Ngày
8.4.2006 đánh dấu một mốc nổi bật của phong trào dân chủ nước ta: 118
nhà đấu tranh dân chủ trong nước đã cho ra mắt bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân
Chủ Cho Việt Nam 2006. Ðây là một sự kiện lịch sử ghi nhận bước trưởng
thành mới của phong trào dân chủ nước ta. Vì rằng dưới một chế độ độc
tài toàn trị cực kỳ bạo ngược, với bộ máy công an hung hãn và mạng lưới
mật vụ dày đặc ngày đêm rình rập, đàn áp khốc liệt, trong một môi
trường dân tộc mà đại đa số sợ sệt cam chịu cúi đầu nhẫn nhục nhiều hơn
là hăng hái đấu tranh... thế mà các chiến sĩ dân chủ trong nước đã tung
ra được bản Tuyên Ngôn 2006 ngay trước ngày đại hội của đảng cầm quyền
họp - thật là một việc làm vô cùng dũng cảm.
Từ
sự kiện này, nhiều người liên tưởng đến bản Hiến Chương 77 ra đời hồi
năm 1977 đã thúc đẩy phong trào đấu tranh mạnh mẽ của trí thức, công
nhân và dân chúng Tiệp Khắc và 12 năm sau đã đưa đến cuộc Cách Mạng
Nhung, xóa bỏ nền thống trị cộng sản, giành lấy tự do, dân chủ thật sự
cho người dân. Chúng tôi hy vọng với thời gian, bản Tuyên Ngôn 2006 sẽ
vượt qua được mọi khó khăn, ngày càng phát huy hấp lực của nó và sẽ góp
phần đưa cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ ở nước ta tiến lên một bước
cao hơn.
Cố
nhiên, muốn đạt được mong ước đó thì điều kiện tiên quyết là mọi lực
lượng dân chủ chân thành yêu nước Việt Nam phải cùng nhau đoàn kết gắn
bó, kiên trì đấu tranh dưới ngọn cờ mà bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ
2006 đã giương lên để cùng nhau đưa bản tuyên ngôn đó thâm nhập vào đại
chúng đông đảo, thức tỉnh và tranh thủ trái tim đại chúng, làm cho số
người dũng cảm gắn bó với phong trào dân chủ ngày càng đông đảo.
Nhân
đây, chúng tôi xin kể lại một chuyện cũ. Cách đây không lâu, hồi năm
1998-1999, chúng tôi cũng đã cố sức vận động để đưa ra bản Tuyên Ngôn
2000 của các nhà dân chủ trong và ngoài nước, nhưng sự việc đã không
thành. Hồi đó, chúng tôi đã tính toán đến hoàn cảnh cực kỳ khó khăn của
các nhà dân chủ trong nước, nên trong bản dự thảo chỉ dám đưa ra một
cách nhẹ nhàng các đòi hỏi về tự do dân chủ, nhưng sau khi cân nhắc
thực trạng phong trào hồi bấy giờ, các nhà dân chủ trong nước cho rằng
chưa có đủ điều kiện để tung ra một bản tuyên ngôn như vậy.
Kể
lại chuyện đó để thấy rằng dưới chế độ độc tài toàn trị, việc đưa ra
một bản tuyên ngôn đòi tư do dân chủ khó khăn biết chừng nào, việc đó
bắt buộc phải hội đủ những điều kiện chủ quan, khách quan và đặc biệt
nó đòi hỏi một tinh thần hy sinh quên mình, lòng quả cảm cao độ của các
chiến sĩ dân chủ. Nhắc lại chuyện cũ, chính là để chúng ta vui mừng
nhận rõ là ngày nay phong trào dân chủ trong nước đã tiến được một bước
đáng kể, đạt tới một cấp độ mới để các nhà dân chủ có thể tung ra ngay
từ trong nước một bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ 2006 với lời lẽ đàng
hoàng, thẳng thắn, lý lẽ rắn rỏi, sắc bén, đặt ra những mục tiêu và
phương pháp đấu tranh minh bạch, cụ thể như vậy.
