Hoa Thịnh Đốn .- Làm sao để Việt Nam trở thành một cường quốc cả về
thể chất lẫn tinh thần là nỗi trăn trở mới bùng lên ở trong nước của
nhiều người sau cuộc thăm dò ý kiến dài ba tháng (27-3 – 30-6-06) của
báo Thanh Niên.
Câu hỏi của Thanh Niên là “Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ”?
Đề
tài này bắt nguồn từ một bài báo của Nhà Sử học, Đại biểu Quốc hội
(Tỉnh Đồng Nai) Dương Trung Quốc đăng trong báo Thanh Niên ngày 26-3-06.
Ông
Quốc thắc mắc: “Nhưng điều gì khiến cho công cuộc 20 năm Đổi mới được
biểu dương như những thành tựu to lớn mà có người còn sánh với những
chiến công của lịch sử giữ nước, mà cuối cùng chúng ta vẫn không tránh
được nguy cơ tụt hậu? Ai cũng biết giữ được mức tăng GDP (Gross
Domestic Product, Sản xuất Nội địa) thuộc loại nhất nhì khu vực, đặc
biệt là giữ được sự ổn định về an ninh là một cố gắng rất lớn. Nhưng
mục tiêu thoát khỏi nguy cơ tụt hậu ngày càng xa vời. Phải tìm cho ra
những lý do của sự tụt hậu mới mong thoát được nguy cơ tụt hậu.”
“Đương nhiên, chiến tranh luôn được viện dẫn làm lý do hàng đầu. Chiến
tranh tàn phá của cải vật chất để lại những hậu quả rất nặng nề. Chiến
tranh mang lại nhiều đau thương mất mát, kể cả những di chứng lâu dài
cho con người... Những lý do ấy đều thấy được, cân đong đo đếm được và
trên thực tế ta đã có nhiều thập kỷ khắc phục. Nhưng còn có một lý do
mà không phải là khó thấy. Đó chính là nếp nghĩ và hành xử.”
Nhưng
“nếp nghĩ và hành xử” mà ông Quốc nêu lên của ai, Đảng hay Nhân dân? Và
ai phải chịu trách nhiệm về những hậu qủa nghiêm trọng đã và đang gây
ra cho đất nước vì “nếp nghĩ và hành xử” như thế?
Đại biểu Quốc không đào sâu thêm mà tiếp tục nêu các câu hỏi:
-
“Vì sao đứng trước hiện tượng hàng vạn người phụ nữ phải rời quê hương
đi làm dâu xứ người trong một hy vọng thoát khỏi cảnh nghèo và cả nạn
bạo hành trong gia đình mà không ai nghĩ đến một giải pháp để ngăn chặn
ngoài nỗi bức xúc được phản ánh trên báo chí và liệu những người có
trách nhiệm với đất nước có ai cảm thấy đó là nỗi nhục để tìm cách chấm
dứt.”
- “Mời được càng đông người nước ngoài đầu tư vào nước
ta, vay được càng nhiều tiền của thiên hạ được coi là thước đo của sự
tín nhiệm của thế giới đối với Việt Nam. Nó mang lại những nguồn lực
cần thiết nhưng mấy ai quan tâm đến tỷ trọng lợi nhuận rơi vào túi ai
mà vẫn được tính vào một phần thành tựu GDP của đất nước và ai sẽ phải
gánh vác để trang trải những món nợ đáo hạn?”
- “Và những cuộc
đình công, bãi công của thợ thuyền giờ đây có còn làm nên một phần của
truyền thống giai cấp hay không? Những vụ bê bối, tham nhũng bạc triệu
đô la gây nên sự ồn ào trên dư luận và sự bận bịu của các cơ quan điều
tra và xét xử mà chưa làm nên sự xúc động đến mức chẳng có một ai từ
chức vì sự xấu hổ về trách nhiệm của mình, v.v và v.v...”
Trăn
trở như thế, nhưng ông Quốc lại không có can đảm nói ra cái cốt lõi của
vấn đề là đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra những gánh nặng cho đất nước
mà ông vừa kể. Ông than van một cách bất lực: “Cách hành xử và tâm thế
của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là nước nhỏ. Không
ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc
của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay
vùng sâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ
giúp, mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và tụt hậu.”
“Lại nhớ đến điều mà vị Đại tướng góp phần đánh thắng hai đế quốc to
nhắc nhở: Có một thế hệ hàng ngày nhìn vết đạn của ngoại xâm trên thành
Cửa Bắc để nuôi chí rửa sạch nỗi nhục mất nước. Bây giờ, nếu mỗi ngày,
cùng với dự báo thời tiết chúng ta công bố thứ hạng về trình độ phát
triển cùng những món tiền nợ nước ngoài để thấm được cái nỗi nhục tụt
hậu, chúng ta mới chiến thắng nghèo hèn để vươn lên cho xứng đáng với
dân tộc của mình...”
Vậy Đảng Cộng sản mà ông Quốc, dù không
phải là một đảng viên nhưng đang phục vụ nó tích cực, có trách nhiệm gì
với “cái nỗi nhục” Việt Nam đã nghèo mà còn tụt hậu?
Trong lịch
sử dân tộc, mãi cho đến thời Cộng sản cai trị cả nước từ 1975 thì nước
ta mới có nạn buôn bán trẻ em, phụ nữ; có phong trào phụ nữ lấy chồng
nước ngoài, trong nhiều trường hợp làm nô lệ và sinh con cho nhà chồng
hoặc bị buôn qua, bán lại ở xứ người mà không được Nhà nước Việt Nam
bảo vệ.
Cũng chỉ trong thời Cộng sản cầm quyền mới có cảnh Thiếu
nữ Việt Nam bị con buôn lồng vào tủ kính rao bán ở Đông Nam Á và trên
báo chí ở Đài Loan, Hàn Quốc. Nhiều phụ nữ và trẻ em Việt Nam đã bị con
buôn cưỡng ép làm điếm tập thể ở Cao Miên, Ma Cao, Hồng Kông, và tại
một số nước ở Âu Châu!
Riêng trong lĩnh vực Giáo dục thì Chế độ
CSVN đã tạo ra một hệ thống thi gian, bằng giả người thật và bằng thật
người gỉa, học vẹt, nhiều thầy hơn thợ lan tràn trong xã hội chưa từng
có từ trước đến nay. Thậm chí số cán bộ, đảng viên có bằng Tiến sỹ, Phó
Tiến sỹ không cần Học vị, chưa hề làm một Luận án mà vẫn có bằng để lên
lương, lên chức lại nhiều hơn số người đi học!
Số Thầy, Cô được
lệnh cấp trên cho điểm gỉa, nâng điểm cho học sinh cốt chỉ để tạo thành
tích thi đua lấy thưởng cho Nhà trường, cho Địa phương mình cũng là
chuyện thông thường trong hệ thống từ bậc Tiều học.
Cũng chỉ
dưới “ánh sáng của Chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh” mà nước
Việt Nam ta mới có cơ hội xuất cảng Lao động làm thuê cho nước ngoài để
đem ngoại tệ về cho Nhà nước.
Những nỗi nhục này do ai gây ra,
nếu không phải là đảng Cộng sản Việt Nam? Vì vậy mà nội dung buổi “Tổng
kết diễn đàn "Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?" của báo Thanh Niên
kết thúc tại Sài Gòn hôm 5-8 (06), tuy quy tụ tới 400 người và ít cán
bộ cấp trung, vẫn không rút ra dược bài học nào khả dĩ làm bật lên một
“phong trào đồng khởi thi đua yêu nước” để tiến lên chận đứng cái
nghèo, tình trạng tụt hậu đang đe dọa kéo dài.
NỘI DUNG
Theo
Nguyễn Công Khế, Tổng Biên tập báo Thanh Niên thì đã có “Hàng vạn ý
kiến đề cập sâu sắc, súc tích trên nhiều lĩnh vực của đời sống đất
nước, bao gồm từ giáo dục đào tạo, luật pháp, các giải pháp về kinh tế,
xã hội, sử dụng nhân tài, khắc phục các mặt tiêu cực, thói hư tật xấu
của mỗi cá nhân, cộng đồng, củng cố và mở rộng khối đại đoàn kết dân
tộc để có thêm sức mạnh nội lực nhằm xây dựng đất nước, sớm đưa đất
nước ta trở thành một nước giàu mạnh, có mức sống cao, đạt được một xã
hội công bằng, văn minh và hạnh phúc.” (Báo Thanh Niên, 5-8-06)
Trong
số nhỏ người “có tai mắt” đến dự có Nguyễn Thị Bình, Cựu Phó Chủ tịch
Nước và hai Bộ trưởng Thương Mại Trương Đình Tuyển và Bộ trưởng Giáo
dục-Đào tạo Nguyễn Thiện Nhân.
Bình nói: “Đây là cuộc vận động
chính trị quan trọng khơi dậy nhiệt huyết, lòng yêu nước của mọi người,
mọi tầng lớp. 25 năm đổi mới nhân dân ta đã đạt được nhiều thành tựu to
lớn và bước vào giai đoạn mới trong bối cảnh toàn cầu hóa, sắp tới sẽ
gia nhập WTO, vì thế chúng ta phải cố gắng hơn nữa, khắc phục yếu kém
khó khăn đưa đất nước đi lên thành "nước Việt Nam ta không nhỏ" có vị
trí xứng đáng trên thế giới. Tôi nghĩ diễn đàn này bắt đầu phát động
đấu tranh vì một nước Việt Nam hùng mạnh độc lập dân chủ phồn vinh văn
minh.”
Tuyển cho biết: “Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay,
sức ép về cạnh tranh rất lớn, có thể diễn ra ở 3 cấp độ. Cấp độ thứ
nhất là giữa sản phẩm với sản phẩm. Cấp độ thứ hai là giữa doanh nghiệp
với doanh nghiệp. Và thứ ba là cạnh tranh tổng lực giữa quốc gia với
quốc gia. Điều đó đòi hỏi bản lĩnh trí tuệ của con người Việt Nam trong
thời đại mới. Tôi tin rằng, dân tộc Việt Nam có đầy đủ những bản lĩnh
và trí tuệ đó.”
Còn Nguyễn Thiện Nhân, người mới nhận chức đã
năng nổ phát biểu: “Giáo dục sẽ tạo ra nguồn lao động tri thức quý giá
của nước nhà. Do đó, chúng ta cần phải có những biện pháp đổi mới toàn
diện. Chỉ mới nhận nhiệm vụ đúng 1 tháng 5 ngày nên tôi không thể có
một biện pháp toàn diện, rất mong mọi người và toàn xã hội góp sức cùng
ngành giáo dục. Tuy nhiên, điều đầu tiên chúng ta có thể làm vào lúc
này là tuyên chiến với gian lận thi cử, bệnh thành tích. Nếu đủ khả
năng lên lớp thì mới được lên. Thứ hai cần đổi mới phương pháp giảng
dạy, không thể thầy đọc trò chép. Cuối cùng là việc xã hội hóa giáo dục
càng sớm càng tốt”.
Cả ba ý kiến này không có gì mới hơn những
điều lãnh đạo đảng và những người tiền nhiệm đã nói đi nói lại nhiều
lần từ mười mấy năm nay. Nhưng muốn làm được việc, trước hết Đảng và
Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam phải tôn trọng quyền làm
chủ của nhân dân; phải có chính sách đúng đắn và được nhân dân hào hứng
làm theo đúng với khẩu hiệu: “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm
tra”. Đội ngũ cán bộ, công bộc của dân, thì phải phục vụ dân đắc lực và
các tệ nạn quan liêu, tham nhũng, lãng phí, nịnh trên nạt dưới, hành
dân phải được giải quyết trong tinh thần “thượng tôn luật pháp” từ trên
xuống dưới.
Thêm vào đó, muốn được nhân dân ủng hộ thì nhà nước
phải công bằng, phải nghiêm minh thi hành pháp luật và trừng phạt đích
đáng những cán bộ, đảng viên phạm pháp, nhất là những kẻ có chức có
quyền trong guồng máy cai trị.
Lãnh đạo hiện nay và trước đây
từng hô hào khẩu hiệu “nói đi đôi với làm” nhưng tình trạng “trên bảo
dưới không nghe”, “đánh trống bỏ dùi”, “trống đánh xuôi kèn thổi ngược”
hoặc “đào lên lấp xuống” vẫn diễn ra hàng ngày đang làm khổ dân.
Những
tệ nạn “giết người” này của cán bộ, đảng viên và sự bạc nhược của lãnh
đạo đảng CSVN từ bấy lâu nay đã biến dân ta lớn với những thành tích
giữ nước và dựng nước lẫy lừng thành những con người nhỏ thó với trí
tuệ hẹp hòi trước nhu cầu đổi mới và hội nhập toàn cầu.
Đó là
cốt lõi của vấn đề tại sao dân ta cứ thấy mình nhỏ đi và chậm tiến, lạc
hậu hơn các dân tộc láng giềng từng có quá khứ thua kém hơn Việt Nam.
PHẢN ỨNG
Vì
vậy mà độc giả Nguyễn Đình Khôi, sau khi đọc bài của ông Quốc đã viết
trên Thanh Niên: “Nói hay, làm dở. Nói nhiều, làm ít. Trách nhiệm chung
chung. Bộ máy quản lý cồng kềnh và quan cách, thủ tục hành chính phức
tạp, phiền hà, cốt nhẹ cho quan chức, dồn hết cái khó cho dân (ví như
cách làm sổ đỏ, hộ khẩu...). Dân chủ còn nhiều tính hình thức, kỷ
cương, pháp luật không nghiêm. Vì vậy, vấn đề nhỏ trở thành vấn nạn
lớn, ngày càng nặng nề, nan giải. Để tình trạng đó kéo dài là một nguy
cơ cho đất nước, còn nói gì đến lớn hay nhỏ.”
Độc giả Nam Cường
nhìn vấn đề rộng hơn: “Dân tộc Việt Nam có quá khứ oai hùng, nhưng
không thể dựa vào vầng hào quang này để sử dụng trong quan hệ ngoại
giao, quốc tế mà cần phải có một nền kinh tế vững mạnh, một đồng tiền
có giá trị lớn để giao lưu. Tôi đã đi nhiều nước châu Á, châu Mỹ,...
đến nơi nào tôi cũng chú ý tìm hiểu sự hiện diện của hàng hóa Việt Nam.
Ở các siêu thị nước ngoài, nếu có các mặt hàng Việt Nam thì
thường ở một vị trí rất khiêm tốn, lẻ loi, ít được biết đến trông rất
tội nghiệp như hàng thủ công mỹ nghệ, hải sản. Còn đồng tiền Việt Nam
(VNĐ), tôi chưa thấy có vị trí nào trên các bảng điện tử của ngân hàng,
khách sạn từ Bắc Kinh, Hồng Kông cho đến New York, Toronto... Điều này
nói lên vị trí yếu kém của đồng tiền Việt Nam ta trên hệ thống tiền tệ
quốc tế, đó là điều mỗi người Việt Nam khi ra nước ngoài đều thấy đau
lòng, nhức nhối.”
Hai ý kiến này đã nói lên một điều đau lòng:
Danh dự dân tộc đã bị những người cầm quyền của đảng CSVN xúc phạm để
kìm hãm tiến bộ trước sức sống vươn lên mỗi ngày một nhanh hơn và văn
minh hơn của các dân tộc láng giềng.
Khi dùng mọi biện pháp, hợp
pháp cũng như bất hợp pháp, để phủ nhận quyền của nhân dân được sống
văn minh, chống tụt hậu, muốn được tự do cư trú, tự do tôn giáo, tự do
ngôn luận, báo chí, lập hội, lập đảng chính trị, nghiệp đoàn lao động
và các tổ chức xã hội, trí thức, sinh viên, học sinh là đảng CSVN đã
làm cho đất nước nhỏ đi, con người Việt Nam bé hơn các dân tộc khác về
trình độ văn hóa, khoa học và kỹ thuật.
Hành động phủ nhận ý
nguyện của dân đã chứng minh trong thời gian trước Đại hội đảng X
(4/06) khi đảng kêu gọi nhân dân góp ý vào Dự thảo Báo cáo Chính trị
rồi lại chụp mũ cho những “ý kiến trái chiều” là có “động cơ xấu, chống
đối, thù địch, lợi dụng việc góp ý với Báo cáo chính trị để xuyên tạc,
vu cáo, bôi nhọ Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.”
Những ý kiến
đóng góp của nhiều tầng lớp nhân dân đã tập trung vào những vần đề
chính: Đòi đảng phải đứng thẳng người lên nhận trách nhiệm về những sai
lầm, quyết tâm thanh trừng những cán bộ, đảng viên quan liêu, tham
nhũng, vi phạm pháp luật, bóc lột và hành hạ nhân dân. Họ cũng đòi đảng
trả lại quyền làm chủ đất nước cho dân, tôn trọng tự do dân chủ, tự do
ngôn luận và tôn giáo, từ bỏ độc quyền lãnh đạo đất nước, chấm dứt chủ
trương xây dựng đất nước dựa trên nền tảng Chủ nghĩa Mác-Lênin đã thoái
trào và bị lên án là độc hại của nhân loại.
BẰNG CHỨNG ĐI LUI
Ngay
trong Báo cáo Chính trị của khoá IX mà Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đọc
trước Đại hộI X đã thừa nhận những khuyết tật đang làm cho đất nước
chậm tiến và dân tộc tụt hậu ngày càng sâu hơn.
Về kinh tế, đảng
cho biết: “Chưa thực hiện thật tốt việc kết hợp tăng trưởng kinh tế với
tiến bộ và công bằng xã hội. Môi trường ở nhiều nơi bị ô nhiễm nặng,
ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống….Nguồn lực của đất nước
chưa được sử dụng có hiệu quả cao, tài nguyên, đất đai và các nguồn vốn
của Nhà nước còn bị lãng phí, thất thoát nghiêm trọng. Các nguồn lực
trong dân còn nhiều tiềm năng chưa được phát huy…Tuy đã có cố gắng đầu
tư, song kết cấu hạ tầng kinh tế, xã hội vẫn còn lạc hậu, thiếu đồng
bộ, chưa đáp ứng được yêu cầu, hạn chế sự phát triển kinh tế - xã
hội…Thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn nhiều
hạn chế; các cân đối vĩ mô chưa thật vững chắc…Việc xây dựng thể chế
kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn nhiều vướng mắc và
chưa thật đồng bộ.”
Trong lĩnh vực Giáo dục, Mạnh nói: “Chất
lượng giáo dục và đào tạo còn thấp, nhiều vấn đề hạn chế, yếu kém chậm
được khắc phục…Chất lượng giáo dục còn nhiều yếu kém; khả năng chủ
động, sáng tạo của học sinh, sinh viên ít được bồi dưỡng, năng lực thực
hành của học sinh, sinh viên còn yếu. Chương trình, phương pháp dạy và
học còn lạc hậu, nặng nề, chưa thật phù hợp…. những hiện tượng tiêu
cực, như bệnh thành tích, thiếu trung thực trong đánh giá kết quả giáo
dục, trong học tập, tuyển sinh, thi cử, cấp bằng và tình trạng học
thêm, dạy thêm tràn lan kéo dài, chậm được khắc phục.”
Về Văn
hoá, nền tảng văn minh của một dân tộc, Báo cáo viết: “Việc xây dựng
nếp sống văn hoá chưa được coi trọng đúng mức. Tình trạng suy thoái,
xuống cấp về đạo đức, lối sống, sự gia tăng tệ nạn xã hội và tội phạm
đáng lo ngại, nhất là trong lớp trẻ. Quản lý nhà nước về văn hoá còn
nhiều sơ hở, yếu kém. Đấu tranh ngăn ngừa văn hoá phẩm độc hại chưa
được chú ý đầy đủ, còn nhiều khuyết điểm, bất cập…”
Nếu hành
động như vậy thì trình độ của cán bộ, đảng viên thi hành chính sách như
thế nào? Mạnh báo cáo với Đại hội: “Năng lực và phẩm chất của nhiều cán
bộ, công chức còn yếu, một bộ phận không nhỏ thoái hoá, biến chất. Dân
chủ ở nhiều nơi bị vi phạm, kỷ cương phép nước chưa nghiêm. Quan liêu,
tham nhũng, lãng phí còn nghiêm trọng, đặc biệt là tình trạng nhũng
nhiễu, cửa quyền, thiếu trách nhiệm của bộ phận không nhỏ cán bộ, công
chức, nhất là ở các cơ quan giải quyết công việc cho dân và doanh
nghiệp. Bộ máy chính quyền cơ sở nhiều nơi yếu kém.”
“Không ít
tổ chức đảng yếu kém, nhất là ở cơ sở, không làm tròn vai trò hạt nhân
chính trị và nền tảng của Đảng…. Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng
viên, kể cả một số cán bộ chủ chốt các cấp, yếu kém cả về phẩm chất và
năng lực; thiếu tính chiến đấu và tinh thần bảo vệ quan điểm, đường lối
của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, giảm sút lòng tin, phai
nhạt lý tưởng; một số ít có biểu hiện bất mãn, mất lòng tin, nói và làm
trái với quan điểm, đường lối của Đảng.”
“Bệnh cơ hội, chủ
nghĩa cá nhân trong một bộ phận cán bộ, đảng viên có chiều hướng gia
tăng; vẫn còn tình trạng "chạy chức", "chạy quyền", "chạy tội", "chạy
bằng cấp". Thoái hóa, biến chất về chính trị, tư tưởng, về đạo đức, lối
sống; tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, sách nhiễu dân trong một bộ
phận không nhỏ cán bộ, đảng viên diễn ra nghiêm trọng, kéo dài chưa
được ngăn chặn, đẩy lùi, nhất là trong các cơ quan công quyền, các lĩnh
vực xây dựng cơ bản, quản lý đất đai, quản lý doanh nghiệp nhà nước và
quản lý tài chính, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Đảng. Đó là
một nguy cơ lớn liên quan đến sự sống còn của Đảng, của chế độ….”
Những
bằng chứng tụt hậu của đảng CSVN trên đây đã trả lời cho sự trăn trở
đến nhức nhối của nhiều thành phần dân chúng trong nước về nguyên nhân
khiến cho nước Việt Nam chưa thể lớn lên ngang tầm thời đại và dân tộc
ta chưa thể ngẩng mặt sánh vai với nhân dân các nước trong khu vực Đông
Nam Á .
Lỗi ấy, đảng CSVN phải có can đảm nhìn mặt mình trong
gương mà tự kiểm điểm xem có còn xứng đáng là “đội tiên phong của giai
cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp
công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc.” hay không?
Việc
làm này sẽ cho thấy nước Việt Nam ta lớn, Dân tộc ta anh hùng nhưng con
mắt Đảng lại chỉ bằng lỗ kim nên đất nước mời đói nghèo, tụt hậu như
ngày nay. -/-
Phạm Trần
(08-06)