Kính gửi các bác, các chú, các anh.
Sau đây là một số tình tiết thú vị trong lần về thăm gia đình của cháu (em), cháu xin chia sẻ với mọi người đọc và nhận định:
Nhân chuyến về thăm gia đình những ngày cuối tháng 6-2006
Chuyến
về thăm gia đình lần này của tôi có ba việc chính: Việc thứ nhất là
thăm sức khoẻ bố mẹ đã già yếu đồng thời cũng để trấn an bố mẹ đã rất
lo lắng, sau cú điện thoại của đại diện cơ quan an ninh Đặng Hồng Đức
đã gọi cho bố tôi để nói với ông cụ về những việc làm của tôi và còn
mập mờ hàm ý đe doạ gì đó, đó là câu mà Đức nói với bố tôi rằng: "anh
Dương đang giao lưu cấu kết với những kẻ phản động lưu vong trong và
ngoài nước có âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân!".
Nghe Đức
nói những lời đao to búa lớn như vậy, bố tôi và cả gia đình rất lo
lắng, riêng ông cụ thì bị mất ngủ cả đêm vì quá lo lắng mặc dù tuổi
cũng đã cao và còn bị căn bệnh tim mạch dày vò. Còn tôi thì không hiểu
rằng cán bộ an ninh Đặng Hồng Đức bằng cách nào đó đã mò ra số điện
thoại nhà riêng của bố mẹ tôi để mà gọi điện hăm doạ???
Tôi
biết Đặng Hồng Đức kém tôi những 3 tuổi, và đang nhân danh đại diện bảo
vệ pháp luật của Đảng và nhà nước CHXHCN VN, cậu ta buộc phải nghe và
làm theo lệnh của cấp trên. Chỉ vì những phát biểu có tính công khai
của tôi, quan điểm của tôi về hiện tình xã hội Việt nam hiện tại, không
những tôi mà rất nhiều người khác đã bị cơ quan an ninh mời lên "làm
việc" nhiều lần về những chứng kiến của mình! Và rồi cũng chính những
người nhân danh đại diện cho pháp luật này quay sang sách nhiễu gia
đình tôi, không để cho họ sống bình yên và làm ảnh hưởng nghiêm trọng
đến sức khoẻ những người trong gia đình của tôi, đặc biệt là bố mẹ tôi!
Việc
thứ hai đó là đón bà chị ruột và đứa cháu trai yêu quí mới được hơn hai
tuổi sau hơn một tháng chị ấy đưa cháu về chơi thăm ông bà ngoại (tức
là thăm bố mẹ tôi).
Việc thứ ba đó là ghé qua phòng quản lý xuất
nhập cảnh thuộc công an thành phố Hải Phòng có địa chỉ tại số 2 phố
Trần Bình Trọng, quận Lê Chân, Hải Phòng để hỏi xem họ đã làm xong cái
thủ tục cấp hộ chiếu phổ thông cho tôi chưa, hồ sơ xin cấp hộ chiếu phổ
thông thì tôi đã nộp từ ngày 15-5-2006.
Tôi đã khá vất vả khi
tự mình đi làm việc này, thủ tục xin cấp hộ chiếu thì nó gắn liền với
hộ khẩu, hộ khẩu ở đâu thì về đó làm. Cũng như cuốn sổ hộ khẩu này được
nhà nước CHXHCN VN ban phát ra nó gắn liền với tất cả mọi việc từ giấy
khai sinh, xin đi học, xin việc làm, đất đai, nhà cửa, sổ xanh, sổ đỏ,
sở hữu tài sản...và hàng trăm thứ linh tinh khác ăn theo hộ khẩu. Tôi
có hộ khẩu cùng với gia đình tại thành phố Hải Phòng, cho nên tôi buộc
phải về Hải phòng để làm thủ tục xin cấp hộ chiếu phổ thông.
Các
cán bộ phòng xuất nhập cảnh thành phố Hải Phòng họ bắt bẻ từng câu từng
chữ một khi tôi điền vào tờ khai, thậm chí khi tôi đem tờ khai của mình
ra xin chữ ký xác nhận của trưởng công an phường nơi tôi có đăng ký hộ
khẩu thường trú cùng với gia đình thì họ còn bắt tôi phải xác minh thời
gian tạm trú kể từ ngày tôi bắt đầu ở Hà nội cho đến bây giờ, có nghĩa
quãng thời gian là từ hơn 10 năm về trước trở lại đây.
Lý do
họ bắt tôi làm việc này là họ không có thấy tôi xuất hiện tại địa
phương này thường xuyên? Công an phường nơi gia đình bố mẹ tôi cư trú
tên Toản nêu lý do: "Tao có thấy mặt mũi mày ở đây bao giờ đâu?". Tôi
đáp lại: "Thì em còn phải đi làm việc, học tập ở xa nhà, thỉnh thoảng
về thăm gia đình, có lẽ là anh không biết đó thôi, chẳng lẽ cùng một
lúc em lại có mặt ở cả hai nơi sao?" Tôi thấy cái lý do họ đưa ra rất
vô lý, cũng rất bất bình khi công an phường bắt tôi phải xác minh thời
gian tạm trú tại Hà nội trong một quãng thời gian dài như vậy, tôi thì
di chuyển chỗ ở nhiều nơi trong thời gian đó, làm sao mà tôi có thể đáp
ứng được cái đòi hỏi vô lý kia của ông công an phường. Biết là họ đang
cố tình gây khó dễ cho mình, tôi cũng thấy không cần làm việc với công
an phường nữa. Tôi đành phải viết lách xin xác nhận tạm trú dài hạn của
công an phường sở tại Khương Trung, quận Thanh Xuân, thành phố Hà nội
nơi tôi đăng ký tạm trú, để hoàn thành thủ tục xin cấp hộ chiếu phổ
thông.
Tuy nhiên đến đây thì vẫn chưa xong, tại phòng quản lý
xuất nhập cảnh công an thành phố Hải phòng, ở đây người ta hạch hỏi tôi
rằng là: "anh có đi làm ở đâu không, nếu có thì anh phải về cơ quan xin
giấy xác nhận của giám đốc cơ quan". Tôi trả lời rằng: "tôi làm hộ
chiếu phổ thông cá nhân, không qua cơ quan nào, tôi mới nghỉ việc, hiện
đang ở nhà". Các cán bộ phòng xuất nhập cảnh nói: "vậy thì anh phải có
giấy thôi việc của cơ quan". Như vậy tôi lại phải lóc cóc quay lại cái
cơ quan bị áp lực từ phía công an đã cho tôi nghỉ việc để xin chữ ký và
đóng dấu xác nhận thời gian tôi làm việc tại cơ quan này. Sự hạch hỏi
tiếp theo đó là trong tờ khai xin cấp hộ chiếu phổ thông, tôi điền vào
chỗ ghi nơi sinh là Hải phòng, vậy mà oái ăm thay, khi cán bộ phòng
xuất nhập cảnh đối chiếu với cuốn sổ hộ khẩu của gia đình tôi thì thấy
ở trong cuốn sổ hộ khẩu lại không ghi nơi sinh của tôi. Tôi nói với cán
bộ phòng xuất nhập cảnh rằng đây là lỗi thiếu sót của phía công an hộ
khẩu, tại sao họ lại không ghi nơi sinh của tôi vào đó, trong khi tờ
giấy khai sinh của tôi ghi rất rõ ràng nơi sinh của tôi là trạm hộ sinh
khu Ngô Quyền thành phố Hải Phòng.
Lại một rắc rối nữa, như
vậy tôi lại phải cầm sổ hộ khẩu gia đình cùng với tờ giấy khai sinh đến
công an quận Lê Chân tại 122 phố Hai Bà Trưng, thành phố Hải phòng để ở
đó người ta có trách nhiệm xác nhận nơi sinh của tôi vào cuốn sổ hộ
khẩu, mà do sự làm việc tắc trách của công an hộ khẩu gây ra. Tôi phải
đi lại năm lần bảy lượt như vậy, suốt mấy tuần lễ chờ đợi để hoàn thành
các yêu cầu của các cán bộ phòng xuất nhập cảnh, cuối cùng thì họ cũng
chấp nhận hồ sơ xin cấp hộ chiếu phổ thông của tôi với lệ phí phải nộp
là 200.000 VND, đồng thời họ cho tôi một cái giấy hẹn là ngày 3-6-2006
thì đến xem kết quả.
Tuy nhiên mọi việc không có đơn giản như
vậy, sau hơn hai tuần tức là thời hạn để được cấp hộ chiếu phổ thông
một cách bình thường, ngày 21-6-2006 tôi quay trở lại phòng xuất nhập
cảnh công an thành phố Hải phòng để hỏi tình hình việc cấp hộ chiếu,
thì được cán bộ tên Nguyễn Văn Lợi, chức vụ trưởng phòng trả lời: "hồ
sơ của em không hợp lệ, hãy ký xác nhận vào đây là đã nhận được thông
báo".
Lúc đầu anh ta đã vặn hỏi tôi rằng: "hiện nay cậu đang ở
đâu?", tôi trả lời rằng: "Hiện nay em đang ở nhà tại Hải Phòng". Anh ta
nói: "cậu nói không đúng, người ta báo cho chúng tôi rằng cậu là kỹ sư
xây dựng, làm việc tại công ty tư vấn xây dựng công nghiệp và đô thị,
hiện đang tạm trú tại số nhà 15 ngõ 86 phố Tô Vĩnh Diện, phường Khương
Trung, quận Thanh Xuân, thành phố Hà nội, có đúng như vậy không?", tôi
đáp lại: "đúng là như thế, em ở cả hai nơi, tự do cư trú đi lại mà".
Anh ta nói tiếp: "như vậy là hồ sơ của cậu không hợp lệ, cậu phải xin
xác nhận của cơ quan nữa thì mới đủ". Tôi đáp lại anh ta: "hồ sơ của em
hoàn toàn hợp lệ, các anh đã thu nhận và thu cả tiền lệ phí, em đã nói
là làm hộ chiếu phổ thông cá nhân, không có liên quan gì tới công ty
cả, vậy thì không có lý do nào để anh nói là không hợp lệ".
Cán
bộ Lợi nói: "sau khi gửi hồ sơ đi xác minh, thì cấp trên của chúng tôi
nói là hồ sơ của em không hợp lệ, chúng tôi đã gửi giấy báo ngày
6-6-2006 về nhà cậu để thông báo", còn tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy
tờ giấy thông báo đề ngày 6-6-2006 nói là gửi về gia đình nhà tôi,
nhưng gia đình tôi lại không nhận được tờ giấy báo nào như thế cả.
Cho
nên tôi đã không ký nhận vào tờ giấy báo trên khi cán bộ Lợi yêu cầu,
tôi dứt khoát không ký, bởi vì tôi nghĩ rằng nếu ký vào đó tức là chấp
nhận hồ sơ của mình là không hợp lệ sau khi đã bỏ bao công sức và thời
gian cho việc đó, tôi khẳng định với cán bộ Lợi là: "hồ sơ của em hoàn
toàn hợp lệ, các anh đã thu nhận, và chỉ khi các anh gửi lên Cục xuất
nhập cảnh để xác minh thì cấp trên của các anh người ta mới ách lại, mà
cũng không ách lại được đâu, bởi vì việc đi lại là quyển tự do của
người dân, các anh hãy khẩn trương, em đã phải đi lại và mất quá nhiều
thời gian về việc này, xuất phát từ cái hộ khẩu!".
Lúc này cán
bộ Lợi chữa cháy: "sắp tới người ta sẽ bỏ hộ khẩu thôi", tôi trả lời
anh ta: "Bỏ hộ khẩu là việc đương nhiên và phải làm, các anh hãy nhìn
Trung Quốc người ta đã bỏ hộ khẩu từ lâu rồi kia kìa". Tôi đưa nốt cho
cán bộ Lợi một tờ giấy xác nhận thời gian làm việc tại công ty tư vấn
xây dựng công nghiệp và đô thị, một tờ giấy xác nhận đăng ký tạm trú
dài hạn tại phường Khương Trung, quận Thanh Xuân, Hà nội để cho đủ giấy
tờ thủ tục.
Đến đây trưởng phòng xuất nhập cảnh Lợi nói: "Việc
này để tôi báo cáo lên cấp trên, rồi có gì sẽ thông báo tới cậu sau".
Tôi cho anh ta số điện thoại di động và số điện thoại nhà bố mẹ tôi để
có gì anh ta sẽ thông báo, tôi ra về và lại chờ đợi tiếp và nghĩ rằng
đây là một trong những khó dễ mà cơ quan an ninh của nhà nước CHXHCN VN
gây ra cho tôi.
Đồng thời các cán bộ an ninh cũng nghe trộm
các cuộc điện thoại cá nhân riêng tư của tôi, họ đánh hơi được việc tôi
về thăm gia đình tại Hải phòng, cho nên theo sự chỉ đạo từ trung ương,
các cán bộ an ninh Hải phòng họ lại tổ chức một cuộc "gặp gỡ thân mật"
với bố tôi chứ không phải là tôi.
Tôi về nhà hôm trước thì hôm
sau đã thấy công an phường tên là Toản đến tận nhà bố mẹ tôi để hỏi han
thăm dò, lúc đó có mẹ tôi và chị gái tôi ra mở cổng và tiếp, mời anh ta
vào nhà, tôi thì không có nhã ý mời anh ta. Bởi vì chính anh ta là
người đã đòi tôi phải xác minh thời gian tạm trú kể từ khi tôi ở Hà nội
hơn 10 năm về trước cho đến bây giờ, khi tôi ra công an phường để xin
chữ ký và tờ khai hộ chiếu phổ thông. Anh ta vào nhà hỏi tôi mấy câu
cho có lệ: "em đã làm xong hộ chiếu chưa, có gia đình vợ con gì chưa?",
tôi cũng trả lời qua loa rằng là: "hộ chiếu chưa làm xong, tôi hiện
sống độc thân", và tôi biết tỏng khi anh ta hỏi về chuyện hộ chiếu,
chẳng qua là anh ta hỏi vờ vịt thế thôi. Thế rồi anh ta quay sang hỏi
chuyện đứa em út của tôi rằng là nó đang làm gì, ở đâu, rồi kể chuyện
bệnh tật của anh ta, nào là bệnh ngoại tâm thu, nào là bệnh thấp khớp,
nếu đi mổ thì sẽ được nhà nước đài thọ tới 60% chi phí. Tôi nói: "thế
thì tốt quá rồi còn gì, các anh bộ đội, công an bây giờ lương cao ngất
ngưởng, dân làm sao sánh bằng".
Cuối cùng mục đích chính của
anh ta là muốn gặp bố tôi để nói chuyện, anh ta đến nhà tôi vào buổi
sáng, lúc đó ông cụ không có nhà, anh ta lại muốn gặp bố tôi vào buổi
trưa, tôi không đồng ý, tôi nói: "anh Toản ạ, có việc gì thì anh cứ nói
thẳng ra với em, rồi em sẽ về nói lại với ông cụ, anh không việc gì
phải dấu giếm cả, em biết hết mọi chuyện đó, em thấy không có lý do nào
mà tự nhiên lại được các anh công an phường đến nhà hỏi thăm "nhiệt
tình" và "quan tâm" đến như thế", công an phường cười xoà: "việc công
an phường đến thăm hỏi là chuyện bình thường chứ sao lại nghĩ thế", rồi
anh ta về.
Tôi những tưởng anh ta không gặp được bố tôi thì
thôi, nhưng không, ai dè ngay cuối buổi chiều hôm đó, công an phường
Toản đã phải cất công chờ đợi ông cụ nhà tôi đi đâu đó về, thấy ông cụ
tôi xuất hiện ở ngay đầu ngõ nhà tôi, công an Toản đã dùng xe máy mời
ông cụ và rinh ngay lên uỷ ban nhân dân phường để "nói chuyện thân
mật", có lẽ và chắc chắn là về chuyện của tôi!
Bố tôi là người
sống hiền hoà, chân thật và lịch sự, nên khi công an phường mời lên thì
ông cụ cũng nhận lời ngay. Tại uỷ ban nhân dân phường Dư Hàng Kênh,
quận Lê Chân, thành phố Hải phòng, nơi cư ngụ của gia đình bố mẹ tôi,
ngoài công an phường tên Toản vừa rồi, trong cuộc gặp còn có trưởng
công an phường, hai công an của Sở công an Hải phòng xuống làm việc.
Như
vậy cuộc gặp gỡ "nói chuyện thân mật" này không phải là một cuộc nói
chuyện bình thường, các cán bộ an ninh trung ương Hà nội biết chuyện
tôi về thăm gia đình ở Hải phòng, cho nên đã chỉ đạo cho công an Hải
phòng tổ chức cuộc gặp trên với bố tôi, chứ không phải là tôi, để thông
qua ông cụ mà đánh tiếng tới tôi.
Buổi "nói chuyện thân mật"
của công an với ông cụ nhà tôi kéo dài hơn một tiếng đồng hồ khiến tôi
rất sốt ruột, tôi định ra xem họ muốn nói cái gì nhưng người nhà ngăn
cản lại. Tôi thật bất bình với cách làm việc của mấy ông công an của
nhà nước CHXHCN VN, có việc gì thì cứ gặp tôi mà nói, tại sao lại lôi
cả người nhà tôi vào chuyện này thế nhỉ, họ chỉ là người thân ruột thịt
của tôi, họ không liên quan gì đến công việc của tôi cả, tôi sống hoàn
toàn độc lập và tách biệt với gia đình, ngoài ra tôi cũng là một công
dân có đầy đủ tư cách pháp nhân, có trách nhiệm trước xã hội, tôi có
phải con nít đâu mà các ông làm cái trò đó???
Họ không buông
tha đeo bám tôi đã đành, lại còn không buông tha cả gia đình nhà tôi
nữa, trước khi công an Toản vào nhà đòi gặp bố tôi, thì công an Đặng
Hồng Đức đã gọi điện thoại cho anh rể tôi để xin số điện thoại di động
của bố tôi, nhưng anh rể tôi đã trả lời rằng là ông cụ làm gì có điện
thoại di động! Sau "buổi nói chuyện thân mật" với bố tôi, đại ý là họ
muốn thông qua ông cụ nhắn nhủ với tôi rằng là đừng có viết bài nữa,
đừng có lên mạng nữa, và cũng đừng có giao du với những "người xấu"
nữa, đừng có tham gia đảng phái chính trị này nọ, ý là họ muốn kìm kẹp
tôi, và rồi họ cũng biết tôi đang có ý định vào Sài gòn để thăm bạn bè
và tìm việc làm, khi bố tôi hỏi tại sao hộ chiếu của tôi chưa xong thì
các cán bộ công an nói rằng: "để chúng tôi còn quản lý, nếu con của bác
đi ra ngoài rồi thì làm sao chúng tôi quản lý được!", nhưng ông cụ nhà
tôi đã trả lời: "nó làm hộ chiếu như vậy là để thay mặt tôi và bà nhà
tôi đi thăm ông bác nó hiện đang ở nước ngoài, ông ấy cũng già lắm rồi,
ốm đau, chứ chúng tôi làm gì có sức khoẻ để đi đâu", nghe thế mấy ông
công an nói: "như vậy thì cũng đúng thôi và không có vấn đề gì".
Sau
sự việc trên tôi có thể đi đến kết luận là tất cả những việc làm trên
đều là do có sự chỉ đạo từ các cán bộ an ninh trung ương tại Hà nội!
Cũng
trong thời gian này, tôi nhận được điện thoại của giáo sư Nguyễn Chính
Kết từ Sài gòn, tôi trò chuyện và thông báo cho giáo sư Kết biết việc
công an mời bố tôi lên để "trò chuyện thân mật", và sau đó là một số
cuộc điện thoại của anh bạn trẻ Lê Trí Tuệ, một người bạn mới quen qua
sự giới thiệu của anh Phương Nam Đỗ Nam Hải.
Chính trong lúc
này Lê Trí Tuệ đang bị công an TPHCM mời lên "làm việc" liên tục trong
suốt 5 ngày qua xoay quanh chuyện Tuệ đã chụp ảnh bà con tỉnh Bến Tre
đi biểu tình khiếu kiện tại Sài gòn trong những ngày vừa qua và nhiều
chuyện khác nữa mà không có dính dáng gì đến chuyện chụp ảnh cả. Ví dụ
như là tại làm sao mà quen biết được với các nhà đấu tranh dân chủ, các
mối quan hệ...qua điện thoại Tuệ cho tôi biết như vậy, đồng thời Tuệ
còn cho biết rằng khi anh đang có buổi hội luận với các anh chị hải
ngoại thì liên tục bị cắt ngang cuộc nói chuyện, và Tuệ có nhờ tôi nếu
có thể thì thông báo giúp cho họ biết các số điện thoại của Tuệ để mà
họ liên lạc được tránh trường hợp bị cắt ngang như vậy. Tôi nhận lời và
chúc Tuệ giữ gìn sức khoẻ và giữ vững tinh thần, tôi cũng thắc mắc là
làm sao Tuệ lại bị mời "làm việc" nhiều ngày liền như vậy? Sau đó tôi
nhận được điện thoại của luật sư Nguyễn Văn Đài, anh hỏi tôi về chuyện
hộ chiếu, tôi thông báo cho anh về việc hộ chiếu của tôi đang bị người
ta lấy lý do ách lại, anh Đài tỏ ý bất bình với cách làm việc của các
cán bộ xuất nhập cảnh và trước sau gì thì họ sẽ phải giải quyết cho tôi
thôi vì đây là quyền tự do đi lại của công dân.
Khi tôi nói về
chuyện của Tuệ, luật sư Đài cũng nói rằng Tuệ không việc gì phải gặp
công an "làm việc" như vậy, vì những câu hỏi của công an không hề liên
quan đến việc chụp ảnh bà con đi khiếu kiện. Câu chuyện tạm thời là như
vậy và trong thời gian tới chúng ta sẽ nghe ngóng tin tức của anh bạn
trẻ Lê Trí Tuệ từ Sài gòn.
Chân thành cám ơn các bác, các chú,
các anh đã bỏ chút thời gian quý báu để quan tâm và đọc câu chuyện kể
này của cháu (em). Chúc các bác, các chú, các anh luôn dồi dào sức
khoẻ!
Trân trọng
Bạch Ngọc Dương
Ngày 25-6-2006
Điện thoại: 0953359738
Email: thanhniendanchuvn@gmail.com
Địa chỉ nhà thuê để ở tại Hà nội: số nhà 15 ngõ 86 phố Tô Vĩnh Diện, phường Khương Trung, quận Thanh Xuân, TP Hà nội.