Xưa ông cha ta nói: "Tuấn kiệt như sao buổi sáng, nhân tài như lá mùa
thu". Thời đại ngày nay, lẽ ra - tôi nghĩ: Tuấn kiệt như hoa nở mùa
xuân, nhân tài như trái chín mùa hè. Tiếc rằng ở thời kì cộng sản họ
không có đất dụng võ, vì cộng sản luôn nung nấu tư tưởng "đào tận gốc,
trốc tận rễ". Bởi vậy nhân tài chỉ có một con đường tìm chỗ mà chuồn,
nếu không cũng phải tự biến mình thành ngớ ngẩn (chớ có huênh hoang mà
chết). Người muốn phát huy được tài năng chỉ còn một con đường duy nhất
là chạy ra nước ngoài, ca sỹ Trần Thu Hà là một ví dụ. Nếu ở trong
nứơc, dù tài ba đến đâu cũng trở thành thui chột. Điều này chính đảng
cộng sản Việt Nam đã thừa nhận "Đất nước ta đang trong tình trạng chảy
máu chất xám".
Hàng
chục, hàng trăm năm qua, tổ quốc lâm cảnh chiến tranh tàn phá. Bao
thanh niên trai tráng, thông minh đã hi sinh vĩnh viễn cho mục tiêu lý
tưởng do đảng lựa chọn để bịp bợm, lừa đảo người nhẹ dạ cả tin. Kẻ vô
học thì giỏi cơ hội, lúc đất nước lâm nguy chúng tìm mọi mánh lới chuỉ
lủi lẩn trốn chiến tranh, lúc thiếu người, chính chúng lại được trọng
dụng, thế là "đục nước béo cò", "Thằng chột làm vua nước mù". Khi bọn
cơ hội tiếm quyền có ghế chắc, chúng lựa chiều, lần lượt đưa anh em họ
hàng vào biên chế.
Thế là các lực lượng tài giỏi của những thế
hệ tiếp theo tiếp tục bị đẩy đi làm mồi cho bom đạn. Con cái lũ quan
ngu (học dốt, thi không đỗ, ỷ thế bố mẹ làm quan) lại được sắp xếp đưa
vào biên chế. Sau một thời gian lại được cử đi học để nâng cao trình
độ. Người phải nuôi con cái lũ quan ngu cho chúng nó ăn học chính là
nhân dân lao động. Suốt quá trình học, các thầy cô tuy ngán ngẩm song
vẫn phải nuông chiều và khi thi phải tìm mọi biện pháp để chúng đỗ, nếu
không sẽ bị các cấp lãnh đạo đánh giá nhà trường dạy chất lượng không
cao. Học xong, chưa cần bằng bọn chúng đã được bố trí làm việc ngay và
nghiễm nhiên trở thành cán bộ có bằng cấp hẳn hoi. Bởi vậy mới có cái
cảnh lúc mới nhận chức văn hoá chưa hết cấp I, bản cửu chương chưa
thuộc, chia phép số nguyên chưa thạo, chỉ cần một thời gian vừa làm cán
bộ vừa học (cán bộ càng cao học càng giỏi, thi đỗ đạt càng cao) bọn
chúng đã có đủ các bằng cấp II, cấp III, đại học thậm chí cả bằng tiến
sỹ. Những loại cán bộ như vậy nhan nhản ở cái chế độ cộng sản Việt Nam
này
Thái Bình quê tôi có một ngôi trường nhân dân đặt cho một
cái tên rất hay là trường "Hai vớt" (vớt vào, vớt ra). Có người gọi là
trường cung trăng (bởi toàn đào tạo ra những thằng cuội). Trường "Hai
vớt" cũng tuyển chọn đủ thành phần. Khi tốt nghiệp ra trưòng được sắp
xếp vào các vị trí béo bở của con ông, cháu cha. Số khác chỉ là quân
xanh để lũ quan tham che đậy mưu đồ thối nát, xấu xa.Một số con cái lũ
quan tham thi vào các trường chính quy, vì cha mẹ lắm tiền nhiều của
nên thi bằng tiền, học bằng tiền bố mẹ ăn cướp chứ không học bằng đầu,
băng trí tuệ thực sự.
Ở chế độ coi trọng chữ nghĩa, thành phần
nên bao nhiêu chỗ tốt, chỗ ngon bọn chúng giành giật hết. Kiểu đào tạo
thi cử này ở Việt Nam đã thành nếp, biết đến bao giờ mới cải tổ được và
ai cải tổ?
Con em nhân dân lao động biết thân phận mình thấp cổ,
bé họng, trên không chằng, dưới không rễ, muốn tìm cách vươn lên chỉ
còn có cách học thực sự bằng cái đầu của mình, dù học giỏi, thi đỗ cao,
cũng mất từ 5 đến 7 năm dùi mài kinh sử. Khi tốt nghiệp chạy trọt tìm
nơi nộp hồ sơ xin việc thì chao ôi! Chỗ xin việc lại chính là những nơi
các bạn học dốt thi trượt của mình ngồi chễm trệ. Kẻ ngu dốt làm quan,
người tài giỏi làm tớ là vậy. Khi được vào làm, dù giỏi đến mấy cũng
phải ngoan ngoãn chấp hành, nghe lời kẻ ngu sai khiến, để có chỗ nương
thân. Nếu cậy tài, có bằng cấp thì về quê, dùng đít trâu làm thước
ngắm. Còn bọn ngu lớn tiếng tuyên bố: "Chúng mày cứ tưởng chỉ riêng
chúng mày có bằng cấp à? Chúng tao học ở trường 'Hai vớt' đoàng hoàng,
bằng của chúng mày sánh làm sao nổi (?)" Thế là các cậu có bằng chính
quy ngồi im không vớt vát nổi câu nào.
Trí tuệ của con người đâu
phải vô tận, sau một thời gian phát triển, là chững lại, già nua, lụi
tàn. Chờ đến lúc lũ bất tài đến tuổi về hưu, mình cũng già rồi, mà
người kế nhiệm lại là con cháu chúng. Xã hội cứ thế trở thành chu kì
khép kín, bao giờ tẩy rửa được? Bởi thế mới có chuyện tày trời như anh
Trần Mạnh Hảo nêu: "Ông Nguyễn Phú Trọng cùng 70 giáo sư tiến sỹ hàng
đầu của đảng với số tiền khổng lồ là 27 tỷ VNĐ (tương đương 1,7 triệu
đô la) để ra siêu văn bản 'Bản dự thảo báo cáo chính trị đại hội X' đầy
lỗi phạm, lỗi ngữ pháp, lỗi tư duy rất thiếu trung thực; Nếu nghiêm
khắc đem ra chấm chỉ đáng 1 điểm mà thôi". Trong khi đó anh Hảo chỉ cần
20 triệu VNĐ (để giúp anh Đỗ Nam Hải nộp tiền phạt vô lý).
Để
làm sáng tỏ vấn đề này, tôi đề nghị các nhà chức trách cho thống kê từ
năm 1975 đến nay, từ tứ trụ triều đình đến các ban bệ tại địa phương,
ai được đào tạo từ nhỏ? Ai có biệt tài bẩm sinh? Sau đó công bố trước
toàn dân thiên hạ để nhân dân kiểm chứng. Nếu đảng cộng sản Việt Nam
thực sự trọng dụng nhân tài thì suốt 31 năm nay thiếu gì sinh viên tốt
nghiệp đại học, bước vào đời, thử thách hơn 20 năm đầy nghị lực, tài
năng, trí tuệ, Đảng thoả sức lựa chọn nhân tài trong khối sinh viên đó
để đưa lên làm lãnh tụ. Làm được như vậy dân tộc ta chắc không phải
chịu nhiều quốc nhục như bây giờ (!) Nếu không phải mở khoa thi cử chọn
nhân tài lên làm lãnh tụ. Khốn nỗi, nếu làm vậy khoản bổng lộc khổng lồ
mà cả tập đoàn quan ngu đang hưởng thụ sẽ biến mất, bởi vậy đảng phải
cố giữ lấy cái quyền độc tôn lãnh đạo của mình, không muốn chia phần
cho ai. Đảng muốn loại bỏ sinh viên, trí thức, chỉ cần chụp cho họ một
cái mũ "giai cấp tiểu tư sản" là xong.
