Nguyên tắc chung, khắp thế giới, từ năm 1974, không còn nước nào chấp
nhận qui chế tỵ nạn, di dân, nhập cư vì lý do kinh tế nữa. Từ lâu các
nước kinh tế tiền tiến Tây Âu Bắc Mỹ và Úc đã theo đường lối chọn lựa
di dân khi cho nhập cư .
Pháp
là nước rất rộng rãi trong vấn đề cho nhập cư, nhưng bây giờ cũng phải
theo đường lối chọn lựa di dân ấy.Dự luật Sarkozy, tên của Bộ Trưởng
Nội Vụ Pháp, người trình Quốc hội Pháp xin thảo luận biểu quyết những
qui định mới về di dân và nhập cư vào nước Pháp thêm một lần nữa xác
nhận rõ rệt chính sách chọn lựa di dân của các nước Tây Phương kinh tế
đã phát triển. Vấn đề cho di dân nhập cư là một vấn đề chánh trị. Nên
những người làm chánh trị là những người phải suy tính kỹ càng, tranh
luận rốt ráo. Phải xác định đâu là quyền lợi quốc gia dân tộc. Phải làm
sao cho quyền lợi ấy phù hợp với hiến pháp và hiệp ước mà chánh quyền
quốc gia đã ký với các nước. Do vậy dù có biểu tình hàng vạn hàng triệu
người di dân, những người dân cử có trách nhiệm cũng không thể để đường
phố ảnh hưởng đến biểu quyết của mình.
Thực vậy thời kỳ 30 năm
mở rộng cửa cho di dân vào nước của Mỹ, Canada, Úc, nhứt là Pháp đã qua
rồi. Mỹ, Canada, Úc, và Pháp đã bắt đầu một giai đoạn chủ động mới:
chọn lựa di dân để cho nhập cư. Chọn lựa dựa vào tiêu chuẩn kinh tế.
Tiêu chuẩn kinh tế dựa vào kỹ năng lao động của người di dân nhập cư và
vào thị trường lao động mà một số ngành nghề của nền kinh tế quốc gia
đang cần. Chính sách này đã bộc lộ rõ rệt qua đường lối cho nhập cư của
Mỹ, Canada, Anh, Úc và mới đây qua dự thảo luật của Pháp. Dễ dàng cho
những người có kiến thức và khả năng chuyên môn cao nước cho nhập cư
thiếu và cần cũng như những người lao động chân tay mà người sở tại
không làm nên nền kinh tế thiếu; thí dụ như người làm công trong nông
nghiệp, xây dựng, nhà hàng, v.v.
Các nước đang phát triển than
phiền các nước tiền tiến làm chảy mất máu chất xám mà các nước ấy đang
cần nhưng cũng ca cẩm đóng cửa rút cầu đối với di dân kinh tế.
Mỹ
là cái bia cho những than phiền về chính sách di dân vì Mỹ là nước lôi
kéo chất xám của các nước nhiều nhứt cũng như là thiên đàng của di dân
kinh tế.
Vì vấn đề di dân và nhập cư là vấn đề chánh tri, nên
Quốc hội Mỹ trái tim của người dân Mỹ, cơ quan quyền lực tối cao của
nước này, đương nhiên phải giải quyết. Có nhiều tranh luận và lắm gay
go. Không tránh khỏi quyền lợi của đảng muốn thu hút lá phiếu của sắc
dân có nhiều di dân muốn đến. Hạ viện thông qua dự thảo luật nhập cư do
TT Bush nạp, coi như ân xá một phần cho di dân lậu. Thượng Viện không
đồng ý. TT Bush than phiền Khối Đối Lập Dân Chủ ở Thượng Viện tạo bế
tắc. Di dân Latinos, nói tiếng Tây ban nha xuống đường rầm rộ, kéo theo
cả học sinh. Kể cả học sinh nếu sanh ở Mỹ dù cha mẹ là di dân lậu vẫn
như trẻ em Mỹ, hưởng qui chế công dân Mỹ và phúc lợi trẻ em Mỹ. Có
nhiều biểu ngữ tỏ vẻ hăm dọa dân biểu, nghị sĩ, " Nay tôi làm việc, mai
tôi bỏ tham". Người Mỹ kẻ chống người binh. Nhưng khuynh hướng chung
của người Mỹ chánh trực, đại đa số là đặt quyền lợi đất nước Mỹ và nhân
dân My lên trên hết. Cuộc biểu tình của dân Latinos không lôi kéo được
các sắc dân thiểu số khác, như người Mỹ gốc Phi Châu và Á châu. Ngay
ngày đình công 5 tháng 5, ngày Độc lập của nước Mexico có nhiều di dân
lậu ở Mỹ, con số cũng không lớn vì ở Mỹ có 11 triệu 200 ngân di dân lậu
mà báo chí tế nhị gọi là " không giấy tờ".
Phân tích tinh lý
quan điểm của Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ, của Hành Pháp và lập Pháp, của
Hạ Viện và Thượng Viện, trong vấn đề di dân và nhập cư, thì thấy Mỹ vẫn
là một trong vấn đề di dân và nhập cư của người Latinos. Mẫu số chung
là ngăn chận di dân bất hợp pháp. Bên nào cũng muốn ngăn chận di dân
lậu. Chỉ khác nhau trong vấn đề giải quyết số di dân lậu hiện tại thôi.
Hành pháp chủ trương một mặt hợp thức hóa một số bằng hợp đồng lao động
tạm thời vài năm rồi trả về nước nhà của họ. Mặt khác từ chối không hợp
thức hóa để trở thành công dân Mỹ ở lại vĩnh viễn ở Mỹ. Giải pháp này
vừa giải quyết được nạn thiếu nhân công tay chân người Mỹ không chịu
làm vừa ngăn chận làn sóng nhập cư lậu. Từ tháng 1/ 2004, TT Bush đã
nói với dân Mỹ rồi, đã vận động Quốc Hội rồi: "Luật mới về nhập cư phải
tùy theo nhu cầu của nền kinh tế của chúng ta. Nếu một người chủ Mỹ
dành một việc làm mà người Mỹ không muốn làm, thì chúng ta sẽ chấp nhận
người ngoại quốc mà người chủ đã nhận vào làm."
Xem qua Canada
cũng thế. Thập niên 1990, Canada mở cưa rộng cho dân nhập cư vì nhu cầu
tăng dân số. Đoàn tụ gia đình là ưu tiên một, đoàn tụ chảng những chơ
vợ chồng, con cái, cha me, mà cả ông bà, anh chị em rất dễ dãi.. Chỉ
đến 1995, chính sách này của Canada thay đổi. Chỉ cho đoàn tụ người
phối ngẫu, cha mẹ và con cái trực hệ thôi. Làn sóng hạ liền; trước
trung bình mỗi năm vào Canada là 250 000 người, sau chỉ còn 130 000.
Nhưng những di dân có chuyên môn y tế, computer và lao động phổ thông
Canada cho vào con số rất cao. Anh, Úc cũng không khác gì Mỹ và Canada.
Tháng Hai năm 2005, Thủ Tướng Anh Tony Blair đã trình Quốc hội, phải
biến việc nhập cư, di dân thành điều lợi cho nước Anh. Ông còn nói rõ
hơn, phải qui định chỉ chấp nhận những di dân có kỹ năng mà nước Anh
cần, mới cho vào.
Nay đến phiên Pháp. Pháp là nước được tiếng
rất dễ dãi cho di dân, bây giờ cũng phải khép bớt cửa lại và cũng dùng
những tiêu chuẩn chọn lựa di dân cần thiết cho nền kinh tế để cho nhập
cư. Dư thảo luật Sarkozy của Bộ Trưởng Nội Vụ xây dựng trên quan điểm
giống như Mỹ, Canada và Úc. Kể cả Pháp là nước dè dặt và chậm trong
chánh sách chọn di dân trong xã hội Tây Phương.
Tóm lại khuynh
hướng chung của các nước tiền tiến Tây phương trong đó có Mỹ, Pháp đều
chấp nhận cho nhập cư nhưng chọn lựa sao cho thích hợp và thuận lợi cho
nền kinh tế nước mình.