Một sự thật không thể chối cãi được là sinh viên VN Cộng sản đi du học
nhiều nhưng trở về nước nhà rất ít. Trái ngược thời VN Cộng hoà chiến
tranh tràn lan nhưng tỷ lệ sinh viên ở lại ngoại quốc không nhiều như
bây giờ. Chính Ong cựu Bộ Trưởng Giáo dục của CS Hà nội đã thú nhận
điều này. Chắc chắn ông bộ trưởng giáo dục CS không ăn cơm CS đi nói
hại CS.
Có
nhiều lý do để sinh viên VNCS du học không về nước. Trong đó phải kể lý
do kinh tế là lý do rất người -- ai cũng muốn có một đời sống vật chất
tiện nghi, sung sướng hơn. Cũng có lý do tình cảm, vì tình yêu, vì sớm
lập gia đình hay sống già nhơn nghĩa non vợ chống với người tại chỗ.
Nhưng lý do quan trọng để không về thường là lý do tư tưởng - "tư tưởng
chuyển biến" [tiếng trong nưóc thường xài]. Chuyển biến chánh yếu vì
tiếp nhận một nền giáo dục tự do, sống trong bầu không khí tự do, dân
chủ ở những nước đến du học. Và tư tưởng quyết định hành động không trở
về VN và ở lại tìm một cuộc sống tự do, dân chủ hơn. Trước nhứt cho
mình và kế đó hy vọng làm một điều gì đó cho đồng bào trong nước đã bị
tước đoạt tự do, mất dân chủ. Vì biết về bên nước nhà khó mà chấp nhận
sự chỉ huy của những đảng viên CS sống lâu lên lão làng mà đầu óc thủ
cựu, chậm tiến nên đa nghi. Biết khó mà tiến thân lên chức vụ lãnh đạo
chỉ huy ban ngành đoàn thể vì guồng máy công quyền CS dựa vào đảng
tịch, tuổi đảng hơn là dựa vào tài năng, hồng luôn hơn chuyên. Tội
nghiệp có người phải tốn kém rất nhiều để lập hôn thú với người có quốc
tịch quốc gia đang học để được ở lại theo qui chế vợ chồng. Cũng có
người ở lại tiếp tay với phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân
quyền VN hy vọng làm một cái gì tốt đẹp hơn cho quốc gia dân tộc đang
khổ vì độc tài, đảng trị toàn diện. Càng ngày số sinh viên du học càng
góp tiếng nói, góp bàn tay vào cuộc đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền
VN.
Những cũng có người phản biện sinh viên du học đến từ VN
nếu không con cháu cán bộ CS có chức có quyền, có tiền thì cũng của
những người mới giàu nhờ "ăn theo" CS trong thời CS mở cửa đầu tư cho
nước ngoài vào. Với nguồn gốc CS như vậy thì làm gì tư tưởng chuyển
biến sang tư tưởng tự do, dân chủ được. Thêm vào đó CS Hà Nội còn tổ
chức kiểm soát sinh viên qua tổ đảng, tổ đoàn ở ngoại quốc và nắm chặt
phụ huynh và gia đình như con tin trong nước, còn khuya sinh viên mới
dám nói ngước, làm ngược ý đảng. Thời VN Cộng hoà sinh viên du học
không bị "tổ chức" kiểm soát như vậy, các toà đại sứ không có kế hoạch
" năm sinh viên, lơ là sinh viên vận nên mới có hiện tượng Nguyễn thái
Bình không tặc máy bay để chống Chiến tranh VN và chống Mỹ.
Nhưng
nghĩ sao về các sinh viên Miền Nam VN thời trứơc 1975 đi du học bỗng
trở cờ thân cộng, để tham dự phản chiến? Thậm chí có những trường hợp
con các lãnh tụ đảng phái chống cộng, có bề dày lịch sử chống CS ở VN
vẫn có người trở nên thân cộng... Điều đó cho thấy không hẳn là cha nào
con nấy, và con người đâu có ai chọn lổ để sanh ra. Chính hoàn cảnh xã
hội, cá nhân. Đặc biệt là giáo dục tác động có khi mạnh hơn gia đình
trên phương diện chánh trị. Những sinh viên thời đó đi du học bằng
ngoại tệ máu xương VN Cộng Hoà, được hoãn dịch sướng vạn lần hơn các
bạn đồng trang lứa bị động viên vào quân đội, tốt nghiệp về có thể có
một địa vị xã hội tốt, mà vẫn chống Việt Nam Cộng Hoà. Các sinh viên du
học này chống có thể vì bị CS móc nối, vì bị ảnh hưởng của phong trào
Phản Chiến thịnh hành lúc bấy giờ nắm hầu hết các bục giảng đại học ở
Tây Âu, Bắc Mỹ. Phản chiến khai thác tâm lý bất mãn đại siêu cường Mỹ
dùng số bom đạn lớn hơn thời Đệ nhị Thế Chiến bỏ xuống cả Au châu để bỏ
lên đầu một dân tộc nhược tiểu.
Thì bây giờ lớp trẻ sinh viên VN
du học ở Tây Au Bắc Mỹ nhứt định cũng có người thấy như các sinh viên
một thời VNCH năm xưa. Thấy những ai và cái gì đã làm cho VN sau 30 năm
"hoà bình lập lại" mà vẫn là nước đứng đầu sổ những cái xấu, và cuối sổ
những cái hay. Chính trị thì bị Mỹ liệt vào sổ bìa đen nước cần quan
tâm đặc biệt CPC về vi phạm tự do tôn giáo. Liên Au nhốt CS vào viện
bảo tàng tội ác chống Nhân Loại chung với Đức Quốc xã. An ninh thi Hà
Nội đàn áp thăng tay đồng bào không có tấc sắt trong tay, nhưng sợ quan
thày Trung Cộng như sợ cọp. Trong lịch sử VN chưa có triều đại nào, kể
cả Lê chiêu Thống dù cổng rắn cắn gà nhà, chớ cũng chưa dám bán đất
dâng biển cho Tàu như CS Hà Nội. Kinh tế thì khôn nhà dại chợ. Rút tài
nguyên quốc gia, dầu, gạo, cà phê đem bán rẻ cho ngoại quốc. Ép giá
công nhân VN để thu hút đầu tư ngoại quốc và đem bán rẻ mạt ở ngoại
quốc khiến bị Mỹ và Liên Âu phạt phá giá thị trường. Gia đình cán bộ và
những người ăn theo vinh thân phì da thực, nhưng đất nước phải cần 192
năm nữa mới bằng Singapore. Đàn bà trẻ em VN nghèo đến nổi phải đi bán
mình làm nô lệ tình dục cho Đài Loan, Đại Hàn, Thái Lan, và Miên. Thật
là hổ thẹn trước mặt bè bạn ngoại quốc trước những tin VN là những nước
tham nhũng, bịnh Sida nặng nhứt Á châu, nghèo nhứt thế giới, đại sát
thủ báo chí, Internet.
Không có tổ chức chi bộ đảng, đoàn đội,
toà đại sứ nào có thể bịt mắt, bịt tai sinh viên du học trước những
điều tệ hại, những tiếng xấu xa mà CS Hà Nội là chánh phạm đã gây ra
cho đất nước nhân dân VN. Thông tin, nghị luận, diễn đàn của truyền
thông đại chúng tự do, độc lập, và phong phú - đã thực sự trở thành đệ
tứ quyền ở các siêu cường mà sinh viên VN đến học như Mỹ, Canada, Pháp,
Đức, Nhựt, v.v.. Không có con, cháu nào dù của những cán bộ chóp bu đăc
sệt, giáo điều CS khi ra khỏi VN có thể nhắm, bịt tai trước những văn
minh, tiến bộ, phát triển kinh tế lành mạnh của các siêu cường mà đại
đa số theo chế độ chánh trị tự do, dân chủ. Tự do dân chủ quả là điều
kiện tiên quyết để phát triển bền vững mọi mặt. Số quốc gia dân chủ
ngày càng tăng nhanh trên thế giới. Và số sinh viên từ VNCS du học ngày
càng dấn thân vào việc đấu tranh cho tự do dân chủ VN ở hải ngoại ngày
càng nhiều.