Dĩ
nhiên, về mặt nội dung của bản Tuyên Ngôn 2006, có thể có người này,
người khác còn muốn thêm bớt điểm này, điểm nọ, nhưng phải công nhận
rằng những điều cơ bản của cuộc đấu tranh cho một nền tự do đích thực,
một chế độ dân chủ đa nguyên đều đã được nói rõ trong bản Tuyên Ngôn
2006. Cái chính là bản Tuyên Ngôn 2006 nói lên được khát vọng lớn của
Dân tộc ta - một dân tộc đau thương, bị tiếm quyền, bị lừa bịp hàng bao
thập niên đang cố vươn lên cuộc sống tự do dân chủ xứng đáng với Con
Người (viết hoa) trong thế kỷ 21. Chính vì nhận thức như vậy, nên nhiều
nhà dân chủ ở hải ngoại đã nhiệt liệt hoan nghênh và ủng hộ bản Tuyên
Ngôn Tự Do Dân Chủ 2006 của 118 nhà dân chủ trong nước. Một cuộc vận
động ký tên sôi nổi đang diễn ra ở hải ngoại, trong tuần lễ đầu tiên đã
có 9,607 chữ ký cá nhân, và nhiều tổ chức đã ký tên tập thể. Còn ở
trong nước, bất chấp mọi khó khăn, việc ký tên vẫn đang tiếp diễn âm
thầm. Ðó là một dấu hiệu đầy khích lệ.
Tuy
nhiên, “vạn sự khởi đầu nan”! Vượt qua bao gian nguy, bản Tuyên Ngôn
2006 vừa mới tung ra ngày 8.4, thì đến ngày 14.4 một văn bản gọi là
“Tuyên Ngôn Dân Chủ/Lời Kêu Gọi Ðại Ðoàn Kết Vì Một Nền Dân Chủ Thực Sự
Cho Việt Nam” (thực ra, văn bản này là một lời kêu gọi đúng hơn là một
tuyên ngôn) với nội dung khác hẳn bản Tuyên Ngôn 2006 và với một chữ ký
duy nhất của ông Trần Khuê, thay mặt Ban trị sự Phong Trào Dân Chủ Việt
Nam, đã được tung ra trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người. Hai văn
bản dường như không khác nhau mấy về mục tiêu tự do dân chủ, nhưng về
tinh thần và nội dung thì khác nhau rõ rệt. Ðiều khó hiểu là chính ông
Trần Khuê trước đấy mấy ngày đã ký tên mình dưới bản Tuyên Ngôn Tự Do
Dân Chủ 2006 của 118 nhà dân chủ trong nước. Càng khó hiểu hơn nữa, ông
Khuê nhân danh Phong Trào Dân Chủ Việt Nam, nhưng khi một số người hỏi
cụ Hoàng Minh Chính là người cách đây không lâu đã tuyên bố cho ra mắt
Phong Trào Dân Chủ Việt Nam, thì cụ Chính nói rằng cụ chỉ biết và công
nhận bản Tuyên Ngôn 2006 mà cụ đã ký. Trong lúc đó, ngày 15.4, tại
California, Hoa Kỳ, ông Nguyễn Xuân Ngãi thay mặt cho Phong Trào Dân
Chủ Việt Nam tại hải ngoại đã tổ chức công bố Tuyên Ngôn Dân Chủ của
ông Trần Khuê. Một số người đến tham dự cứ tưởng là sẽ công bố bản
Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006, khi biết được là bản tuyên
ngôn khác mới thật sự “ngã ngửa ra”! Trong buổi công bố này, người ta
đã đọc bài phát biểu của cụ Hoàng Minh Chính. Theo một số người cho
biết, trước đó cụ Chính cũng cứ ngỡ là công bố bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân
Chủ Cho Việt Nam 2006 mà cụ đã ký.
