Khi Pôn Pốt
tàn sát nhân dân Cămpuchia, gây nên một thảm kịch kinh hoàng, thì cả
thế giới đã lên án Khơme đỏ là tội phạm diệt chủng, những “cánh đồng
chết” đầy sọ người là chứng tích tàn bạo và ô nhục của loài người do
một đám cộng sản tự coi là mẫu mực nhất thế giới- theo đúng đường lối
Stalin Mao trạch Đông- Nạn nhân của Pôn Pốt có thể lên tới vài triệu
người dân Căm pu chia.
Trong
Thế chiến thứ hai, khi Hitler ra lệnh tàn sát 6 triệu người Do Thái,
thì cả thế giới cũng đã lên án Quốc-Xã Đức về tội diệt chủng và những
kẻ phạm tội ác chống nhân loại đã bị đưa ra tòa án Quốc Tế xét xử và
đền tội một cách thích đáng. Thế thì lương tri nhân loại nghĩ gì về
những kẻ đã tàn sát hàng trăm triệu người vô tội tạo ra một thời kỳ
khủng bố “trắng” gây kinh hoàng cho toàn thế giới? Tôi muốn nói đến
những cái tên đồ tể nổi tiếng có bàn tay nhuốm đầy máu đó : Lênin,
Stalin (giết 30 triệu, theo ước tính quốc tế)), Mao trạch Đông (giết 60
triệu), và những bộ hạ của chúng- Hồ chí Minh (giết 3 triệu rưỡi), Kim
nhật Thành, Sceaucescu, Fidel Castro... Hàng triệu người Ba Lan đã bị
Stalin thủ tiêu, chôn sống, hàng chục triệu người dân bị vùi xác trong
các trại lưu đầy ở Tây bá lợi Á, hàng chục triệu người dân Trung hoa đã
bị giết oan bởi tay Mao, trong các cuộc chỉnh phong, đại nhảy vọt, cách
mạng văn hóa vô sản, như chính Đặng tiểu Bình đã nhìn nhận: “Mao Chủ
Tịch có 7 phần đúng và 3 phần sai, trong 3 phần sai đó thì có 30 triệu
( theo ước tính quốc tế, con số lên gấp đôi) người dân đã bị giết oan”.
Còn người dân Bắc Hàn cho đến hiện nay, họ chỉ biết đến một vị chúa tể
toàn quyền sinh sát: đó là Kim nhật Thành, kẻ ban cho họ quyền có cơm
ăn áo mặc, quyền được sống, được yêu, được lao động, và cũng có quyền
bắt họ phải chết. Ngưới dân Bắc Hàn chỉ được phép có chiếc radio một
làn sóng cố định dể nghe Đài Phát thanh Bắc Hàn mà thôi, mọi thông tin
đều bị bưng bít, kể cả thông tin của các “đồng chí quốc tế”.
Cùng
góp phần trong cuồng vọng nhuộm đỏ thế giới, Hồ chí Minh, tay sai của
cả Stalin và Mao, và đồng bọn, đã ra tay tàn sát hàng triệu đồng bào
Việt Nam, thủ tiêu ám sát các đảng phái, các nhà văn, nhà trí thức, các
chức sắc tôn giáo, kỳ thị và đàn áp đồng bào các dân tộc thiểu số, gây
bao tang tóc kinh hoàng khiến hàng triệu gia đình nát tan, ly tán,
trong các cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố dã man, chết trên đường tìm
tự do, chết trong các trại tù, bị chôn sống trong những hố chôn tập thể
như ở Huế Tết Mậu Thân, gây nên những tội ác chống loài người mà lịch
sử Việt Nam trước đó chưa từng trải qua. Chỉ tính riêng trong giai đoạn
“cải cách ruộng đất” mà chính Hồ chí Minh đã phải nhìn nhận là sai lầm,
một phong trào mà Hồ chí Minh tuân theo lệnh Mao trạch Đông đem thi
hành trên đất nước Việt Nam dưới sự chỉ đạo trực tiếp của quan thầy
Trung cộng- chúng ta cũng đủ thấy tính chất tàn bạo dã man của cộng
sản, mà người chịu trách nhiệm chính là Hồ chí Minh- bản thân tôi đã
chứng kiến tận mắt cảnh những người lão thành khả kính ở quê tôi, trong
đó có cha mẹ tôi, chú bác tôi, và các linh mục chánh phó xứ bị bắt ra
đấu tố, bị trói thúc ké, bắt quì gối ngoài dồng nắng chói chang, bị
những kẻ lạ mặt từ nơi khác do “đội cải cách” điều động tới, họ như
những tên cướp dữ dằn đánh đập tra khảo, tiểu tiện lên đầu nạn nhân, để
buộc nạn nhân phải khai ra chỗ cất giấu của của cải cho chúng vơ vét
hết, và chỉ sau mấy ngày đấu tố khảo của là “địa chủ cường hào phải
gục, và hố đã đào sẵn, chỉ cần đẩy xuống và lấp đất là hết đời những
tên trí phú địa hào,đào tận gốc bốc tận rễ...
Giai đoạn đó,
luân thường đạo lý bị đảo lộn, con giết cha, vợ tố chồng, anh em đấu
lẫn nhau, thằng bé chăn trâu cũng có quyền ngồi lên đầu tên địa chủ có
thể là bố nó, chú bác nó. Mọi giá trị bị đảo ngược, bạo lực là đạo đức,
gian trá là sức mạnh, không ai dám tin ai, không ai dám nói thật, mua
con cá cũng phải lấy bó rau má che đậy lại, ăn chén cơm gạo cũng phải
giấu để sẵn chén cơm độn khoai làm màu, một tên vô lại hay ăn trộm vặt
trong làng được xâu chuỗi bắt rễ đem đi đâu đó một thời gian trở về đã
biến thành ông cán bộ quyền uy... bọn trẻ con thì khỏi cần học hành,
tối tối hội họp học tập tố khổ và nhảy son đố mì theo điệu Trung Quốc:
hết “Thắm thiết tình Việt Trung Xô” đến “Malanh cốp Mao Trạch Đông Hồ
chí Minh”, rồi Hiệp định Geneve chia cắt đất nước, rồi làn sóng di cư
tị nạn ... Đặc biệt, mặc dầu là tay sai đắc lực của Liên xô Trung cộng,
Hồ chí Minh lúc nào cũng giả danh “yêu nước”, “cứu nước” trong các thủ
đoạn tàn sát đồng bào.
Thế giới cũng đã chứng kiến hàng triệu
người liều chết trên đường trốn chạy khỏi “Thiên đường” cộng sản- những
bức tường ô nhục Bá linh, những bức màn sắt, màn tre được dựng lên bởi
các nước bị cộng sản thống trị cũng không ngăn chặn được bước chân khát
vọng tự do của người dân. “Xưa nay chỉ thấy hàng triệu người liều chết
trốn khỏi “thiên đường cộng sản” mà thôi”. Và sau gần 80 năm mộng bá
đồ vương, cái thiên đường thành trì vô sản thế giới ấy đã tan tành, bức
tường ô nhục ngục tù của thế giới cộng sản đã sụp đổ không còn “hòn đá
nào chồng trên hòn đá nào”- Và thời cơ đã điểm cho lương tri nhân loại
thức tỉnh khỏi cơn ác mộng bao năm qua- ngày 26/1/2006, bản nghị quyết
1481 của Nghị Viện Âu Châu, đại diện cho một phần nhân loại, đã lên
tiếng chỉ đích danh tên tội đồ phạm tội ác chống nhân loại đó là các
đảng cộng sản trên toàn thế giới- hầu hết đã sụp đổ- chỉ còn lại Trung
quốc, Bắc Hàn, Cuba và, bất hạnh Việt nam, đất nước vẫn còn chìm trong
ngục tù cộng sản lạc hậu, giáo điều của những kẻ thờ Mác Lê Mao Sít-
những kẻ ủng hộ khủng bố (Việt cộng đã đưa hàng trăm ngàn bộ đội lao
công qua Irak xây dựng chiến hào hầm hố giúp Saddam Hussein trong những
năm 90).
Nghị quyết 1481 đó là hồi chuông báo hiệu bước khởi
đầu cho một Tòa Án Quốc Tế xét xử tội ác chống nhân loại của những tên
đồ tể khát máu như Stalin, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh và đồng bọn- Thiên võng mang mang, sơ nhi bất lậu.
Cho dù bọn chúng nhất thời nắm giữ quyền lực bằng sắt máu, bằng súng và
nhà tù, cuối cùng thì chính nghĩa vẫn rạng ngời chiến thắng. Lịch sử đã
chứng minh điều đó. Thành trì vô sản thế giới với tiềm lực vũ trang
nguyên tử, tên lửa, với cỗ máy chiến tranh khổng lồ, với cơ man những
thế lực an ninh tình báo gián điệp kinh hồn bất khả bại, vậy mà một
sớm một chiều đã tan như bọt nước.
Thời Quốc Xã Hitler khí
thế cuồn cuộn như thác lũ, chúng ra tay sát hại loài người, tàn sát 6
triệu người Do Thái bằng đủ loại hình ác ôn nhất- trại tập trung, phòng
hơi ngạt, mồ chôn sống tập thể... Tiếng kêu khóc thấu trời xanh, cả
nhân loại lên tiếng- cả hòn đá cũng phải lên tiếng- thế nhưng có một
người, một con người đương thời nổi tiếng là thông thái, nói được nhiều
thứ tiếng trên đời, thế nhưng cuối cùng đã bị trách móc rằng lẽ ra phải
có trách nhiệm lên tiếng chống lại tội ác và bênh vực cho công lý, một
con người được coi là “bất khả ngộ- không thể sai lầm, nhưng lại hoàn
toàn im lặng trước tội ác diệt chủng của Quốc Xã Đức, con người đó là
Giáo hoàng Piô 12- Vị Giáo Hoàng mang hiệu là “Đấng chăn chiên Thiên
Thần”. Mãi 50 năm sau, Giáo Hoàng Gioan Phaolô đệ nhị đã sửa sai và lên
tiếng “xin lỗi” dân tộc Do Thái về những lỗi lầm quá khứ mà Giáo hội
Roma vô tình đã gây rất nhiều đau khổ bất hạnh cho dân tộc Do Thái (một
quan niệm sai lầm mà Giáo hội Kitô Giáo đã một thời khiến cho các tín
đồ tin tưởng là đã coi dân tộc Do Thái là những “kẻ giết Chúa”). Chính
Đức Gioan Phaolô đệ nhị cũng là người đã góp phần không nhỏ trong việc
làm tiêu vong các chế độ độc tài cộng sản Liên xô và Đông Âu, giải
phóng cho hàng trăm triệu người thoát ách nô lệ độc tài cộng sản,
chính Ngài đã nói : “Nếu phải cởi áo Giáo Hoàng để chiến đấu với dân
tộc Balan, tôi sẵn sàng đồng hành cùng dân tộc Ba lan”. Ngày hôm nay,
các vị đại diện nghị viện Châu Âu, trong đó có các vị dân biểu thuộc
các nước vừa thoát khỏi chế độ cộng sản, đã đồng thanh quyết nghị liệt
các chế độ cộng sản trên toàn thế giới là kẻ tội phạm đã gây tội ác
chống nhân loại. Đây là tiếng nói của lương tri nhân loại, đây cũng là
trách nhiệm của loài người còn mang tính người- và tiếng nói của lương
tri đã vang lên nhân danh hàng trăm triệu nạn nhân đã bị thảm sát bởi
bàn tay những tên cộng sản không còn tính người-
Nếu lương tri
nhân loại không lên tiếng, thì những tảng đá sẽ lên tiếng- Là người
Việt Nam, hàng chục triệu người đã là nạn nhân trực tiếp họăc gián tiếp
của cộng sản, chúng ta có quyền và có trách nhiệm phải lên tiếng,
không thể mập mờ đánh lận con đen, không thể ngậm miệng ăn tiền hay giữ
câu im lặng là vàng là đôla mãi được- Là thành viên trong cộng dồng
người Việt tỵ nạn cộng sản, dầu thuộc bất cứ đoàn thể nào, tôn giáo
nào, đảng phái nào, chúng ta đều có trách nhiệm nói lên tiếng nói của
lương tri, không thể đi hai hàng vì lợi lộc riêng mà chấp nhận thỏa hiệp với tội ác chống loài người.
Chống lại tội ác là lương tri nhân loại. Là thành viên trong cộng đồng
các Tín Hữu Kitô giáo, chúng tôi mong chờ sự lên tiếng của giới chức
thẩm quyền, ở đây là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, người cầm lái, người
hướng đạo, người nắm giữ kho tàng chân lý- nhân danh công lý và quyền
con người, nhân danh hàng triệu nạn nhân đã bị giết oan ức do bàn tay
cộng sản Việt Nam, một sự lên tiếng công khai có trách nhiệm và minh
bạch lập trường trước tội ác chống nhân loại của các chế độ cộng sản-
trong đó có cộng sản Việt Nam. Sự im lặng không còn giá trị nữa mà chỉ
là sự im lặng đáng sợ, sự im lặng của bầy cừu, sự im lặng đồng lõa với
tội ác chống nhân loại hay là sự im lặng nhát sợ tránh né khôn khéo để
nhận lại một số ân sủng?
Nghị quyết 1481 của Nghị viện Châu Âu
đã là tiếng chuông báo hiệu, là tiếng chuông đánh thức lương tri nhân
loại. Ước mong đó cũng là tiếng chuông đánh tan những mây mù hoài nghi,
nhát sợ và thất vọng. Không có gì trong bóng tối mà không được nói ra,
không có gì tàn ác mà không bị phơi bày ra trước lương tri nhân loại.
“Đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác, họ không thể tiêu diệt được
chân lý và khát vọng tự do bình đẳng của con người”.
Lm. NGUYÊN THANH