LTS.-
“Khi tôi chết xin dân làng, những người bán ruộng cho phú cường hãy
chặt đầu tôi giữ lại đem đến trung ương Ðảng, hội đồng nhà nước, hội
đồng chính phủ, kẻ tử tiết này xin đem đầu đi kêu oan cho dân, còn xác
tôi xin được chôn cất ở nơi mảnh đất sinh ra, có đất thì người mới lập
nên đời.”
Trên
đây là một đoạn trích ra từ lời di chúc tuyệt mệnh của bà Ðào Thị Xô,
quê quán ở làng Ðồng Tử Phù Liễn, một trong những nạn nhân của cường
quyền ác Ðảng ở quê nhà. TiengDanKeu.net đã trích đăng thư tuyệt mệnh
và yêu cầu các báo hỗ trợ phổ biến lá thư.
DI CHÚC
Các con, cháu, thân nhân nội ngoại tộc kính yêu, cùng bà con dân làng Ðồng Tử yêu quý!
Tôi
là Ðào Thị Xô, tuổi Nhâm Ngọ (1942). Tôi sinh ra và lớn lên trong một
gia đình bần cố nông, ba đời cày thuê cấy rẽ, không đủ ăn. Ðến năm 1945
nạn đói năm Ất Dậu đã cướp đi gia tộc tôi, nhiều người chết đói. Ðến
năm cải cách ruộng đất, cha mẹ tôi mới có ruộng, có vườn do Ðảng và Nhà
nước đem lại cho người nông dân cùng đinh. Từ đó đến nay ơn Ðảng không
bao giờ quên. Tôi lớn lên đi lấy chồng, gia đình nhà chồng cũng nghèo.
Chồng tôi theo tiếng gọi của non sông đất nước lên đường chống Mỹ cứu
nước nhưng tiếc thay đã hi sinh nơi chiến trường. Cảnh mẹ góa con côi
tần tảo nuôi ba con đến nay đã trưởng thành. Là vợ liệt sĩ tôi cũng
xuất thân từ hoàn cảnh bần cố nông được Ðảng, Bác Hồ chỉ lối dẫn đường,
tôi sống với gia đình bà con thôn xóm cởi mở chân tình luôn hòa thuận,
việc nước việc nhà trọn vẹn. Ơn nhờ phúc ấm tổ tông, hương hồn liệt sỹ
đã giúp tôi đứng vững, xây dựng hạnh phúc cho con cháu và cùng toàn dân
đoàn kết xây dựng quê hương ngày một giàu mạnh.
Ðời
người nông dân không có ruộng cày khổ cực, tôi đã trông gương và nếm
mùi cảnh khổ cùng đinh của ông bà, cha mẹ tôi. Nay có Ðảng, có Bác Hồ
đưa đường chỉ lối giúp người cày có ruộng, được sống trong độc lập tự
do, no ấm hạnh phúc thật không gì bằng.
Nhưng
trớ trêu thay năm 2003 có công ty về mua ruộng đất làm cả làng đảo lộn
nếp sống thuần phong mĩ tục. Kẻ có quyền thì cướp đoạt đất của nông dân
bán làm giá, dối trên lừa dưới; kẻ bần cùng lười biếng thấy tiền muốn
bán để phè phỡn ăn tiêu, cờ bạc rượu chè, khi hết ruộng không có việc
làm thì lang thang gây bao cảnh đau lòng.
Trước
cảnh đời nghiệt ngã, tôi đã nếm mùi khổ cực nên đứng lên đấu tranh
chống lại những bất công tiêu cực tham nhũng của một số tham quan ở
phường, ở quận nhưng người dân thấp cổ bé họng chúng tôi cũng không
thay đối được điều gì. Kẻ cậy quyền, cậy tiền bất chấp phép công luật
nước cố tình che giấu và còn trấn áp nhân dân phải thực hiện theo ý của
những kẻ tham quan áp đặt. Từ ngày 26/04/2004 đến nay đã có bao đơn thư
kiến nghị, tố cáo của công dân không được giải quyết hợp tình hợp lí.
Họ cố tình ép buộc dân chúng bằng lời lẽ 'thỏa thuận dân chủ' trá hình,
cho đến đợt này thành phố, quận, phường huy động quân đội, công an, các
cấp Ðảng chính quyền ra quân xuống từng nhà thúc ép để 'thực hiện dự án
Phú Cường', họ đã áp đặt thời giá rẻ mạt hòng cướp ruộng đất của dân...
Chỉ một công ty tư nhân có tiền là có thể mua bán trên lưng người lao
động. Với cấp lãnh đạo, các hộ dân đưa ra dẫn chứng cụ thể việc triển
khai dự án là sai, gây bao oan trái, cán bộ lợi dụng đua nhau chiếm
đoạt tiền, ruộng của dân. Dân yêu cầu phân minh xét xử sai trái nhưng
quan vẫn cố tham, nói với dân: ’việc sai trái ai phạm đã có pháp luật
trừng trị’, việc thực hiện dự án vẫn phải chấp hành. Nếu chấp hành dự
án có nghĩa là dự án không sai, quan lại bênh quan, ai xét xử???
Ðã
đến lúc này ép buộc dân chúng quá đáng, tôi không thể đứng nhìn cảnh
sống trước bình minh trong thời đại gọi là ’dân chủ nhân dân’ mà bao
đời nay nhiều người đã phải hi sinh xương máu để giành lại độc lập tự
do cho quê hương, đất nước như ngày hôm nay. Không lẽ nào Ðảng đã đem
lại ruộng đất cho dân, gia đình tôi cũng có phần, mà lại bán đi ăn tiêu
hết để con cháu tôi sau này lại làm thuê đầu đường xó chợ. Tôi không
thể sống bất công thế được, nếu chính quyền cố tình thúc ép cưỡng chế,
tôi xin chết để chứng minh lòng mình ơn nhờ chính nghĩa phân minh, qua
lúc này sang năm Tuất thì (chó cùng dất dậu). Tôi cũng xin 'đất dậu'
cùng chó. Khi tôi chết xin dân làng, những người bán ruộng cho phú
cường hãy chặt đầu tôi giữ lại đem đến trung ương Ðảng, hội đồng nhà
nước, hội đồng chính phủ, kẻ tử tiết này xin đem đầu đi kêu oan cho
dân, còn xác tôi xin được chôn cất ở nơi mảnh đất sinh ra, có đất thì
người mới lập nên đời.
Tôi
ghi lời di chúc tuyệt mệnh của tôi để lại cho đời, tôi không mong muốn
là một liệt nữ oai hùng chỉ mong muốn hiến thân đi quyền sống chính
đáng phân minh lẽ đời đừng để kẻ có chức có quyền lộng hành thách thức,
áp bức dân lành mà vẫn to mồm là bình đẳng. Một lần nữa tôi gửi lời
chào mọi người, hãy vì quyến sống, vì quê hương đất nước dù có hi sinh
cũng đòi bằng được vì chân lí thuộc về lẽ phải.
Bà xin chào vĩnh biệt.
Người làm tờ tuyệt mệnh để đời:
Ðào Thị Xô