Bản tin sau đây do phóng viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân gửi từ Việt
Nam, ghi lại góp ý của nữ khoa học gia Thiều Thị Tạo, toàn văn như sau.
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam
Độc lập Tự do Hạnh phúc
--- oOo ---
Tp HCM, bắt đầu viết từ ngày 03 tháng 02 năm 2006 viết đi, sửa lại đến
sau ngày 08/03/2006 mới gởi vì Đảng CSVN rất hoan nghinh ý kiến xây
dựng.
Đóng góp xây dựng Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 10
Người
đóng góp: Thiều Thị Tạo, SN 1950, đến năm 1968 vào Đảng NDCMMNVN , nay
là Đảng CSVN, đúng tuổi về hưu, nhưng vẫn làm chuyên môn nuôi trồng cân
bằng sinh thái và di truyền học.
Địa chỉ liên lạc: Nhà số 44, đường 11, Khu phố 4, P. An Phú, Q. 2, TpHCM – ĐT: 7.444.220
Nội dung đóng góp:
Thực
hiện dân chủ XHCN gấp bội dân chủ khác đang tồn tại, tôi xin có đôi lời
thật thà, dù rằng có mích lòng trước mà tâm trong sáng xây dựng thì
nhất định sẽ được lòng sau.
Một sai lầm kỳ cục nhất của BCH
TWĐ là hạ thấp Đảng viên, cấm Đảng viên 19 điều “ruồi bu”, cần phải hủy
bỏ ngay trong Đại hội 10, đồng thời khắc phục hậu quả của 19 điều mà
Đảng Cầm Quyền dùng để bảo kê cho đám “quan-Đảng-viên-Cầm-quyền”, phải
bỏ ngay chế độ: “nếu là Đảng viên phạm Luật, phải chờ Đảng xử lý kỷ
luật rồi coi theo Đảng mà Luật xử lý. Làm như vô Đảng là vô Dân Tây,
Luật pháp coi như “nơ-pa”. Đảng viên “ngon” như nghị sĩ. Nhân bàn về
khái niệm “Đảng lãnh đạo hệ thống chính trị, đồng thời là một bộ phận
của hệ thống ấy” [Điều lệ Đảng], tôi đề nghị: theo chế độ XHCN VN,
không có “tam quyền phân lập” mà Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp độc lập
nhưng thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN, thì mọi công dân đều
bình đẳng trước Luật pháp, bất kể công dân đó là Đảng viên, là Nghị sĩ,
là Quan chức, là Học giả, là “Học thật”, là Tu sĩ, là Du côn, là giàu,
là nghèo, là sang, là hèn, v.v... Không có phân biệt đối xử thì mới
hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa được.
Đáng lẽ,
vào Đảng phải nghiền ngẫm Điều lệ Đảng, học thuộc 4 nhiệm vụ, sao mà cô
đọng thế mà học hoài cũng phải giở sách ra kiểm tra cái đầu của mình.
Tôi đề nghị kết cấu của Báo cáo chính trị trình Đại hội 10, mục 14:
“đổi mới và chỉnh đốn Đảng, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu
của Đảng.” Phải đưa lên đầu, không thể để cuối. Tư tưởng chỉ đạo của
mục này, phải ghi ra định nghĩa gọn mà đủ của Hồ Chủ tịch: “Mỗi đảng
viên và cán bộ [giờ gọi là công chức] phải vừa là người lãnh đạo, vừa
là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.
Đảng viên CSVN
KHÔNG được hưởng đặc quyền đặc lợi gì cả, mà trách nhiệm thì nặng nề,
nhận chức trách trong độ tuổi như công chức. Sinh hoạt Đảng có nội
dung, có chương trình, có biên bản, có nghị quyết, có tự phê bình và
phê bình về việc thực hiện của “mỗi người vừa lãnh đạo, vừa làm đầy tớ
trung thành của nhân dân” như thế nào tùy theo chức năng nhiệm vụ cụ
thể từ cơ sở đến trung ương. Ai không đủ khả năng [trí tuệ và sức khỏe]
dự họp Đảng thì xin nghỉ. Họp Đảng phải là một sinh hoạt hoàn toàn tự
nguyện, y như hôn phối phải được điều chỉnh bởi “4 đồng”: đồng tâm,
đồng chí, đồng lực, đồng tài – Khi xuất hiện so le mà không điều chỉnh
được thì tốt nhất là tự nguyện ly dị. Đảng viên trước hết phải là công
dân gương mẫu.
Trong tổ chức Đảng, thực hiện phổ thông đầu
phiếu, đảng viên ứng cử tự do: tiêu chuẩn ứng cử viên phải có chương
trình hành động, khai báo tài sản, công khai quá trình bầu cử bằng vi
tính, đối với những chức vụ quan trọng như Tổng Bí thư, tranh cử với ít
nhất hai người trong Đảng, tất cả cấp uỷ, muốn tự đổi mới, tự chỉnh
đốn, không ngừng nâng cao chất lượng thì chỉ giữ trách nhiệm tối đa 2
nhiệm kỳ liên tiếp, ngược lại nếu vi phạm Hiến pháp, Luật pháp, Điều lệ
Đảng thì bị bãi nhiệm và xử lý đích đáng, dù đang giữ trọng trách cỡ
nào. Có như thế, mới chứng minh nền dân chủ XHCN của ĐCSVN đổi mới là
ưu việt.
Theo Cương lĩnh, không hạn chế người xin vào Đảng,
trong 4 nhiệm vụ, nên ghi rõ nhiệm vụ quan hệ quốc tế trong hội nhập
toàn cầu, hoan nghinh mọi thành phần, kể cả người nước ngoài miễn chịu
thực hiện Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, Hiến pháp và Luật pháp
VN, ... đều được xét để kết nạp vào Đảng.
Khuôn khổ Hiến pháp và
Luật lệ là con đường, Nhà Cầm Quyền là con ngựa, Đảng CSVN muốn lãnh
đạo được bền vững, phải biết cầm cương, muốn phát huy nội lực, giữ được
định hướng xã hội chủ nghĩa, hoàn thiện được Nhà nước pháp quyền, tại
sao không xây dựng được Chính phủ điện tử?
Trong thời đại hiện
tại, sự hội nhập kinh tế quốc tế là con đường khôn ngoan, trên cơ sở
đổi mới, chỉnh đốn Đảng, Tổng Bí thư phải kiêm Chủ tịch nước, đồng thời
là người đứng đầu chống tham nhũng, có đủ quyền và phải có đủ trình độ,
có tài và có đức, lãnh đạo trong nước và có đủ tư cách nguyên thủ quốc
gia trong quan hệ quốc tế, được cả nhân dân bầu, được cả đảng viên bầu,
thì mới phát huy dân chủ XHCN, nhất định tìm ra được người ưu tú, được
nhân dân tín nhiệm.
Góp ý một việc cụ thể của TBT Nông Đức
Mạnh từ Hànội vào Quận 5, TpHCM, thăm chợ An Đông, năm ngoái, 2005: Vua
đi tiền hô hậu ủng, chỉ tiếp xúc nhà giàu, chủ sạp cùng quan chức và
đại diện đối tác nước ngoài [như Đài loan] còn nhiều tiểu thương 2, 3
đời có công giúp Cách mạng, thì bị cướp chỗ bán, nhiều gia đình gồm
nhiều thế hệ coi như bị úp nồi cơm; quá bức xúc, hàng chục bạn hàng
thay phiên nhau ra Hànội đội đơn khiếu nại tới Đảng và Chính phủ, những
nguyên đơn đau khổ cả mấy năm trời ấy thì không được đến gần Vua, vô
phương tiếp xúc Tổng Bí thư quá xa cách quần chúng nhân dịp Vua vi hành
vào chợ An Đông.
Để góp ý cho Thủ tướng Phan Văn Khải, tôi đă
có “Đơn Tố cáo Chính quyền của Thủ tướng Phan Văn Khải không còn bảo vệ
nhân dân lao động nữa” ngày 12/01/2001 chỉ 11 ngày sau, ngày
23/02/2001, lệnh Thủ tướng giao Chánh Thanh tra Q.2 xác minh Đơn Tố cáo
của tôi có cơ sở không hay vì quyền lợi cá nhân mà xúc phạm chế độ. Xưa
nay, người ta gọi Chính quyền Ngô Đình Diệm, Chính quyền Nguyễn Văn
Thiệu, ai kêu Chính quyền Phan văn Khải bao giờ, Thanh tra vả lả: “Ổng
giận lắm, chị viết mấy chữ xin lỗi Ông đi thôi”. Tôi trả lời Thanh tra:
“Nếu tôi nói sai Luật, tôi chịu ở tù. Còn nếu Thủ tướng không giải
trình được năng lực quản lý Nhà nước yên Dân thì xin Thủ tướng từ chức”
[Xin xem Biên bản 6 trang A4 viết tay kèm theo – Còn Đơn Tố cáo của tôi
4 trang A4 đánh vi tính cùng Thư xin lỗi Ngài Phan Văn Khải của chồng
tôi 10 trang A4 đánh vi tính, sẽ cung cấp theo yêu cầu].
Theo
Báo cáo chính trị, mục “đổi mới và chỉnh đốn Đảng, nâng cao năng lực
lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng” có ghi: “Thường xuyên tổng kết thực
tiễn, bổ sung, phát triển lý luận, giải quyết đúng đắn những vấn đề do
cuộc sống đặt ra”. Thông tin được cung cấp nhanh, nhạy, lý thú, ... tìm
ở đâu? - Trong sinh hoạt Đảng ở nơi làm việc? nơi cư trú của Đảng viên?
- Trên phương tiện truyền thông của Ta? – Xin lỗi! - Ở BBC [thời chống
Mỹ] và thời đổi mới, hội nhập toàn cầu là đài Á Châu tự do đặt ở
Washington “nhưng không phải là tiếng nói chính thức của Hoa Kỳ”!? Sao
mà nghiệp vụ của đối phương “siêu sao” thế? - Họ lấy gậy CS mà đập VC,
đau và thấm giống như tù chính trị, đặc biệt, đơn vị Binh vận, bị tra
tấn kiểu Mỹ: Đánh tội ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản, đánh cho đau
phải khai mà không cho chết, để về đời, đuổi ruồi không bay, Mỹ không
xài, VC hết tin. Mặt khác, họ tung tin danh sách sĩ quan nội tuyến được
Mỹ mua từ cán bộ VC cao cấp. Chuẩn bị Đại Hội 10, nghe đài Á châu tự do
ca ngợi ông Võ Văn Kiệt [Sáu Dân], nguyên Thủ tướng, nguyên thủ lĩnh
Binh vận. Tôi nghe mà nổi gai ốc.
Nói về Chủ tịch nước Trần
Đức Lương, họ chỉ đưa tin: “Công nhân làm cho nước ngoài, lương thấp,
biểu tình đòi tăng lương, Chủ tịch nước Trần Đức Lương đứng ra xin lỗi
chủ đầu tư ngoại quốc” Khỏi cần bàn luận ! Khỏi cần nhắc đảng viên Chủ
tịch nước Trần Đức Lương nhiệm vụ thứ 3: “Liên hệ chặt chẽ với nhân
dân, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân; chăm lo đời sống
vật chất, tinh thần và bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân ...”
Đài Á châu tự do bức xúc quyền lợi của dân VN hơn Nhà Cầm quyền TpHCM
khi đài lên tiếng phản đối chỉ thị cấm nuôi gia cầm ở TpHCM đến 2007,
chờ lịnh mới.
Nhân tệ trạng hiện nay mà người Dân vô cùng ngán
ngẩm, Nhà Cầm quyền quan liêu hơn quan phụ mẫu, gia đình trị hơn Nhu -
Diệm Trần Lệ Xuân, tôi xin nhắc lại trình bày trực tiếp của tôi với Bộ
Chính trị Khóa 8, chuẩn bị Đại hội 9, thông qua Đ/c Trương Vĩnh Trọng,
lúc ấy là Trưởng Ban Bảo vệ TW Đảng rằng bà Trương Mỹ Hoa và Võ Thị
Thắng có nhiều vấn đề phức tạp chính trị, đánh đập bạn tù ở chung. Kết
quả 2 bà Hoa và Thắng vẫn vào BCH TWĐảng, cả nhiệm kỳ khóa 9, vị trí đệ
nhất phu nhân, không thấy tài đức biểu hiện mà bà Thắng, thủ lĩnh ngành
du lịch chỉ giỏi vay nợ nước ngoài, hiệu quả nghiệp vụ thua cả những
nước lân cận mới phát triển theo tư bản, hay Cuba, nước XHCN không có
điều kiện hội nhập do bị Đế Quốc Mỹ cấm vận đến nay trên 50 năm vậy mà
hàng năm du lịch Cuba thu vào nhiều hơn VN cả chục lần.
Thủ
lĩnh Du lịch cả nước là Võ Thị Thắng cùng Giám đốc Sở Du lịch TpHCM tên
trong tù là Lon Gáo, tên ra tù là Nguyễn Thị Lập Quốc, nhờ giỏi đánh
bạn tù đổ máu nên được bà Trương Mỹ Hoa [trong tù tên Tâm thẹo] cùng Võ
Thị Thắng kết nạp vào Đảng của mấy bà trong tù, đâu có nghiệp vụ, tài
năng gì.?! Bà Lon Gáo luôn khoe: “Ai cũng khen tôi đẹp và hát hay” Bà
Thắng chỉ được khen vế đầu, còn vế sau bà Thắng còn bù luôn. Biết bao
nhiêu ý kiến yêu cầu thay Thủ lĩnh Du lịch quốc gia và cấp Sở TpHCM.
Bà
Trương Mỹ Hoa, người từng kết nghĩa với Phạm Huy Phước đã bị xử tử
hình. Bà Mỹ Hoa đã nâng đỡ Phước vào Quận uỷ Quận Tân Bình, nếu hệ
thống chuyên chính vô sản và nhân dân yêu nước không phát hiện những
đảng viên sâu dân, mọt nước thì Phước giờ này có thể vào BCH Trung ương
Đảng.! Phước chết rồi, chưa hẳn đã xóa nhòa được trong dư luận những
mối quan hệ mờ ám giữa tên tử tù với Bà phó chủ tịch nước từ cái thời
bà còn là Bí thư Quận Ủy Quận Tân Bình . Em ruột bà Mỹ Hoa, tên Trương
Minh Nhựt, nguyên Phó Ban VHTT Thành uỷ, rớt Thành uỷ viên, không lên
Trưởng ban được, phải rút về Quận Tư làm Bí thư. Sau một thời gian làm
Bí Thư tại Quận 4, Trương Minh Nhựt viết trên báo Đảng tự ca ngợi Quận
4, nhờ tài lãnh đạo của mình mà Quận 4 trước kia từng mang tiếng “xã
hội đen” giờ đã thay da đổi thịt. Trời bất dung gian, vụ án “xã hội
đen”lớn nhứt nước đã bùng nổ, ổ “xã hội đen” lớn nhất nước đã bị bể,
căn cứ địa “xã hội đen” của Trùm Năm Cam đặt tại chính Quận Tư !! Còn
Trương Minh Nhựt, theo con đường “lộ quan” [i.e.“hoạn lộ”] đã được tính
toán sẵn, vẫn đường hoàng được bổ sung vào Thành Uỷ!
Mới đây,
đầu năm 2006, Nhà thơ Trương Chánh Tâm (cũng chính là BT Trương Minh
Nhựt) lợi dụng chức quyền lớn nhất ở Quận 4 để sử dụng Bảo tàng HCM tổ
chức chương trình tự tôn vinh mình. Hình thức và qui mô tổ chức buổi tự
tôn vinh tại nơi chốn dành cho Bảo Tàng Hồ Chí Minh trang trọng rình
rang khiến khán giả Đài Truyền Hình giựt mình cảm tưởng Nhà Thơ Trương
Chánh Tâm = Trương Minh Nhựt = Ba Vũ tầm cỡ không kém bậc vĩ nhân công
thần lập quốc !
Nhân dân Tp HCM vẫn chưa quên hình ảnh Ông Lê
Thanh Hải, Chủ Tịch UBNDTpHCM, với tất cả quyền hạn có trong tay, nhưng
đã chứng tỏ sự bất tài, vô dụng trong nhiệm vụ của mình khi để gần cả
trăm công dân chết trong cơn hoả hoạn của Tòa Nhà ITC ngay giữa trung
tâm thành phố lớn nhứt nước, mà không hề có những biện pháp hữu hiệu
nào. Ở nước văn minh, với một thất bại lớn lao về xử lý tình huống liên
quan đến sinh mạng gần đến hàng trăm người, thì một người thị trưởng tự
trọng tự khắc phải biết từ chức .
Trong nội dung có tính thời
sự liên quan đến nền kinh tế và lòng dân ở TpHCM: vấn đề “Phòng chống
Virus H5N1”, Ông Lê Thanh Hải ký Chỉ thị 31/2005/ CT-UBND. Văn Bản này
không phù hợp với tinh thần của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn
cũng như của Cục Chăn Nuôi. Trong khi Bộ Nông Nghiệp chủ trương KHÔNG
tiêu hủy toàn bộ đàn gia cầm, thì CT Lê Thanh Hải quy định hẳn hòi hạn
chót để người dân và các cơ sở phải tiêu hủy và xuất bán cho bằng hết
gia cầm. Người dân điêu đứng khóc ròng. Trong khi đối diện với Virus,
Cục Chăn Nuôi vẫn khẳng định “Ở nhiều nước trên thế giới, bên cạnh việc
chăn nuôi tập trung, công nghiệp, người ta còn đẩy mạnh việc chăn nuôi
nhỏ lẻ, tự nhiên như ở Việt Nam” (lời của Cục Trưởng Cục Chăn Nuôi
Hoàng Kim Giao), thì CT Lê Thanh Hải cũng trong văn bản 31/2005 vừa
thiếu bản lĩnh, và hoảng loạn trước tình hình, vừa thất đức, thiếu
lương tâm với người lao động chân chính, đã cấm tiệt việc chăn nuôi trở
lại. Cả một nền sản xuất nhỏ, đặc trưng mang tính văn hóa làng xóm, có
nguy cơ bị xóa sổ vì một con virus khi bỏ vào nước chưa sôi thì đã chết
, một con virus chỉ có thể du nhập bằng con đường của loài chim di trú
bay trên trời. Chỉ Thị này ở điều 2.4 còn giao cho các Chủ tịch UBND
quận, huyện phải “chịu trách nhiệm nếu còn tồn tại các trường hợp chăn
nuôi trên địa bàn mình quản lý.” Sự “quyết liệt” đó của CT Lê Thanh Hải
khiến mối quan hệ giữa Chính quyền Phường Xã và nhân dân lao động căng
thẳng, mất thông cảm một cách vô ích.
Nếu người dân Thái Lan
“phớt tỉnh Ăng- Lê” và bình tĩnh khi Thủ Tướng Thái Lan ăn và chiên
thịt gà phục vụ cho thực khách nhà hàng, thì người dân lao động Việt
Nam ở TpHCM vừa rầu vì Chính quyền TP này cấm ăn, cấm bán món ăn có gia
cầm, [phải gạch bỏ các món ăn gia cầm trên thực đơn] thì khi trên báo
đưa hình ảnh Bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp Việt Nam ăn thịt gà “để khẳng
định thịt gà đã qua nấu chín sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe”, người
dân vô cùng an tâm và tin tưởng. Đó chính là kiến thức, là sự an nhiên
tự tại cần thiết của Cán Bộ trước những tình huống quan trọng cần tư
duy và xử trí thông minh qua các chủ trương chính sách đúng đắn hợp
lòng dân. Không cần lệnh lạc gì, thấy hình ảnh Thủ tướng Thái Lan, rồi
Bộ trưởng Nông Nghiệp ta ăn gà ngon lành thì bà con tự động nấu gà mà
ăn, mà bán. Chủ tịch Lê Thanh Hải một mình “múa gậy bắt gà” làm sao dân
đồng tình? Vã chăng, gà mạnh thả vườn ăn cỏ, ăn sâu dễ gì bắt?
Thay
vì phải đứng vững vàng trên kiến thức cơ bản tối thiểu, thì ở TpHCM,
chính quyền chọn lựa tư tưởng Tào Tháo “thà giết lầm hơn tha lầm”. Hãy
nghe Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mô tả kiểu “không tha lầm”quyết liệt ấy:
“Họ trùm kín mình bằng những bộ đồ đi mưa. Họ rải vôi trên những hố
chôn lớn. Họ tọng những con vịt còn sống, còn giãy giụa, còn gào thét
vào bao tải, buộc miệng và quăng xuống đó. Những người nuôi vịt tụm lại
một chỗ, cúi mặt vào lưng nhau. Thằng Điền mếu máo: “Mấy ông ơi, vịt
tui sân sẩn, có bệnh tật gì đâu...”. Xuyên qua lớp đất bầy nhầy, tôi
nghe vịt của tôi vẫn còn thoi thóp, chúng đau đớn vì những cái cổ gãy,
rối quặt quẹo, chúng hỏi nhau vì sao tụi-người-ta lại ác [...] Sự báo
ứng dường như ở rất gần.”
Chủ Tịch UBNDTpHCM Lê Thanh Hải, Ủy
viên TWĐ là em rể của Phó Chủ Tịch nước Trương Mỹ Hoa, người có quyền
ký Huân Chương Lao động hạng 3 về thành tích làm Phó Chủ tịch UBND Q.2
mới đô thị hóa từ 1997 tới 2002, cho em ruột là Trương Thị Hiền, vợ Chủ
tịch Lê Thanh Hải. Ông Hải vun vén cho dòng họ bên vợ, bên chồng khá
chu đáo: từ đất Cần Giờ sang rẻ, mở rộng con đường độc đạo 2 làn xe lên
6 làn xe, tức thì, giá đất tăng tốc độ chóng mặt, chưa kể nhiều nguồn
thu từ các dự án như Phú Mỹ Hưng, v.v... các công trình như cầu Văn
Thánh, v.v. ... ở các nơi khác.
Năm ngoái 2005, nhân ngày
thành lập Đảng 3 tháng 2, trong Chương trình “Thiêng liêng Côn Đảo” Phó
Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa tố cáo sai sự thật Chuồng cọp, vô hình
trung thừa nhận thắng lợi của địch, phủ nhận phong trào đấu tranh của
tập thể. Trước hàng triệu triệu khán giả trong nước (và cả khán giả hải
ngoại trên VTV4 ) Bà Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa nói láo: “Ở Chuồng
Cọp một năm mới tắm một lần” Những người cựu tù Côn Đảo biết việc đều
bức xúc. Trong lúc nhà tù muốn biến Anh Chị Em thành những con thú:
không tắm rửa, ăn bã, uống cặn ...thì Anh Chị Em quyết giành cho được
quyền sống của một con người bằng những cuộc đấu tranh, từ tự phát đến
có tổ chức. Trong nhà tù, mỗi một điều không khuất phục là một chiến
thắng nho nhỏ. Tất cả quyền dân sinh, dân chủ đều phải đánh đổi bằng
xương máu và tinh thần dám đấu tranh. Nếu ta có chết đi thì những Anh
Chị Em đến sau sẽ hưởng. Những người trong cuộc như Bà Trương Mỹ Hoa,
nhứt là với tư cách Phó Chủ Tịch nước, không được quyền phủ nhận hoặc
quên đi xương máu ấy. Trương Mỹ Hoa thoát ra từ nhà tù nào mà một năm
mới tắm một lần? Kính mong Đại Hội Đảng lần thứ 10 tỏ ro quan điểm có
nên tiếp tục duy trì nạn “gia đình trị” độc đáo này nữa hay không ?
Tôi xin tạm ngưng bài đóng góp của mình bằng 4 câu thơ hay nhất đối với tôi trong “30 năm đời ta có Đảng” của Tố Hữu:
“Con
chim biết nhớ đàn, nhớ tổ - Ta nhớ Người lao khổ nuôi Ta – Ơn người như
Mẹ, như Cha – Lòng Dân thương Đảng như là thương Con”
Gởi kèm theo Bản góp ý 4 trang này còn có:
1./ Bài báo Công an Nhân dân về 2 nữ sinh Sàigòn với Bác Hồ: 2 trang
2./ Báo cáo thỉnh thị biện pháp phòng chống Cúm Chim, chớ không phải Cúm Gà: 2 trang
3./ Trực tiếp với GĐ Sở Y tế và GĐ Sở NN&PTNT về Chống dịch bịnh + bảo vệ Môi trường, giữ Rừng : 2 trang
4./
Biên bản làm việc giữa Thanh tra với bà Thiều Thị Tạo về việc Phan
Quỳnh Như, kinh doanh địa ốc, chiếm dụng tài sản 48 ngàn lượng vàng của
nhiều khổ chủ từ 1992, đến cuối 2000, vợ chồng Phan Quỳnh Như + Lê Khắc
Tuấn dùng vũ lực xâm phạm tài sản công dân, còn đe dọa tính mạng, bà
Tạo kêu cứu đến Thủ tướng Phan Văn Khải từ năm 2000 đến nay 2006, chính
quyền của Thủ tướng Phan Văn Khải vẫn không bảo vệ nhân dân lao động,
tại sao cứ để bọn Như + Tuấn lộng hành xem thường Luật pháp: 6 trang
5./
Ý kiến của con nợ Thiều Thị Tạo với NHCTCN5, xếp gần 4 tỷ dư nợ sau 10
năm, đã trả hơn 2 tỷ lãi, có thế chấp tài sản tư nhân hơn bốn ngàn mét
vuông nhà đất, mục đích vay nợ Nhà nước để thực hiện công trình nuôi
thủy sản cân bằng sinh thái, được công nhận trong và ngoài nước, đến
nay vẫn kiên trì sản xuất, thử hỏi 3 tỷ 930 triệu dư nợ là nợ xấu hay
nợ tốt?: 3 trang + 1 trang bài báo Lao động 30/09/2003: “Ai bảo vệ
quyền lợi chính đáng của người nông dân?”
(“Người lao động hãy
cất lên tiếng nói – Ban Biên tập luôn lắng nghe anh chị em”. Đảng Dân
Chủ Nhân Dân - vanphonglienlac_dangdcnd@yahoo.com -
http://www.freewebs.com/dangdanchunhandan/)