Hàng năm nhà nước vẫn đầu
tư để tạo lớp "gà chọi" mang chuông đi đấm nước người, lũ "gà chọi" này
đi chọi cũng khá ra trò. Ỷ vào những kết quả ấy, Đảng thoả sức khoe
khoang Việt Nam thông minh, tài giỏi, nhưng chọi xong về có tiếp tục
phát huy được hay không, tôi chưa bao giờ nghe thấy (trừ con ông cháu
cha). Cũng vì vậy Việt Nam có nhiều chuyện lạ như: Một nhà văn giỏi hơn
71 giáo sư, tiến sỹ hàng đầu của Đảng về mọi mặt, kể cả soạn thảo văn
bản. Ông nông dân làm ra máy bay, máy cắt lúa, máy cấy, máy ép mía, máy
trồng ngô, máy gặt, máy thu khói chì. Học sinh nghĩ ra phương pháp làm
sạch môi trường, sinh viên viết luận điểm bác bỏ chủ nghĩa Marx - Lê
Nin v..v...
Còn nhiều điều phi lý lắm, bút nào kể xiết. Ngược
lại các nhà nước như Singapo, Malaixia, Thái lan, Hàn Quốc tuy không có
nhiều nhân tài như Việt Nam, nhưng lại trở thành con rồng Châu á. Việt
Nam chỉ là con trạch luồn bùn giỏi. Đảng còn lãnh đạo kiểu này, không
biết đến bao giờ đất nước mới sánh vai cùng các nước trong khu vực?
Điều lạ nữa là đảng ra rả chửi chế độ phong kiến, đế quốc đủ mọi điều
thối tha, mục rỗng.
Nhưng chính cái chế độ ấy còn biết chọn
lựa nhân tài theo kiểu "thi rồi mới cử", chế độ cộng sản Việt Nam, tự
cho mình là trí tuệ văn minh, cái gì cũng giỏi, nên chọn lựa theo kiểu
"cử rồi mới thi". Vì thế đã nảy sinh đầy rẫy nghịch lý. Một sự thật nữa
là trên các phương tiện thông tin đại chúng, Đảng nỏ mồm chửi chủ nghĩa
tư bản xấu xa, tàn ác, bóc lột, mất dân chủ v..v... Vậy mà bao năm nay
Đảng chắp tay, van lạy, tha thiết xin vào các khối của chủ nghĩa tư
bản, người ta còn xem xét chưa cho thì Đảng chửi đổng. Phương tiện
thông tin đại chúng của đảng đủ các loại, các loa truyền thanh được cơ
cấu đủ các loại, chặt chẽ từ trung ương đến địa phương nhưng nhân dân
không nghe, không tin. Bao nhiêu điều xấu xa thối nát ngang nhiên tồn
tại, phơi bày đầy rẫy trước thanh thiên bạch nhật, Đảng lại đổ lỗi cho
bọn thù địch kích động. Thật vô liêm xỉ hết chỗ nói.
Cái khốn
nạn nhất của cả chế độ cộng sản Việt Nam là: Nói một đường, làm một
nẻo. Đảng hô hào chống tham nhũng, nhưng ai tin đảng dám đứng ra? Dũng
cảm vạch mặt lũ quan tham, lập tức bị bọn chúng tìm mọi thủ đoạn trả
thù. Chính vì vậy càng hô hào chống lại càng phát triển lớn hơn. Cọc
tiêu đường làm bằng xi măng, cốt tre chắc chỉ ở Việt Nam mới có. Đạo
đức của lũ quan tham xuống cấp đến mức tồi tệ, to ăn to, nhỏ đớp nhỏ,
liếm cả băng vệ sinh của phụ nữ, không tha cả tiền tài trợ của những
người nhiễm HIV, tàn nhẫn hơn nữa là dựng mộ giả để ăn tiền của thân
nhân liệt sỹ v..v...
Khi có chức có quyền bọn chúng kéo theo cả
một tập đoàn ăn theo (vợ con, anh em họ hàng) lần lượt vào biến chế trở
thành một tập đoàn sâu mọt cùng nhau đục khoét của dân, đồng thời chuẩn
bị một tập đoàn kế tiếp để thay thế, và cứ thế theo kiểu cha truyền con
nối. Cả xã hội hiện nay đầy rẫy đồ rởm: Lão thành cách mạng, thương
binh, thanh niên xung phong, cựu chiến binh huân huy chương, chiến sỹ
thi đua, bí thư chủ tịch và cả sỹ quan trung cao cấp trong lực lượng vũ
trang rởm v..v...
Một thứ rởm ghê tởm nhất là hệ thống trường
đảng, thực chất là trung tâm u mê hoá chính trị, chuyên đào tạo ra các
đối tượng giỏi lừa bịp, ăn cắp, siêu ăn cắp. Ngay những người học ở
trường cũng phải chán ngán bày tỏ: Trên bục các giáo sư, tiến sỹ giảng
về lý luận thì hay, nhưng khi xuống khỏi bục thì tâm tư của các thầy
khác hẳn, thậm chí ngược lại, Chẳng qua là nghĩa vụ phải học chứ sung
sướng gì". Rõ ràng lực lượng tri thức đã nhìn thấu vấn đề, nhưng vì
miếng cơm manh áo nên không dám nói ra, chính đây là nỗi lo cho dân
tộc.
Điều đáng buồn nữa là: Đảng còn đem cái chương trình của
loại lý luận mù quáng vào chương trình chính khoá ở các trường đại học
để nhồi nhét và mê muội sinh viên. Trong khi chính nơi sinh ra cái lý
luận u mê đó họ đã vứt vào sọt rác và chôn vùi lâu rồi. Không hiểu Đảng
ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà mê muội đến thế? Gần đây giới văn nghệ sỹ
đã giúp nhân dân lên án các tệ nạn xã hội khá gay gắt mạnh mẽ. Thông
qua các câu chuyện cuối năm, bất kể ngành nào cũng bị chửi, thế mà lãnh
đạo vẫn trơ như đá, như câm, như điếc. Thật lì lợm. Một lần tôi xem vở
kịch: "Nhân danh công lý" (tác giả Lưu Quang Vũ), một cô ca ve bắn chết
một thằng khốn nạn, khi bị đem ra xử, cô dõng dạc trả lời nhà chức
trách: "Tôi là con đĩ nhưng là đĩ chân chính còn hơn loại ba tấc lưỡi,
đĩ chính trị các ông". Là một cán bộ chính trị tôi tự thấy xấu hổ,
nhưng không tự ái mà khâm phục bởi cô kết luận quá chính xác. Xem hết
vở kịch, tôi nghĩ: Cô gái phải làm đĩ là do chế độ này, bởi người làm
mất đi cái trong trắng của cô lại chính là kẻ có chức, có quyền, hiếp
cô cho thoả mãn cơn dục vọng lại còn quỵt tiền, đẩy cô vào con đường bĩ
cực, bởi vậy cô đã lấy chính súng của nó để diệt nó, vì chán ghét những
kẻ hành nghề "làm đĩ" như thế này.
23 giờ ngày 25-3-2006 một
cháu trai (sinh năm 1973), gọi điện từ Hàn Quốc về chúc mừng, ủng hộ
tôi khi được đọc bài trên mạng. Hai chú cháu mải mê tâm sự, cháu nói:
"Chú ơi, ông cháu cũng là lão thành cách mạng, nhưng nhà cháu không có
ai vào đảng, có bà cô đảng viên thì chết rồi. Vợ cháu bảo cũng muốn
phấn đấu vào đảng. Cháu bảo vào đảng để đục khoét của dân thì vào làm
gì (?) Lớp trẻ các cháu nhận xét về đảng như vậy đấy, chỉ có tập đoàn
lãnh đạo là chưa chịu nhận ra. Cháu nói tiếp: "Chú ơi ở Hàn Quốc giàu
lắm, ngày làm việc từ 16 đến 17 giờ, người dân sau 70 tuổi vẫn được làm
việc.’
