Từ lâu, mỗi năm vào ngày 30-4, những rừng cờ vàng ba sọc đỏ là hiện
tượng thông thường trong các cộng đồng người Việt ở Mỹ. Nhưng năm nay
chuyện lạ xẩy ra trong vùng Dallas-Fortworth, Texas. Tại Arlington, Chủ
Nhật vừa qua những ngọn cờ vàng đã vươn lên rất nhiều, trong một bầu
không khí sôi động khác thường. Một trận đấu mang nhiều ý nghĩa đã bắt
đầu.
Đây
là trận đánh trực diện đầu tiên giữa những người phất lá cờ vàng ấp ủ
trong con tim của họ và những kẻ chống lại lá cờ đó, trong một mưu toan
non yểu nhằm triệt hạ nó để mong áp đặt lên cộng đồng người Việt hải
ngoại lá cờ đỏ như máu của Cộng Sản Việt Nam. Những người cầm cờ vàng
đại diện nhiều cộng đồng ở Texas cũng như một số các tiểu bang khác ở
Mỹ tập hợp trên bãi đậu xe rộng lớn tại trường Đại Học UTA trong một
cuộc biểu tình ngoạn mục và thật đông đảo hiếm có. Đây là sự trả lời
đích đáng cho lời tuyên bố của Phụ Tá Viện Trưởng Michael Moore của UTA
khi liều lĩnh tiên đoán chỉ có khoảng 500 người tham dự.
Giới
truyền thông Mỹ dự liệu có thể có đến 5,000 người. Những quan sát viên
tại chỗ nói số người biểu tình còn trên con số đó. Đây là cuộc biểu
tình lớn nhất từ trước đến nay trong vùng này.
Những kẻ thù của
lá cờ vàng chỉ hầu như hiện điện. Tại sao lại "hầu như"? Chúng có mặt
nhưng ẩn núp trong khuôn viên Đại Học để theo dõi hay có thể đã chụp
hình. Chúng chỉ là một thiểu số, vì chỉ có 24 du sinh từ Việt Nam,
trong khi số sinh viên gốc Việt, đa số là con em các gia đình tị nạn
Cộng Sản định cư ở Mỹ từ lâu, có gần 2,000 người. Có thể chỉ có một số
ít trong 24 kẻ nói trên đã lãnh sứ mạng của Hà Nội tìm cách đưa cờ máu
lên treo ở Đại Học này, bước đầu rụt rè của một cuộc thí nghiệm đảo
nghịch với hy vọng nếu thành công sẽ làm lan truyền hình ảnh cờ máu qua
các trường học và các cộng đồng khác ở Mỹ. Những kẻ cầm đầu chế độ Cộng
Sản Hà Nội đã thấy hoảng sợ trước hình ảnh cờ vàng đã được chấp nhận
trong khắp các cộng đồng Việt Nam ở Mỹ nên tìm cơ hội đảo ngược tình
thế.
Ngày nay đã có một số khá nhiều người từ Việt Nam đến du
học tại Mỹ. Chúng tôi không hề nghĩ tất cả đều là Cộng Sản nằm vùng.
Nhưng cũng không nên quên một thực tế, phàm đã có thể qua Mỹ học, họ
đều là những con ông cháu cha của các cấp lãnh đạo Cộng Sản hay ít ra
cũng là con em của các tay kinh doanh triệu phú trong giới tư bản đỏ
trong thời đại "làm giầu là vinh quang" của kinh tế thị trường. Hiển
nhiên tất cả đều không phải là kẻ thù của tư bản, họ đến đây để học
theo tư bản, hưởng thụ theo tư bản, chớ không ước mơ trở về làm ma Cộng
Sản. Hình ảnh cuộc đấu tranh giữa cờ vàng dân tộc và cờ máu cộng sản đã
cho thấy rõ hành động của nhóm thiểu số "cộng sản nằm vùng" như thế
nào. Tuy chỉ là một số người quá ít, chúng đã tích cực âm thầm vận động
để ra tranh cử làm những người lãnh đạo giới sinh viên gốc Việt ở đây.
Nhưng chúng đã gặp phản ứng quyết liệt của các nam nữ sinh viên thứ
thiệt. Chính các em này đã báo động cho cộng đồng trong khu vực về âm
mưu trắng trợn của bọn nằm vùng khi chúng vận động cho treo lá cờ máu ở
Đại Học. Cuộc phản công của cộng đồng người Việt đã bùng nổ rất mau lẹ.
Điều
đáng tiếc là một vị lãnh đạo cấp cao của Đại Học đã tiếp tay cho âm mưu
cộng sản nằm vùng. Tiến sĩ Michael Moore mỉa mai nói: "Nếu ai không
muốn thấy cờ đỏ, hãy bịt mắt lại". Lời nói ngạo mạn này đã làm mất tư
cách của một nhà giáo dục. Chúng tôi xin trả lời như sau: "Không, chúng
tôi không sợ như ai mà phải bịt mắt trước cờ máu. Chúng tôi mở mắt ra
nhìn nó trừng trừng, bởi vì chính vì ngọn cờ máu này đã làm biết bao
người dân Việt Nam chúng tôi bị chết thảm". Chúng tôi chẳng thể nào
quên. Và vì không quên nên trong biểu tình rầm rộ tại bãi đậu xe sát
bên các tòa nhà của Đại Học UTA, những tiếng hô vang lừng "Chống Cộng,
Chống Cộng", "Chống Độc tài Cộng Sản", "Tự Do Dân chủ cho Việt Nam",
"Tự Do và Hòa Bình cho Việt Nam".... Tiếp theo những lời hô đó, những
tràng pháo tay nổ ra như sấm động, đồng thời những ngọn cờ vàng phất
rộng. Cuộc biểu tình và sự hưởng ứng mau lẹ qua các điện thư của các
cộng đồng gửi về ngay lúc đó đã hun đúc thêm niềm tin về sự trường tồn
của ngọn cờ dân tộc mầu vàng.
Có những lúc rất cảm động trong
cuộc biểu tình khi các em nam nữ sinh viên gốc Việt thứ thiệt của UTA
lên diễn đàn. Có em vừa nói vừa khóc khiến ai cũng thấy mủi lòng. Một
điểm nổi bật nhất là sự hiện diện của ca sĩ nổi tiếng Việt Dzũng cùng
đoàn Hưng Ca từ phương xa đến. Sau khi được tin về cuộc biểu tình, Việt
Dzũng đã quyết định thay đổi chuyến bay vào giờ chót đễ có thể đến
Arlington đúng giờ cuộc biểu tình bắt đầu. Trong lúc trình diễn cùng ca
sĩ Nguyệt Anh, Việt Dzũng đã tuyên bố một câu thật thấm thía: "Cuộc
chiến đấu của chúng tôi sẽ liên tục, nếu Tiến sĩ Moore không chịu từ bỏ
chủ trương treo cờ máu, mỗi ngày tôi sẽ gửi cho ông một bông hồng, gởi
mãi cho đến 58,000 bông". Tại sao có con số này. Tất cả chúng ta đều
biết và ghi nhớ: Trong cuộc chiến Việt Nam, 58,000 quân nhân Mỹ đã gục
ngã trước họng súng của những kẻ nêu cao lá cờ máu, của chủ nghĩa Cộng
Sản. Chúng tôi mong những ai còn mơ giấc mơ lá cờ máu vì bất cứ lý do
gì hãy mau thức tỉnh. Vết thương còn đó, quên rồi hay sao?