Trong Chiến tranh VN, chỉ cần có một phần hai mươi quốc tế vận của
người Việt Hải ngoại như bây giờ ở Mỹ, chiều hướng lịch sử VN đã có thể
đổi khác. Bây giờ hơn 3 triệu người Việt Hải ngoại ở khắp TâyAu, Bắc Mỹ
và Uc châu. Một số đang làm những nhà ngoại giao bình dân, quốc tế vận
liên tục qua các cuộc vận động hành lang chánh quyền, ký kiến nghị,
đóng góp tiền, biểu tình, biểu dương lực lượng. Một số đang gián tiếp
ảnh hưởng đến chánh sách của các siêu cường dùng lá phiếu , yễm trợ ứng
cử viên thuận lợi, làm ra dân biểu nghị sĩ. Một số đang gởi tiền về
giúp thân nhân gia đình, tạo điều kiện cho cán bộ có chức có quyền rửa
tiền gởi đi ngoại quốc "thu vén cuối đời" làm làm lụn bại nên tài chánh
công, mất máu chỉ tệ mạnh của CS Hà Nội.
Do
đó không có lý do gì để phải ớn CS Hà Nội cả. Người Việt Hải ngoại
không bát bí CS Hà Nội là phước ba đời nhà họ rồi -- chớ đừng nói CS Hà
nội bắt bí người Việt Hải ngoại. CS Hà nội sẽ ngất ngư cỡ nào nếu mỗi
năm người Việt Hải ngoại chỉ cần gởi bớt đi phân nửa số tiền gởi về
nước, nếu hàng trăm ngàn Việt Kiều không về thăm quê hương. Không có lý
do gì phải lom khom gãi đầu, gãi tai, nhét năm mười Đô la vô sổ thông
hành để qua "cửa khẩu". Người Việt Hải ngoại không về nước, CS Hà nội
mất Đô la, mất thế tuyên truyền, mất đối tượng "gom bi, hốt ổ". Chớ
người Việt Hải ngoại có mất gì đâu, chỉ hơi buồn một chút thôi, không
nhìn được cảnh cũ người xưa thôi. Du lịch chỗ này không được thì đi nơi
khác có nơi còn rẻ tiền hơn, mà nhiều điều thưởng ngoạn như Au châu,
Trung Quốc chẳng hạn.
CS Hà nội có chân trong Liên hiệp Quốc
thật. CS Hà nội có bang giao, giao thương với các siêu cường người Việt
Hải ngoai đang sinh cơ lập nghiệp thật. Nhưng CS Hà Nội chỉ là nhà cầm
ngoại giao, đối tác kinh tế. Người Việt Hải ngoại là công dân, là cử
tri của những nước ấy. Còn lâu CS Hà nội mới đụng đến lông chân của
người Việt Hải ngoại được. Còn CS Hà nội nếu lớ mớ làm gì ngoài công
tác ngoại giao, ngoài vòng ngoại giao sẽ tức khắc bị trục xuất ngay.
Tương
quan ngoại giao, tương quan giao thương không có nghĩa là đồng minh.
Thời Chiến tranh Lạnh, Hoa kỳ và Liên xô đối đầu nhau nhiều nơi bằng
quân sự. Nhưng những kỳ phùng địch thủ này vẫn có có toà đại sứ, có
phòng thương mại tại thủ đô với nhau. Khi Boris Yeltsin lật đổ được chế
độ CS Liên xô, Mỹ thừa nhận không chút dè dặt và viện trợ hào phóng cho
tân chế đô Nga. Nếu bây giờ thế lực nào lật được CS Hà Nội, Hoa kỳ cũng
không làm khác - trái lại dang tay ra giúp mạnh nữa là khác.
Hơn
nữa dù tương quan ngoại giao và thương mại nhưng CS Hà Nội vẫn bị chánh
quyền và nhân dân các siêu cường coi là một chế độ không cùng chế độ
chánh trị. Độc tài, đảng tri toàn diện là khắc tinh của tự do, dân chủ
là chế độ truyền thống và hiện hành của các siêu cường Tây Au, Bắc Mỹ,
và Uc châu.
Cho nên CS Hà nội muốn nắm "Việt Kiều" lắm để làm
đội quân thứ năm tại các siêu cường Tây Phương nhưng chỉ mò trăng đáy
biển. Nghị quyết "kiều vận" là nghị quyết do Bộ Chánh trị ban hành. Bộ
Chánh trị là bộ quyền hành nhứt đảng, Nhà Nước CS Hà Nội. Thế mà chẳng
có ăn nhầm gì đối với Việt Kiều cả. Thành phần đón gió trở cờ, hoà giải
hoà họp bằng đầu gối với CS Hà Nội chẳng dám ngo ngoe vận động. Cán bộ
ngoại giao, cán bộ nằm vùng của Hà nội núp càng kín hơn. Thủ Tướng CS
Hà Nội Phan văn Khải là một thủ tướng đi tới đâu cũng bị đồng bào chống
- nhiều và mạnh nhứt trên thế gìới.
