Hoa Kỳ là quốc gia giàu mạnh nhờ di dân. Nay đang phải tính sổ và trả giá…
Tại
Thượng đỉnh tuần này (30-31) ở Cancun thuộc Mexico, Tổng thống George
W. Bush sẽ gặp hai vị tương nhiệm của hai miền Nam Bắc, Tổng thống
Vincente Fox của Mexico và Thủ tướng Stephen Harper của Canada. Ngoài
các hồ sơ lớn của Bắc Mỹ, ông Bush sẽ phải nói chuyện với người bạn lâu
năm - từ khi mình còn là Thống đốc Texas - là Vincente Fox về một
chuyện nhức đầu tại biên giới Mỹ-Mễ.
Chuyện nhức đầu này không là mâu thuẫn hay xung đột giữa hai nước, mà là mâu thuẫn giữa người Mỹ với nhau về di dân gốc Mễ.
Thứ
Hai tuần qua, Ủy ban Tư pháp Thượng viện Mỹ đã thông qua đạo luật Di
trú theo chiều hướng tốt đẹp cho di dân bất hợp pháp tại Mỹ, hơn 11
triệu người mà đa số đến 85% là dân Mexico. Cũng do vị trí riêng,
Thượng viện có đưa ra chủ trương đối ngoại của Hoa Kỳ với Mexico về vấn
đề này. Đạo luật mới của Thượng viện có thể đã bị ảnh hưởng của các
cuộc biểu tình rầm rộ trên toàn quốc, đặc biệt là cuộc biểu dương của
nửa triệu người tại Los Angeles.
Nhưng, đạo luật của Thượng viện
sẽ phải kết hợp với đạo luật do Hạ viện thông qua trước đó về cùng một
vấn đề. Các Dân biểu vốn đi sát với quần chúng và phải tranh cử hai năm
một lần (trong khi nhiệm kỳ của Nghị sĩ là sáu năm), đã có một quan
điểm khắt khe hơn với di dân lậu. Họ càng thấy lập trường ấy là đúng
khi di dân gốc Mễ biểu tình tại Los Angeles lại giăng cờ Mexico còn
nhiều hơn quốc kỳ Mỹ! Hạ viện Mỹ quan tâm hơn Thượng viện đến vấn đề an
ninh lãnh thổ và biên giới, nên đạo luật Hạ viện mới đề nghị xây một
bức tường bảo vệ biên giới miền Nam của Hoa Kỳ chống di dân xâm nhập
bất hợp pháp.
Là người thực tế, Tổng thống Bush (và hai Nghị
sĩ Cộng hòa là John McCain và Alan Specter) đề nghị giải pháp "khách
lao động", qua đó mặc nhiên hợp thức hóa khối di dân nhập lậu hiện đang
sống tại Mỹ, thay vì đuổi họ về nước rồi mới cứu xét việc tái nhập cư
trong chương trình "guest worker". Ông cố dung hòa hai quan điểm đối
nghịch của thành phần cử tri Cộng hòa của mình.
Giới kinh doanh,
nhất là tiểu doanh thương, thành phần ủng hộ Cộng hòa rất mạnh, muốn
Hoa Kỳ giảm bớt việc kiểm soát di dân: họ cần giới lao động cho loại
việc làm mà dân Mỹ chối từ vì lương thấp và chẳng có chuyên môn. Ngược
lại, giới bảo thủ về an ninh thì không chịu được việc biên cương Hoa Kỳ
không được kiểm soát khiến khủng bố và các phần tử trộm cướp, buôn bán
ma túy có thể dễ dàng xâm nhập. Và dù không nói ra vì sợ bị công kích
là kỳ thị, nhiều người Mỹ gốc Âu gốc Á lẫn gốc Mễ cũng chẳng chịu được
cảnh di dân lậu lại được nâng đỡ bằng chánh sách bao cấp quen thuộc của
đảng Dân chủ và đã nhập lậu lại đòi hỏi quyền lợi như mọi người khác.
Nếu hợp thức hóa thành phần này mà không kiểm soát biên cương thì sau
này sẽ còn di dân nhập lậu nữa…
Các thành phần này đều có thể
ủng hộ ông Bush nhưng lại không đồng ý với nhau về chánh sách di trú,
về giải pháp cho vấn đề di dân.
Đã thế, trong vấn đề này, ta
còn thấy chính trường Mỹ bị tách đôi, một bên là các phần tử cực đoan
nhất của cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa, bên kia là những người ôn hòa
của cả hai đảng.
Nhìn xa hơn những tính toán trong mùa bầu cử,
vấn đề di dân là một bài toán lớn của Hoa Kỳ sau khi đã là một giải
pháp tốt đẹp từ thời lập quốc.
Hoa Kỳ là một quốc gia - lục địa
được bảo vệ bởi hai đại dương lớn nên có thể dồn tiền bảo vệ biên giới
qua việc phát triển. Nhờ thế Hoa Kỳ thành đại cường quốc nhanh và mạnh
hơn nhiều xứ khác. Sau mấy trăm năm phát triển liên tục, đại cường quốc
ấy nay có một dân số có tay nghề và trình độ kiến thức rất cao. Nhưng,
vì trình độ phát triển ấy, xã hội Mỹ có loại việc làm nhàm chán và lặt
vặt mà nhiều người Mỹ không muốn làm nữa. Nhờ vị trí địa dư và sức mạnh
kinh tế, Hoa Kỳ thừa sức khóa chặt biên cương để khỏi nhận di dân.
Nhưng, nếu muốn như vậy, người dân Mỹ phải làm lấy một số việc tầm
thường không ai thèm. Muốn tránh việc đó, họ phải nhận di dân vào từ
miền Nam.
Như trong mọi vấn đề của nhân sinh, giải pháp nào cũng
có mặt lợi và có điều bất lợi. Chỉ những kẻ cực đoan hay ngây thơ mới
đòi hỏi giải pháp toàn hảo.
Hoa Kỳ có thể khóa chặt biên cương
để bảo vệ sự thuần nhất xã hội và văn hóa bên trong. Nhưng cái giá phải
trả là xã hội sẽ bị lão hóa, kinh tế tăng trưởng chậm, với rủi ro lạm
phát cao, y nhu Âu châu ngày nay. Giải pháp thứ hai là mở cửa đón di
dân, với mối lợi là kinh tế tăng trưởng mạnh và cái giá phải trả là
những mâu thuẫn sắc tộc âm ỉ trong xã hội. Cho đến nay, Hoa Kỳ thiên về
giải pháp mở hơn là đóng và thu được rất nhiều lợi ích khả quan.
Nhưng,
nói đến di dân, ta nghĩ tới ba nguồn xuất xứ là Âu châu, Á châu và
Trung Nam Mỹ. Từ Trung Nam Mỹ lại có vấn đề di dân từ Mexico. Vấn đề ở
đây không là dị biệt hay mâu thuẫn về sắc tộc. Vấn đề ở đây là Mexico
lại có vị trí địa dư tiếp giáp với nước Mỹ nên cộng đồng di dân lớn
nhất tại các tỉnh miền Nam Hoa Kỳ là gốc Mễ, hay Latino.
Từ
Trung Quốc, Ấn Độ hay Âu châu mà muốn vào Mỹ, di dân có nhiều bãi đáp
và nhiều nơi sinh hoạt trải mỏng trong cả xã hội. Từ Mexico hay Nam Mỹ,
di dân tập trung với mật độ cao tại các tiểu bang miền Nam. Trong lâu
dài, họ sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt kinh tế, xã hội và cả chính trị của
Hoa Kỳ.
Trong lịch sử, đã có thời lãnh thổ Mexico nằm trong
nước Mỹ và dân Mexico từng có nỗ lực "Bắc Tiến" mà bị chặn đứng. Lịch
sử Texas thành hình từ đấy! Năm mươi năm nữa, tình hình sẽ ra sao? Phân
nửa miền Nam nước Mỹ có bị "nâu hóa" vì số lượng dân cư gốc Latino
không? Chẳng ai nghĩ rằng trăm năm nữa thành phần này sẽ đòi tự trị -
họ không dại - nhưng họ có thể thay đổi chính sách nước Mỹ nhiều hơn
mọi thành phần sắc tộc khác. Nhiều công trình nghiên cứu còn dự đoán là
nửa thế kỷ nữa, dân gốc Latino sẽ chiếm phân nửa dân số Hoa Kỳ!
Bài toán ấy là chuyện lâu dài nhưng tất yếu.
Trước
mắt là những bài toán cụ thể mà các dân biểu, Nghị sĩ và lãnh đạo Hành
pháp sẽ phải giải quyết. Người Mỹ sẵn sàng đón nhận di dân vì di dân
muốn trở thành người Mỹ, hòa nhập vào xã hội Mỹ và hành xử theo quyền
lợi tối thượng của Hoa Kỳ, của toàn quốc. Họ có thể gìn giữ phong thái
văn hóa riêng và làm giàu cho văn hóa và cả thực phẩm bếp núc Hoa Kỳ,
nhưng họ không muốn lập riêng một nước trong nước Mỹ.
Di dân gốc Latino có thể lại không như vậy vì sự hiện hữu cận kề của quốc gia Mexico.
Bài
toán ấy mới là vấn đề đáng suy nghĩ vì cho thấy là trong khi kiếm lợi
nhờ di dân, Hao Kỳ cũng phải chuẩn bị trả giá cho việc ấy. Một vấn đề
không đơn giản, nếu ta nhớ tới những gì đang xảy ra cho nhiều nước Âu
châu đối với làn sóng Hồi giáo, từ miền Nam tràn lên và sống biệt lập
trong khu vực riêng mà không muốn trở thành người Âu châu, người Pháp
hay người Đức…