Những
người thiết tha với sự nghiệp dân chủ hóa nước nhà rất thắc mắc trước
tình trạng “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” này. Ðể mọi người hiểu rõ
thật hư, ngày 16.4, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, một trong những người soạn
thảo và ký tên dưới bản Tuyên Ngôn 2006 đã đưa ra một lời minh định, kể
rõ sự tình của quá trình soạn thảo và vận động ký tên, đồng thời nói rõ
Phong Trào Dân Chủ Việt Nam (viết hoa) là danh xưng một tổ chức mới ra
mắt ở Hoa Kỳ. Ngoài cụ Hoàng Minh Chính, ông Trần Khuê (trong nước) và
ông Nguyễn Xuân Ngãi (ở hải ngoại) còn có những ai là thành viên tổ
chức này nữa thì không được rõ. Còn phong trào dân chủ Việt Nam (không
viết hoa) là một cuộc vận động có tính quần chúng thực sự rộng rãi, bao
gồm nhiều nhóm phái, tổ chức có cùng mục đích chung đấu tranh giành
quyền tự do dân chủ.
Ðó
là những chuyện lủng củng, trục trặc, vấp váp đầu tiên. Phong trào dân
chủ chưa thoát khỏi tình trạng chia rẽ mấy năm qua, nay lại xảy ra
chuyện này. Thật đáng buồn!
Chúng
tôi nghĩ rằng trên nguyên tắc dân chủ, dĩ nhiên, ông Khuê hay bất cứ ai
cũng có quyền ra bất cứ tuyên bố, tuyên ngôn nào mà mình thích. Nhưng
đồng thời cũng có một nguyên tắc nữa bắt buộc một nhà trí thức dân chủ,
một nhà chính trị phải tuân theo - đó là nguyên tắc của nếp sống văn
minh, của cách xử sự tử tế và thái độ trung thực về mặt chính trị. Ai
vi phạm nguyên tắc này thì xã hội cũng có quyền phê phán.
Nhưng,
thiết nghĩ, lúc này không phải là lúc để đôi co, chì chiết nhau, làm
chia rẽ thêm hàng ngũ của chúng ta nữa. Sự thể đã xảy ra thế này rồi
thì xin các nhà dân chủ trong và ngoài nước, cũng như đại chúng cứ
nghiên cứu kỹ nội dung mỗi bản tuyên ngôn để tự mình đánh giá, lựa chọn
và quyết định ủng hộ bản tuyên ngôn nào thì cứ vận động đông đảo người
đồng tình cùng ký tên dưới bản đó. Chữ ký của mỗi người lúc đó càng có
thêm trọng lượng và giá trị vì đã qua sự lựa chọn kỹ càng. Âu cũng là
một dịp để chúng ta thực tập cái quyền tự do lựa chọn rất cần thiết cho
cuộc sống dân chủ sau này.
Chúng
tôi hy vọng rằng với thời gian, những người dân chủ trong và ngoài nước
cũng như đại chúng sẽ phân biệt rõ bản tuyên ngôn nào nói lên được khát
vọng của dân tộc, đề ra được mục tiêu đấu tranh rõ ràng, xứng đáng là
lá cờ chân chính của phong trào dân chủ nước ta, còn bản tuyên ngôn nào
chỉ là những lời lẽ kêu gọi chung chung, mờ nhạt, yếu ớt không đáng
được quan tâm. Sự sàng lọc của đại chúng và của thời gian là chính xác
nhất.
Trong
tình hình hiện nay, chúng tôi không muốn phân tích, phê phán bản tuyên
ngôn nào để các bạn đọc hoàn toàn khách quan, tự do lựa chọn theo sở
nguyện của mình. Tuy nhiên, trong bản Tuyên Ngôn Dân Chủ/Lời Kêu Gọi...
(ngày 14.4) có một câu mà chúng tôi thấy cần bàn thêm cho sáng tỏ:
“Nhại lại Descartes đã đề cao một chiều lý tính ở con người, Soloviev
đưa ra một định thức mà theo chúng tôi đáng được tất cả mọi người,
không phân biệt tôn giáo, dân tộc, giai cấp, ghi tạc trong tâm thức:
Tôi xấu hổ tức là tôi tồn tại” ... Chúng tôi hy vọng tất cả 1178 đại
biểu sắp dự Ðại hội X đều ghi tạc trong tâm thức của mình cái định thức
giàu ý nghĩa trên” (ghi lại đúng nguyên văn). Nói một cách dễ hiểu hơn,
tác giả văn bản ngày 14.4 bày tỏ lòng hy vọng là tất cả 1,178 đại biểu
tại Ðại hội X của đảng cộng sản sẽ biết xấu hổ trước tình trạng tụt hậu
của đất nước.
Không
bàn đến câu nói của triết gia Nga V.Soloviev (1853-1900), hay văn phong
của câu viết, chúng tôi chỉ xin trao đổi thêm về cái sự “biết xấu hổ”
của những người lãnh đạo cộng sản nước ta mà thôi.
Nhiều
năm trước, chúng tôi đã viết rằng “đảng cộng sản từ lâu đã biến chất rõ
rệt”. Nói thế, có nghĩa là từ sau khi nắm được toàn bộ quyền lực ở trên
một nửa đất nước hồi năm 1954, đảng cộng sản đã mất tính cách mạng,
không còn là đảng của quần chúng lao động, mà trở thành đảng của giai
cấp thống trị đè đầu cưỡi cổ đại chúng, cai trị đất nước bằng khủng bố
và lừa mị. Những cuộc khủng bố kinh hoàng nhất mở đầu thời kỳ đó là
cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu ở miền Bắc, tiếp theo là “vụ án Nhân
Văn Giai Phẩm”, “vụ án Xét lại-chống Ðảng”. Sau khi thiết lập nền thống
trị trên cả nước hồi năm 1975, đảng cộng sản lại càng lộ rõ tính độc
tài toàn trị hơn nữa, nhóm thống trị chóp bu của đảng thực sự là những
kẻ độc tài độc ác không kém gì, thậm chí còn hơn bọn thống trị dưới chế
độ cũ! Hơn một thập niên đầu tiên từ năm 1975, nhóm thống trị đó đã
công nhiên trình diễn tính hung bạo của một nền chuyên chính không hạn
chế, tính phiêu lưu của những chính sách điên cuồng đẩy cả dân tộc và
đất nước vào thảm họa.
Và
ngay bản thân đảng cộng sản cũng bị dồn đến bờ vực thẳm, suýt sụp đổ.
Chỉ đến khi đó, giai cấp thống trị cộng sản mới chịu nới ra một tí về
mặt kinh tế, nhưng vẫn nắm chặt nền chuyên chế về chính trị. Ngày nay,
đảng cộng sản và đặc biệt là giai cấp cầm quyền thống trị đảng thực sự
là một lực cản lớn kìm hãm sự tiến bộ của đất nước.
Xin
hãy nhìn vào thực tế nước ta để xem giới lãnh đạo cộng sản có biết xấu
hổ hay không? Năm mươi năm trước, các lãnh tụ cộng sản “phóng tay phát
động” cải cách ruộng đất để tiêu diệt giai cấp địa chủ trên miền Bắc
(tính chung, có đến 71.6% người bị oan! - đấy là theo tài liệu chính
thức của đảng) thế mà ngày nay không ít quan chức cộng sản đã trở thành
địa chủ cường hào cưỡng chiếm ruộng đất của dân, bóc lột nông dân! Cũng
năm mươi năm trước, những người lãnh đạo cộng sản đã tiến hành “cuộc
cải tạo” (danh từ du nhập từ Trung Quốc) để xóa bỏ giai cấp tư sản trên
miền Bắc, và khoảng ba mươi năm trước, họ đã tổ chức đấu tố, cướp đoạt
của cải giai cấp tư sản ở miền Nam, thế nhưng bây giờ thì không ít
những người lãnh đạo cộng sản và con cái họ đã nghiễm nhiên trở thành
những “đại gia”, những “ông/bà tư sản đỏ”! Từ khi cướp được chính
quyền, các lãnh tụ cộng sản mồm cứ leo lẻo “nhân dân làm chủ”, “cán bộ
là đầy tớ của dân”, nhưng trên thực tế thì “đầy tớ” tham nhũng lại cứ
thẳng tay bóc lột, cướp đoạt, áp bức “ông chủ” đến nỗi người dân phải
kêu lên “mồm xưng đầy tớ, tay vớ tiền dân”! Như vậy, thực tiễn trong
nửa thế kỷ qua chứng tỏ rằng giới thống trị cộng sản nước ta đã mất hết
khả năng biết xấu hổ từ lâu rồi.
Hy
vọng tất cả cái đám 1,178 đại biểu đại hội đảng, hầu hết là những quan
chức được Ban tổ chức của đảng sàng lọc, lựa chọn kỹ càng, chủ yếu gồm
toàn bộ sậu các cơ quan lãnh đạo trung ương, các “đại thần” ở các tỉnh,
thành phố, sẽ biết xấu hổ thì cái hy vọng đó thật quá ư hão huyền!
Chính
vì biết chắc là cái đám đại biểu này sẽ nhắm mắt, bịt tai, ù lỳ trước
mọi đề nghị chân thành và chí lý của các nhà trí thức, các chuyên gia
trong và ngoài đảng, biết chắc là cái đám đại biểu này sẽ ngoan ngoãn
“nói thuội”, “nói vuốt đuôi”, “nói lấy lệ” và cúi đầu làm theo lời chỉ
bảo của cái nhóm chóp bu để giữ được “cái ghế” đang ngồi và còn hy vọng
leo cao hơn, nên phần đông dân chúng Việt Nam hoàn toàn thờ ơ với công
việc của đại hội đảng.
Thật
vậy, theo dõi quá trình Ðại hội X đang họp, cũng như đọc kỹ các văn
kiện đã đưa ra tại đại hội, mỗi người biết suy nghĩ đều thấy ngán ngẩm
vì quanh đi quẩn lại vẫn là những lời nói mê sảng nhàm chán muôn thuở:
“kiên trì chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh”, “kiên trì chủ
nghĩa xã hội”, “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ
nghĩa”, v.và và v.và Có thể nghĩ rằng cái não trạng bảo thủ của giới
lãnh đạo đã bị bê tông hóa từ lâu rồi! Nhưng thật ra, đó là một sự bảo
thủ cố tình, vì chính bản thân giai cấp thống trị cộng sản hiện nay
không muốn và cũng không thể đổi mới toàn bộ và triệt để cái cơ chế độc
tài toàn trị đã quàng trên cổ dân ta. Họ chỉ có thể vá víu một cách hời
hợt, hình thức bề ngoài mà thôi để cố giữ vững quyền lực. Mà như vậy
thì không thể nào đáp ứng được sự đòi hỏi của đại chúng, càng gây thêm
bế tắc cho xã hội và không giải quyết được vấn đề căn bản để tiến lên,
tức là vấn đề tự do dân chủ mở đường cho sự phát triển của đất nước.
Chờ mong, hy vọng ở Ðại hội X của đảng này quả là điều không tưởng!
Cố
nhiên, chúng ta đều biết rõ là trong đảng cộng sản vẫn còn có nhiều
người tốt, âm thầm yêu nước, yêu dân. Phần đông họ là những đảng viên
bình thường sống gần gũi cuộc sống của người dân, họ lại vô quyền, họ
bất bình vì cảnh tụt hậu của đất nước, vì sự bất công xã hội, vì nạn
tham nhũng tràn lan, vì cái hố ngăn cách giàu nghèo quá lớn, và họ dần
dần thấy được sự thống trị độc đoán của giới lãnh đạo, nhưng số đông họ
còn sợ sệt và cam phận. Những người đảng viên này khi thức tỉnh có thể
đứng chung trong mặt trân dân chủ cùng với giới trí thức và các tầng
lớp bình dân và họ sẽ có vai trò xứng đáng trong cuộc đấu tranh cho sự
nghiệp dân chủ chung. Nhưng những người dân chủ không thể hy vọng gì ở
tầng lớp đang nắm quyền thống trị trong đảng. Ngay cả những “ông lớn”
đã về hưu, thỉnh thoảng hắt hơi vài câu “có vẻ dân chủ”, thì những
người dân chủ cũng chớ vội hân hoan, tâng bốc họ lên mây.
