ, họ cho biết không đủ quân số. Tôi cũng đã gọi cho ông Tỉnh trưởng
5 lần, không gặp. 8 giờ 30 tối, tôi tới văn phòng ông Cẩn, có Đại uý
Phu, phụ tá tiểu khu trưởng. Sau đó gặp ông Đẳng, tỉnh trưởng, ông Đạm,
Ông Trọng, Ông Vang. Nhận được điện thoại của ông Ngô Ganh, quản đốc
đài phát thanh yêu cầu can thiệp gấp, đồng bào tới đông đảo. Ông Tỉnh
trưởng nói đồng bào không trật tự, yêu cầu Thiếu tá xử dụng quân đội
giải tán. Tôi xin giấy trưng dụng. Ông Tỉnh trưởng nói, yêu cầu Thiếu
Tá giải quyết gấp kẻo đài phát thanh bị phá, ngày mai sẽ có giấy điều
chỉnh. Tôi cũng gọi cho Đại Tá Đỗ Cao Trí, tư lệnh sư đoàn 1. Đại tá
Trí không có mặt. Đại tá Lê Quang Hiển phụ tá yêu cầu xin lệnh tư lệnh
vùng. Sau khi trình tư lệnh, Thiếu tướng có nói: quần chúng tự động
biểu tình, xâm phạm công quyền, Thiếu tá có bổn phận đem binh sĩ giải
tán và ông cấp cho một đại đội BB ở trung tâm Phú Bài.
 |
Một loại mobilette Nguồn: tourenfreunde-wuppertal.de
|
Tôi
cấp phát lựu đạn MK3, lựu đạn này tôi đã xử dụng để huấn luyện cho
thanh niên chiến đấu có sự chứng kiến của Đại tá Trí. Lựu đạn MK3 không
gây chết người, thường dùng cho nổ để huấn luyện cho Thanh niên chiến
đấu, thanh niên Nam Nữ. Tôi đã dùng một chiến xa Bảo An đi trước mở
đường, binh lính theo sau. Xe đến cách quân trấn 50 thước, bị chặn
đường. Tôi ra lệnh cho xe tiến lên, cán xe mô-bi-lét. Rồi nghe có hai
tiếng nổ lớn. Tôi tưởng bị Việt Cộng tấn công. Sau đó tôi bắn ba phát
súng lệnh chỉ thiên, nhưng đồng bào náo loạn cả lên, binh sĩ cũng chẳng
nghe thấy lệnh của tôi.
Nhưng ai ra lệnh? Đặng Sỹ khai không nghe thấy lời kêu gọi của ông tỉnh
trưởng. Ông còn la lớn, hai tài xế Ngọc và Khải, sau ngày Cách mạng đã
bị bắt giam 3 tháng, rồi được thả và nay còn được thăng chức. Như vậy
họ được thăng chức vì những lời khai của họ?
Đặng Sỹ còn nhắc lại phản đối trước tòa về việc giam cẩm thiếu nhân đạo
và thẩm vấn viên đã buộc: phải khai nhận có ném lựu đạn, hoặc do lệnh
TGM Ngô Đình Thục ra lệnh cho y đàn áp Phật giáo. Chưởng lý cho rằng
hầu hết các nhân chứng đều khai trước tòa là bị cáo bắn trước ba phát
súng, rồi mới có hai tiếng nổ. Chưởng lý cũng cho rằng bị cáo không
được mang vấn đề tôn giáo ra đây, bị cáo theo tôn giáo nào không thành
vấn đề.
Cả phòng như im lặng.
Theo ông chưởng lý, đa số các nhân chứng trong phiên xử này đều khai bị
cáo có bắn 3 phát súng lục trước khi có tiếng nổ lớn. Riêng chỉ có mình
bị cáo khai có hai tiếng nổ lớn trước khi bắn ba phát súng. Ông Chưởng
lý nói tiếp, công tố viện đã đưa ra một số nhân chứng tối đa, không lẽ
các nhân chứng đều có thù oán với bị can cả sao? (tóm lược theo Lập
Trường, số tháng 6)
Lời khai của các nhân chứng
 |
Trung tướng Lê văn Nghiêm, Tư lệnh Lực lượng Đặc biệt từ năm 1963 đến năm 1964. Nguồn: bcdlldb.com
|
Tướng Nghiêm:
Có lệnh trưng dụng thì tỉnh trưởng hoàn toàn trách nhiệm không cần hỏi
ý kiến quân đội hay tôi. Nhưng tôi cũng có căn dặn tránh đổ máu, dùng
các biện pháp xịt nước. Tướng Nghiêm cũng liên lạc với Đại Úy Thiết,
chánh văn phòng đại diện ở Huế để ông này liên lạc với Đặng Sỹ. Ông nói
tiếp, Thiếu tá Sỹ có quyền xử dụng đại đội cơ giới ở Phú Lộc vì thuộc
Bảo An. Riêng đại đội ở trung tâm huấn luyện Phú Bài thì thuộc quyền Bộ
Tổng tham mưu chứ không thuộc quyền tôi.
Lời tường thuật của tờ báo đã thiếu một câu rất quan trọng. 40 năm sau,
tôi xin được phép nhắc lại là chính tướng Nghiêm đã ra lệnh miệng cho
Đặng Sỹ từ Đà Nẵng là: “anh phải làm ngay đi không thì chết với ông cụ’’.
Lệnh thì đều là lệnh miệng. Từ ông Tướng, ông Tỉnh. Chắc chắn là khi TT
Đặng Sỹ xin lệnh thì có ra lệnh. Nhưng vì chỉ là lệnh miệng nên nay ra
trước tòa thành Lệnh Huề Cả Làng.
Ra lệnh, nhưng làm thế nào thì không ai rõ cả.
Cứ như lời khai của tướng Nghiêm thì xem ra, ông chẳng có tý quyền hành
gì, mặc dầu là tư lệnh quân đoàn. Và vì thế, ông hoàn toàn không có
trách nhiệm gì trong vụ nổ ở đài phát thanh. Ông ra tòa với tư cách nhân chứng
chứ không phải một liên đới trách nhiệm với bị cáo, với tư cách chỉ huy
cao cấp. Tuy nhiên, trên thực tế, ông vẫn ra lệnh miệng cho Đặng Sỹ,
vẫn liên lạc với Đại Uý Thiết, vẫn liên lạc với Đại tá Hiển. Dĩ nhiên
vẫn có những lệnh miệng, hay khuyến cáo. Mà trong nhà binh, lệnh miệng
đã đủ là bằng cớ chưa?
Ông Nguyễn Văn Đẳng, tỉnh trưởng: Sự việc xảy ra ở đài phát
thanh Huế rõ như ban ngày như một cộng với một là hai. Ông đã nói như
thế. Tối hôm đó, tôi đến văn phòng chỉ đạo thì có Trưởng Ty Cảnh sát,
TT Công an cho biết đồng bào phật tử đang vây đài phát thanh. Tôi nói:
Nếu có vây, đồng ý khi cần giải tán. Tôi thấy các ông ấy sát khí đằng đằng nên tôi thấy cần nhắc là cần có binh sỉ cải trang để giải tán biểu tình. Mọi người giải tán.
Có một chi tiết khá quan trọng mà Thiếu Tá Đặng Sỹ nêu ra là lệnh trưng
dụng của Tỉnh Trưởng lúc đó có ông Hồ Đắc Trọng làm chứng. Ra tòa, ông
Hồ Đắc Trọng khai là, tuy có mặt ở đó, nhưng không nghe là ông Tỉnh
Trưởng có ra lệnh hay không? Nhân chứng phủ nhận? Vậy lời khai của Đặng
Sỹ trở thành vô dụng? Nhưng Hồ Đắc Trọng có khai là có gặp ông Cẩn, ông
Cẩn có nói với ông rằng: “biểu tình thì phải dẹp, hỏi ông Tướng, ông
đại biểu chính phủ mà làm”. Lời khai của Hồ Đắc Trọng có thể xóa bỏ
nghi ngờ ông Cẩn là người ra lệnh ngầm không? Mặc dầu lúc này có khai
gì thì ông cũng đã chết rồi?
Sau đó, ông Tỉnh Trưởng khoe thành tích làm tỉnh trưởng của ông. Điều
đó xin lược bỏ. Những điều sau đây qua lời khai của ông khá phù hợp với
lời kể lại của TT Trí Quang. “Tôi chỉ nói Đặng Sỹ chuẩn bị, chứ không nói trưng dụng. Không phải là tôi có ra lệnh bằng miệng mà tôi trốn trách nhiệm, nhưng bị can cố đẩy trách nhiệm cho tôi”.
Sự thật là vậy. Theo ông khai trước toà, ông và thày Trí Quang và Mật
Nguyệt đang bàn cãi để tìm giải pháp dung hòa thì có tiếng ồn ào. Cả ba đều ra ngoài
thì thấy xe tăng tới, xe xịt nước tới. TT Trí Quang ra trước Micro kêu
gọi anh em công lực ngưng xịt nước, rồi thầy nhờ tôi nói lại và tôi
nhân danh Tỉnh trưởng đừng xịt vì dàn xếp sắp xong. Nói hai câu đó xong, súng nổ và lựu đạn nổ.
Ông có hỏi tại sao lại không nghe thấy? Xe của Đặng Sỹ đậu cách đài
phát thanh khoảng 50 chục thước và trong trường hợp ấy có thể không
nghe thấy. Chính ông Tỉnh trưởng cũng chỉ đoán là Đặng Sỹ có đứng chỉ
huy trên xe ấy qua cái dáng thôi.
Ít ra về điểm này cho chúng ta thấy hai cái piste đi tìm sự thật: Hiện
trường là mấy nhân chứng đứng bên ngoài đài phát thanh vả có thấy súng
nổ, lựu đạn nổ.
Mặc dù ông Tỉnh trưởng là cấp chỉ huy trực tiếp của Đặng Sỹ, ông cũng chỉ ra hầu toà với tư cách nhân chứng
thôi. Như vậy chỉ có mình Đặng Sỹ là tội phạm. Nhưng qua hai lời nhân
chứng vừa kể, người ta thấy trước khi vụ nổ đài phát thanh, Đặng Sỹ có
trình cấp thẩm quyền, có ngồi lại bàn thảo, có nhận lệnh miệng, có được
cung cấp phương tiện cùng với Chỉ huy Cảnh Sát và Công an cũng như tiểu
khu phó. Nhưng trước sau, chỉ có mình Đặng Sỹ lãnh án. Trong một vụ
việc quan trọng như thế này, có sự điều động nhân sự, có nhận lệnh lạc
theo hệ thống quân giai, có hằng trăm vừa sĩ quan, vừa binh sĩ. Một
người lãnh án? Tướng Khiêm cho rằng Đặng Sỹ phải bị kết án để vui lòng
Trí Quang (Bàn tay Hoa Kỳ…, trang 110..).
George A. Carver, nhân viên cao cấp CIA viết năm 1965: “Tia
lửa phát sinh vụ nổ ở Huế năm 1963 đã được châm trong một trường hợp mà
các chi tiết luôn luôn sẽ là một vấn đề cho các cuộc bàn cãi trái ngược” (trích lại trong Bàn tay Hoa Kỳ... trang 110.)
Lời khai của Nguyễn Văn Kịch: Có lẽ lời khai của Nguyễn Văn kịch
còn quan trọng hơn bất cứ lời khai nào. Anh Kịch là tài xế của Đặng Sỹ
đã khai là khi gặp mụ Luyến, mụ đã căn dặn Đặng Sỹ như thế này: “Cố gắng làm tròn phận sự nhé’’ ( tóm lược theo báo Lập Trường, tháng 6-64)
Chuyên viên chất nổ.
 |
Lựu đạn tấn công gây chấn động, MK3A2 Concussion Grenade, (1) Nguồn: ndu.edu
|
Thiếu
tá Lê Văn Ấn, sở đạn dược nha quân cụ. Ra trước tòa, ông cho rằng Lựu
đạn AK3 Hay MK3? là lựu đạn tấn công, sức công phá trong vòng 2 đến 5
thuớc. Ông chánh thẩm: Có giống như lựu đạn cay không? Không, đó là lựu
đạn tấn công. Ông chánh án - sức công phá của nó có thể làm văng đầu
đứt tay? Thiếu Tá Ấn: trong vòng bán kính 2 thước có thể chết, đứng gần
văng đầu, tét da, tét thịt. Lựu đạn khi nổ có hai phần: Một phần thực
sự bằng giấy cứng, một phần là hỏa pháo cơ bẩm bằng kim khí. Lựu đạn
khi nổ tan không còn mảnh nào. Một đằng Đặng Sỹ nói, lựu đạn nổ không
chết người, một đằng chuyên viên chất nổ nói chết người? Giấy cứng
trong lựu đạn thì có thể gây chết người hay không? Và có thể gây tác
hại bay mất đầu, thân hình dập nát không toàn thây?
Nhưng theo Ellen J. Hammer và theo cẩm nang bộ quốc phòng Hoa Kỳ, khả
năng tối đa của lựu đạn MK3 chỉ có thể làm bị thương nhẹ, điếc tai và
giật mình. (Trích Bàn tay Hoa Kỳ... trg 110)
Cái phần giấy cứng này đặt ra nhiều nghi vấn? Giấy carton có đủ gây sức
chấn áp, nhưng có thể làm văng đầu, nát bấy cơ thể được không? Mà tại
sao, không mang ngay một trái lựu đạn này cho nổ ngay trước toà? Sức nổ
của nó sẽ có tác dụng phân rõ trắng đen ngay? Giết người hay không giết
người? Giết banh xác hay mất đầu? (Tóm lược báo Lập Trường)
Theo tôi được biết, người Mỹ hay phóng viên của họ có thể đã quay phim
vụ biểu tình trước đài phát thanh. Giá có được mấy thước phim đó thì
chuyện trắng đen đã hẳn không còn cần mang ra bàn cãi đến bây giờ? Theo
Chính Đạo, trong Từ cờ đến máu, trích dẫn tài liệu của Gravel, II: 226 như sau: “Dù được xem những khúc phim về cuộc đàn áp chứng minh quân lính của Sỹ bắn vào Phật tử. Diệm không thay đổi lập trường.’’.
Có một cuốn phim như thế thật? Rất tiếc là trước tòa án, Chưởng lý đã
không có được những khúc phim như thế làm bằng cớ? Và nhất là sau này,
Trung Tướng Tôn Thất Đính có điều kiện truy lục cũng không kiếm ra được
những khúc phim như thế? Sự thật ở chỗ nào?
Phiên xử vụ án Đặng Sỹ kể là nhanh và gọn, kéo dài từ ngày mồng 2-6 đến ngày mồng 8-6 thì chấm dứt. E. Hammer cũng cho biết khi phiên toà xử xong, luật sư biện hộ cho biết toà không xác định tính chất hay nguồn gốc của chất nổ.
Lời nhận xét này cũng phù hợp với những đối chứng trước toà trong vụ án
xét xử Đặng Sỹ vì có những nhận xét khác nhau về sức tác hại của lựu
đạn giữa Đặng Sỹ và chuyên viên chất nổ?
Những nhận xét sau đó cho rằng để chiều lòng TT Trí Quang trong vụ xét
xử này cần được xét lại, vì trước khi toà án xét xử, TT Trí Quang đã
gửi một lá thư xin tha mạng cho Thiếu Tá Đặng Sỹ.
(Còn tiếp)
Xem phần 1; 2; 3; 4
Copyright © 2006 DCVOnline
 |
Lựu đạn MK3A2 Nguồn: brooksidepress.org
|
DCVOnline: (1)
MK3A2, lựu đạn tấn công, thường gọi là lựu đạn gây chấn động
(concussion grenade), mục đích gây tổn thất cho phe địch cùng lúc giới
hạn thương tích cho quân bạn trong các cuộc cận chiến. Lựu đạn MK3A2 có
khả năng gây chấn động nếu dùng trong phòng kín, để công phá, làm sụp.
Chấn động của lựu đạn MK3A32 do sức ép tạo thành trong phòng kín lớn
hơn công phá của lựu đạn miểng. Vì thế, lựu đạn MK3A32 rất công hiệu
trong các cuộc tấn công vào địch quân đang chiếm đóng công thự, dưới
hầm,…
(a) Vỏ bằng giấy cứng (fiber, tương tự như vỏ lựu đạn miểng).
(b) Chất nổ. The filler has 226 grams TNT (8 ounces).
(c) Trọng lượng. Nặng khoảng 442 grams (15.6 ounces).
(6) Sức công phá. Trung bình, 1 quân nhân có thể ném lựu đạn MK3A32 xa
khoảng 40m. MK3A2 có hiệu lực trong vòng 2m nếu nổ ở ngoài trời, nhưng
miểng nhỏ của ngòi nổ có thể văng xa 200m từ điểm nổ
(7) Màu. MK3A2 Màu đen, sơn vàng ở giữa.
Nguồn: brooksidepress.org
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: