Nước Mắt Chảy Xuôi
Theo Việt Báo - Diệu Trân - 08-08-2006
Thầy Nguyên Siêu tại Chùa Phật Đà.
“Một vai cõng Mẹ, một vai cõng Cha, suốt trăm năm cũng không trả đủ ơn nghĩa sinh thành”.
Câu
này để nói lên ơn Cha Mẹ như trời biển. Nhưng dù có nói đến thế thì
trăm năm cũng còn giới hạn thời gian, trời biển cũng còn giới hạn không
gian. Ơn Cha Mẹ thì có giới hạn hay không ?
Sau ba hồi chuông
trống Bát Nhã trên chùa Phật Đà, thành phố San Diego miền Nam
California Hoa Kỳ, đồng hương và Phật tử đã được dự một Lễ Vu Lan tràn
đầy đạo vị và xúc động với sự chứng minh của hơn mười Chư Tôn Đức Tăng
Ni từ các tu viện Vĩnh Đức, Vạn Hạnh, Như Lai.
Ngay nơi bài pháp
chủ đề “Đạo Phật và chữ hiếu” mà Thượng Tọa Viện chủ ban cho, đã thức
tỉnh biết bao tấm lòng mải tất bật, lo toan, chợt dừng lại những cuồng
quay nhân thế để nghe được tiếng nói bản tâm. Với nhân dáng nhu hòa,
giọng nói điềm đạm cố hữu, Thượng Tọa Thích Nguyên Siêu đã tuyên lại
lời Phật dạy về sự hiếu kính Cha Mẹ để nhắc nhở chúng ta rằng, hiếu
kính Cha Mẹ phải đủ hai phần: Vật chất là chăm lo cơm ăn áo mặc, thuốc
men, nơi ở và tinh thần là khuyến tấn Cha Mẹ luôn hướng về đường đạo để
kiện thành thiện tâm. Bổn phận người con hiếu thảo không chỉ ngừng ở
đây mà còn phải vun bồi chính bản thân mình. Thân ta do Cha Mẹ tạo
thành, nếu thân này chẳng sống cho xứng đáng thì ta đã bất hiếu ngay
nơi đó rồi !
“HIẾU là độ được song thân
NHÂN là cứu vớt trầm luân muôn loài”
Thầy
dẫn chứng hai câu thơ này để cô đọng nói lên chủ đề “Đạo Phật và chữ
hiếu”. Ai thực hành được hai chữ ngắn ngủi này thôi là người đó đã
vuông tròn công hạnh Bồ Tát vì chỉ Bồ Tát mới phát đại nguyện vào đời
cứu độ chúng sanh. Sự cứu độ chẳng phải chỉ ở những việc to lớn đội đá
vá trời mà chúng ta có thể thực hành hạnh Bồ Tát từ việc cứu một con
kiến, dành vài hạt cơm cho bầy chim đói lạnh, an ủi một người đang buồn
khổ, dắt một cụ già qua đường ..... Những việc nhỏ xíu nhưng ta làm
được một cách tự nhiên, thanh thản là vì ta đã phát được tâm rộng lớn,
LUÔN ĐẶT MÌNH ĐỨNG SAU LỢI ÍCH CHÚNG SANH.
Với tâm rộng lớn
đó, những người con hiếu thảo đang trả ơn Cha Mẹ bằng chính bản thân
mình, cẩn trọng nhưng vững chãi CHUYỂN HÓA SINH TỬ LUÂN HỒI THÀNH VÔ
SINH BẤT DIỆT.
Đó là sự trả ơn rốt ráo mà Chư Phật dạy chúng ta.
Bài
pháp của Thượng Tọa viện chủ không chỉ nhẹ nhàng chuyển tâm người nghe
về chánh pháp mà còn khơi dậy giòng Cam Lộ vô tận nơi tình Mẹ bao la.
Trên bục giảng, bao nhiêu lần Thượng Tọa nghẹn lời là bấy nhiêu lần đại
chúng thổn thức, không phải chỉ khóc thầm mà khóc nức nở, khóc vì ân
hận nếu xét rằng mình đã vô tình bất hiếu, khóc vì sung sướng khi cảm
nhận hạnh phúc đích thực được có cha có mẹ.
Khi liên tưởng tới
sự mênh mông, vô bờ, chúng ta thường nghĩ tới đại dương ư ? Vâng, nước
đại dương thì nhiều vô kể, sức người chẳng thể cân đo, nhưng quý vị ơi,
với muôn kiếp sinh tử luân hồi tiếp nối không ngừng thì giòng sữa mẹ
cho con bú, nước mắt mẹ chảy vì con còn nhiều hơn muôn ngàn lần đại
dương bao la kia !
Xin lắng tâm một sát na, nghĩ về điều này
chúng ta sẽ thấy tấm lòng Chư Phật thương xót và từ bi với chúng sanh
đến đâu. Chư Phật, Chư Bồ Tát không ngừng chỉ dạy và nhắc nhở chúng ta
cách báo hiếu Cha Mẹ trọn vẹn nhất là chính chúng ta chuyển hóa thân
tâm mình, tập đi trên con đường Bồ Tát mới mong viên hạnh câu:
Hiếu là độ được song thân
Nhân là cứu vớt trầm luân muôn loài.
Ngày
nào chúng sanh còn trong sinh tử luân hồi thì ngày đó nước mắt cha mẹ,
con cái tuôn chảy vì nhau, cho nhau còn tầm tã với đại dương.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát
Diệu Trân
Ngày 6 Tháng 8, 2006
(Chùa Phật Đà, San Diego, California)
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: