Theo Đàn Chim Việt - Nguyễn văn Lục - 21-06-2006
“L’histoire
est vraie, mais la vérité est partielle: Nous pouvons savoir des choses
sur le passé humain, nous ne pouvons savoir le tout de ce passé”
H. Marrou, sử gia.
Xem xét lại Hiện Trường: thì đúng như TT Trí Quang xác nhận. Các
nạn nhân bị chết ngay sát góc cửa lối vào đài phát thanh. Ở dưới nền
nhà. Sát góc cửa, có một lỗ thủng bằng cái chén. Các cửa kính đài phát
thanh đều bị vỡ, nhưng cửa gỗ đài phát thanh còn nguyên vẹn. Điều này
cho thấy rằng chất nổ bằng hơi, gây sức ép chứ không phải bằng mảnh
đạn. Mảnh đạn thì sẽ để lỗ trên cánh cửa. Sức hơi thì hoặc cửa vẫn còn
đó hoặc có thể làm bay cánh cửa.
Về chất nổ:
chuyên viên chất nổ nhìn nhận rằng chất nổ trước đài phát thanh Huế là
một loại chất nổ cực mạnh. Là gì thì không biết được, nhưng QLVNCH chưa
hề được cung cấp sử dụng. Ngay trong ngày 11-7-1963, Ủy ban liên bộ đã
thông báo cho Ũy ban liên phái cho biết các em nạn nhân chết do chất nổ
của Việt Cộng. Dĩ nhiên, Ủy Ban liên phái không chấp nhận kết luận này
và trong hồ sơ của Nguyễn Lang cho rằng Bác sĩ Lê Khắc Quyến bị ép buộc
phải ký biên bản như trên.
Việt Nam Phật giáo sử luận: ...đại bác quân cảnh, thiết giáp cán vỡ đầu
một thiếu nhi, sọ em nát vụn, bác sĩ Lê Khắc Quyến bị ép buộc phải ký
biên bản, ... Ảnh tác giả Nguyễn Lang với Thủ tướng CSVN, Phan Văn Khải
(11/04/2005)
Nguồn: TTXVN
Trong phiên toà, ông Đặng Phong, Trưởng ty cảnh sát quốc gia Thừa Thiên
cho thấy người Mỹ có dính líu vào biến cố này bằng nhiều cách. Ông Đặng
Phong đã tiết lộ rằng 2 nhân viên của cơ quan tình báo Hoa Kỳ là Scott,
người điều hành cơ quan CIA tại Thừa Thiên lúc đó và Bell, người tổ
chức chương trình đưa biệt kích xâm nhập miền Bắc có dính líu đến vụ
cung cấp chất nổ này. Ông Mullen phó lãnh sự Hoa Kỳ tại Huế đã liên lạc
thường xuyên với TT Trí Quang ở chùa Từ Đàm, nhờ giúp in ấn giấy tờ,
truyền đơn, chuyển thư từ, tin tức vào Sàigòn hay ra ngoại quốc. Riêng
ông Elble, Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Huế thường đi theo các cuộc biểu tình của
Phật Giáo (PG) và công khai chống Ngô Đình Diệm.
Mặt khác, theo bá cáo của Bửu Thắng, một công an viên có nhiệm vụ canh
gác trong đêm đó. Anh ta báo cáo rằng có thấy một vệt sáng chạy dài từ
sát góc bên phải đài phát thanh, bay qua trên đầu những người đang tụ
tập, xéo xuống trước cửa đài phát thanh, sau đó là một tiếng nổ lớn
phát ra. Khi các chuyên viên võ khí đến thì đã không lượm được mảnh
chất nổ nào. Nếu bá cáo của Bửu Thắng nói sự thật thì trái chất nổ bằng
Plastic đã được châm ngòi rồi ném vòng tròn qua đầu đám biểu tình đang
đứng trên bực thềm, và rơi ngay góc cửa ra vào của đài phát thanh. Nếu
trái Plastic rơi vào một khoảng trống thì chỉ phát ra tiếng nổ chứ
không gây tác hại nào cả. Nhưng khi trái plastic kia rơi vào sát góc
tường, xung quanh lại có người đứng chen chúc chật ních, tạo thành sức
ép nên mới công phá mạnh đến thế..
Cũng theo Đại Uý Bửu thì trong cuộc hành quân ở Nam Đồng vào năm 1966.
Đại Uý Scott lúc này là cố vấn tiểu đoàn 1-3 từ năm 1965 mới tiết lộ
cho biết sự thật. Theo đó, hai người có trao đổi với nhau và Scott cho
rằng Hoa Kỳ đã giúp cho Phật giáo nhiều yếu tố thành công trong vụ
1963, trong đo có chất nổ Plastic. (Tài liệu khá dài, 7 trang giấy
không tiện viết hết ra. (Trích Ai giết anh em Ngô Đỉnh Diệm. Quốc Đại, từ trang 307)
Các nhà phân tích đều tin rằng chính phủ Ngô Đình Diệm, dù có loại chất
nổ đó trong tay, cũng không ngu dại gì đem ra xử dụng trong trường hợp
này để tự gây họa cho mình. Trên thế giới, người ta chưa bao giờ thấy
một cơ quan nào dùng chất nổ Plastic để dẹp biểu tình. Như thế, ai gây
ra vụ nổ để giáng tai họa cho chế độ Ngô Đình Diệm? (Trích từ nguồn Giấc mơ lãnh tụ).
Về tính chất hợp pháp và công lý của tòa án: Thật khó mà bảo đảm
tính cách vô tư của một thứ toà án như thế. Xin viện dẫn ra ý kiến của
luật sư Võ Văn Quan, người đã từng biện hộ cho các can phạm trong vụ
Caravelle thời ông Diệm, vụ án Ngô Đình Cẩn, Trần Ngọc Châu và vụ án
sinh viên Nguyễn Hữu Giao, tự là Giao Bảo Đại, sinh viên tranh đấu Huế
và cuối cùng là vụ án bác sĩ Nguyễn Văn Mẫn Thị trưởng Đà Nẵng. Với
kinh nghiệm tòa án như thế, lời ông nhận xét đáng được chú ý. Về trường
hợp của Nguyễn Hữu Giao được tha bổng, ông viết thế này: “Tuy biết rằng sự Giao được trả tự do, đó không phải nhờ sự biện hộ của tôi, nhưng tôi cũng thấy ấm lòng và vui mừng.”
(Trích Trong Luật sư...). Về việc TT Trí Quang mời ông biện hộ cho Bác
sĩ Mẫn. Luật sư Quan đòi TT Trí Quang phải đến gặp ông. Cuối cùng TT đã
đến. Ông đòi ông Mẫn phải viết mémoire để ông dễ nắm sự kiện. Ông Mẫn
hỏi xin lệnh TT Trí Quang. TT Trí Quang đã giao cho Giao mang đến luật
sư Quan vỏn vẹn có mấy chữ như sau: “Anh Mẫn, làm mémoire đi. Ông Già.”
(trong giới thuộc hạ, tiếng lóng ‘ông già’ để chi TT Trí Quang). Ông
viết như sau: “Tôi suy đoán rằng TT Trí Quang thừa biết rằng thực
sự các đệ tử của ông không cần đến sự biện hộ của tôi. Là người có
nhiều kinh nghiệm về hậu trường chính trị, ông thừa hiểu dưới chế độ
quân phiệt này, Tòa quân sự chỉ là công cụ của chính quyền trong những
vụ án chính trị. Ông muốn có tôi chẳng qua là để thêm hoa lá cành cho
các luật sư ‘gà nhà’ của ông mà thôi.’’ (Trích luật sư, Nghề hay Nghiệp.) Về việc TT Trí Quang không ra làm chứng trước tòa. Ông viết: “Trong
thơ, TT tuyên bố sẵn sàng ra tòa khai rõ về những việc đã xảy ra tại
miền Trung, vì chính ông lãnh đạo cuộc tranh đấu ấy. Dĩ nhiên tòa không
mời TT Trí Quang ra làm nhân chứng để ông không dùng phiên tòa làm diễn
đàn chánh trị. Còn truy tố ông, ‘họ’ dám thì đã làm tử lâu. Chưa kể
đằng sau tòa án, còn có những sách nhiễu tiền bạc bỉ ổi, những thủ đọan lừa lọc gian manh”.
Và luật sư Võ Văn Quan đã chua chát lấy lại câu nói của luật sư De Sège khi biện hộ cho vua Louis 16, đã can đảm nói với họ: “Je viens ici chercher des juges mais je ne trouve que des bourreaux’’. Tôi đến đây tìm những vị thẩm phán quan, nhưng tôi chỉ gặp những tên đao phủ thủ.
Về hai nhân chứng tối quan trọng: TT Trí Quang và Thiếu Tá Đặng
Sỹ và ngay cả tướng Nguyễn Khánh? Ông đã bị những áp lực gì qua những
vụ án Ngô Đình Cẩn? Phan Quang Đông? Và Đặng Sỹ? Ông có liên lạc với bà
Trần Trung Dung để thương lượng về cái chết của ông Ngô Đình Cẩn, đổi
lấy mấy triệu đồng cái sinh mạng ấy? Và ông Ngô Đình Cẩn đã từ chối?
Ông có dám đối chất với luật sư Võ Văn Quan đã tiết lộ ra những đìều
này không?
Người ta có thể phần nào gỡ rối về vụ án biến cố đài phát thanh này nếu
các nhân chứng trên, trong tình hình hiện nay, chịu lên tiếng và nói rõ
tất cả những gì họ biết. Lịch sử đã trôi qua đi, thời gian như vết bụi
phủ mờ những điều đáng lẽ có thể được sáng tỏ. Nếu nói về trách nhiệm
đối với lịch sử thì họ là những người có trách nhiệm hàng đầu. Vậy mà
cả hai đã không lên tiếng. Lý do tại sao không lên tiếng thì chỉ có thể
suy đoán? Nhưng ngay cả suy đoán thì đem đến kết quả gì?
Người trách nhiệm và nhân chứng quan trọng nhất trong vụ thảm sát trẻ
em trước đài phát thanh Huế, ông Đặng Sỹ, nay vẫn còn sống và hiện ở
Hoa Kỳ. Tôi có người bạn VP (1),
nguyên trưởng ban biên tập Việt ngữ đài BBC, tôi có viết thư hỏi anh
ấy. Anh cho biết, ngay từ năm 1992, đài BBC có tìm phỏng vấn Đặng Sỹ để
cho rõ vấn đề, nhưng ông ấy cứ khất lần, rồi tránh né không muốn trả
lời. Ông ấy có vẻ tức tối, nhưng tránh né cuộc phỏng vấn, chắc là muốn
an phận. Tôi có hỏi thêm là Bác sĩ Trần Kim Tuyến, người đã tâm sự và
để anh phỏng vấn, có biết gì hơn không? Câu trả lời là không. Còn chính
bản thân anh, Trưởng Ban Việt ngữ đài BBC, nơi có thể có nhiều nguồn
tài liệu, anh có thể khẳng định gì về vấn đề này không? Câu trả lời là
không thể trả lời có hay không được?
Thật ra, ông vẫn lên tiếng, nhưng chính thức thì không có.
Vì thế bao lâu ông Đặng Sỹ và một số người liên can không chịu lên
tiếng công khai, không chịu làm rõ có thể vấn đề vẫn còn đó? Không phải
như ông Nguyên Vũ kết luận và nghĩ rằng: “cho tới năm 2002, vài người
còn nhắm mắt lại mà nguyền rủa quả lựu đạn hay trái mìn của cộng sản
hoặc tình báo Mỹ không hề hiện hữu trên.” (Trong Ngàn năm soi mặt,
trang 32).
Cộng thêm những ông Đặng Văn Quang, Dương Hiếu Nghĩa cũng cần lên
tiếng? Họ đang ngồi ở nước Mỹ này? Họ không lên tiếng vì bản thân họ
cũng bê bối quá chăng?
Đã thế cái Phúc trình điều tra của Liên Hiệp Quốc nay nhiều người không
ai muốn nhắc tới? Nội dung phúc trình này đồng quan điểm với chính phủ
Diệm thời đó là: Chất nổ và vụ sát hại 8 trẻ em không do chính quyền
ông Diệm gây ra. Khi phúc trình đó được tuyên bố và gửi cho phái đoàn
Ủy Ban liên phái. Chẳng ai chịu tin và coi như những tấm giấy lộn mặc
dầu do Thiền sư Nhất Hạnh mời họ sang? Và mặc dầu họ là những người có
uy tín, là những trí thức Phật tử? Tôi còn nhớ sau khi phúc trình được
đưa ra, có dư luận là mấy ông đó bị cho vào bẫy, cho coi phim con heo
và chơi gái? Thôi thì cũng phải đốt mấy ông này để vô hiệu hoá phúc
trình của họ?
Quan trọng hơn nữa là bản cáo trạng hồ sơ của tòa án Đặng Sỹ của tòa án
cách mạng đã bị tiêu hủy? Trách nhiệm những hồ sơ thụ lý Phan Quang
Đông và Đặng Sỹ nằm ở an ninh quân đội? Và không lạ gì, sau này Tướng
Tôn Thất Đính có truy tìm, nhưng đã chẳng tìm thấy được gì?
Cho dù thế nào đi nữa, biến cố đài phát thanh cũng như nhiều diễn biến lịch sữ khác vẫn có một khoảng trống cần bổ khuyết: Thiếu tài liệu của phía người Cộng Sản như Stanley Karnow viết: “Il
fut en particulier très difficile de rendre compte de la guerre du côté
Communiste puisque les documents saisis, la propagande… ne racontaient
qu’une partie de l!histoire. Je crois que les dirigeants
nord-Vietnamiens et Vietcong ont commis une grave erreur en refusant de
fournir des informations aux médias ocácidentaux.” (Việt Nam..., trang 420). Ông Nguyễn ngọc Giao trong một số báo Diễn Đàn Paris, xuất bản ở Pháp cũng có ý tưởng tương tự: Bao lâu tài liệu phía CS chưa mở ra cho công chúng. Lịch sử VN vẫn là những mảnh rời rạc.
Phần kết: Về phần tôi, chỉ có thể nói được rằng: Lịch sử vẫn còn đó.
Sự thật nằm ở chỗ nào? Chúng ta có nên nhang khói cho những cái có vẻ
như là sự thật không chối cãi được? Và chúng ta ngủ quên trong tiềm
thức với những điều tin rằng là xác tín? Mỗi người chúng ta đều khát
vọng sự thật và tôn thờ sự thật trong tôn giáo của mình, trong lịch sử
đất nước của mình và lịch sử của chính mình bằng cách né tránh những
nẻo đường có gai chông, hầm hố có thể đụng chạm đến những điều đã xác
tín. Bẽ bàng thay giữa sự thật và điều xác tín thường có khoảng cách
mây mù mà ngay ý thức lý trí cũng không soi rọi, soi sáng hết được
những góc ẩn dấu, những phân mảnh rời rạc? Bởi vì sự thật thì ở tầm xa
chưa nắm được. Còn điều xác tín chỉ là sự thật ảo? Ta khát vọng sự
thật, nhưng lại thường sợ hãi sự thật và bằng lòng với xác tín ảo mà ta
đã nắm chặt trong tay. Ai nói khác là không được.
Cứ nhìn lịch sử đi để thấy sự thật nằm ở chỗ nào? Có chỗ nào là sự
thật? Nhiều khi chỉ là những tình cờ vụng dại, khờ khệch, vô tình.
Nhiều khi là những mánh lới gian dối đủ thứ.
Tình cờ như vụ treo cờ. Theo Vĩnh Phúc, trong những Huyền Thoại và sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm.
Theo anh ấy, ông Ngô Đình Diệm là người rất trọng nguyên tắc: Cấm treo
cờ tôn giáo ra ngoài. Có lần ông Diệm xuống phi trường, thấy bọn khuyển
nho nịnh bợ treo đầy cờ tòa thánh Vatican. Ông không xuống máy bay, đòi
dẹp hết ông mới xuống. Ông không bao giờ có ý định diệt Phật Giáo.
Những người viết thiếu trung thực thường đưa ra cái luận điệu đó để kết
tội ông mà họ khó có thể đưa ra những bằng cớ cụ thể. Ngay như ông Nhu
khi đi săn về từ Đàlạt được ông Cao Xuân Vỹ cho biết chuyện, ông Nhu
lẩm bẩm: “Mình chết rồi, hắn đưa tôn giáo vào trong chính trị là mình
chết rồi. Chuyện ni mình khó gỡ lắm. Đây là cái đại nạn cho chính
phủ’’. Và hai cái kẻ châm ngòi, đặt chất nổ là bà Ngô Đình Nhu và GM
Thục. Những người làm chính trị như ông Diệm, ông Nhu và cả ông Cẩn,
chẳng ai ngu dại triệt hại Phật Giáo một cách ngu xuẩn để gây ra kiếp
nạn. (Xem Vĩnh Phúc, Những huyền thoại về... từ trang 280-299).
Và đây là ý kiến của TT Tâm Châu nhận xét về ông Diệm qua trả lời phỏng vấn trực tiếp từ Luân Đôn sang Canada của BBC:
VP: theo Hoà Thượng , Tổng Thống (TT.) Diệm và ông Nhu có ý kỳ thị Phật giáo hay không?
TT Tâm Châu: Thực ra, đối với TT. Diệm khi đó tôi có gặp thì
biết, ngài là người nho học. Ngài có tinh thần dân chủ hơn. Còn vấn đề
kỳ thị thì tôi không dám nói có hay không? Chắc chắn thì tôi thẳng thắn
nói rằng ở cấp trên thì đương nhiên là hiểu biết rộng hơn cấp thừa hành
dưới... Hồi đó, sự phát triển của Phật giáo nói chung, mà điển hình là
sự phát triển các chùa chiền có gì trở ngại không? Thực ra không có gì
trở ngại. Nó chỉ có vấn đề trong sự bình thường chỗ nào làm chùa mà xin
phép thì được xét thôi. Chung chung không có gì cả”. (Trích Những huyển thoại... của Vĩnh Phúc trang 296).
Điển hình của sự gian dối lịch sử như trường hợp tướng Giáp. Tôi có một lô sách của Võ Nguyên Giáp như Điện Biên Phủ – Điểm hẹn lịch sử, Chiến đấu trong vòng vây hay Những năm tháng không thể nào quên. Điều duy nhất tôi đọc được ở đó là không bao giờ có thống kê bằng con số vể thiệt hại của Việt Minh. Nào, dở bất cứ trang nào như trang 271, Đường tới Điện Biên phủ:
“Tuyến phòng thủ của Đờ Lát đã ngốn của đội quân viễn chinh 25 tiểu
đoàn Âu Phi tinh nhuệ, 1.200 khẩu súng cối, 500 khẩu pháo từ 37 ly đến
105 ly, trên 10.000 súng trường và liên thanh các loại. 800 lô cốt
boong ke.” Không một chữ cho sự thiệt hại về quân đội của tướng Giáp.
Trong khi đó thì Salan đã viết như thế này. 24 tiểu đoàn quân chính quy
Việt Minh bỏ lại chung quanh Vĩnh yên 1280 xác chết, 450 tù binh, 3000
thương binh. Pháp đã bắn 50.000 quả dạn đại bác 105 ly, 200.000 quả đạn
75 ly, 250 phi vụ oanh kích.
Chúng ta là nạn nhân của những sự thật và đôi vai chúng ta nặng trĩu
những gánh nặng oan trái của gian dối, tuyên truyền, bịa đặt của lịch
sử: Lịch sử thời nhà Nguyễn, lịch trước 55 ở hai phía và sau 1975.
Phía
bên quốc gia mình cũng chả hơn gì, chúng ta có nên đọc Trần Văn Đôn, Đỗ
Mậu, Nguyễn Cao Kỳ, Cao Văn Viên hay Tôn Thất Đính? Bên kia ca tụng cái
tập thể, cái Đảng thì bên này suy tôn cá nhân mình với những hào quang
chiến thắng tự mình thiết chế lấy và tự đeo vào cổ? Hay là chúng ta nên
bằng lòng với những cuốn sách của những người sĩ quan cỡ trung úy, đại
uý như Hoàng Khởi Phong, Cao Xuân Huy, Trương Duy Hy? 
Nguyễn Văn Lục — Nguồn: DCVOnline
Nếu độc giả đọc bài này mà không đồng ý với tôi là quyền của quý vị.
Quyền nắm giữ sự thật? Tôi là kẻ không may mắn, không nắm được sự thật,
vì thế vẫn có thể nghêu ngao sự thật nằm ở chỗ nào? Tôi chỉ hỏi có hai
điều thôi: Ai trách nhiệm vụ tàn sát đài phát thanh Huế? Và sát hại
bằng chất nổ gì?
Xem phần 1; 2; 3; 4; 5
Copyright © 2006 DCVOnline