Chẳng
hạn như ông cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt, ông ta làm ra vẻ hăng hái đề
nghị cái này cái nọ “có vẻ cấp tiến” trước ngày đại hội đảng họp, nhưng
về thực chất đến hôm nay ông vẫn là một trong những kẻ hăng hái tụng
kinh “kiên trì chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh”! Ông làm
ra vẻ “cởi mở”, nhưng cái nghị định phát xít 31/CP mà ông ta đã ký để
quản chế - thực chất là giam cầm tại gia - hàng trăm người bất đồng
chính kiến, thì ông có đề nghị xóa bỏ đâu? Ngay cả khi ông Hà Sĩ Phu
xin ông cựu thủ tướng công khai nói lên một tiếng về cái nghị định đó -
một việc rất dễ làm trong vị trí của ông ta - thế nhưng ông cũng lờ đi.
Hay như tướng Võ Nguyên Giáp, ông viết thư cho bộ chính trị về vụ TC2,
T4 cũng là để làm sáng tỏ cái việc ông và một số vị bị vu khống làm
gián điệp, và mọi lời đề nghị của ông với trung ương đảng cũng chỉ nhằm
củng cố thêm bộ máy thống trị của đảng, chứ ông có quan tâm gì đến
chuyện tự do dân chủ thực sự cho người dân đâu?
Chung
quy lại thì tự do dân chủ của nhân dân chỉ có thể giành được bằng bàn
tay và sức mạnh của đại chúng, của những con người bình thường, chứ
không thể mong đợi, hy vọng, cầu xin gì được ở giai cấp thống trị.
Hoàn
cảnh đấu tranh của các người dân chủ nước ta cực kỳ khó khăn. Ðể không
bị động trước mọi tình thế, họ cần phải lượng định trước mọi gian khổ
sẽ gặp phải trên mỗi bước tiến của phong trào, những âm mưu thâm độc
ngày càng xảo quyệt của giai cấp thống trị, những đòn khủng bố tàn bạo
của bọn độc tài “kiểu phong kiến Á châu”, cũng như những hành vi “thọc
gậy bánh xe” vì lòng ganh tị nhỏ nhen hay tính biệt phái thấp hèn...
của một số người. Phải hết sức cảnh giác với những “tổ chức dân chủ
cuội”, những “nhà dân chủ rởm” do bọn cầm quyền giật dây để đánh phá,
chia rẽ phong trào.
Ðồng
thời chúng ta cần thấy rõ rằng giai cấp thống trị dù có xảo quyệt và
gian ác thế nào đi nữa cũng không thể dẹp tan được phong trào đấu tranh
dân chủ ở nước ta, và tiền đồ của phong trào đó rất xán lạn. Chưa bao
giờ phong trào dân chủ nước ta có được những tiềm năng to lớn như hiện
nay, những tiềm năng cả bên ngoài lẫn bên trong. Vấn đề đặt ra là chúng
ta phải biết khai thác, tận dụng những tiềm năng đó cho cuộc đấu tranh
chung. Sự ủng hộ của các nước dân chủ, các tổ chức dân chủ trên thế
giới đối với cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ ở nước ta ngày càng mạnh
hơn trước, có thể tạo áp lực lớn với giới cầm quyền, giúp cho phong
trào dân chủ có thêm điều kiện thuận lợi để phát triển, giúp cho xã hội
dân sự được bén rễ và phát triển ở nước ta. Sự hợp đồng đấu tranh vì
mục đích chung giữa các nhà dân chủ trong và ngoài nước ngày một nhịp
nhàng, uyển chuyển và nhanh nhạy hơn trước nhiều đã tăng thêm sức mạnh
của phong trào.
Tuy
nhiên, những tiềm năng to lớn nhất và căn bản nhất nằm chính ngay trong
lòng nước ta. Ðó là hàng chục triệu quần chúng bị áp bức, bóc lột ngày
càng nhận rõ được bộ mặt giả dối, lừa mị của giới cầm quyền và hết sức
căm ghét bọn cường quyền tham nhũng. Ðó là hàng triệu bà con nông dân
khốn khổ, bị cướp nhà cướp đất, đang đấu tranh hàng chục năm ròng rã để
chống lại bọn tham quan ô lại “đỏ”, bọn cường hào ác bá “mới”, để đòi
lại nhà đất, đòi khôi phục lại công lý cho mình. Ðó là hàng chục vạn
công nhân đang sôi sục đấu tranh chống áp bức bóc lột, càng ngày càng
thấy rõ bộ mặt thật của đảng cứ xưng xưng vỗ ngực “Ðảng cộng sản Việt
Nam là đội tiền phong của giai cấp công nhân”, nhưng khi quần chúng
công nhân đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của mình thì chính đảng cộng
sản, tổ chức công đoàn tay sai của đảng, chính quyền trong tay đảng lại
ra sức ngăn cản để bảo vệ cho quyền lợi của giới chủ nhân, thậm chí cho
công an bắt bớ đánh đập nhiều người đấu tranh. Ðó là hàng chục vạn sinh
viên, học sinh chán ngán những môn học nhồi sọ về chủ nghĩa Marx-Lenin,
về tư tưởng Hồ Chí Minh, về lịch sử Ðảng, đang bi quan vì sau khi ra
trường không kiếm được việc.
Ðó
là hàng chục vạn thanh niên thất nghiệp phải đem thân cho đảng dùng làm
món hàng “xuất khẩu lao động”, hàng vạn chị em phụ nữ phải nhục nhã bán
thân cho người nước ngoài để lấy tiền nuôi gia đình. Ðó là hàng triệu
tín đồ của các tôn giáo nước ta đang uất hận vì sự bóp nghẹt của giới
thống trị đối với quyền tự do tôn giáo, hàng triệu đồng bào các dân tộc
thiểu số bị cướp đất, bị đẩy vào cảnh khó khăn, túng thiếu mọi bề. Ðó
là những nhà văn, nhà báo, những nghệ sĩ bất bình với sự kiểm soát tư
tưởng, sự kiểm duyệt tác phẩm mà đảng thực hiện qua bàn tay bọn “cai
tù” văn nghệ... Ðấy, tiềm lực của phong trào dân chủ Việt Nam lớn lao
như vậy đó. Niềm hy vọng của chúng ta phải đặt vào cái tiềm lực đó, vào
cái khối quần chúng đông đảo đó. Chúng ta cần dũng cảm đi vào khối quần
chúng đó mà vận động, giúp đỡ họ trong cuộc đấu tranh vì quyền sống, vì
quyền tự do dân chủ, khéo léo tổ chức họ lại. Làm được như vậy thì
phong trào dân chủ nước ta sẽ có được sức mạnh vô địch có khả năng
quyết định bước tiến và tương lai của dân tộc.
118
chiến sĩ dân chủ trong nước đã dựng lên ngọn cờ đấu tranh rồi, đã tung
ra một bản tuyên ngôn với mục tiêu đấu tranh rõ ràng minh bạch rồi, thì
chính lúc này mọi người Việt Nam yêu nước hãy đoàn kết lại với nhau để
cùng nhau hành động bất chấp mọi gian nguy.
Tương lai tươi sáng của một nước Việt Nam tự do, dân chủ, giàu mạnh đang vẫy gọi chúng ta!
21.04.2006
Nguyễn Minh Cần
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online. |