Ở Việt Nam, vào tuổi ấy về hưu cả rồi, suốt ngày chỉ
ngồi chơi xơi nước, ăn tục nói phét, buồn lắm. Chao ôi! trẻ như các
cháu khi đọc bài mộc mạc, chân thật của tôi trên mạng còn nhận ra được
sự thật trần trụi của một chế độ đã thực sự thối nát. Thậm chí cháu còn
nói: "Ở một chế độ mà các ông cộng sản cứ luôn mồm nói rằng: 'Dân chủ
gấp triệu lần tư sản'". Nhưng thực tế, tư tưởng con người luôn bị kìm
kẹp tù đày, hỏi còn chán ngán gì hơn nữa? Tôi chưa một lần bước chân ra
nước ngoài, nhưng tiếp xúc với khá nhiều cháu về nhà, kể chuyện: "Chú
ơi khi ở nước ngoài chúng cháu nhớ quê, muốn về thăm quê, nhưng khi vừa
đặt chân xuống sân bay, lại muốn bay luôn, không muốn nhìn thấy quê
hương nữa, bởi những tệ nạn do chính chế độ cộng sản gây ra, không biết
bao giờ mới gột rửa được?"
Với tư cách người lính, tôi biết chức
năng của lực lượng vũ trang là bảo vệ tổ quốc, chính quyền. Nhưng chính
quyền phải thực sự của dân, do dân và vì dân, ngược lại mục ruỗng, thối
nát, vì dân thì ít, vì tiền thì nhiều, thì lực lượng vũ trang phải lật
đổ để lập nên chính quyền mới trong sạch hơn, đúng với chức năng của
mình. Khốn thay cho đất nước này, cái gì đảng cũng nắm, nên trong quân
đội đầy rẫy tiêu cực, hỏi nói được ai?
Ngày 22-12-1944 là ngày
thành lập quân đội. Khi đó đất nước ta vẫn còn 3 đảng: Đảng lao động -
dân chủ - và xã hội. Quân đội ta trung với đảng nào còn chưa rõ. Khi
bác mất, ông Duẩn mới xoá tên hai đảng kia, còn độc đảng và ngày càng
độc tài, vì thế quân đội đã không làm đúng chức năng của mình, việc
chính quyền thối nát, trách nhiệm một phần thuộc về lực lượng vũ trang.
Từ những vấn đề nêu trên tôi tự thấy:
1.
Đất nước Việt Nam nghèo nàn lạc hậu, tụt hậu tham nhũng, ăn cắp thuộc
loại nhất nhì thế giới, lũ quan tham cùng con cháu ăn chơi, tiêu xài
trác táng cũng thuộc lọai nhất nhì thế giới.
2. Bộ máy của chế
độ cộng sản thuộc loại cồng kềnh nhất thế giới (bên chính quyền có bao
nhiêu ban ngành thì bên đảng cũng có bấy nhiêu ban ngành song trùng
quyền lực). Nhưng hiệu quả công việc từ ngày hoà bình tới nay thuộc
loại tồi tệ nhất thế giới.
3. Lực lượng về hưu, những người
hưởng chế độ (kể cả thật và giả) cũng thuộc loại nhất nhì thế giới. Tập
đoàn ăn bám cùng bộ máy lãnh đạo khổng lồ là lực lượng lớn tiếng ca
ngợi đảng hết lời. luôn hô vang khẩu hiệu " tuyệt đối trung thành" bởi
chỉ sợ mất chế độ là mất lương, hết đường bám (!) Xin lưu ý những đối
tượng chân chính, những người đã có công thực sự với nhân dân thì sống
bất kỳ chế độ nào cũng không bao giờ bị cắt lương. Nhân dân rất công
bằng, không bẩn thỉu như lũ quan tham.
Từ Thái Bình tôi nhìn
ra cả nước: bởi bộ máy ở tỉnh Thái Bình quá thối nát mục rỗng, vậy mà
vẫn được trung ương (kể cả tổng bí thư) đánh giá tốt, nếu đất nước này
đâu cũng giống như vậy thì người tài đất Việt làm gì có đất dụng võ.
Nỗi đau là đương nhiên, vì vậy việc phải xoá bỏ Đảng cộng sản - nguồn
gốc của mọi nỗi đau là đương nhiên.
Dân chủ, tự do muôn năm
Đảng độc tài, hại dân phải tiêu vong ngay!
Ngày 1-4-2006
Trần Kim Anh
Nhà 502 tổ 10 phhố Trần Hưng Đạo, phường Quang Trung, Thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình. ĐT: 036833123. DĐ: 09148179.