I. Từ bản tường trình về vụ tai nạn:
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập- tự do - hạnh phúc
Tên tôi là Nguyễn Văn Khả, 40 tuổi, trú tại thôn Đồng sau, xã Đồng Sơn huyện Yên Dũng tỉnh Bắc Giang
Tôi xin trình bày toàn bộ vụ tai nạn đã chứng kiến như sau:
Tối
ngày 14/6/2001, khoảng 19 giờ, tôi đang ăn cơm cùng gia đình thì nghe
có tiếng nổ rất to phía ngoài đường cao tốc, ăn xong tôi ra ngay ngoài
lán trông vịt -cạnh chân đường cao tốc, thì thấy một chiếc ô tô tải bị
nổ lốp cách lán của tôi khoảng 7-8 m, hướng về phía Hà Nội, vừa lúc
thấy lái xe ô tô thuê xe ôm về thị xã Bắc Giang, tôi đi ra phía đầu xe,
bắt gặp chị chủ hàng mở cửa bên trái cabin bước xuống, sau đó chị vòng
qua đầu ô tô, đi vào lề đường để nói chuyện với tôi. Trời tối nên tôi
nhớ rất rõ chiếc ô tô đó hoàn toàn không bật đèn báo hiệu. Nhờ nói
chuyện với chị chủ hàng nên tôi được biết lái xe đi mua phụ tùng để sửa
chữa. Thời gian lúc này khoảng 20 giờ kém 15 phút, tôi cùng 2 người bạn
vừa ở trong thôn ra rủ nhau về lán trông vịt của mình nói chuyện.
Giữa
lúc đang ngồi nói chuyện bỗng chúng tôi nghe thấy có tiếng va chạm mạnh
phía trên đường, ngay gần chiếc ô tô đỗ và tiếng người kêu cứu, chúng
tôi cùng chạy ra nơi xảy ra tai nạn, lúc này chỉ có 3 chúng tôi, chị
chủ hàng của chiếc xe đó và bạn của nạn nhân đang hoảng loạn la hét kêu
cứu. Tôi vội vã chạy tới, thấy nạn nhân trong tư thế nằm ngửa, một chân
hơi co lên ngay vị trí ngang cửa phía trái cabin, đầu hướng chếch ra
phía ngoài, chân cách cửa lên xuống khoảng 50 cm, còn chiếc xe máy của
nạn nhân văng lên phía trước đầu xe khoảng 2 mét, máy vẫn nổ, tôi sờ
tay vào bụng nạn nhân thì thấy vẫn thở thoi thóp, tôi vội giục bạn của
nạn nhân dùng xe máy để tôi bế cháu đi cấp cứu tại bệnh viện tỉnh Bắc
Giang. Sau đó tôi chủ động quay laị hiện trường với mục đích giúp gia
đình nạn nhân giữ nguyên hiện trường chờ công an tới giải quyết. Khi
tôi về tới nơi thì thấy rất đông người đến xem, nhưng cơ quan công an
vẫn chưa tới. Có rất nhiều ý kiến bàn tán về vụ tai nạn và chị chủ hàng
đang tìm mọi lý lẽ để thuyết phục cho mọi người tin rằng tai nạn của vụ
án do một chiếc xe khác gây ra và đã bỏ chạy chứ nạn nhân không liên
quan gì tới xe hàng của chị. Trước những lời lẽ quá trắng trợn, rũ bỏ
trách nhiệm của chị ta, tôi đã lên tiếng bác bỏ luận điệu gian trá và
kiểm định lại sự thật cho mọi người rõ, đồng thời cùng bác Lượng bàn
cách giữ lại chiếc xe ô tô đã gây tai nạn. Lúc này chiếc xe máy của nạn
nhân đang bị một số người ở phố Tiền Giang thị xã Bắc Giang lợi dụng,
nói dối là người nhà của nạn nhân để mang đi, nhưng tôi không cho. Vì
không biết địa chỉ để báo tin cho gia đình, nên tôi lại quay trở lại
bệnh viện Bắc Giang để trao đổi với cậu bạn đang ngôi trông nạn nhân ở
phòng cấp cứu, nói với cậu ta phải tìm cách báo cho người nhà biết, rồi
yêu cầu cơ quan công an đến giải quyết gấp.
Khoảng 20 giờ 30
phút, tôi trở lại nơi xảy ra tai nạn, chiếc xe ô tô đã cố tình bỏ trốn,
không hề quan tâm, hay có một hành vi trách nhiệm nào đối với nạn nhân.
Tôi xin cam đoan tất cả những lời khai trên đây là đúng sự thực, nếu có gì không đúng tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật
Ngày 22-8-2001
Người làm đơn
Nguyễn văn Khả
II - Đến cái gọi là tình người và pháp luật trong địa ngục xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Sự
việc tưởng đã rõ như ban ngày, chiếc xe ô tô hiệu Huyndai, biển số BKS
29N - bị nổ lốp phải dừng lại bên đường trong đêm tối, không hề bật đèn
báo cứ lù lù chăng ngang chắn lối, đã thế bà chủ số hàng trên xe, trong
lúc ngồi chờ lái xe đi tìm mua phụ tùng thay lốp đã mở cửa ca bin bước
xuống mà không thèm đóng cửa lại, thế là thành cái bẫy cho tất cả những
ai lưu thông trên đoạn đường đó, thiết nghĩ phúc có lớn đến mấy cũng
phải biến thành ma...
Nạn nhân không may đó lại chính là cháu Đỗ
Hoàng Dũng, học sinh năm thứ 5 trường trung học xiếc Việt Nam, một học
sinh xuất sắc của trường, một diễn viên tương lai đầy triển vọng và
cũng là một đứa con vô cùng ngoan ngoãn trong gia đình chị Đỗ thị Minh
Hằng (Số 1 Trại Nhãn, Ô Chợ Dừa, Hà Nội). Chỉ còn 3 ngày nữa là cháu
lên đường sang nước bạn biểu diễn, thương người bạn cùng lớp là Nguyễn
văn Đức, còn thiếu một vài con dấu xác nhận trong giấy tờ hồ sơ, nên đã
mượn xe của gia đình để đi cùng bạn về tận Lục Nam Bắc Giang. Trên
đường trở về Hà Nội, vì tối trời, trong khi vẫn bật đèn xe máy, nhìn
thấy đầu xe tải, nhưng không ngờ bị bẫy ở cánh cửa xe ca bin mà khoảng
cách gần quá cháu không kịp tránh... Thế là sự coi thường điều luật
giao thông của chủ xe cùng sự sơ sểnh, thiếu hiểu biết của bà chủ số
hàng đã gây nên oan nghiệt cả một đời cho cháu. Quá bất ngờ, cháu đâm
thẳng vào đoạn đường có cửa xe đang mở rộng và ngã văng ra bất tỉnh, cả
người và xe vì bị va đập mạnh - như va vào bàn tay bằng sắt của thần
chết đang chìa sẵn giữa đường nên bị tóm gọn, không chệch một ly. Người
bạn cùng đi không ngờ cơ sự tày trời này, lên lạc giọng, khản cổ la hét
chờ người tới cứu, hai người đàn ông tốt bụng - cũng là nhân chứng quan
trọng của vụ án là ông Nguyễn văn Khả và ông Nguyễn Văn Lượng, tại địa
phận thôn Đồng Sau, đã kịp thời có mặt chứng kiến, và viết lại bản
tường trình trên
Đã đành là của đau con xót, người mất cũng đã
mất rồi, Chị Hằng dù có bán nhà, vay tiền tỉ, đi khắp thế giới cũng
không thể nhân bản thành cháu Dũng thứ hai được, nhưng nghiã tử là
nghiã tận. Điều mà chị Hằng mong muốn là phía người lái xe và chủ số
hàng trên xe ít nhất cũng phải có một lời trần tình, xin lỗi, một nén
nhang để cùng những người thân trong gia đình tỏ lòng thương tiếc cháu.
Song quá quen với cách hành xử trong thời Đảng trị, tư tưởng Hồ
Chí Minh nên những kẻ đã mượn bàn tay của thần chết giăng ra giữa đêm
tối đón lõng cháu, đã lập tức cao chạy xa bay, ngay sau khi mua được
phụ tùng thay thế (phải kích cả chiếc xe tải bẹp gí vì chở hàng quá
nặng lên để thay lốp khác), cả người và xe đã lặng lẽ lẩn vào bóng tối,
trước sự chứng kiến của cả trăm con người tò mò đổ từ trong nhà ra xem,
mà không một lời co kéo, phản đối để giữ nguyên hiện trường vụ án. Cả
công an, những kẻ luôn vỗ ngực tự xưng là thức cho dân ngủ, gác cho dân
yên, cũng chỉ tìm đến đó sau cả tiếng đồng hồ, khi cả người lẫn xe đã
bốc bay khỏi hiện trường, và nạn nhân thì hôn mê tại bệnh viện tỉnh
(nếu không có người nào báo, thì hẳn cũng chẳng biết đường mò đến).
Tính
đến thời điểm này, thời gian đã khoả lấp mọi dấu vết của vụ án trên
đường -nơi chân cầu Xương Giang khi đó, nhưng vết thương trong lòng chị
Hằng không thể nào khoả lấp mà ngược lại càng ngày càng thêm sâu hoắm.
Chính cái gọi là tình người và pháp luật trong địa ngục xã hội chủ
nghĩa là những mũi dùi nung đỏ xuyên thủng trái tim chị. Từ một người
phụ nữ giỏi giang xinh đẹp nức tiếng Hà thành, con gái duy nhất của
lương y Đỗ văn Nga - người đã cứu sống cả vạn con bệnh trong trận dịch
sốt xuất huyết mùa hè 1969, được bộ trưởng bộ y tế Tôn Thất Tùng mời
vào cùng bệnh viện chữa bệnh, đẩy lùi trận dịch - trở thành một người
đàn bà tiều tuỵ, ốm yếu, mất hết niềm tin vào công lý, vào con người
nơi trần thế, phải cởi bỏ sắc xanh, sắc hồng trên người, mặc vào tấm áo
nâu sồng của người tu hành, ngày đêm tụng kinh gõ mõ, mong linh hồn con
được siêu thoát về trời.
Xin trích lại một đoạn trong đơn tố cáo
của chị Hằng gửi tất cả các cơ quan công an, công quyền pháp luật suốt
5 năm trời nay để làm rõ tình tiết:
"Để có thời gian hoàn tất
mọi thủ tục, ông Nguyễn Hữu Dự - Phó trưởng công an huyện Yên Dũng đã
cố tình trì hoãn nói với gia đình tôi là "Vụ án chưa đi đến kết luận
cuối cùng'' gia đình hãy chờ.
Vì quá tin tưởng ở luật pháp Xã
hội chủ nghĩa, tin tưởng ở trình độ nghiệp vụ, đạo đức người cán bộ
điều tra, tin ở sự khách quan và công bằng của các cơ quan tiến hành tố
tụng huyện Yên Dũng và tỉnh Bắc Giang nên trong một thời gian dài chúng
tôi yên tâm chờ đợi kết luận điều tra, cho đến khi được cơ quan điều
tra huyện Yên Dũng thông báo vắn tắt bằng miệng rằng: Vụ án đã kết
thúc, lỗi hoàn toàn do nạn nhân gây ra. Lái xe Nguyễn Đình Chí và xe ô
tô 29N-l134 không có lỗi nên Viện kiểm soát huyện Yên Dũng phê chuẩn
đình chỉ điều tra.
Thế là thay vì phải truy tố vụ án hình sự -
Truy tố lái xe Nguyễn Đình Chí theo quy định tại điều 202 Bộ luật hình
sự, thì công an Bắc Giang (một tỉnh nổi tiếng cả nước vì sự ăn tham, ăn
bẩn ăn chặn, ăn thịt cả người sống lẫn người đã chết) để nặn ra cái gọi
là kết luận điều tra này.
Trong khi thân thể khoẻ mạnh, mềm mại
của cháu Dũng phải nằm sâu dưới 3 thứơc đất, thì những kẻ đồng loã với
thần chết, giương bẫy giữa đường (chủ xe, lái xe thuê và chủ hàng thuê
xe) vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí, khi mẹ nạn nhân sau
bao nhiêu vất vả khó khăn lặn lội, dò hỏi tìm đến, còn lớn tiếng:
-
"Tôi thách chị đưa tôi ra toà, nếu vì bất cứ lý do nào mà vụ việc này
được đưa ra xét xử công khai, tôi xin đền bù cho chị 100 triệu đồng và
ngồi tù suốt đời".
Cái gọi là tình người trong "thiên đường xã
hội chủ nghĩa" là thế. Để có được những lời bất chấp pháp luật, bất
chấp luân thường đạo lý này, hẳn 3 kẻ trên phải núp bóng pháp luật,
phải chồng tiền trăm, tiền triệu, để những kẻ khoác áo pháp luật thi
hành công vụ khỏi sờ gáy mình. Nếu không, sau 5 năm, bao nhiêu lần gia
đình chị Hằng yêu cầu dựng lại hồ sơ hiện trường, công an tỉnh Bắc
Giang đều một giọng: "Không điều được xe ô tô 29N-l134 nên không cần
thiết phải dựng lại hiện trường vụ án".
Lại nói về xe máy của
nạn nhân, ngay sau khi tai nạn xảy ra, xe lập tức bị công an chiếm
giữ... làm của riêng, không lập biên bản, không đưa biên bản để gia
đình người bị nạn ký. Bao nhiêu lần đi lại, từ Hà Nội lên Bắc Giang,
mỗi lần đi dài hơn trăm km, mà các đồng chí công an vẫn lạnh lùng theo
kiểu: "không cho xe máy thoát, chúng ông đã đưa vào đây thì xe hết
đường ra". Hàng chục, hàng trăm lần chị Hằng yêu cầu, với đầy đủ các lý
do xác đáng, nào cảnh mẹ goá, con côi, cả nhà 4 mẹ con chỉ có một chiếc
xe máy duy nhất để đi lại, Nào: Chiếc xe là tài sản vô cùng có gía trị
trong nhà chị, để mua được xe, chị đã phải nhịn mặc, nhịn ăn, nhịn
tiêu, rồi vay mượn, trả nợ hàng năm trời mới đủ 28 triệu để biến ước mơ
(xe Dream) thành hiện thực. Thế mà những kẻ gác "thiên đường xã hội chủ
nghĩa" nhất định vin vào cớ xe chưa sang tên chính chủ để cố tình giữ
xe của chị. Thiết nghĩ, nếu thân hình cháu Dũng không bị tan rữa theo
ngày tháng, chắc họ cũng chiếm giữ nốt, tha hồ cho chị đi đòi xác con.
Bắt
nạt mãi vẫn không nuốt trôi được tang vật, các đồng chí bạn dân lại
tiếp tục dở trò... bắt bí (!) Đích thân chị phải ngày ngày đi lại, chầu
trực, chờ đợi nhờ vả, tại 87 Lý Thường Kiệt - Hà Nội, nơi lữu giữ các
loại hồ sơ lý lịch "5 đời 10 đời" của cả triệu triệu chiếc xe máy trong
thành phố để chứng minh rõ nguồn gốc chiếc xe mà chị đã mua không phải
là xe ăn cắp (như họ đã từng vu khống) song vì tính chất của xe cấu tạo
bằng kim loại nên không dễ dàng thối rữa như các tế bào trong cơ thể
người nên xe vẫn tiếp tục bị giam giữ.
Trả lời đơn khiếu nại của chị, ông Phạm Hữu Khánh, giám đốc công an tỉnh Bắc Giang nói:
Về
chiếc xe mô tô 31-750H6 do cháu Đỗ Hoàng Dũng điều khiển xảy ra tai
nạn, ngay ban đầu biên bản khám nghiệm hiện trường (ngày 15-6-2001) có
đại diện viện kiểm sát nhân dân, chính quyền sở tại tham gia, đã xác
định số máy của xe không rõ, phiếu nhập kho vật chứng ngày 15/6/2001
cũng thể hiện số máy không rõ do bị đục nham nhở. Công an huyện Yên
Dũng đã phải trưng cầu giám định và kết luận giám định của phòng kỹ
thuật hình sự xác định số máy nguyên thuỷ là C100 MNE 0043121chứ không
phải là 0018553 như đã ghi trong đăng ký xe, do đó công an huyện Yên
Dũng chưa trả xe cho chị để xác minh nguồn gốc xe là việc làm cần thiết
mong chị hết sức bình tĩnh, tôi sẽ chỉ đạo công an huyện Yên Dũng sớm
kết luận để trả lại xe cho chị
Bắc Giang ngày 7-10-2003
Cái
gọi là "sớm kết luận" của ông chỉ kéo dài vẻn vẹn... 900 ngày (gần 3
năm). Khi chị Hằng quá tức giận, phải bò lại cửa phật để cầu khấn linh
hồn con, tiếp tục làm đơn kiện vung giời thì xe mới được trả lại. Song
than ôi, nó đã bị biến thành một cục sắt chết... Chỉ vì tính chất khác
biệt với chủ mà không tan rã nổi chứ dưới sự "chăm sóc, giữ gìn" của
công an huyện Yên Dũng nó đã bị chết theo chủ ngay từ lúc vào tay
các... cán bộ, công an (!) Số máy bị đục nát, toàn bộ phụ tùng bị thay
thế, đến cả 2 chiếc gương là vật bảo hiểm, trang trí cho xe cũng bị
vặt, đến mức chị Hằng phải buộc lòng đưa nó vào viện bảo tàng chứng
tích của tội ác, vì không thể lưu hành nổi, mà bán thì cái giá từ chỗ
cao tót vời khi mua, đến chỗ... có vời cũng chẳng ai mua, nếu có dại bị
chị vời đến cũng phải... tót đi ngay vì đã hết gía trị sử dụng. Vì vậy
chỉ có thể giữ làm bằng chứng để chứng minh lại lời xác nhận ban đầu
của công an (khi chị hỏi về thực trạng của xe, họ đã trả lời, xe bị va
chạm nên có bị xây sát nhưng máy móc không ảnh hưởng gì).
Ngày
15/6/2006 này là tròn 5 năm ngày giỗ của cháu Dũng song cho đến giờ
phút này, mọi việc vẫn chìm trong u ám. Cho dù đã có 20 bài viết của
nhiều tờ báo trong nước và Đài phát Thanh tiếng nói Việt Nam lên tiếng,
phê phán, vạch trần tội lỗi của chính quyền tỉnh Bắc Giang, đòi sự công
bằng cho người bị hại, cùng vài chục công văn chỉ đạo từ quốc hội và
các ban ngành Trung ương như viện Kiểm Sát tối cao - Bộ Công an... song
các cơ quan bảo vệ pháp luật tỉnh Bắc Giang vẫn lì lợm như một xác
ướp...
Xin mượn lời của người mẹ mất con trong đơn tố cáo để khép lại bài viết:
Phải
chăng? Bộ máy thống trị của Đảng, Nhà nước đã quá mục ruỗng thối nát?
Tham nhũng triền miên vô phương cứu chữa? Xã hội băng hoại đầy rẫy bất
công tệ nạn? Thượng bất chính thì hạ tất loạn. Trên bảo dưới không
nghe, bè lũ quan tham trên dưới tự do: Ngang ngược - lộng hành - tác
oai - tác quái. Ô dù - vây cánh - phe đảng - bọc lót che chắn cho nhau,
nên các cơ quan bảo vệ pháp luật tỉnh Bắc Giang mới lợi dụng chức
quyền, coi trời bằng vung, tham nhũng trắng trợn, xem thường công luận,
coi khinh luật pháp, thay trắng đổi đen, biến không thành có, biến có
thành không, biến thật thành giả... để ăn thịt cả người sống lẫn người
chết?
Hà Nội - những ngày kinh thành Hà Nội chít khăn xô
2-4-2006
Nguyễn Thái Bình và nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội