Nhân sự lãnh đạo ĐCSVN – Nhận định (1)
Theo Đàn Chim Việt - Trương Nhân Tuấn - 24-06-2006
Nhận định sơ lược về nhân sự lãnh đạo, chiến lược phát triển quốc gia và đường lối chính trị của đảng CSVN sau đại hội X.
Ðề nghị một phương hướng tranh đấu (cho những nhà dân chủ tiền phong) nhằm thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Ðại hội lần thứ X của đảng CSVN vừa kết thúc. Thành phần nhân sự cấp
lãnh đạo được lựa chọn (hay sa thải) theo thực tiễn và theo tiêu chuẩn
của người cộng sản. Ba bản báo cáo chính trị quan trọng về đảng và
đường lối đảng, về nguyên tắc lãnh đạo và phương hướng phát triển đất
nước trong thời kỳ đổi mới được đại hội đại biểu lần thứ X thông qua.
Ba văn kiện này được lần lượt công bố trên báo Nhân Dân. Bản thứ nhứt
dài 30 trang A4, đăng vào ngày 6 tháng 6, là bản “báo cáo chính trị của
ban chấp hành trung ương đảng khoá IX tại đại hội đại biểu toàn quốc
lần thứ X của đảng CSVN”. Ðây là văn kiện quan trọng nhứt, có tựa đề
viết như một biểu ngữ tuyên truyền: “Nâng
cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của đảng, phát huy sức mạnh toàn
dân tộc, đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới, sớm đưa nước ta ra khỏi
tình trạng kém phát triển”. Bản thứ hai dài khoảng 46 trang A4, đăng vào ngày 7 tháng 6, đề tựa: “kiểm
điểm việc thực hiện Nghị quyết Ðại hội lần thứ IX của Ðảng về phương
hướng, nhiệm vụ kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 5 năm 2001 2005 và
đề ra phương hướng, nhiệm vụ phát triển kinh tế xã hội 5 năm 2006-2010
nhằm thực hiện thắng lợi chiến lược 10 năm 2001 - 2010, xây dựng nền
tảng để đến năm 2020, nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp
theo hướng hiện đại.” Bản thứ ba dài khoảng 24 trang A 4, đăng vào
ngày 10 tháng 6, tựa: “Báo cáo công tác xây dựng Ðảng kiểm điểm, đánh
giá 5 năm thực hiện Nghị quyết Ðại hội IX, đồng thời đánh giá khái quát
về tình hình Ðảng và công tác xây dựng Ðảng qua 20 năm đổi mới, xác
định mục tiêu, phương hướng, nhiệm vụ và giải pháp của nhiệm kỳ tới.”
Cùng lúc bản “điều lệ nội qui” mới của đảng CSVN cũng được công bố. Ðây
cũng là một yếu tố quan trọng đáng chú ý. Các văn kiện trên đây được
đóng lại thành nhiều tập sách (5 tập).
So sánh văn kiện thứ nhứt và bản dự thảo đại hội đã công bố vào khoảng
tháng 3 năm 2006 ta thấy không có sai biệt lớn. Văn kiện thứ nhứt là do
bản dự thảo sửa đổi chút ít kết thành. Ðây là văn kiện chủ yếu, có tính
tổng quát, nội dung gồm hai phần: phần nói về quốc gia và phần nói về
đảng. Hai phần này được hai văn kiện sau khai triển rộng rãi. Văn kiện
thứ hai nói về phát triển quốc gia và thành quả 5 năm vừa qua. Văn kiện
được trình bày theo lối “phê bình và tự phê bình”, đưa ra những thành
tựu và những yếu kém về các mặt kinh tế, văn hóa xã hội và an ninh quốc
phòng. Việc trình bày bề mặt tưởng như khách quan, khoa học, nhưng nhìn
sâu thì thấy đầy dẫy thói kiêu ngạo, chủ quan cộng sản, mị dân v.v…
Luận điệu “mất mùa thì tại thiên tai, được mùa nhờ bởi thiên tài đảng
ta” vẫn còn thể hiện rõ rệt. Văn kiện này cũng đưa ra những nhận định
chiến lược phát triển quốc gia cho 5 năm (và tới năm 2020) nhưng rất
chung chung. Các phương hướng và mục tiêu về kinh tế, xã hội tuy cao xa
nhưng chúng không có tính thuyết phục ; khó có thể đạt được vì những lý
do như khả năng chuyên môn nhân sự lãnh đạo quá kém cõi, hành chánh
cồng kềnh, kinh tế kềm hãm do sức trì “xã hội chủ nghĩa”, nạn tham
nhũng, hạ tầng cơ sở lạc hậu, chuyên viên và công nhân tay nghề không
đạt tiêu chuẩn, thiếu vốn chất xám cũng như vốn tư bản v.v…. Văn kiện
thứ ba nói về đảng. Có một số điều đáng chú ý trong văn kiện này như
đảng CSVN tiếp tục “kiên định chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí
Minh, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, không đa
nguyên, đa đảng”, đảng viên được phép làm kinh tế tư nhân v.v..
Phần thứ nhứt: nhân sự lãnh đạo.
Nhân sự được lựa chọn vào ban chấp hành trung ương đảng khóa X gồm có
160 ủy viên chính trức và 21 ủy viên dự khuyết. Bộ chính trị gồm có 14
người. Đó là: Nông Đức Mạnh (Bắc Cạn), Lê Hồng Anh (Kiên Giang), Nguyễn
Tấn Dũng (Cà Mau), Nguyễn Minh Triết (Bình Dương), Trương Tấn Sang
(Long An), Nguyễn Phú Trọng (Hà Nội), Phạm Gia Khiêm (Hà Nội), Phùng
Quang Thanh (Vĩnh Phúc), Trương Vĩnh Trọng (Bến Tre), Lê Thanh Hải
(Tiền Giang), Nguyễn Sinh Hùng (Nghệ An), Nguyễn Văn Chi (Đà Nẵng), Hồ
Đức Việt (Nghệ An) và Phạm Quang Nghị (Thanh Hóa). Phe miền Nam chiếm
đa số 6 người, Trung có 4 người và Bắc có 3 người. Phe miền Bắc nắm
tổng bí thư đảng (Nông Đức Mạnh) và quân đội (Phùng Quang Thanh). Phe
miền Nam, nếu không có gì thay đổi, sẽ nắm Thủ Tướng (Nguyễn Tấn Dũng)
và công an (Lê Hồng Anh). 4 người miền Trung được sắp hạng chót bảng
danh sách. Ông Lê Hồng Anh thứ nhì và Nguyễn Tấn Dũng thứ ba. Chủ tịch
nước có thể sẽ về tay phe miền Nam (Lê Hồng Anh hay Nguyễn Minh Triết)
và chủ tịch Quốc Hội vào tay phe miền Bắc (Nguyễn Phú Trọng).
 |
Bộ Chính Trị Đảng CSVN (Khoá X) Nguồn: laodong.com.vn
|
Những
người được ngồi lại từ bộ chính trị khoá 9 là các ông Nông Đức Mạnh,
Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Hồng Anh (từ hạng 9 lên hạng 2)
và Trương Tấn Sang. Ngoài ông Nông Đức Mạnh, những người còn lại là
người miền Nam.
I. Nhận xét về nhân sự ở một số bộ sau 5 năm làm việc: Những ổ sâu dân, mọt nước.
 |
“Lẽ
ra theo thực tiễn thì chúng ta chỉ được 1/3. Nhưng sau đàm phán, chúng
ta và bạn đã thỏa thuận thác Bản Giốc được chia đôi, mỗi bên được 50%”.
– Lê Công Phụng (28/1/2002) Nguồn: vietnamnet.vn
|
1/ Nhân sự Bộ Ngoại Giao: Tập đoàn làm nhục quốc thể:
Không có người nào thuộc bộ Ngoại Giao vô trung ương đảng. Có người
giải thích rằng những người không vô được trung ương đảng vì quá hạn
tuổi như các ông Lê Công Phụng, Lê Văn Bàng, hay Nguyễn Phú Bình… Người
viết nghĩ khác. Toàn bộ nhân sự bộ ngoại giao không ai vô được trung
ương vì nhân sự bộ này trong 5 năm qua đã không làm được việc nào hữu
ích. Ngược lại, họ đã gây thiệt hại rất nhiều cho Việt Nam, nhất là các
hiệp ước về biên giới. Ông bộ trưởng Nguyễn Dy Niên có trách nhiệm về
hiệp ước phân định vịnh Bắc Việt làm VN thiệt hại 11.000 km². Thứ
trưởng Lê Công Phụng trách nhiệm không nhỏ về hiệp ước phân định biên
giới trên đất liền. Về các mặt khác cũng không khá hơn. Ông Vũ Khoan tỏ
ra bất lực trong vụ thương lượng WTO. Đến sau khi đại hội X bế mạc thì
mới có những cuộc chạy nước rút. Nhưng theo những chuyên gia kinh tế,
những gì VN đã thỏa thuận với Hoa Kỳ đều bất lợi cho phía Việt Nam,
nhất về nông nghiệp.
Bộ ngoại giao cũng đã thất bại, đem lại nhục nhã cho dân tộc VN, trong
vụ hải quân Trung Cộng bắn giết ngư dân VN tháng 3 năm 2005 trong vịnh
Bắc Việt. Đến nay gia đình nạn nhân không nhận được một đồng bồi
thường, thậm chí không một lời xin lỗi từ phía Trung Cộng. Thực tế cho
thấy bộ Ngoại Giao VN đứng ngoài vụ sát nhân này.
Vấn đề phụ nữ VN bị bán hay gạt qua Đài Loan làm nô lệ tình dục, nhục
nhã đủ điều, nhục luôn quốc thể. Đàn bà Việt Nam đã trở thành món hàng
đem bán đấu giá trên mạng internet, trong lồng kính tại chợ Singapour,
ở chợ trời xứ Mã Lai v.v… Thế giới lên tiếng, nhưng bộ ngoại giao VN
chưa có lần lên tiếng. Các vụ công nhân VN bị ngược đãi tại Samoa, tại
Indonesie, Mã Lai … cũng không hề nghe một lời can thiệp từ bộ ngoại
giao VN. Trẻ em VN bị bán sang các nước để làm nô lệ tình dục, như bên
Kampuchia, thế giới lên án, bộ Ngoại Giao không hề lên tiếng can thiệp
hay bênh vực. Hầu hết các tòa đại sứ VN (trực thuộc bộ ngoại giao) ở
các nước đều dửng dưng trước những khó khăn của những người Việt sang
nước ngoài theo diện hợp tác lao động. Ai cần, muốn giúp gì thì phải
đưa tiền. Nhân viên sứ quán tìm cách làm khó dễ kiều bào để ăn hối lộ
trong dịch vụ Visa. Đây là bộ Ngọai Giao hay là bộ Làm Khó nhân dân?
Nhân viên bộ Ngoại Giao VN còn nổi danh về các vụ buôn lậu. Khốn nạn
hơn, bộ Ngoại Giao VN đã liên hệ với bộ ngoại giao các nước Nam Dương
và Mã Lai yêu cầu đập bỏ các bia tưởng niệm những thuyền nhân bỏ mình
trên đường đi tìm tự do của đồng bào hải ngoại dựng lên.
Nhân viên cao cấp bộ ngoại giao kẻ thì ăn cắp, kẻ thì mò trộm sò, người
thì giở trò tồi bại với phụ nữ ngoài công chúng… Báo chí quốc tế loan
tải, nhà nước Việt Nam ngậm tăm, thật là nhục cho quốc thể.
Nhìn lại kết quả 5 năm, bộ ngoại giao có cũng như không. Không ai làm
được việc gì hết, ngoài việc làm bậy. Vì thế, toàn bộ nhân sự bộ Ngoại
Giao không ai được vào trung ương kỳ này là đúng. Nếu ở xứ tự do dân
chủ, toàn bộ nhân sự bộ ngoại giao phải trả lời trước quốc hội và luật
pháp về các việc làm thiệt hại cho đất nước cũng như các việc làm nhục
quốc thể.
2/ Nhân sự Bộ Giáo Dục: cũng không ai được vào lại trung ương.
Bởi vì nhân viên bộ này không làm được việc gì ngoài các vụ tai tiếng.
Khảo sát trình độ học sinh, sinh viên là biết học đường dạy thế nào.
Sinh viên VN tốt nghiệp nhưng không có việc làm vì khả năng làm việc
không phù hợp hay không đúng tiêu chuẩn xí nghiệp đòi hỏi. Bằng cấp giả
lan tràn, ông cán bộ nào bây giờ cũng là tiến sĩ. Giáo trình không giúp
cho học trò khai trí mà chỉ là một phương pháp cho cán bộ bòn rút tiền
nhà nước. Báo chí trong nước nói giáo dục VN xuống cấp. Thực ra giáo
dục VN không có cấp nào nữa để xuống. Đã ở tận đáy rồi.
Báo chí trong nước đăng quá đủ, người viết không nhắc lại. Nói chung,
bộ Giáo Dục có cũng như không, nó chỉ là một gánh nặng cho người dân
 |
Đại tướng Út Anh, “siêu bộ trưởng”. Nguồn/Ảnh: vietnamnet.vn/Trang Dũng
|
3/ Bộ Công An và Quốc Phòng:
Đây là hai bộ có nhiều nhân sự vô được trung ương. Ông Lê Hồng Anh khi
thay thế Lê Minh Hương bị đột tử lên làm bộ trưởng bộ Công An thì có
nhiều người phê bình đảng CSVN hết người nên chọn một người không rành
về công an lên lãnh đạo công an. Đây là một nhận định hết sức sai lầm.
Xem nội qui CSVN, chương VI, điều 25 thì sẽ thấy việc bổ nhiệm ông Lê
Hồng Anh lên làm bộ trưởng bộ Công An là một việc rất bình thường. Thực
tế chứng minh ông Anh đã làm việc này rất có kết quả. Tất cả sinh hoạt
xã hội đều nằm trong kiểm soát của công an. Nghe nói sắp tới bộ Công An
có thể sẽ phân ra làm hai, gồm bộ công an và bộ an ninh. Ông Lê Hồng
Anh sẽ nắm cả hai bộ, trở thành “siêu bộ trưởng”. Nếu vậy thì Việt Nam
có thể chuyển sang chế độ công an trị do ông Lê Hồng Anh lãnh đạo.
Về quân đội thì lúc nào cũng “bí mật quốc phòng” nên không thể biết ra
sao. Không có một vụ Lý Tống thứ hai để biết khả năng không quân thế
nào. Riêng hải quân thì qua vụ ngư dân bị thảm sát trong vịnh Bắc Việt
năm 2005 cho thấy họ không hiện hữu. Hơn nữa, cơn bão Trân Châu vừa
qua, hàng trăm ngư dân Việt Nam bị thiệt mạng do tin tức thời tiết sai
lầm, không cập nhật. Hiện nay có một số nhân vật trong nước bị khiển
trách. Thực ra hải quân VN cũng có trách nhiệm lớn nhưng không nghe nói
tới. Nhân đó hải quân cũng giữ luôn im lặng. Cũng nghe nói Hải Quân VN
được trang bị chiến hạm mới, nhưng là chiến hạm… mới thải của hải quân
Nga. Vụ này cũng như vụ hàng không Việt Nam, trả tiền “đồ xịn” nhưng
nhận “đồ dổm”, hoặc kiểu “bê tông cốt tre” của vụ PMU 18. Không biết vụ
này đã điều tra tới đâu? Bờ biển VN thì dài, hải quân như thế làm sao
giữ được lãnh thổ, lãnh hải?
4/ Bộ Y Tế: cũng không có người nào được ở lại. Đây cũng là một
ổ tham nhũng, bòn rút của cải người dân. Báo chí trong nước không dám
bươi móc. Cô ký giả Lan Anh, là nạn nhân của bộ Y Tế, khi cô này viết
về một bê bối thuốc men của bà bộ trưởng. Tham nhũng có thật nhưng
không bị pháp luật trừng phạt, người tố cáo tham nhũng thì bị. Một đất
nước quái đản ! Hy vọng báo chí trong nước quay lại soi vào cái ổ sâu
mọt này để người dân khi bệnh còn có thể mua thuốc uống.
Các bộ khác như bộ GTVT với vụ án trứ danh PMU 18 điển hình là những ổ
tham nhũng lớn, những con mọt nước. Báo chí trong nước đã nói nhiều,
người viết miễn bàn thêm.
(Còn tiếp)
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: