Kể từ cuối tháng 5, 2006 đến nay, dư luận cộng đồng vẫn không ngừng
xao động về việc Tiến Sĩ Giáo Sư Nguyễn Lâm Kim Oanh bị kỳ thị trắng
trợn trong việc ký hợp đồng làm việc với Học Khu Westminster.
Những
người quan tâm đến sự kỳ thị này nhận được cả vài chục đến trăm điện
thư, mỗi điện thư kèm theo một danh sách cả hàng trăm địa chỉ, và biết
bao nhiêu hồi chuông điện thoại reo liên tục. Trong lần xuống đường
ngày 15 tháng 6 vừa qua, ngoài những sự phẫn nộ của cộng đồng Việt, còn
sự chia xẻ cay đắng của nguời Mỹ da đen, của cộng đồng Mễ Tây Cơ, của
các em học sinh, của giới luật gia, truyền thông, báo chí..
Nhiều
chương trình thầm lặng đang được tiến hành để đòi lại công bằng cho nạn
nhân của sự kỳ thị. Nhiều vận động đang được thực hiện để chống lại
những sự kỳ thị trong tương lai. Tuy nhiên, bên cạnh các nỗ lực chính
đáng và cần thiết như thế, vẫn có lẻ tẻ đâu đây, vài ý hướng đi ngược
lại đường lối chung của cộng đồng. Như một lá thư của một người họ L.
(VB viết tắt), đã gửi đến những người quan tâm, với một kiểu nói của
con cháu Lê Chiêu Thống, cấm không được làm phiền anh ta với những đề
tài như thế này.
Và một người họ C. (VB viết tắt) đã gửi thông
tin thất thiệt đến một thành viên trong Hội Đồng Quản Trị Học Khu để
ngăn chặn không cho Tiến Sĩ Giáo Sư Kim Oanh nhận chức vụ Tổng Quản
Trị... Những người này đã không cảm nhận thấy sự kỳ thị vẫn sôi sục đâu
đây, dưới những hình thức khác nhau. Có thể những kỳ thị đó đang trầm
lắng, nhưng sẽ nổi lên qua một tác động nào đó, một cơ hội nào đó. Một
người da đen bị xích vào xe và lôi đi trên đường đến đứt đầu. Một kẻ
không nhà bị tưới xăng vào người mà tẩm dầu đốt. Một anh da vàng bị đâm
nhiều chục nhát dao. Cộng Đồng Việt Nam tại Lousiana bị bỏ rơi. Một
Giáo Sư Việt Nam nổi tiếng, vừa nhận nhiệm vụ quan trọng cấp Liên Bang,
bị tấn công tới tấp bằng văn thư, khiến phải từ chức. Riêng cá nhân
người viết đã là nạn nhân của sự kỳ thị, hoặc đã chứng kiến sự kỳ thị
bằng lời nói, bằng hành động rất nhiều lần.
Năm 1968, khi còn
là Sinh Viên Sĩ Quan theo học tại trường Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ, đã
không biết bao lần người viết nghe các Sĩ quan huấn luyện viên hoặc các
sinh viên khác nói lời nhục mạ Việt Nam: "Tao chán ghét cái bản mặt mấy
thằng Việt Nam nhà mày!" Phản ứng của người viết và bạn bè đối với Sĩ
Quan kỳ thị đó, hoặc là chơi đòn "lì" không đi học, không đứng dậy sau
khi bị hít đất, gọi không nói hỏi không thưa, đòi về Việt Nam, chấp
nhận ra Trung Sĩ... cho đến khi được xin lỗi mới thôi. Với mấy tay sinh
viên Mỹ kỳ thị, là đánh nhau đổ máu, bằng tay hoặc bằng gậy, xẻng...
(Lúc
học ở Lackland Air Force Base, nghe một tên gốc Iran nói lời kỳ thị mất
dậy, toán Việt Nam lẳng lặng chờ đến nửa đêm, bất ngờ đột nhập vào dẫy
phòng ngủ của tụi kỳ thị, đấm đá tụi nó tơi bời hoa lá xong bỏ chạy mất
tiêu. Ngày hôm sau, cả toán bị gọi lên chửi như điên, nhưng không bị
phạt vì không có chứng cớ.)
Thật sự, những kỳ thị lộ liễu lại
đó không làm cho sinh viên Việt đau bằng kỳ thị ngầm với Mỹ đen. Người
bạn cùng phòng của người viết là một anh sinh viên da đen. Anh này hiền
lành, không "ba gai" như người viết, lại học giỏi hơn. Bài vở đều điểm
cao, không hạng nhì thì ba. Cũng như những người da đen khác, hắn rất
chăm chỉ, ngoan, và khỏe như trâu, chạy phăng phăng 12 dặm (hơn 19 cây
số) với đầy đủ 30 "bao" vừa súng đạn, lều, xẻng, nước, đồ ăn... (Nhóm
Sinh Viên Việt ta chỉ chạy chưa tới 10 dặm đã bò lê, bò càng, lết mãi
mới tới địa điểm được. Có anh cố chạy bị vỡ xương ống quyển phải vào
bệnh viện bó bột. Anh khác lại bị "sa đì", cũng nằm lại cả tháng, rồi
chuyển xuống khóa sau, học tiếp.) Vậy mà, trong khi Việt nam ta ra
trường thơ thới hân hoan, thì Robinson bị rớt! Nhìn thấy hắn ngồi khóc
nức nở, mà lòng mình chùng xuống, và muốn khóc theo. Sự kỳ thị ngầm lúc
này mới thể hiện rõ ràng. Một khóa học có 6 Trung Đội, mỗi Trung Đội 40
người, chỉ nhận khoảng 10 sinh viên da đen đủ tiêu chuẩn, rồi cho ra
trường khoảng 3, 4 anh, còn lại thì đánh rớt hết! Trong phim ảnh,
thường thấy da đen làm xếp, nhưng thực tế, số da đen leo cao rất ít, vì
được tuyển rất ít.
Sự kỳ thị nằm ngay trong hệ thống giáo dục.
Sau khi đến Mỹ dưới diện HO1, người viết ghi tên học lại ngay. Một hôm
trong lớp English 100, sau khi đã nộp bài luận phê bình một câu chuyện
ngắn, người viết giơ tay hỏi cô giáo: "Thưa Giáo Sư, thường thì các tác
giả gửi một thông điệp tới người viết qua các câu chuyện ngắn. Còn
chuyện này, tôi chẳng thấy có thông điệp gì cả. Chỉ là một đoạn tả cảnh
người mẹ đang tắm rửa, chuẩn bị đi ngủ với một tên bồ trong xe hơi, dậy
đứa con gái 12 tuổi cách làm tình. Thật là tầm bậy. Bà nghĩ sao?" Bà
giáo nhìn tôi như nhìn quái vật, và nói thẳng: "Anh không phải là người
bản xứ nói tiếng Mỹ, anh nên rút khỏi lớp này đi, nếu không, tôi sẽ cho
anh rớt." Rồi bà lấy bài luận của người viết ra, không thèm đọc, phết
luôn chữ "D" to tướng. Người viết mang bài luận ấy đi kiện Khoa Trưởng.
Sau khi đọc bài luận, ông nói với người viết làm cho ông một lá đơn,
ông sẽ đuổi ngay bà giáo này đi trong vòng 24 giờ. Về nhà, nghĩ lại
thấy tội nghiệp, nên lại thôi không làm đơn nữa.
Tại trường
Cal State Dominguez, sau khi ghi tên học M.A. về Human Resources, đột
nhiên nhận được "i-meo" của cô phụ tá Khoa Trưởng cho biết là "vì không
viết rành tiếng Mỹ, nên không theo lớp này được!" Tự ái dân tộc nổi
lên, người viết mang tất cả những bài nghiên cứu về nhân chủng học, về
xã hội học đã được điểm A hồi trước, hai tập truyện phim, cùng với hai
cuốn sách viết bằng tiếng Anh, giấy tờ chứng minh đang học MBA tại một
trường khác, lên gặp bà Phó Viện Trưởng trình bầy. Bà Phó Viện Trưởng
bối rối, gọi điện thoại nói chuyện liên tục với ông Khoa Trưởng kia,
rồi có lẽ không thỏa thuận được, nên hứa sẽ trả lời trong vòng một hai
tuần. Khoảng một tuần sau, ông Khoa Trưởng gửi "i-meo" cho nạn nhân của
sự kỳ thị: "Tôi không thể nói về kinh nghiệm của ông. Tôi vẫn không
thay đổi quyết định của tôi. Ông không thể làm sinh viên của tôi vì ông
không biết viết..." Mới đầu, đã tính đi thưa kiện tại Tòa, nhưng rồi,
cũng như lần trước, thôi "Tha Tào".
Kỳ thị ở ngay trong công
sở. Khi làm Kiểm Tra Viên của Bộ Nhân Dụng, chuyên giải quyết các thắc
mắc, khiếu nại của những người xin tiền bệnh bị từ chối, người viết lại
gặp bà Supervisor kỳ thị nặng. Bà luôn hăm he: "Anh là Việt Nam, nói
tiếng Anh không giỏi, khó làm nhiệm vụ này. Tôi có thể cho anh nghỉ bất
cứ lúc nào." Người viết không trả lời, cố làm xong việc, nhưng bà này
cứ theo sát, gần như "harrass" mình, nghe ké điện thoại, đọc những ghi
chép trên "computer", lục hồ sơ khi mình ra khỏi bàn làm việc... Cả năm
sau, bà tuyên bố lần nữa: "Tôi nghĩ vì anh là người Việt, nên không thể
làm ở đây được nữa, tôi làm giấy cho anh nghỉ luôn!" Lúc đó, người viết
đã thu thập đầy đủ bằng chứng bà quấy nhiễu mình, nên đi gặp bà Giám
Đốc cao cấp nhất và trình bầy. Bà Giám Đốc thấy việc kỳ thị lộ liễu
qúa, mới đề nghị người viết cam kết đừng thưa kiện Tiểu Bang, bà sẽ cho
mình muốn chi được nấy. Sau đó, để trả ơn người viết "tha Tào", bà Giám
đốc đã cho đổi qua một văn phòng dễ chịu hơn, do một ông đã từng đi
lính ở Việt Nam làm Manager.
Đâu đâu trong xã hội này, sự kỳ
thị cũng có thể xẩy ra, chỉ khác biệt ở mức độ nặng nhẹ. Với những
chuyện ở mức độ nhẹ, ta có thể bỏ qua, nhưng ở tầm mức quan trọng, ta
phải chiến đấu tới cùng. Trường hợp của Giáo Sư Kim Oanh, nhất định ta
phải làm tới, vừa để gỡ danh dự cho người Việt Nam, vừa để tránh không
cho hiện tượng kỳ thị ấy xẩy ra thêm nữa. Ngoài ra, hãy bỏ phiếu cho
một người Việt Nam vào Hội Đồng Học Khu kỳ tháng 11 này, nếu có người
ứng cử. Và, hãy bỏ phiếu "rớt" cho 3 nhân vật kỳ thị kia: Jo-An Purcel,
Jim Reed, và Judy Ahrens. Người Việt phải đi bỏ phiếu cho đông, xin
đừng nghĩ rằng "không mợ, thì chợ cũng đông." Không có "mợ" đi chợ kỳ
này, "chợ Việt Nam" sẽ vắng lắm đấy, và sẽ bị kỳ thị hoài thôi.... Dĩ
nhiên, cũng phải "chọn mặt gửi vàng", nếu chỉ vì hai chữ "Việt Nam" mà
chọn một "mợ" lạng quạng, chỉ có chút phương tiện tiền bạc không có
thành tích phục vụ cộng đồng bao giờ, lại hay tuyên bố linh tinh... thì
thà chờ đến khi một người tốt đẹp xuất hiện..
Chu Tất Tiến.