Tiền người Việt Hải ngoại
gởi về cho bà con thì có, đem về đầu tư không đáng kể so với người
ngoại quốc. Hàng trăm ngàn người Việt Hải ngoại tang gia hữu sự, du
lịch rẻ tiền về VN, nhưng ở lại thì không. Kể cả các ông già Việt Kiều
đầu hàng CS vẫn phải tuyên bố lung tung chỉ trích Việt Kiều, nhưng
thỉnh thoảng cũng lén trở lại Mỹ khi hết thuốc hay bị Sở Xã hội đòi
giấy tờ. Tiền trợ cấp an sinh xã hội Mỹ một tháng lớn hơn một năm làm
việc của người Việt trung bình.
Quốc tế vận thành công; phát
huy tinh thần tư do dân chủ mạnh mẽ để chống Cộng thành công; tập thể
người Việt Hải ngoại ở riêng, đi riêng mà làm chung. Một Việt Nam Hải
ngoại đang hình thành. Nhưng ai là người làm nên những kỳ tích đó?
Người
Việt Hải ngoại không có lãnh thổ, không có chánh quyền, không có ngân
sách quốc gia, không có lãnh đạo quốc gia được suy cử hay bầu cử. Người
Việt Hải ngoại là một tập thể như những người Do Thái trên thế giới
trước khi được Liên Hiệp Quốc cho thành lập quốc gia sau Đệ nhị Thế
Chiến. Những người Do Thái hải ngoại hậu duệ trở về vùng Đất Hứa sau
cuộc di tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử tránh khỏi hoàn cảnh và
thân phận nô lệ cho vua quan Cỗ Ai cập, trước Chúa Ky tô giáng sinh.
Ngưòi Do Thái sau khi có quốc gia, từ Au Châu, Mỹ Châu, Liên xô rời các
bục giảng đại học danh tiếng, các ngân hàng nổi danh, các công ty đang
lớn, các khu phố, các cộng đồng thân yêu ở các nước về xây dựng đất
nước. Giáo sư kinh tế học đi làm xã trưởng. Kỷ sư canh nông đi xây dựng
kiz bút - một loại ấp tân sinh thời VN Cộng hoà. Bà giáo về làm chánh
trị. Có người vì nhiệm vụ với Tổ Quốc phải ly gia cắt ái, sống đời khổ
hạnh với đất nước giữa biển hận thù của Thế Giới Á rập.
Không
cần biện luận, ai cũng thấy kỳ tích của người Việt Hải ngoại trong thời
gian tranh đấu cho một nước VN tự do, dân chủ, không CS - kỳ tích đó
thuộc về người Việt không CS trong cũng như ngoài nước. Người Việt hải
ngoại cũng như người Do Thái hải ngoại không có cộng đồng thống nhứt,
lãnh đạo tập trung như nhiều người mong muốn, nhưng có mẫu số chung.
Mẫu số chung đối với người Việt hải ngoại nói chung là chống CS. Có thể
đi riêng nhưng làm chung, qui tụ quanh chánh nghĩa, hơn là lãnh tụ.
Thực tế đã trả lời mô thức ấy là đúng. Cuộc vận động nào, măt trận nào,
phong trào nào, chuyện gì chung có chánh nghĩa là được người Việt ủng
hộ. Cuộc biểu tình chống đài truyền hình VC xâm nhập Uc, chống văn công
đến trình diễn ở Uc qui tụ hàng mấy chục ngàn người. Gây quỹ xây dựng
Tượng Đài Chiến sĩ Việt Mỹ ở Westminster hàng triệu bạc, giúp thương
phế binh VNCH ở nước nhà trong thời gian ngắn thu được gần 400 ngàn Đô
la. Phong trào Cờ Vàng lên như gió; hàng trăm ngàn người Mỹ gốc Việt
điện thoại, điện thư, găp gỡ, vận động các nghị sĩ, dân biểu, nghị viên
mới thành.
Đó là hồn thiêng sông núi Việt, là lòng mẹ VN, Đó là
kết tinh của hàng vạn bộ óc, con tim Việt hải ngoại. Đó là công trình
của tập thể người Việt mà công lao lớn nhứt là của số người Việt thầm
lặng đóng góp nhân tài vật lực, khối óc và con tim. Trong âm thầm lặng
lẻ; với đạo lý lâm nguy bất cứu mạc anh hùng. Làm mà không nói, đi
riêng, sống riêng mà làm chung. Tích thiều thành đa. Làm liên tục. Xa
luân chiến. Tràn ngập lãnh thổ khi cần biểu tình hay biểu dương. Mọi
người cùng làm, già trẻ, bé lớn, nam phụ lão ấu đều làm, "tùy tài tùy
sức nỗ lực hy sinh". Nhiều tay vỗ nên kêu; nước chảy đá mòn, chân cứng
đá mòn; sá gì CS Hà nội.
Phương pháp đó đã tỏ ra hữu hiệu
trong cuộc đấu tranh chánh trị của Tổ chức An Xá Quốc tế (Amnesty
International), Quốc tế Nhân Quyền (Humans Rights Watch ). Đâu có bao
nhiêu người, nhưng lên tiếng đều đều, can thiệp dài dài, nhà cầm quyền
độc tài sừng sõ như CS, quân phiệt riết cũng mệt mỏi. Ap lực quốc tế
siết độc tài như vòng kim cô Phật Bà siết con khỉ độc tài muốn làm Tề
Thiên Đại Thánh.