Ôi khủng bố, nhơn danh mi mà bao nhiêu người gặp rắc rối. Nhớ lại thời đầu biện pháp chống khủng bố mới thực hiện ở Mỹ,
Ông
Hội Trưởng PGHH Hải Ngoại đi dự lễ Khai sáng PGHH ở Washington DC. Khi
chuyển máy bay tại Phi Trường Quốc tế Chicago, Ông qua máy dò, đèn chớp
đỏ, chuông reo vang. Ông được mời vào phòng đặc biệt và người viết bài
này yêu cầu được vào để giúp. Thử lại, chuông lại cứ reo, đèn lại cứ
chớp dù -- tội nghiệp -- Ông đã mọi vật ly thân. Sĩ quan an ninh lúc đó
mới nhìn kỹ cái bụng bị thương mổ thẹo đường dài hơn một gang tay rưởi,
và hỏi. Ông Hội Trưởng trả lời tỉnh bơ, VC bắn. Và cười nói tiếp chơi
chơi, đạn còn ở trong, bác sĩ ở Việt Nam nói không lấy ra được vì nằm
chỗ nghiệt, động là liệt người. Sĩ quan tỏ vẻ hiểu và đưa qua máy X
Ray. Đúng như rằng, viên đạn AK còn đó, chuông reo, đèn đỏ chớp là
phải. Vị sĩ quan an ninh xin thông cảm, Ô Hội Trưởng PGHH là người tu
hiền cười vui vẻ, nhưng đã lỡ một chuyến bay.
Chuyện tương tự
cũng đã xảy ra cho một dân biểu Mỹ qua máy thăm dò phát hiện vũ khí
khủng bố. Máy reo đèn chớp khi Ô Dân biểu qua cổng dò xét trước khi
được lên máy bay. Vị dân biểu được mời vào phòng đặc biệt khám lại. Dù
đã làm người nguyên thủy Adam rồi, nhưng đèn cứ chớp, chuông cứ reo với
Ông Dân biểu.
Sĩ quan hỏi ra và biết cơ sự thương tật và biết
đây là đại diện dân khả kính, cựu quân nhân bị thương, người được Tổ
Quốc thưởng Trái Tim Hồng, nhân dân trọng vọng. Sĩ quan báo lên cấp
trên, cấp trên báo lên Bà Bộ Trưởng Giao Thông vận tải.
Bà này
điện thoại xin lỗi. Vị dân biểu nói Ông đâu có biết đặc tính của máy mà
khai trong mình xương xóc kẹp nhiều kim loại để an ninh dễ làm việc. An
ninh làm đúng phận sự có gì đâu mà phiền, đáng khen nữa là khác.
Và
mới đây một cuộc tranh luận bùng nổ cũng vì vấn đề chống khủng bố. Nhựt
báo USA Today phát hành khắp nước Mỹ khui ra một danh sách hàng triệu
người bị cơ quan an ninh NSA lén thu thập số điện thoại, sơ yếu lý lịch
và nghe lén điện đàm.
Mới nghe người ta tưởng chuyện đùa,
chuyện con cá tháng Tư. Quyền bảo vệ sự riêng tư là một trong những
nguyền tối thượng của người Mỹ. Tòa án phải có lý do chánh đáng và luật
định mới có thể ra án lịnh làm. Cơ quan chánh quyền hay chủ nhơn công
ty lơ mơ vi phạm làm điều đó có thể bị tù và bồi thường nặng. Nhưng
chuyện làm lén của NSA đó lại là chuyện có thật.
Chuyện tưởng
như đùa do những người hay đùa làm ấy lại chuyện quốc gia đại sự, do
những chiến sĩ thầm lặng chống kẻ thù số 1 là quân khủng bố Al Qaeda,
những người có nhiệm vụ bảo quốc an dân làm. TT Bush phải lên ra - dô
không báo trước trình bày khúc nôi, cơ sự, tại sao Ông phải ra lịnh làm
như vậy. Đây là vấn đề quốc gia đại sự, vì lý do bảo quốc an dân, nên
đích thân Ông mới đồng ý cho phép cơ quan an ninh quốc gia NSA làm
chuyện đó.
Chưa đâu, còn nữa, báo Le Monde của Pháp, nhơn vụ
trên có nhắc lại một số chuyện tưởng như đùa mà có thật khác nữa. Ly kỳ
hơn vì đụng chạm đến quyền tự do đi đứng của một vài vị làm ra chính
sách của Mỹ, từng gây sóng gió trong xã hội Mỹ trong mùa bầu cử. Cơ
quan an ninh hiện đã lập ra một danh sách 30.000 ngưiời bị cấm đi máy
bay.
Trời, máy bay là phương tiện di chuyển của những người
làm ăn lớn, làm chánh trị cấp cao và lớn, lo vấn đề quốc gia đại sự mà
lại cấm 30.000 người không được đi. Tước đoạt quyền tự do di chuyển
trong một đất nước rộng một phần tư Địa Cầu, gồm 50 tiểu bang, một ở
giữa Thái bình Dương, một ở tận Bắc Cực, thủ đô lại ở bờ Đông Đại Tây
Dương, quyền lợi Mỹ bàng bạc khắp thế giới - là một điều khó có thể
tưởng tượng được.
Nhưng đây là chuyện có thật. Ngày 18-5 đặc
phái viên ở Washington DC của báo Le Monde khui ra trên báo Le Monde
phát hành ở Pháp về chuyện như đùa ấy. Năm 2004, TNS Ted Kennedy đã một
lần bị cấm không cho lên máy bay đi từ Washington DC sau phiên họp
Thượng Viện để về Boston của tiểu bang nhà của Ông, nơi Ong là một
trong hai vị đại diện dân cử duy nhứt ở Thượng Viện liên bang Mỹ. Lý do
vì tên của Ông bị trùng nằm trong danh sách cấm đi máy bay ấy.
Không
phải vì Ông là một nghị sĩ lão làng, một nhận vật hàng đầu của Đảng Dân
Chủ đối lập với chánh quyền Cộng Hòa của TT Bush mà bị kiếm chuyện làm
khó dễ như Thủ Tướng Hunsein làm khó dễ dân biểu trưởng khối đối lập
Miên đâu. Lý do chánh vì tên Ông trùng với một người khác bị cơ quan an
ninh cấm đi máy bay vì tình nghi khủng bố và không tặc.
Trong
bài báo ấy và trên báo Mỹ trước đâỹ cũng có xuất hiện những tin cấm bay
cười ra nước mắt như thế. James Moore tác giả cuốn sách nói về TT Bush
và Cố vấn Karl Rove; Robert Johnson, một cựu quân y sĩ, một ứng cử viên
Dân Chủ ở TB New York chống Chiến Tranh Iraq cũng bị cấm bay. Không
phải ai cũng có thể biết tại sao mình bị cấm bay như TNS Kennedy. Phải
kiện tụng, phải nhờ Liên hội Bảo vệ Quyền Tự do Dân sự Mỹ ( ACLU),
nhiều luật sư tài giỏi can thiệp mới biết tại sao tên mình bị ghi vào
cái danh sách quái ác ấy.
Theo tìm hiểu của đặc phái viên báo Le
Monde tại Washington DC, trước cuộc khủng bố 911 năm 2001, Cơ Quan An
Ninh Hàng Không cũng có một danh sách cấm bay, nhưng chỉ có 11 người
thôi. Sau cuộc khủng bố 911, vào đầu tháng 12 danh sách lên 594 người.
Một năm sau lên 1.000 người, Và bây giờ lên 30.000 người. Còn số người
khiếu kiện vì bị ngăn chận không lên máy bay để xác minh mỗi năm nhiều
hơn nữa.
Riêng trong hai năm Liên hội Bảo vệ Quyền Tự do Dân
sự Mỹ ( ACLU) đã thụ nhiệm can thiệp mạnh 225 trường hợp bị cấm bay. Cơ
quan An ninh Hàng không có hai danh sách, một bị cấm bay, một phải qua
thủ tục khám xét an ninh nghiêm nhặt. Những người cấm bay không nhất
thiết bị cấm di chuyển, có thể mướn xe để đi thoải mái. theo giải thích
của cớ quan An ninh hàng không nói với Ô. JayStanley, của ACLU.
Cái
khổ không riêng cho những người bị cấm bay và người bị khám xét đặc
biệt, mà cho những người bị trùng tên và những người sợ có tên mình
trong danh sách ấy nữa.. Cơ quan An Ninh Hàng Không không tiết lộ danh
tánh, chỉ khi nào người nào bị cấm hay xét gắt mới biết. Và chính cơ
quan an ninh hàng không cũng không biết trong danh sách 30.000 người đó
có tên quân khủng bố hay không vì cơ quan an ninh chống khủng bố không
chia xẻ tin tức và không muốn tên quân khủng bố bị lộ vì đang theo dõi.
Biết trước không được. Bị mới biết. Bị oan sai trùng tên họ mà
xin rút xoá tên ra còn khó hơn nữa. Cơ quan An Ninh Hàng Không chỉ biết
thi hành, khi biết oan sai cũng không biết phải báo cáo cho cơ quan nào
vì không có ghi tên tên cơ quan nào yêu cầu ghi một người bị cấm bay
vào danh sách.
Cơ quan thi hành mà còn vậy huống hồ gì người
dân bị oan sai. Theo nhận định của Jay Stanley thuộc ACLU, cách làm
danh sách theo kiều đó biểu lộ quan niệm muốn khuyến khích ghi thêm vào
danh sách và muốn cản trở việc rút tên ra.